Chương 375: Điểm Chết.
Yuzu dừng bước, nhìn Ren với ánh mắt vừa lo lắng vừa đầy sự hoảng loạn, cậu ta thật sự không biết mình nên làm điều gì vào lúc này. Bàn chân tê cứng như rót chì, trong khi đầu óc thì rối tung giữa vô số lựa chọn đều tồi tệ như nhau
Bản năng mách bảo cậu ta nên chạy đi, chạy ngay lập tức khỏi nơi này trước khi mọi thứ vượt ngoài tầm kiểm soát, nhưng lý trí lại khẽ níu lấy vai cậu, nói rằng cậu phải kéo Ren chạy đi cùng, rằng bỏ Ren lại ở đây gần như đồng nghĩa với việc tự tay đẩy cậu ấy vào chỗ chết.
Dù chưa từng trực tiếp chứng kiến sức mạnh của sinh vật kinh tởm kia, những điều Yuzu được nghe từ lời kể của Lily đã đủ khiến sống lưng cậu sợ hãi.
“Nó” chỉ một từ đó thôi cũng đủ gợi lên hình ảnh cái thứ đã xé xác bốn người chơi được trang bị đầy đủ, mạnh mẽ và đầy kinh nghiệm, cùng với vài NPC vô tội khác..
….tất cả chỉ bằng những cánh tay dị hợm mọc ra một cách bất ngờ từ sau lưng như những mũi thương bật khỏi khoảng không không tuân theo bất kỳ quy luật nào.
Dù chưa được tận mắt nhìn thấy cảnh tượng ấy, Yuzu cũng dễ dàng đoán được những người chơi bị ‘nó’ giết kia không phải là những người bình thường ở tầng thấp như bọn họ.
Những kẻ đó là lực lượng đông đảo, là những người đủ mạnh để đi ở đằng trước, đủ tự tin để đối đầu với nguy hiểm, vậy mà cuối cùng… cuối cùng tất cả lại bị thứ sinh vật đó xem như con mồi, bị xé nát như thể sức mạnh của họ chẳng có ý nghĩa gì.
Yuzu cảm thấy ngực mình siết lại khi nhìn sang Ren.
Cậu ta không chắc Ren có thể làm được điều gì trước thứ đó… không, nói như vậy là tự lừa dối bản thân.
Yuzu biết rất rõ Ren sẽ chết nếu cậu ấy đối đầu với con quái vật ấy một mình, và điều tệ hơn là cậu.. Yuzu, cũng sẽ chết cùng thôi, bởi vì cho dù có chạy, có trốn, thì thứ đó cũng không phải là thứ họ có thể thoát khỏi dễ dàng.
Yuzu hiểu rõ khả năng chiến đấu của Ren, biết rằng Ren mạnh hơn vẻ ngoài rất nhiều nhờ lời kể của chị mình và của Rowa, nhưng dù là thế, trong giới hạn tưởng tượng và nhận thức của Yuzu, Ren vẫn chỉ là một người chơi bình thường, một con người vẫn còn nằm trong tầm nguy hiểm của những thứ vốn vượt khỏi cấp độ của họ.
Dù mạnh đến đâu, Ren cũng không phải là một anh hùng bất khả chiến bại như trong những câu chuyện, và chính điều đó khiến Yuzu càng thêm tuyệt vọng.
“Yên tâm… tôi không yếu đuối như vẻ bề ngoài đâu…” giọng của Ren vang lên nhẹ nhàng mà lại ấm áp đến lạ, như một làn gió nóng bất ngờ thổi tan những ý nghĩ đen tối đang quấn chặt trong tâm trí Yuzu, khiến ngực cậu nhẹ đi chỉ trong một thoáng.
Yuzu chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt hướng về Ren, người vừa dừng lại phía sau cậu lúc nào không hay.
Bóng tối trong hành lang phủ lên thân hình mảnh mai ấy một lớp áo choàng mỏng, không nặng nề nhưng lại đủ để tạo ra một vẻ bí ẩn khiến Yuzu vô thức nín thở.
“Và nhớ nhắc Hina đừng quên lời đã hứa với tôi đấy.”
Đôi môi mỏng của Ren cong lên thành một nụ cười nhạt, khó phân biệt được đó là sự trấn an, một lời nhắc nhở, hay chỉ đơn thuần là Ren đang che giấu điều gì phía sau vẻ bình thản ấy.
Yuzu đứng đó, ngơ ngác nhìn người bạn trước mặt mình… không, người này không còn giống Ren thanh nhã, yên lặng, luôn nép mình vào góc tối như trong trí tưởng tượng ban đầu của cậu nữa.
Thay vào chỗ đó là một kỵ sĩ, một hình bóng lạ lẫm mà quen thuộc, khoác lên mình bộ giáp đen thanh nhã, từng đường nét hòa vào bóng tối mà vẫn mang theo một luồng uy áp vô hình, như một hào quang không thể diễn tả bằng lời.
Yuzu lặng lẽ ngẩng đầu lên, nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính bản thân trong lớp mũ giáp được bọc kín bằng kim loại onyx.
Ánh kim đen ấy không lạnh lẽo, không sắc bén, mà lại toát ra một cảm giác vững chãi khó giải thích.
Yuzu bất giác cảm thấy an tâm, một sự an tâm kỳ lạ, nghịch lý, như thể chỉ cần Ren đứng đó, dù là trong lớp giáp tối như vực thẳm hay giữa cơn ác mộng, mọi thứ đáng sợ kia cũng không thể chạm đến cậu.
Ren đứng yên, để mặc cơ thể mình dần hòa vào lớp bóng tối đặc quánh của hành lang, im lặng nhìn theo bóng lưng Yuzu đang rời đi trong sự lo lắng không che giấu nổi, lẫn trong âm thanh bước chân mỗi lúc một xa, một mỏng, rồi tan hẳn vào tĩnh mịch.
Khi Yuzu biến mất sau khúc ngoặt, không gian lập tức trống trải đến đáng sợ. Thứ thay vào đó là cái lạnh buốt len xuyên lớp giáp như kim châm, khiến da thịt Ren vô thức sởn gai.
Cùng lúc, từ sâu trong bóng tối, vang lên thứ âm thanh cào xé kỳ dị, như một lưỡi cưa cùn đang rít qua lớp da phồng rộp bị ngâm nước quá lâu, thứ âm thanh ẩm ướt và nặng nề đến mức khiến người nghe cảm giác như nó bám chặt vào cổ họng.
“Mình ước rằng mình đã học skill night vision…” Ren khẽ thở dài, giọng nhỏ đến mức chính cậu cũng nghe như tiếng tự giễu vang lên trong lòng mình.
Nhưng trước khi Ren kịp cử động, trước khi cậu kịp đặt tay lên chuôi kiếm, một khối đen từ trong bóng tối bật ra như bị bắn khỏi một chiếc nỏ khổng lồ.
Nó lao thẳng vào Ren với tốc độ chỉ kịp nhìn thấy bằng cảm giác, một cú vồ trắng trợn, đầy thù hằn, xé tan không khí ngay trước mặt cậu.
Một lực đẩy khủng khiếp truyền ngược vào bàn tay Ren qua chuôi kiếm, lao thẳng lên những dây thần kinh mỏng manh trên cánh tay rồi dội thẳng vào đầu, khiến Ren có cảm giác như chính khớp xương của mình đang rung lên đến mức sắp gãy.
Đôi ủng kim loại onyx trượt mạnh trên mặt sàn đá, phát ra tiếng kít chói tai làm cả hành lang như co lại trong một thoáng.
Ren nghiến răng, hất mạnh thanh kiếm, đẩy lùi cánh tay trắng nhợt bật ra từ trong bóng tối như một mũi giáo sống.
Cảm giác cánh tay vẫn còn run rẩy sau cú va chạm, Ren siết chặt cán kiếm qua lớp găng và lớp giáp, tự trấn an rằng cậu có đủ sức để đối đầu với cú tấn công đó, dù sức mạnh không phải là thuộc tính chính của cậu.
Nhưng bị hất lùi dễ dàng đến mức này… vẫn khiến cậu thấy lạnh gáy một chút.
Ren chưa kịp lấy lại thăng bằng thì những tiếng xé rách da thịt vang lên trong bóng tối, âm thanh ẩm ướt và căng như sợi dây bị kéo đến giới hạn.
Ngay sau đó, ba cánh tay phủ đầy dịch nhờn kinh tởm phóng ra, khóa chặt không gian hai bên, ép Ren vào đúng một điểm chết.
Oathrend rung nhẹ trong tay Ren khi cậu giơ cao nó, tiếng kim loại cắt không khí khô và sắc đến mức hành lang như nén lại.
Đây là lần đầu tiên Ren thật sự sử dụng thanh kiếm này kể từ khi nhận được nó, và quả nhiên, nó không khiến cậu thất vọng.
Lưỡi kiếm màu tro bạc của Oathrend xoáy qua bóng tối, cắt phăng từng cánh tay dị hợm một cách chính xác và dứt khoát, để lại những vệt dịch nhờn bắn tung như thứ bùn lầy sống đang rên rỉ.
Bộ phận bị chặt đứt bắn phăn, chúng co giật và xoay tròn trong không khí, rải những thứ nhầy nhụa như máu lên hai bức tường bên cạnh, trong khi Ren vẫn giữ chặt tư thế, hơi thở phả ra từng nhịp ngắn mà nặng như sắt nung.
Tiếng rít ghê răng vang lên, nuốt trọn cả hành lang khi Ren chặt đứt ba cánh tay của con quái vật, âm thanh phát ra từ cái miệng đầy những hàng răng sắc như thủy tinh vỡ đang nghiến lại trong cơn đau đớn và giận dữ.
Sinh vật theo bản năng lùi lại để kéo giãn khoảng cách, bản năng sinh tồn thúc nó rút về phía bóng tối, nhưng Ren không cho nó cơ hội dù chỉ một nhịp thở.
Ngay lập tức, Ren kích hoạt kỹ năng [Dash] toàn bộ cơ thể cậu lao về phía trước như một dải lụa mờ được quăng đi bởi một cơn gió mạnh, uyển chuyển và nhẹ bẫng như dáng mèo lướt qua mặt sàn.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa hai nhịp tim, Ren đã vượt qua khoảng trống tanh mùi dịch nhờn, xuyên giữa những tàn dư cánh tay tua tủa vừa bị cậu chặt phăng còn đang co giật trong không khí.
Ren nâng thanh saber lên ngang ngực, một luồng ánh sáng lam nhạt lập tức bùng lên, bao phủ lấy lưỡi kiếm, kéo theo bóng tối xung quanh như bị hút vào.
Chỉ sau một tiếng thở mỏng, Ren lao thẳng về phía trước và kỹ năng [Stab] kích hoạt, mũi kiếm màu tro bạc đâm sâu vào lồng ngực cong phồng của sinh vật, xuyên qua lớp da ẩm và mềm như cao su bị ngâm nước quá lâu.
Cánh tay cầm kiếm truyền lại cho Ren một cảm giác khó tả, như thể cậu đang đâm xuyên một cái túi đầy da sống, trơn nhầy và lạnh buốt, cảm giác khiến từng sợi thần kinh trên cánh tay nổi lên căng thẳng đến mức khó chịu.
Sinh vật gào lên, tiếng rít vang dội như vọng trong một gian phòng kim loại cũ kỹ bị cào xước, nhưng Ren không rút kiếm ra, chỉ siết chặt cán kiếm và đẩy sâu thêm một phân, như thể muốn chôn nỗi kinh hoàng này xuống tận đáy hành lang.
Chưa dừng lại, hai bàn chân của Ren trượt nhẹ trên sàn đá ẩm, tìm lấy thế đứng thật kiên cố, từng cơ bắp căng lên, chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Ngay lập tức, Ren kích hoạt kiếm kỹ [Vertical Arc] lưỡi kiếm bùng sáng trong lồng ngực trắng nhợt của con quái vật, rạch mạnh như tách cơ thể nó làm hai, để lại một đường chữ V sắc nhọn, nguy hiểm, như vẽ lên da thịt đầy máu và dịch nhờn một lời cảnh báo chết chóc.
Ren nhanh chóng lùi lại, gồng mình trong bóng tối như một phần của môi trường, tận dụng nội tại tăng 15% sát thương khi ở trong nơi thiếu ánh sáng, cộng thêm hiệu ứng tăng sát thương sau mỗi ba đòn tấn công liên tiếp từ thanh kiếm.
Cộng dồn với sát thương từ kỹ năng, Ren biết chắc mình đã rạch đi một lượng máu không nhỏ của con quái vật.
Nhưng khi cậu ngẩng lên nhìn thẳng vào đỉnh đầu của sinh vật ghê rợn, đang thoi thóp sau đòn tấn công, tim Ren lặng đi một nhịp.
Thanh sinh mệnh của “nó”… không hề giảm. Không một giọt nào.
Mọi nỗ lực, mọi sức lực, dường như chỉ là những mũi nhọn vô hình cắm vào một tảng đá vô tri.
Ren cảm giác cơ thể mình run nhẹ, mồ hôi lạnh thấm vào lớp giáp.
Bỗng nhiên, con quái vật xoay phần ngực tởm lợm hướng về phía Ren, lớp da nhăn nhúm như sống dậy từng hình dạng đầu nhỏ nhô lên, kéo theo một tiếng hét khủng khiếp vang lên, chói tai, xuyên thấu mọi không gian xung quanh.
[Banshee Scream]
Ren lùi lại thật xa, một tay vẫn siết chặt chuôi kiếm, tay còn lại ôm lấy đầu, như muốn kìm giữ thứ gì đó bên trong.
Tiếng hét của con quái vật… không chỉ là âm thanh, mà như một luồng ma lực vô hình, quấn chặt vào từng nơ-ron trong đầu cậu, reo lên dữ dội, đập từng nhịp vào tâm trí Ren như thể có ai đó đang cầm búa nện thẳng vào hộp sọ cậu.
Mỗi nhịp âm thanh đều khiến xương cốt rùng mình, tim cậu đập loạn nhịp, và trong khoảnh khắc đó, bóng tối của hành lang dường như trở nên đặc quánh, như nuốt chửng toàn bộ ý thức của Ren.