Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
27865abbb346312181e9c95ccf812458

Không Muốn Đến Trường, Ta Bị Thần Hào Lão Ba Đưa Biến Hình Ký

Tháng 1 16, 2025
Chương 110. Đại kết cục, hết trọn bộ Chương 109. Chụp ảnh Lý lão sư, đây tính chất cùng buồn cười đuổi chó không sai biệt lắm!
inuyasha-chi-da-phong-do.jpg

Inuyasha Chi Dạ Phong Đô

Tháng 1 23, 2025
Chương 470. Hướng đi ngày mai!! Chương 469. Siêu Thời Không Số Mệnh chi Chiến! (9)
nho-yeu-than-thien-ta.jpg

Nhỏ Yếu Thân Thiện Ta

Tháng 1 13, 2026
Chương 445: Lúc đầu, bọn hắn chỉ là không tin hắn là Tần Thủy Hoàng Chương 444: Lúc đầu, bọn hắn coi là cho điểm chỉ có 2147
tram-lai-khong-muon-lam-hoang-de.jpg

Trẫm Lại Không Muốn Làm Hoàng Đế

Tháng 2 1, 2025
Chương 589. Đại Kết Cục Chương 588. Thảo nghịch
duoi-mot-nguoi-la-mot-nguoi-toi-co-the-thong-tri-the-gioi.jpg

Dưới Một Người: Là Một Người, Tôi Có Thể Thống Trị Thế Giới

Tháng 1 20, 2025
Chương 344. Chương cuối: Hoan nghênh trở lại Lam Tinh; Cái gì gọi là Thần Minh chi lực; Chứng Đạo siêu thoát thiên địa! Chương 343. Khúc Đồng Tả âm mưu, nhóm lửa đại chiến dây dẫn nổ? Vương Chấn bóng: Bão tố cơ, ta là chuyên nghiệp!
them-diem-thang-cap-thanh-vo-thanh-cac-ha-ung-doi-ra-sao

Thêm Điểm Thăng Cấp Thành Võ Thánh, Các Hạ Ứng Đối Ra Sao?

Tháng mười một 6, 2025
Chương 300: Đại kết cục Chương 299: Tụ hợp
marvel-bat-dau-trieu-hoan-tom-cung-jerry.jpg

Marvel: Bắt Đầu Triệu Hoán Tom Cùng Jerry

Tháng 1 7, 2026
Chương 523: Cáo mượn oai hùm Chương 522: Avengers phục chế bản
that-ngo-tinh-nghich-thien-tu-tieu-ngao-bat-dau-chu-thien.jpg

Thật Ngộ Tính Nghịch Thiên: Từ Tiếu Ngạo Bắt Đầu Chư Thiên

Tháng 2 17, 2025
Chương 356. Kết thúc Chương 354. Động tĩnh
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 378: Lời Mời Của Kẻ Điên Rồ.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 378: Lời Mời Của Kẻ Điên Rồ.

“Nó” thổi bay những bức tường gạch bùn cũ kỹ của nhà kho bỏ hoang, từng mảng đất vụn bắn tung theo quỹ đạo của chùm cánh tay điên cuồng đang cố nghiền nát cái bóng đen lao đi trước mặt.

Ren lùi và tiến trong những khoảng trống ngắn ngủi, di chuyển từng bước như đang lội giữa một cơn bão mảnh vỡ, tránh những khối gạch sạt xuống khi con quái vật lại tung thêm một đợt tấn công bằng những cái gai xương đâm bật ra khỏi cơ thể méo mó của nó.

Âm thanh gào thét đánh thẳng vào hộp sọ, âm vang như cái chuông đồng bị ai đó gõ liên tục, ong ong, nặng như muốn ép vỡ suy nghĩ.

Ren cắn môi, cắn sâu đến mức vị máu tanh lan trên lưỡi, chỉ để kéo bản thân lại khỏi cơn choáng, giữ đầu óc không chìm vào hỗn loạn.

Cậu không biết mình đã cố gắng, đã chiến đấu trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh này bao lâu rồi; năm phút, mười phút, hay mười… năm phút?

Thời gian trượt đi như nước đổ, méo mó và vô nghĩa, trong lúc cái thân thể kia vẫn gào rít, vẫn lao đến, vẫn muốn xé cậu ra thành từng dải đỏ rực.

Trong khoảng trống hẹp gần như ôm sát da mặt bên dưới mũ giáp, Ren vẫn thở gấp, hơi nóng dội ngược vào má như bị ép giữa hai tấm thép.

Rồi một tiếng nổ khủng khiếp vang lên. Con quái vật cố tình nhổ cả mảng tường nặng trịch và ném thẳng về phía cậu.

Ren nghiêng người, lảo đảo tránh mảng tường khổng lồ ấy, như né một chiếc xe mất phanh đang lao xoáy vào mình.

Toàn thân cậu bật nghiêng, nhưng đôi chân vẫn ghì xuống sàn đá như một con lật đật cứng đầu, giữ trụ từng chút một.

Những khối gạch vụn chồng lên nhau, lăn trượt, rồi ập xuống như muốn nghiền nát cơ thể gầy mảnh của cậu. Ren lách qua một khe hẹp đến mức hai mảnh gạch suýt quệt vào nhau ngay sau lưng, lớp bùn khô cọ vào giáp để lại những vệt xước dài, những đường rách lởm chởm bị axit ăn mòn từ trước càng hiện rõ hơn.

Nhưng… đúng khoảnh khắc Ren vừa nghiêng người thoát ra khỏi khoảng trống ấy, một thứ gì đó chờ sẵn từ trước.

Một khuôn mặt.

Kinh tởm.

Nhăn nhúm.

Cái miệng của “Nó” há to đến mức tưởng như rách đến tận cổ, hàng răng xương lởm chởm như vụn thủy tinh cắm chéo, mọc sai hướng, ánh lên một thứ ánh sáng bệnh hoạn ngay trước mặt Ren.

Ngay sau đó… cái hàm rộng ngoác khép lại trong một cú cắn điên loạn, luồng gió lạnh rít thẳng qua mặt Ren. Cậu nâng kiếm theo bản năng, hai tay siết chặt đến tê dại khi dồn toàn bộ lực còn sót lại để chặn cú táp.

Cơ bắp trên cánh tay co giật như bị rút ra ngoài bằng một cây kìm sắt thô bạo, đẩy lùi Ren bật ngửa vào đống phế liệu phía sau. Những mảnh kim loại va vào lưng khiến hơi thở cậu nghẹn lại từng nhịp.

Một tiếng kim loại vang lên lạnh ngắt. Rồi theo sau là âm thanh vỡ vụn nhỏ như khúc xương bị nghiền nát.

Lưỡi kiếm của Ren, dưới áp lực tàn bạo của bộ hàm quái vật, bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti. Chúng lan dần. chậm rãi, và tàn nhẫn, như một dịch bệnh đang cắn rỗng từng thớ thép.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, toàn bộ sống kiếm nở bung thành vô số đường rạn. Rồi với một tiếng vang gần như yên lặng, một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét, thanh Windslash vỡ òa thành những mảnh vụn sáng lóa.

Chúng tan biến ngay lập tức, để lại trong tay Ren chỉ còn lại cán kiếm trơ trọi… và một khoảng trống lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

[Dash].

Cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ, Ren kích hoạt kỹ năng gần như theo bản năng, cơ thể trượt đi trên mặt đất đầy bụi đá.

Nhưng cậu vẫn chậm hơn con quái vật một nhịp. Tốc độ của “nó” không hề có dấu hiệu giảm lại, ngược lại, như thể cú chặn bằng thanh kiếm vừa rồi đã bật một công tắc nào đó khiến nó phát cuồng.

Một tiếng thép gãy chát chúa vang lên.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, toàn thân Ren bị hất văng như một món đồ chơi vô dụng. Con quái vật lao thẳng vào cậu như một chiếc xe mất lái, kéo theo cả đống phế liệu đổ rầm phía sau.

Cú va đập dữ dội đến mức Ren cảm giác xương sườn mình cong đi.

“Nó” không dừng lại. Nó dùng Ren như một cây búa tạ sống, đâm xuyên những bức tường nứt toác của nhà kho.

Bụi đất nổ tung từng mảng, trùm lên cả hai, xé toàn bộ không gian thành những tiếng rít chói tai. Mục tiêu của nó quá rõ ràng: không phải Ren. Là tất cả sinh vật sống trong thành phố này.

Khi tro bụi từ từ hạ xuống, một bóng dáng khập khiễng bước ra khỏi làn mù mịt.

Một sinh vật trông giống người… nhưng không thể nào là người. Những cánh tay thừa thãi vặn xoắn như dị tật bẩm sinh, vài cái khác thì đong đưa vô lực như đã gãy nham nhở. Những khúc xương sắc đâm xuyên ra khỏi lớp da, cắt vào chính cơ thể của nó.

Ngay giữa phần ngực rộng, một vết cắt sâu hoắm mở ra, một đường rạch khủng khiếp xuyên qua ngực xuống tận vùng eo, rỉ ra hàng vệt chất lỏng đen đặc như dầu cháy.

Đôi chân của nó gần như không còn hoạt động, khiến toàn thân phải bò lê trên nền đất như một con thú bị xé đôi.

Thanh máu phía trên đầu… giờ chỉ còn là một vệt mờ nhạt, gần như biến mất hoàn toàn.

Nhưng dù hấp hối, “nó” vẫn không ngừng tiến lên. Chậm. Rời rạc. Mỗi bước như kéo lê cả cơ thể sắp rã nát, vậy mà hướng đi của nó vẫn thẳng một đường về phía ánh đèn lờ mờ của khu chợ không xa… nơi có mùi của con người… nơi có sự sống đủ để nó khôi phục lại bản thân.

Rồi… cạch… cạch… cạch…

Tiếng gót dày kim loại nện nhẹ lên nền đá vang lên phía sau lưng. Nhịp đều, và sắc như một lời cảnh báo vô hình.

Con quái vật giật mình. Toàn bộ phần thân rách nát bỗng gồng lại trong một cơn co giật tuyệt vọng, rồi “nó” lao đi như điên, cố chạy khỏi nơi đó… nhưng đã quá muộn.

Một tiếng kim loại lạnh lùng xé qua không khí.

Thanh Oathrend xuyên thủng hộp sọ méo mó của “nó” từ phía sau, ghim chặt cái đầu kinh tởm xuống mặt đất đá. Âm thanh bật ra từ cổ họng sinh vật chẳng khác gì tiếng gió rít qua một cái túi rỗng, yếu ớt, run rẩy, rồi tắt dần.

Cơ thể nó mềm oặt ngay lập tức. Những cánh tay thừa thãi co lại như bị rút gân, lớp da căng phồng bắt đầu nứt ra từng đoạn, rồi vỡ nát như giấy mục.

Từng mảng lớn thịt và da rời khỏi cơ thể, tan thành vô số mảnh pixel màu đen cuộn lên như tro bụi trong gió trước khi biến mất hoàn toàn.

[Bạn đã tiêu diệt một…Night….People?]

[Bạn nhận được lượng lớn điểm kinh nghiệm.]

[Bạn đã lên cấp.]

[Bạn nhận được một con dấu của Vampire.]

Ren bước tới, từng bước chậm rãi, tiếng giày va trên lớp đá vụn như vọng lại từ rất xa.

Cậu nhìn vào khoảng không trống trải nơi sinh vật vừa tồn tại, chỉ còn sự lạnh lẽo và và vài mảnh tro bụi còn chưa tan hết.

“Vampire à… nực cười thật.” Ren lẩm bẩm, giọng khàn hẳn đi vì hơi thở chưa ổn định.

Cậu đưa tay khẽ lau lưỡi Oathrend. Ánh thép màu tro nhạt hắt lên đôi mắt Ren.

Thực ra… ngay khoảnh khắc con quái vật tông vào mình, Ren đã kịp kích hoạt [Thu hồi] tính năng dùng để nhặt lại trang bị người sở hữu vô tình làm rơi.

Nhờ vào chính lực đẩy khổng lồ của con quái vật… và một chút tự ngược đãi điên rồ của bản thân, Ren đã dồn được đủ gia tốc để cắm thẳng lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể méo mó của nó, rồi xoắn cổ tay, rạch một đường sâu và dài đến mức tiếng thịt bị xé toạc vang lên như xé vải ướt.

Ngay lúc này, khi mối nguy hại đã được diệt trừ, toàn bộ cơ thể Ren gào lên phản đối. Thanh HP của cậu liên tục chạm mức báo động đỏ, nhấp nháy không ngừng trước mắt.

Hơi thở đứt quãng. Mạch đập tung loạn. Cơ thể đòi được ngã xuống, ngay, lập tức như một cỗ máy quá tải sắp bốc cháy.

Nhưng cậu vẫn đứng.

“Xem có vui không?”

Giọng Ren bật ra giữa khoảng sân trống trải của khu nhà kho bỏ hoang, khô khốc, nghèn nghẹn, như không phải của người sống.

Đáp lại cậu… chỉ là bóng tối.

Một lớp màn đen tĩnh lặng dày như tro, phủ lên cả thành phố đã chết dí trong sương đêm.

Ren khẽ cau mày. Cậu xoay đầu sang trái.

Và ngay đó, mỗi lưỡi da kề ngay phần cổ giáp của Ren, đi kèm với nụ cười của Varn.

Một nụ cười mảnh như lưỡi dao lam, kéo dài như hàm dưới của loài rắn độc.

Lần này, hắn không giả dạng làm Yuzu như trước.

Chỉ là Varn… thật sự, ẩn khuôn mặt bệnh hoạn của mình dưới chiếc mũ vải trùm đầu rách nát, để lộ đôi môi cong lên như đang tận hưởng từng giọt máu trên người Ren.

“Màn trình diễn thật… tuyệt vời… thưa quý ngài Kị Sĩ…” giọng Varn khẽ kéo dài, cố nhấn mạnh hai từ cuối, như muốn khắc sâu vào tai Ren mỗi chữ một chút.

“Một đêm giao thừa tuyệt vời… và một vài phát hiện thú vị. Tao bắt đầu cảm thấy hối hận khi lỡ trọc phải mày… đồ quái vật ạ.” Hắn ngừng lại, để mặc cho âm thanh khàn khàn của chính mình vang lên giữa không gian trống trải, giọng nói xen lẫn chút tự mỉa mai, chút khoái cảm bệnh hoạn.

“Bọn tao… đã mất ba người… chỉ để giữ thứ đó chịu yên thân. Ba beta tester với kinh nghiệm dày dặn… chỉ để bảo đảm nó không cảm thấy đói… nực cười thật…” Hắn nhếch môi, đôi mắt sáng lên một ánh lửa rực rỡ, ánh sáng ấy mang theo cả sự điên rồ và ám ảnh.

“Mày nghĩ sao về việc gia nhập với bọn tao? Chúng ta… là những kẻ được chọn, những kẻ sinh ra để làm nên điều vĩ đại… trong khi lũ ngu ngốc đó chỉ coi đây là một trò chơi…” Varn dần mất bình tĩnh, giọng nói vang lên những nhịp ngắt quãng, đôi mắt hắn lóe lên một khát khao bệnh hoạn, như muốn ăn tươi nuốt sống tất cả những gì cản đường.

Ren nhìn sâu vào ánh mắt đó, cảm giác như cả thành phố hoang tàn, cả bóng tối, và cả cơn điên loạn của Varn đều đổ dồn về phía mình, khiến nhịp tim cậu như muốn vỡ tung trong lồng ngực.

“Vậy là các ngươi… không thể dẫn thêm một thứ như vậy vào đây lần nữa đúng chứ?” Ren thở dài, một hơi dài như rút cạn chút áp lực còn sót lại trong lồng ngực.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, nếu bọn chúng làm được thật, thì sẽ không chỉ một con xuất hiện… và nhiệm vụ này của chúng cũng coi như thất bại rồi. Có lẽ, kẻ giao nhiệm vụ này sẽ phải im hơi lặng tiếng một thời gian.

“Ý mày là gì?” Nụ cười trên khuôn mặt Varn biến mất, nhường chỗ cho một ánh mắt lạnh lùng, sắc bén khi hắn nhận ra những ánh đuốc lập lòe của quân hộ vệ đang tiến gần.

“Chết tiệt…” Hắn thốt ra hai chữ, rồi quay người lao vào bóng tối, dường như chọn hướng ngược lại, bỏ mặc mọi thứ phía sau.

Ren đứng yên đó, cơ thể mỏi nhừ và đầy những vết thương, đôi mắt dõi theo bóng dáng biến mất của Varn.

Cậu không làm thêm động tác nào, bởi với trạng thái hiện giờ, làm được gì đây?

Mọi thứ chỉ còn là im lặng và cơn mệt mỏi nặng nề quấn chặt từng thớ cơ, khiến cậu cảm giác như chính bản thân đang trở thành phần thưởng tạm thời cho màn đêm hoang tàn này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

khoi-dong-lai-nguoi-nhen
Khởi Động Lại! Người Nhện!
Tháng mười một 10, 2025
tu-hogwarts-bat-dau-buon-lau-sung-ong-dan-duoc.jpg
Từ Hogwarts Bắt Đầu Buôn Lậu Súng Ống Đạn Dược
Tháng 2 26, 2025
strike-the-blood-chi-de-ngu-chan-to.jpg
Strike The Blood Chi Đệ Ngũ Chân Tổ
Tháng 1 23, 2025
toan-phuong-vi-huyen-tuong.jpg
Toàn Phương Vị Huyễn Tưởng
Tháng 2 2, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved