Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tong-vo-bac-luong-tieu-tu-tai-vi-hon-the-tu-vi-hung.jpg

Tống Võ: Bắc Lương Tiếu Tự Tại, Vị Hôn Thê Từ Vị Hùng

Tháng 2 1, 2025
Chương 105. Nắm giữ quyền thượng áp Vương Tiên Chi, muốn dưới thân đạp Bạch Ngọc Kinh! « Đại Kết Cục » Chương 104. Một mình công thành, Sơn Lân Quan, 1 quyền diệt sát Hàn Điêu Tự!
tu-tien-ban-tay-vang-la-nam-bun

Tu Tiên: Bàn Tay Vàng Là Nắm Bùn

Tháng mười một 10, 2025
Chương 527: Cuối cùng chương Chương 526: Diệt đi hoàng thất
bat-dau-toc-truong-vo-han-trieu-hoan-tien-de-toc-nhan.jpg

Bắt Đầu Tộc Trưởng, Vô Hạn Triệu Hoán Tiên Đế Tộc Nhân

Tháng 4 15, 2025
Chương 134. Tân thế giới, hạ giới Chương 133. Thiên ngoại tam thập tam trọng thiên
noi-ung-ba-nam-lai-ba-nam-ta-thanh-ma-dao-chuong-giao

Nội Ứng? Ba Năm Lại Ba Năm Ta Thành Ma Đạo Chưởng Giáo

Tháng 1 9, 2026
Chương 2041: Cùng yêu tộc ở giữa chiến tranh (1) Chương 2040: Ngự giá thân chinh (2)
ta-tong-mon-manh-vo-dich.jpg

Ta Tông Môn Mạnh Vô Địch

Tháng 1 5, 2026
Chương 695: kình thiên Chương 694: Kinh khủng chiến đấu, hư không một chưởng
sau-nay-mot-muc-deu-thich-nguoi.jpg

Sau Này Một Mực Đều Thích Ngươi

Tháng 2 14, 2025
Chương 2434. Phiên ngoại -- Ninh Tà cùng Lãnh Đồng Chương 2433. Phiên ngoại -- Cao Tư Tư and Lý Bằng Sát Cầu Buff Kim Đậu Nguyệt Phiếu
tu-hogwarts-legacy-tro-ve-harry.jpg

Từ Hogwarts Legacy Trở Về Harry

Tháng 1 3, 2026
Chương 461: Duy duy khả ái bóp Chương 460: Quỳ xuống đất ma nữ trang nguyên nhân
bi-thanh-nu-dap-do-sau-ta-vo-dich.jpg

Bị Thánh Nữ Đạp Đổ Sau, Ta Vô Địch

Tháng 1 7, 2026
Chương 262: thông thiên bút tới tay Chương 261: cho ta tặng lễ há có không cần lý lẽ
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 373: Những Hình Người Trong Ánh Nắng.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 373: Những Hình Người Trong Ánh Nắng.

Ren cảm thấy một luồng áp lực vô hình ép vào vai, lan dọc lưng, chèn ép nhịp thở.

Cậu nhấp nhổm, muốn lùi lại nhưng bàn chân trượt trên nền đá ẩm. Mùi bụi mịn, mùi sắt, mùi… máu hay kim loại nóng, quấn quanh cậu, làm cậu chới với.

Hơi thở gấp dồn, đầu óc căng như dây đàn. Ren nhận ra: hắn không chỉ muốn đánh cậu. Hắn muốn đẩy cậu vào một trận đấu tinh thần, một trò chơi mà kết quả không ai đoán trước.

“Thật ra… tao muốn xem mày run rẩy như thế nào.”

Mỗi chữ Varn thốt ra chậm, nhấn mạnh, lạnh lùng. Nó khẽ rít như cơn gió qua khe đá, len vào tim cậu.

Ren nắm chặt chuôi kiếm. Cán thép lạnh lan dọc lòng bàn tay, nhắc nhở cậu rằng, dù sợ hãi, dù run rẩy, cậu vẫn đứng đây.

Tim cậu gấp, từng nhịp dồn dập, nhưng cậu vẫn đứng bất động. Bất động như một bức tượng giữa cơn bão.

Ren cảm nhận sự trống rỗng xung quanh, nhưng cũng nghe được nhịp thở của đối phương, bình tĩnh, đều đặn, như đang chơi trò mèo vờn chuột. Và cậu biết, chỉ một khoảnh khắc sơ hở thôi… sẽ là thảm họa.

Ánh mắt Varn lóe lên, bệnh hoạn, đầy toan tính. Ren cảm thấy áp lực dồn vào từng cơ bắp, từng sợi thần kinh. Từng nhịp thở, từng chuyển động nhỏ đều được hắn theo dõi, phân tích, chờ sơ hở.

