Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
long-chau-broly-ultra-instinct.jpg

Long Châu: Broly Ultra Instinct

Tháng 1 18, 2025
Chương 129. Merus trọng sinh Chương 128. Ngươi quá yếu!
pokemon-giang-lam-bat-dau-dung-may-mo-phong-che-tao-hoan-my.jpg

Pokémon Giáng Lâm: Bắt Đầu Dùng Máy Mô Phỏng Chế Tạo Hoàn Mỹ

Tháng 1 14, 2026
Chương 352: Công kích! Lunala! Chương 351: Jigglypuff tiếng ca tai hoạ ngầm
gia-toc-tu-tien-ly-thi-tien-toc

Gia Tộc Tu Tiên: Lý Thị Tiên Tộc

Tháng 12 9, 2025
Chương 1679: Đại kết cục Chương 1678: Hỗn độn Đạo Tổ
dao-bo-cui-luu-yeu-duong-thuong-ngay.jpg

Đao Bổ Củi Lưu Yêu Đương Thường Ngày

Tháng mười một 25, 2025
Chương 531: Cuộc sống hoàn toàn mới Chương 529: 53 0 chương: Căn phòng lớn
nguoi-nguyen-thuy-deu-so-ngay-nguoi.jpg

Người Nguyên Thủy Đều Sợ Ngây Người

Tháng 1 21, 2025
Chương 790. Hết trọn bộ Chương 789. Cổ Mục xuất mã
vo-han-khe-uoc-he-thong.jpg

Vô Hạn Khế Ước Hệ Thống

Tháng 2 4, 2025
Chương 462. Kết cục (2) Chương 461. Kết cục (1)
nguoi-tai-toriko-tu-nau-nuong-puffer-whale-bat-dau.jpg

Người Tại Toriko: Từ Nấu Nướng Puffer Whale Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2025
Chương 172. Ăn hết NEO!! Tìm tới Vùng Đất Cuối Cùng!! - FULL Chương 171. Giết không chết ngươi, vậy liền ăn hết ngươi!!
sss-cap-ngo-tinh-ta-quet-ngang-van-toc.jpg

Sss Cấp Ngộ Tính, Ta Quét Ngang Vạn Tộc

Tháng 1 12, 2026
Chương 280: Vương Triều phong kiến, thế giới tương tự (Canh một, cầu tự đặt) Chương 279: Quốc độ Vẫn Chung, lật đổ nhận thức của Trần Huyền (Canh ba, cầu tự đặt)
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 371: Hình Hài Trống Rỗng.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 371: Hình Hài Trống Rỗng.

“Ai?”

Ren lập tức vào tư thế cảnh giác, bàn chân trượt nhẹ trên nền đá ẩm để kéo cơ thể lùi lại vài bước. Tay phải cậu đặt sẵn trên chuôi kiếm, ánh mắt lia nhanh khắp căn phòng.

Ánh nắng cuối chiều hắt từ ngoài vào làm bóng Ren trải dài trên sàn, méo mó giữa những thùng hàng đổ nát. Không gian tĩnh lặng đến mức từng tiếng thở cũng nghe rõ.

“Bình tĩnh… là tôi.”

Giọng nói quen thuộc vang lên từ góc khuất. Một bóng người bước ra khỏi vùng tối là Yuzu, tay cậu ta cầm một viên đá phát sáng nhỏ, hơi thởi nhẹ nhàng.

“Cậu đi nhanh quá, tôi phải chạy khắp nửa khu chợ mới tìm ra dấu.” Yuzu nói, bước từng bước lại gần hơn.

Ren vẫn chưa hạ kiếm. Cậu liếc quanh lần nữa, giọng trầm xuống như lời cảnh cáo, “Vẫn chưa chịu xuất hiện à?”

Không khí trong nhà kho như đặc lại. Từng hạt bụi lơ lửng trong luồng sáng hẹp, chúng xoay tròn rồi rơi chậm rãi xuống sàn.

Yuzu bỗng thấy da gáy lạnh toát. Cậu nhanh chóng né sang một bên, áp lưng vào bức tường cũ kỹ, mặc kệ bụi bặm bám đầy trên quần áo. Tiếng thở của cả hai như bị nuốt chửng bởi khoảng tối.

Một tiếng lạch cạch vang lên, không rõ từ góc nào. Ren xoay người, mũi kiếm chỉ thẳng vào hướng phát ra âm thanh. Ánh thép bạc lóe lên, lạnh lẽo như một lời cảnh báo.

“Không có gì… chắc là gió thôi.” Yuzu nói khẽ, nhưng chính cậu cũng không tin vào điều đó.

Ren không đáp. Cậu di chuyển từng bước một, tiếng giày vang rất khẽ, gần như hòa vào nhịp tim đang dồn dập trong lồng ngực.

Cậu dừng lại bên một đống thùng gỗ, ánh mắt nghiêng nhẹ, đúng lúc đó, một cái bóng thoáng qua sau lớp màn bụi.

Không đợi suy nghĩ thêm, Ren xoay người, tung kiếm chém mạnh vào không trung.

Một tiếng kim loại vang lên mảnh mai, mũi kiếm Ren va phải một vật kim loại giấu trong bóng tối.

Từ chỗ góc tường, một bóng người bật ra, lướt nhanh như gió, chỉ để lại âm thanh vội vã của bước chân và tiếng thở đứt quãng.

“Yuzu, phía sau!”

Yuzu phản ứng theo bản năng, nhảy lùi và giơ con dao nhỏ ra phòng thủ, mắt căng ra nhìn về phía hành lang mờ mịt ánh sáng.

“Là người chơi.” Ren nói khẽ, đôi mắt cậu hẹp lại, ánh nhìn sắc như dao, “Hắn đang cố rút lui.”

Bóng đen sử dụng kỹ năng ẩn thân với cấp độ khá cao, luồng ánh sáng quanh hắn méo đi, gần như hòa lẫn vào không khí. Nhưng Ren vẫn cảm nhận được.

Cú va chạm ban nãy tuy ngắn ngủi, nhưng đủ để cậu nhận ra quỹ đạo di chuyển, khoảng cách, và hướng gió bị xáo động.

Ren khẽ nghiêng đầu, hít một hơi thật sâu. Cậu lắc nhẹ người, toàn thân như tan biến vào không gian, luồng gió lướt qua để lại tiếng vù mờ ảo.

Một giây sau với tiếng va đập vang dội khi Ren xuất hiện gần cửa sổ thông gió cũ của nhà kho, cát bụi bay tung tóe dưới gót dày da. Cùng lúc đó là một tiếng thở gấp gáp, hoảng loạn.

Ren xoay người, nắm đấm của cậu đánh thẳng vào khoảng không, và va trúng vật gì đó.

Một tiếng rên đau bật rangay sau đó, luồng ẩn thân bị phá vỡ, hiện ra hình dạng một người chơi đang ngã nhào xuống sàn.

Không để hắn kịp phản ứng, Ren xoay cổ tay, mũi kiếm ánh lên sắc lạnh, kề sát ngay dưới cằm đối phương. Âm thanh kim loại chạm da nghe khẽ nhưng rõ ràng đến rợn người.

“Đủ rồi.” Giọng Ren cất lên giữa khoảng không yên lặng ngắn ngủi, giọng nói gần như không mang chút cảm xúc nào, nhưng lại khiến không khí xung quanh đặc quánh lại. “Ngươi là ai, và đang làm gì ở đây?”

Cậu hít vào một hơi thật sâu, rồi từ từ dí mũi kiếm sát hơn vào cổ của đối phương, lưỡi nhọn chỉ cách lớp da mỏng một khoảng ngắn, đủ để hắn cảm nhận được hơi lạnh kim loại.

Luồng sáng ẩn thân dần tan biến. Trước mặt Ren, bóng đen hiện rõ hình dạng một gã thanh niên tầm hơn hai mươi, khoác bộ giáp da đơn giản, vai còn dính vài vệt bụi đất.

Đôi mắt hắn mở to, đồng tử co lại, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của thanh kiếm. Toàn thân run nhẹ như không tin nổi mọi thứ vừa diễn ra, chỉ trong tích tắc, hắn đã bị tước sạch hoàn toàn lợi thế.

Không khí trong nhà kho nặng trĩu. Chỉ có tiếng thở khẽ và tiếng gió len qua những khe gỗ mục. Ren vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt lạnh và bình tĩnh đến rợn người.

‘Nhanh lên… làm ơn… trả lời nhanh lên.’

“Nói đi.”

Giọng Ren trầm xuống, lạnh và dứt khoát. Đôi mắt lam ngọc nhìn thẳng vào đối phương, không còn là ánh nhìn của một người đang cố tỏ ra bình tĩnh, mà là thứ ánh sáng lạnh lẽo đến mức khiến kẻ khác nghẹn thở.

Dù hơi thở của mùa đông đã phủ kín khắp nơi, thứ ánh sáng lạnh lẽo tỏa ra từ cậu vẫn còn khắc nghiệt hơn cả những bông hoa tuyết rơi vào đêm qua.

Ren hiểu rõ mình đang ở thế yếu. Mọi hành động đều phải tính toán từng giây.

Cậu phải tận dụng khoảnh khắc đối phương còn đang bối rối, trước khi gã kịp nhận ra rằng họ vẫn đang đứng trong khu vực an toàn, thanh kiếm cậu kề sát cổ chẳng thể gây ra dù chỉ một vết xước.

Nếu điều đó xảy ra, thì sự đe dọa này… sẽ chỉ còn là một màn kịch vụng về.

Ren siết chặt chuôi kiếm hơn, cảm nhận từng nhịp đập của chính mình, và từng hơi thở nặng nề của kẻ đối diện. Chