Chương 374: Phút Cuối Của Mặt Trời.
Dạ dày Ren quặng thắt một cách nặng nề, cơ bắp thắt theo từng nhịp tim, đến mức cậu phải nghiến răng kìm nén cảm giác muốn nôn ra.
Mùi hương như xác chết thối xộc qua mũi, nó đánh thẳng vào từng sợi dây thần kinh mỏng manh trong đầu Ren.
Trước mặt cậu… là thứ mà lý trí không thể nào hiểu nổi.
Một cảm giác vừa quen thuộc vừa kinh tởm, như thứ gì đó ăn mòn tâm trí từ bên trong, len lỏi, bóp nghẹt mọi suy nghĩ.
Sinh vật đứng đó… giống người, nhưng lại hoàn toàn không phải.
Làn da trắng nhợt, nhẵn nhụi như thủy tinh mờ, phản chiếu ánh sáng tối của bóng đêm theo những cách méo mó, bất thường.
Đôi tai dài, nhọn, gần như giống Fallen Elf, nhưng không mang vẻ thanh tao hay cao quý. Chúng cong vút, dị dạng, nhấp nhô theo từng hơi thở của sinh vật.
Mắt? Không hề có mắt. Chỉ là khoảng trống đen sâu hun hút, hút ánh nhìn của Ren như một cái hố xác chết vô tận, lạnh lẽo và khủng khiếp.
Miệng mở ra, để lộ những chiếc răng nanh dài, cong vút, sắc bén, như răng của một loài dã thú đói khát. Khi sinh vật hít thở, tiếng rít khẽ vang lên, khô khốc, làm không khí xung quanh đặc quánh.
Thay vì đứng bằng hai chân, nó bò bằng cả tứ chi, cơ thể co quắp, uốn éo. Mỗi bước di chuyển đều nhẹ nhàng nhưng nhanh nhẹn đến mức khó tin, tạo cảm giác như toàn bộ cơ thể Ren bị kéo theo một luồng sợ hãi vô hình.
Ren cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn và sợ hãi.
Toàn thân căng cứng, tim đập dồn dập, mỗi nhịp như muốn xé nát lồng ngực.
Mắt cậu lia chậm từng chi tiết.
Lớp da nhợt nhạt ấy co giật, rung rinh. Dưới lớp da mỏng manh, những hình dạng uốn éo như con giun ngọ ngoạy, chồng chéo, biến dạng… hằn lên những gương mặt méo mó, như những ký ức biến dạng, vừa quen vừa rợn người.
Ren nhận ra… một trong số đó.
Một gương mặt mà cậu không thể quên: NPC thương nhân, người mà cậu từng gặp khi đi cùng Rowa ra chợ vài ngày trước.
Tim cậu như ngừng lại một nhịp. Ánh sáng từ lỗ hổng mái hắt lên gương mặt quái dị ấy, biến nó thành thứ gì đó vừa sống động vừa chết chóc.
Cảm giác quen thuộc quấn với kinh hoàng, tạo nên một hỗn hợp ám ảnh và phẫn nộ, khiến Ren run rẩy.
Sinh vật nhúc nhích, tứ chi co giật, tiến tới chậm rãi nhưng chắc chắn, âm thanh khẽ xào xạc như hàng nghìn chiếc móng vuốt cào vào gỗ mục.
Ren hít sâu, cố ép tâm trí bình tĩnh, nhưng từng thớ thịt trên da cậu dựng đứng, từng cơ bắp co giật, như đang cảnh báo về một nguy hiểm không thể tránh khỏi.
Mỗi nhịp thở, mỗi ánh mắt của sinh vật này đều như muốn thẩm thấu vào tận cùng tâm trí cậu.
Ren biết rằng, họ không thể thoát khỏi đây…
Họ…Yuzu, Lily và mấy đứa nhóc…sẽ không thể sống sót được khi bị sinh vật này để mắt tới.
Cậu cảm nhận được mùi kinh tởm từ da thịt và hơi thở của sinh vật, một mùi hỗn hợp giữa máu, xác mục và thứ gì đó hôi thối, sống sượng.
Tâm trí cậu quay cuồng, nhưng cậu phải giữ bình tĩnh. Thanh kiếm trong tay vẫn lạnh lùng, như nhắc nhở rằng nếu còn một tia cơ hội… cậu phải nắm lấy.
Ren đứng bất động một nhịp, mắt dán chặt vào sinh vật. Mỗi chuyển động của nó đều dồn dập, như đồng hồ báo hiệu cận kề thảm họa.
Một tiếng xào xạc, một cú co giật… sinh vật vươn tới.
Ren cảm giác bóng tối xung quanh nó đặc lại, như nuốt chửng toàn bộ không gian, và trong khoảnh khắc ấy, nó lại khiến Ren liên tưởng đến một cái tên…Sinh Vật Bóng Tối.
Đôi bàn tay méo mó, nhọn hoắt như đinh rỉ của sinh vật dừng lại trước dải nắng cắt ngang bóng tối trước mặt Ren.
Chúng… nhìn, nhưng cũng như không nhìn.
Ánh mắt trống rỗng ấy khóa chặt cậu, ép từng thớ cơ, từng nhịp tim vào một cảm giác tê dại.
Như chờ đợi những tia nắng cuối cùng tắt hẳn, “nó” sẽ lao tới, thưởng thức bữa ăn ngọt ngào, và cậu, biết rõ, sẽ là phần đầu tiên.
‘Nó sợ ánh sáng…’
Suy nghĩ này hiện lên trong đầu Ren, rõ ràng, lạnh lùng như một nhát dao.
Vậy ra… đó cũng là lý do Yuzu, Lily và mấy đứa nhóc khác bị nhốt trong lồng giam vô hình này.
Tất cả là một cái bẫy tinh vi, dựng lên để họ không thể rời đi… cho đến khi bóng tối nuốt trọn.
Ren hiểu.
Hiểu luôn cả lý do Varn câu giờ… Vậy ra đây là điều hắn muốn.
Một kế hoạch tinh vi, vừa giết người vừa đẩy nỗi kinh hoàng lên đỉnh điểm.
Cậu siết chặt thanh kiếm, cảm giác run rẩy lan khắp tay. Lạnh, nhưng run.
Tim đập gấp, từng nhịp như dao cắt vào lồng ngực.
Mồ hôi chảy, từng hạt như đá lạnh dính vào da thịt.
Ren nhìn lên hệ thống cá nhân, 17:58… chỉ vài phút trước khi nắng tắt hẳn.
Chỉ vài phút nữa thôi, bóng tối sẽ nuốt trọn, và sinh vật kia… sẽ lao tới không còn gì cản trở.
Tiếng thở khẽ rít vang lên, nhưng không phải hung tợn nữa, một thoáng phản ứng yếu ớt, một chút sợ hãi mà Ren biết mình phải tận dụng.
Ren cảm nhận rõ: ánh sáng… là vũ khí duy nhất lúc này.
Và nếu cậu di chuyển khéo, dẫn dắt nhóm đúng lúc, có thể vừa giữ khoảng cách, vừa kéo dài thời gian… cho tới khi tìm được cơ hội thoát khỏi cái cạm bẫy bóng tối này.
Bóng tối dày đặc xung quanh “nó” dần co lại, như một chất lỏng đen đặc sệt, rúc rích, sôi lên từng nhịp.
Những đôi tay nhọn hoắt co quắp, chậm rãi nhưng chắc chắn, hướng về phía nhóm.
Mùi tanh hôi bốc lên nồng nặc, xộc thẳng vào mũi Ren, làm cậu nôn nao trong cổ họng.
Ren hít một hơi thật sâu, cố ép tâm trí bình tĩnh.
Mỗi nhịp tim, từng hơi thở, đều phải tính toán, cân nhắc:
Chỉ vài phút nữa thôi, ánh nắng cuối cùng sẽ tắt hẳn… và khi đó, sinh vật kia sẽ lao lên như một cơn ác mộng không gì cản nổi.
Cậu nhìn Yuzu, Lily và ba đứa nhóc, họ đứng im, co ro, đôi mắt mở to, nhấp nháy theo từng nhịp ánh sáng.
Ren cảm nhận từng tế bào đang run rẩy, từng hơi thở dồn dập, và biết rằng nếu cậu sai một bước… sẽ là quá muộn.
Nhẹ nhàng, cậu bước tới, di chuyển thanh kiếm, để ánh nắng cuối cùng chiếu lên lưỡi thép.
Ánh sáng bỗng dội lên cơ thể sinh vật.
Nó giật mình. Làn da nhợt nhạt co rúm lại, những sợi giun ngọ ngoạy dưới da hằn lên gương mặt méo mó, như đang chịu đau đớn. Ánh sáng như lưỡi dao được nung đỏ để lại vết cắt cháy xém trên làn da.
Sinh vật đau đớn trốn vào trong bóng đêm.
Tiếng rít vang lên, không còn hung tợn nữa mà chát chúa, lẫn lộn giữa sợ hãi và giận dữ.
Cậu có cách đưa bọn họ sang bên này rồi.
Một lối nhỏ, mỏng như sợi chỉ… nhưng đủ để sống.
Miễn là cậu giữ được “nó” đứng yên tại chỗ.
Ren nhấc thanh kiếm lên lần nữa, để ánh nắng cuối cùng dội mạnh lên lưỡi thép. Ánh sáng bật thành một vệt run rẩy, dài, quét thẳng vào khuôn mặt méo mó của sinh vật.
Nó giật lùi…kèm với tiếng gào thét như cưa xương.
Hai bàn tay như móc sắt cắm xuống nền đất, thân thể co rúm lại.
Những sợi… gì đó… thứ bò dưới lớp da, bỗng căng phồng lên như đang giãy giụa trong đau đớn.
Ren cảm nhận rõ lòng bàn tay mình ướt đẫm mồ hôi, mũi kiếm rung nhẹ.
Cánh tay tê buốt.
Nhịp tim đập dồn ở cổ họng.
Nhưng “nó” không dám tiến lên.
Không khi ánh sáng vẫn chiếu thẳng vào.
“Đi… sang đây.” Ren nói, giọng khàn, cố giữ hơi thở không đứt quãng.
Yuzu gật mạnh.
Cậu ta ôm đứa nhỏ nhất, lưng ướt mồ hôi, bước chậm từng bước.
Lily theo sau, hai đứa nhóc còn lại bám chặt quần áo cô, chân run đến mức gần như quỵ xuống.
Ren lùi một chút, giữ ánh kiếm đủ cao để ánh sáng trải thành một dải chắn.
Một bức tường mỏng bằng ánh chiều.
Một thứ mà chỉ cần tắt đi… là tất cả sẽ bị nuốt trọn.
Sinh vật lại gầm lên một tiếng gằn khô khốc.
Nó chạm vào mép sáng, da thịt bốc khói nhẹ, mùi khét lan ra.
Ren thấy rõ từng đường gân thắt lại dưới lớp da trắng bệch, như muốn xé toạc cơ thể mà chui ra.
“Đi tiếp! Nhanh hơn!” Ren gần như gào lên, vì ánh sáng đang mỏng dần.
17:59.
Chỉ còn một phút.
Ánh sáng cuối ngày như một hơi thở sắp tắt.
Mỗi bước Yuzu và Lily đi đều như xé từng giây ra khỏi tay Ren, cậu cố giữ tay không rụt lại vì đau nhức.
Họ sắp chạm đến.
Chỉ còn vài bước nữa.
Sinh vật chồm mạnh về phía họ, Ren lập tức quét kiếm, ánh sáng lia thẳng vào mặt nó.
Với một tiếng rít chát chúa nôn ra từ nơi được cho là cổ họng, ‘nó’ lùi phập xuống đất như một cái bóng bị đóng đinh.
Ngực Ren nhói buốt.
Cậu nghiến răng, giữ ánh sáng không chệch dù chỉ một phân.
“Còn hai bước—đi!!”
Yuzu kéo Lily, Lily kéo theo hai đứa bé, cả bốn gần như đổ nhào sang bên Ren.
Cậu lách nhẹ sang trái, mở không gian cho họ trượt vào phía sau mình.
Ánh sáng… gần tắt hẳn rồi.
Ren cảm nhận hơi nóng của mặt trời biến đi trong gió chiều.
Họ phải rời khỏi đây, Ren cần phải báo cáo việc này cho Gareth và đội vệ binh.
Chỉ một khoảnh khắc nữa thôi… rồi bóng tối sẽ trùm xuống.Ren nhấc chân, di chuyển nhanh, dẫn nhóm theo những mảnh ánh sáng cuối cùng.
Bóng tối bám sát, tách ra từng mảng như một con quái vật vô hình, co giật, vươn tới từng bước chân họ.
Cậu nhận ra: ánh sáng không chỉ là vũ khí, mà còn là đường duy nhất để họ sống sót.
“Đi theo tôi… nhanh!” Ren thở gấp, vừa hét vừa di chuyển, từng bước cố giữ ánh sáng hắt lên thanh kiếm, chiếu thẳng vào sinh vật.
Yuzu và Lily cúi thấp, ôm mấy đứa nhóc, di chuyển theo nhịp dẫn của Ren, ánh mắt tuyệt vọng nhưng vẫn tràn hy vọng.
Sinh vật gầm lên một tiếng rít dài, rồi lao vọt tới, nhưng ánh sáng cắt ngang cơ thể nó.
Cảm giác bóng tối quánh đặc bị chia cắt, co giật dữ dội.
Ren tận dụng khoảnh khắc này, dẫn nhóm nép dần ra khỏi vùng bóng tối, từng bước, từng bước, tim đập như muốn nổ tung, tay siết chặt kiếm, cơ bắp căng hết mức.
Nhưng… ánh nắng đứt đoạn như sợi chỉ mỏng.
Từng vệt nhỏ, yếu ớt, rung rinh theo gió, như sắp tan biến bất cứ lúc nào. Không còn kịp nữa rồi, họ sẽ không thể chạy khỏi đây, không thể chạy đua với thời gian.
Tới cả Ren…cậu cũng không có tự tin rằng tốc độ của cậu có thể vượt qua được sinh vật bóng tối đó.
“Đi đi…tôi sẽ cầm chân nó, thông báo với tất cả mọi người…” cuối cùng, sau thoáng chốc đắn đo, Ren dùng bước để những người khác rời đi, cậu cần phải câm chân thứ này.