Ren hít một hơi dài, cố tập trung. Mồ hôi ướt trán, tay siết kiếm, chân bám đá. Một trận chiến, không phải bằng vũ khí, mà bằng tâm trí vừa bắt đầu.

Ren nhích từng bước lùi. Sàn đá trơn làm chân cậu trượt nhẹ, phải lấy tay chống xuống nền để không ngã. Mỗi chuyển động nhỏ đều bị theo dõi, như thể Varn biết trước cả nhịp tim của cậu.

“Mày sợ hả?” Hắn cười, giọng khẽ rít như tiếng kim loại cọ vào nhau. “Không sao… ta thích cảm giác đó. Nhất là khi thấy mắt các ngươi mở to, mà không biết đường thoát.”

Ren nhắm mắt một nhịp, thở gấp, cảm giác từng cơ bắp căng ra, tim như muốn bật khỏi lồng ngực. Cậu cố ép mình bình tĩnh. Nhưng sự căng thẳng dồn dập quanh Varn, vừa gần gũi vừa xa lạ, như luồng gió lạnh len lỏi vào từng thớ thịt, khiến cậu run rẩy.

“Món quà… giao thừa…” Nghĩa là gì? Cậu không rõ. Nhưng cậu cảm nhận được: điều đó nguy hiểm. Không chỉ là vật lý, mà là áp lực tinh thần. Một cái bẫy vô hình, có thể nghiền nát cậu nếu sơ hở.

Varn tiến tới. Không nhanh, không mạnh, nhưng mỗi bước đều làm mặt sàn rung lên. Thanh kiếm trong tay hắn lóe sáng trong ánh hoàng hôn rực đỏ, như đang đo nhịp tim cậu.

Ren siết chặt chuôi kiếm. Bàn tay lạnh run. Mỗi nhịp thở là một nhát dao cạo qua ngực.

Cậu nhận ra, mình không chỉ chống đỡ một đối thủ, mà đang chiến đấu với cảm giác sợ hãi, với áp lực vô hình, với chính bản thân.

Một cú nhấc chân bất cẩn, sàn nhà trơn trượt. Hơi thở cậu nghẹn lại. Varn nhếch môi, nụ cười bệnh hoạn khẽ co giật, ánh mắt rực lên. Cậu nghe tiếng tim mình dồn dập, từng mạch máu căng lên. Nhưng Ren vẫn đứng vững.

Cậu biết… trận chiến này không phải để thắng hay thua. Nó là phép thử. Một trò chơi tinh thần. Và chỉ một sai lầm nhỏ…

Mọi thứ sẽ sụp đổ.

Ren hít sâu, cố ép tâm trí bình tĩnh, cố nghe nhịp thở của đối thủ, cố đoán hướng tiếp theo.

Nhưng áp lực vẫn đè lên, lạnh lẽo, vô hình, len lỏi từng thớ thịt, từng xương sống.

Varn bước tới thêm một bước. Như một con mèo đen lặng lẽ vờn con mồi. Cậu cảm nhận từng chi tiết, ánh mắt, nhịp chân, sự thay đổi nhỏ nhất trong cơ thể hắn, nhưng tất cả đều vô hình, khó đoán.

Ren siết chặt kiếm hơn nữa.

Tim vẫn gấp, từng nhịp như đeo chì vào cơ thể.

Cậu cảm nhận từng thớ cơ, từng mạch máu căng lên, như muốn bật tung khỏi xương sống.

Trận đấu này… chưa bắt đầu. Nhưng áp lực, áp lực vô hình từ hắn….không phải là hắn, áp lực của một thứ gì đó như nỗi sợ nguyên thủy khắc vào bản năng sinh tồn…đã gần đến mức không chịu nổi.

Ánh nắng yếu ớt chiếu qua những khe nứt, chia đôi khu vực nhà kho bỏ hoang như một đường ranh giới mỏng manh giữa ánh sáng và bóng tối. Mùi bụi, mùi sắt và mùi ẩm mốc quấn quanh cậu, làm Ren càng thấy tim mình nặng trĩu.

“Đi tìm bạn của mày đi… tao e là nếu không nhanh hơn… chúng sẽ là những kẻ xui xẻo đầu tiên đấy…” Giọng Varn vang lên, chậm rãi, bệnh tật.

“À, mấy đứa nhóc đấy… dễ thương lắm.”

Nụ cười của hắn như vết dao lạnh quẹt qua gáy cậu. Nó méo mó, ám ảnh.

Varn không chờ thêm giây nào. Hắn nhảy qua cửa sổ nhà kho, một bước nhảy gọn gàng, thanh thoát, rồi biến mất.

Chỉ còn lại sự im lặng nặng nề, cùng ánh sáng nhợt nhạt chia nửa nhà kho, và tiếng tim Ren đập như muốn nổ tung.

Ren đứng bất động. Bàn tay vẫn siết chuôi kiếm, vai vẫn căng như muốn bật ra.

Cậu biết một điều rõ ràng: trận chiến này chưa kết thúc.

Hắn đã đi… nhưng trò chơi… mới chỉ bắt đầu.

Ren lao đi, bước chân dồn dập trên nền đá trơn trượt. Mỗi nhịp thở gấp dồn, tim đập như muốn vỡ tung. Cậu đi theo hướng Varn vừa xuất hiện, lòng căng như dây cung, mọi giác quan đều căng ra đến cực hạn.

Nhà kho… rộng hơn cậu tưởng.

Từng lối đi ngoằn nghèo như một mê cung, ánh sáng yếu ớt lọt qua những khe nứt chỉ đủ để nhấn mạnh bóng tối sâu hun hút.

Mỗi bước chân đều tạo ra tiếng vang khẽ, dội lại từ trần nhà cao vút, làm Ren chợt nhận ra… cậu đơn độc đến mức đáng sợ.

Tim vẫn gấp, hơi thở dồn dập. Mồ hôi ướt đẫm trán, nhễ nhại sống lưng. Cậu cảm thấy cơ bắp mỏi rã rời, nhưng không dám dừng lại.

Cuối cùng, cậu nhìn thấy họ.

Yuzu, Lily, và ba đứa nhóc đang co ro trong một góc khu vực được dựng đầy thùng gỗ.

Ánh nắng từ một lỗ hổng lớn trên mái nhà chiếu xuống, như rọi thẳng qua bóng tối dày đặc, làm nổi bật từng khuôn mặt sợ hãi, từng chuyển động run rẩy.

Ren dừng lại một nhịp, hít sâu. Mùi bụi, mùi gỗ cũ và mùi mồ hôi lẫn nhau, nặng trĩu. Cậu cảm nhận tim mình đập mạnh, áp lực dồn vào từng cơ bắp. Chân vẫn run, nhưng cậu không để bản thân lùi bước.

Yuzu ngẩng đầu, đôi mắt mở to, lộ vẻ sợ hãi nhưng cũng vừa mừng vừa bất ngờ khi thấy Ren.

Lily ôm lấy mấy đứa nhóc, run rẩy, ánh mắt lo lắng, cầu xin. Ba đứa nhóc co rúm vào nhau, tay ôm chặt nhau như tìm một điểm tựa duy nhất giữa bóng tối và nguy hiểm.

Ren bước tới, vừa nhanh vừa cẩn thận. Thanh kiếm vẫn trong tay, nhưng cậu biết… lúc này không phải là lúc để chiến đấu. Mọi hành động đều phải đi cùng sự thận trọng, từng nhịp bước, từng ánh mắt phải đo lường.

“Không sao… tôi đã tìm thấy các cậu rồi.”

Giọng Ren thầm, run run, vừa như lời trấn an, vừa là lời nhắc nhở bản thân giữ bình tĩnh.

Cậu cảm nhận rõ từng cơn run rẩy, từng nỗi sợ đang dồn nén trong cơ thể họ, và nhận ra: không chỉ là cứu bạn, mà còn là giữ bình tĩnh cho chính mình.

Ánh nắng xuyên qua lỗ hổng, chiếu lên mái tóc và khuôn mặt họ, làm cảnh vật vừa tĩnh lặng vừa chênh vênh.

Ren định bước qua bàn tối trước mặt.

Nhưng ngay lúc đó, cậu bắt gặp ánh mắt Yuzu.

Đôi mắt mở to, trợn trừng, không phải sự sợ hãi thông thường, mà như nhìn thấy thứ gì đó vượt ngoài lý trí.

Cậu ta cố ra hiệu cho Ren dừng lại, một cử chỉ khẩn thiết, nhưng run rẩy đến mức kinh hãi.

Một cảm giác khó chịu… đau nhói như kim châm… chạy dọc từng thớ thịt trên cơ thể Ren.

Từng nhịp tim như bị bóp nghẹt.

Cậu đứng chết lặng. Không gian xung quanh bỗng trở nên nặng nề, tĩnh lặng, như chính không khí cũng đang gắng sức giữ cậu lại.

Và rồi… nhận ra.

Ren nhận ra điều mà cậu cố tình bỏ quên…

Họ không bị nhốt. Không bị trói. Không có gì ràng buộc.

Nhưng… tại sao họ vẫn đứng đó.

Tại sao họ không rời đi. Không la hét. Không chạy.

Cảnh vật trở nên méo mó. Bóng tối trong góc nhà kho dường như trượt lại gần cậu hơn.

Ánh sáng từ lỗ hổng trên mái nhà chiếu xuống, nhưng lại không soi nổi toàn bộ khuôn mặt họ, chỉ làm nổi bật đôi mắt trống rỗng.

Ren cảm giác… như đang nhìn vào những hình người giả, không phải thật, nhưng lại sống. Nhịp thở cậu nặng trịch, từng cơ bắp co rút, da gân guốc căng lên.

Một nỗi sợ lạnh lẽo rít qua xương sống, len lỏi đến tận tận cùng tủy sống.

Ren biết… có điều gì đó không ổn.

Một thứ đang… quan sát, đang đợi… và cậu không biết liệu mình có thể làm gì để cứu họ, hay chỉ đang bước vào một cạm bẫy tinh vi đến mức kinh hoàng.

Ánh nắng dần tắt.

Như thể khu vực an toàn…những mảnh nhỏ nhoi mà Ren vẫn nghĩ là chỗ trú ẩn…đang co lại từng chút một.

Họ… đang trốn thứ gì đó.

Món “quà bất ngờ” mà Varn nhắc đến, như một mối đe dọa vô hình, treo lơ lửng trên đầu.

Ren nhìn dải nắng mỏng trước mắt, màu vàng nhạt như sắp phai đi trong bóng tối.

Từng tia ánh ság le lói đập lên mặt sàn đầy bụi, hắt lên mái tóc h, —nhưng không đủ để xua tan đi cảm giác ngột ngạt, nặng trĩu.

Yuzu và Lily đứng đó, mắt trợn tròn, nét mặt căng cứng.

Họ cố ra hiệu, từng cử chỉ run rẩy, giơ tay, lắc đầu như muốn để cho Ren chạy đi ngay lập tức.

Ren cảm nhận nỗi sợ trong từng chuyển động của họ. Không chỉ sợ Varn, mà còn sợ thứ gì đó… đang chực chờ.

Một cơn gió lạnh len lỏi qua lỗ hổng trên mái nhà.

Bóng tối từ các góc khuất trườn lại gần, rùng rợn.

Tim Ren gấp, hơi thở dồn, da thịt dựng lên như bị châm kim.

Cậu biết, nếu chậm một nhịp… sẽ quá muộn.

Bước chân Ren lùi lại một đoạn nhỏ.

Cậu từ tốn, chậm rãi, lùi dần ra xa theo dấu hiệu của Yuzu và Lily.

Mỗi bước chân lùi lại đều được tính toán, từng cơ bắp căng lên, tim đập gấp, mồ hôi nhễ nhại trên trán.

Trông thấy hành động của cậu, chân mày Yuzu và Lily thoáng hiện lên chút gì đó nhẹ nhõm, như vừa nở ra một khe hở mong manh trong nỗi sợ.

Nhưng ánh sáng le lói từ lỗ hổng trên mái không đủ để xua tan cảm giác… nguy hiểm vẫn đang rình rập.

Bóng tối nơi góc nhà kho bắt đầu rục rịch.

Như một sinh vật sống, nó sôi lên, co giật từng nhịp, run rẩy từng đợt, bất nhờ nhảy thẳng ra ngoài.

Hình dạng không rõ ràng, nhưng cảm giác đói khát, ám ảnh lan ra từng thớ thịt, cắn vào tai, vào xương sống Ren.

Tim Ren có gấp dồn dập, từng nhịp vang như trống trận.

Ren đứng khựng. Thanh kiếm trong tay run lên, không chỉ vì cơ bắp mỏi rã rời, mà vì một nỗi kinh hoàng nguyên thủy: thứ đang xuất hiện trước mặt Ren…

Cậu nghe được tiếng xào xạc, tiếng thì thầm trong gió, hay chỉ là ảo giác từ chính nỗi sợ của mình?

Bóng tối lao tới, gần hơn từng giây, như biết chính xác bước chân nào sẽ đi trước.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

662c5d8615ac6fead692c10f9f648cc8
Hokage: Từ Uzumaki Kushina Bắt Đầu Làm Phản Đồ
Tháng 1 15, 2025
konoha-naruto-bi-aizen-giao-duc.jpg
Konoha: Naruto Bị Aizen Giáo Dục
Tháng 1 17, 2025
hai-tac-mu-rom-doan-ben-trong-co-gioi-su
Hải Tặc: Mũ Rơm Đoàn Bên Trong Cơ Giới Sư
Tháng 12 16, 2025
vi-one-piece-the-gioi-mang-den-chu-than-hoang-hon
Vì One Piece Thế Giới Mang Đến Chư Thần Hoàng Hôn
Tháng 10 11, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved