Chương 377: Nuốt Lấy Nỗi Sợ.
Ren không chần chừ dù chỉ một phần giây, rút ra từ kho đồ một thanh kiếm khác, nắm chặt trong tay như mũi tên chỉ đường duy nhất giữa cơn bão hỗn loạn.
Cậu lao thẳng về phía con quái vật, với tốc độ nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh lướt qua hành lang như một vệt sáng mờ.
Lưỡi kiếm đâm thẳng vào phần ngực, nơi lớp da mỏng hơn bình thường, luồn qua những cánh tay quái dị đang vung vẩy như máy chém, cắt xuyên qua thịt và dịch nhầy.
Máu đen phun ra từ vết cắt, mùi tanh hăng lan tỏa, còn con quái vật gào thét, âm thanh chói tai rung lên từng nhịp, khiến hành lang như muốn sụp đổ dưới áp lực kinh hoàng.
Nhưng Ren đã rút lui khỏi vị trí đó từ lâu, di chuyển uyển chuyển, cơ thể căng cứng chuẩn xác.
Những cánh tay thon dài, xương xẩu của sinh vật quất xuống trống trải, lao vào mặt sàn đá lạnh lẽo, vang lên tiếng kim loại chát chúa và sắc bén, để lại những vệt nứt nhuyễn trên đá.
Khoảng trống giữa các cánh tay mở ra, nhịp di chuyển của Ren nhịp nhàng, linh hoạt, biến cơn hỗn loạn thành cơ hội, từng bước từng nhịp, từng nhát chém vừa phòng vừa công, từng cử động đều mang hơi thở sống còn của cậu.
Bước chân Ren uyển chuyển, nhẹ nhàng như một vũ công, hầu như lướt trên mặt sàn đá lạnh lẽo.
Cậu đạp nhẹ vào tường, dùng lực bật mình ra sau lưng con quái vật, cánh tay vung mạnh, kéo theo lưỡi kiếm lóe lên ánh thép nhạt, cắt đứt một trong những cánh tay dài nhất của sinh vật.
Đáp lại là một loạt tiếng hét rợn người, nghe như kim loại bị nhai nát trong cổ họng, vang vọng khắp hành lang, nhấn thêm cảm giác kinh hoàng và áp lực.
Ren không dừng lại, cậu tiếp tục di chuyển, từng bước từng nhịp đều có chủ đích, tìm kiếm những khe hở để rút thanh kiếm ra khỏi đầu quái vật vài lần, nhưng đồng thời cậu biết, nên giữ lưỡi kiếm cắm đó như một mồi nhử, chuyển hướng sự chú ý của kẻ thù.
‘Sao nó vẫn có thể di chuyển, dù đầu đã bị xuyên thủng…?’ Ren cố nén câu hỏi vụn vặt trong đầu, nhấn mạnh vào chiến thuật tấn công di kích, nhịp điệu uyển chuyển.
Một nhát chém nhanh như tia chớp, lưỡi kiếm bay lượn trong không khí, cắt phăng cánh tay cuối cùng đang cố rút Oathrend ra khỏi đầu quái vật.
Âm thanh sắc bén, chát chúa vang lên, kéo theo mùi nhầy và kim loại cháy rưng rức, tạo ra một khoảnh khắc tạm lắng trong cơn hỗn loạn đầy sinh mạng và bạo lực.
Ren không để cơ thể nghỉ ngơi quá lâu, cậu biết đây là khoảnh khắc tốt nhất để tấn công.
Nếu còn chần chừ, con quái vật sẽ mọc ra những cánh tay mới và cơ hội sẽ vụt mất.
Cậu tiến sát từ phía sau, nơi sinh vật vừa mất đi những cánh tay giữ thăng bằng cùng một bộ phận hỗ trợ di chuyển, đôi chân dị dạng run rẩy, dường như không còn đủ sức chống đỡ toàn thân.
[Phantom Arc]
Ren lướt nhẹ về phía bên trái sinh vật, cơ thể uyển chuyển, ánh sáng tím nhạt chạy dọc lưỡi kiếm, như cắt xuyên không khí, chém thẳng vào phần cổ mỏng manh của con quái vật.
Từng luồng gió sắc lạnh quét qua, lướt trên lớp da nhăn nheo, tạo ra âm thanh rít rợn người.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc quyết định, một thứ gì đó bất ngờ chạy dọc theo phần da lưng căng phồng của sinh vật. Ren giật mình, phản xạ thu hồi kỹ năng và bật lùi về phía sau, cơ thể căng như dây cung.
Nhưng dường như đã quá muộn. Những gương mặt người nhô lên lớp da, biểu cảm kinh hoàng và đau đớn, mắt mở to như muốn xé toạc lớp da, nhìn thẳng vào Ren.
Cậu cảm nhận từng ánh mắt, từng tiếng rên rỉ như mũi dao ghim vào não. Ngay lập tức, tiếng hét buốt xương từ [Banshee Scream] vang lên, như một luồng búa tạ đập thẳng vào đầu cậu, khiến toàn thân tê liệt và tim đập loạn nhịp.
Ren cảm thấy tai mình như đang bị đổ đầy một thứ chất lỏng ấm nóng, nhức nhối đến tận óc, trong khi trước mắt là một lớp màng mờ ảo, che lấp hoàn toàn tầm nhìn.
Chẳng phải sương hay bụi…đó là máu, máu đang chảy ra từ mắt và tai cậu, rỉ ra ngoài bộ giáp qua phần cổ, khẽ tan biến thành những mảnh pixel đỏ vụn, như cánh hoa hồng nát tơi rơi lả tả xuống sàn.
Cậu đáp xuống mặt đất với bước chân loạng choạng, cơ thể run rẩy, mồ hôi lạnh thấm ướt lớp giáp Onyx, mỗi bước đều là nỗ lực duy trì sự cân bằng mong manh.
Bàn tay bám chặt vào bức tường, như neo giữ cậu lại giữa thế giới đang hỗn loạn, nhưng đôi tay vẫn run rẩy, mềm nhũn như vừa được rút ra từ kho đông, từng cơ bắp căng cứng nhưng mệt nhoài, chỉ đủ sức để chống đỡ trọng lượng cơ thể.
Những khuôn mặt trên làn da dị dạng của “nó” bắt đầu vặn vẹo, hòa vào nhau như một sinh thể duy nhất, méo mó, biến dạng, từng hốc mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào Ren với một sự tàn bạo và kinh hoàng mà cậu không thể giải thích.
Ánh mắt ấy như xuyên thấu vào tận tâm can, quấn lấy nỗi sợ, khát máu và cơn tuyệt vọng đang trào dâng trong cơ thể cậu, khiến từng nhịp tim, từng dây thần kinh, từng sợi cơ như muốn nổ tung dưới áp lực.
[Debuff Sợ Hãi được trồng chồng lên nhau]
[Bạn sẽ bị giảm 40% thuộc tính cho tới khi hiệu ứng này biến mất.]
Ren gần như nôn khan, cảm giác như toàn bộ sức lực bị tước khỏi cơ thể một cách thô bạo, từng cơ bắp, từng khớp xương như bị bóp nghẹt từ bên trong.
Chỉ mới vài phút chiến đấu, mà cậu cảm thấy cơ thể mình gần như bị tháo rời, từng sợi thần kinh căng cứng đến mức tưởng như sẽ đứt rách. Dòng máu hôi hàm và lạnh buốt của “nó” giống như thấm qua lớp giáp Onyx, trái tim rung chuyển như bị co giật trong nhịp điệu hỗn loạn, từng hơi thở đều trở nên nặng nề và đứt đoạn, như bị áp lực vô hình nghiền xuống lồng ngực.
Cậu không dám sử dụng kỹ năng đặc biệt trong tình trạng này, một lần bung sức quá sớm sẽ khiến toàn bộ cơ thể sụp đổ trước khi đạt được mục tiêu.
Mỗi bước di chuyển đều phải tính toán, giữ từng ounce sức lực, cố níu kéo sự sống mong manh trong cơn hỗn loạn mà quái vật và tiếng Banshee tạo ra.
Cảm giác tuyệt vọng tràn ngập, như thể bản thân Ren đang đứng trên mép vực, nơi chỉ cần một sai lầm nhỏ cũng đủ để rơi xuống, vỡ nát, không còn gì để bấu víu.
Uống cạn thêm một bình thuốc hồi phục nữa, Ren mới có thể đứng lên tiếp. Cổ chân căng cứng. Nhịp thở lẫn vào tiếng máu ù trong tai.
Trước mặt cậu, con quái vật đang quằn quoại trên sàn nhà, và những cánh tay mới đã mọc ra trên cơ thể nó, mọc không theo bất kỳ quy luật hay hình dạng nào, như thể xương thịt bị cưỡng ép bùng nở từ bên trong.
Có những cánh tay còn mọc ngược về phía lưng, xoắn vặn như bị đẩy ra từ một túi thịt đang sắp vỡ. Nhưng điều tồi tệ nhất là nó đã rút được thanh kiếm ra khỏi đầu.
Ren nhíu mày vì cơn đau xuyên lên tận hốc mắt. Đó là một tín hiệu xấu. Không hẳn. Bởi cùng lúc ấy cậu nhận ra thứ khác.
Thanh sinh mệnh của con quái vật vẫn đầy ắp, không hề suy giảm. Từng vạch HP vẫn nằm nguyên vẹn, dường như chưa hề chịu đòn chém nào, nhưng ánh mắt Ren lướt dọc thanh HP, chú ý kỹ hơn vào độ dài của nó.
Nó đã co rút chỉ còn chưa đến một phần ba so với lúc trận chiến bắt đầu, dấu hiệu rõ ràng rằng những đòn đánh của cậu vẫn có tác dụng, nhưng không trực tiếp.
Tức là Ren không thể gây sát thương trực tiếp cho nó. Không thể rút bất cứ điểm sinh lực nào bằng đòn chém.
Nhưng mỗi lần nó hồi phục một bộ phận cơ thể… mỗi lần thịt xương của nó tự trồi ra và ghép lại… nó phải trả giá bằng chính lượng máu tối đa của mình.
Ren hít sâu, từng hơi thở đều nặng trĩu nhưng mắt cậu sáng lên, một luồng quyết tâm bùng lên trong cơn mệt mỏi và đau đớn ê ẩm khắp cơ thể.
Nó đang tự thiêu đốt sinh lực để tồn tại.
Vậy nên Ren chỉ cần tiếp tục cắt đứt mọi bộ phận của nó. Cắt đến khi nó không còn gì để mọc lại. Cắt đến khi con quái vật tự đốt cạn lượng sinh lực cuối cùng.
Nhưng rồi… một suy nghĩ đen tối bất chợt lóe lên trong đầu Ren. Nó không rõ ràng ngay lập tức, chỉ như một đốm sáng mờ, nhưng đủ để khiến sống lưng cậu lạnh toát.
Vậy… nó sẽ bổ sung lượng sinh mệnh đã mất đi bằng cách nào?
Ý nghĩ ấy trượt qua não Ren như một gáo nước lạnh buốt tạt thẳng xuống đỉnh đầu, làm toàn thân tê rần. Đáp án thì quá rõ… và cũng quá kinh tởm.
Ăn. Nó ăn sinh vật sống. Nó hấp thụ dưỡng chất từ những thứ nó nuốt vào… rồi chuyển hóa thành máu thịt mới, thành những cánh tay, những bộ phận để thay thế thứ đã mất.
Đấy là lý do vì sao bọn chúng cần… NPC để thực hiện nghi lễ. Những đứa trẻ bị trói lại kia… chúng không phải mục tiêu chính. Chúng chỉ là phương án dự phòng. Một kho thức ăn dự trữ để duy trì nghi lễ… hoặc để “nó” tái tạo cơ thể nếu có sai sót.
Hoặc không… có khi mọi thứ còn đơn giản hơn nhiều. Chỉ là vài đứa nhóc thiếu may mắn… vô tình quay lại tìm một NPC bị bắt để trả nhiệm vụ trong ngày… đúng lúc Varn và đồng bọn của hắn đang thực hiện vụ bắt cóc.
Một sai lầm nhỏ. Một bước chân lạc hướng. Rồi tất cả trượt dài… hết sai lầm này đến sai lầm khác.
Từ đó kéo theo mọi chuyện về sau… như một sợi dây đã đứt, không thể nối lại.
Con quái vật dị hợm dường như cũng bắt đầu biết sợ. Nó không còn lao tới Ren một cách hung hãn như trước, không còn cánh tay vung vẩy điên cuồng. Thay vào đó, từng bước di chuyển của nó dè dặt, như thể đang dò xét, tìm kiếm thời cơ.
Ren quan sát. Cậu nhận ra điều gì đó. Nó nhận thức được lượng sinh mệnh của mình đã bị đốt đi quá nhiều.
Mùi máu và thịt của những con người trong thành phố này, hỗn hợp nồng nặc nhưng đầy hấp dẫn, khiến nó say mê, nhưng cũng cảnh giác hơn.
Việc gì phải lao vào “con cua đầy gai” trước mắt trong khi những “viên trứng cua mềm mại” đang chờ bên cạnh?
Một bản năng tàn bạo nhưng có lý trí kỳ lạ khiến nó lựa chọn mục tiêu, từng bước di chuyển ra khỏi nhà kho, như muốn phá tung tường và nhảy ra ngoài.
Ren không chần chừ. Một tiếng thở gấp, cơ thể căng như dây cung, cậu lao lên tấn công con quái vật ngay lập tức. Không để nó thực hiện ý định. Không để nó có cơ hội nuốt chửng người dân vô tội.
Nếu chuyện đó xảy ra… nếu nó ăn và hấp thụ cả thành phố này… một sinh vật kinh tởm và đáng sợ đến mức khó tưởng tượng sẽ được sinh ra.
Dù chỉ là suy đoán trong đầu Ren, nhưng nỗi sợ hãi ấy đủ để cậu không cho phép nó xảy ra.
Mỗi bước tiến, mỗi nhát kiếm của Ren giờ đây không chỉ là sinh tồn, mà còn là nhiệm vụ bảo vệ, là rào cản duy nhất trước một thảm họa kinh hoàng.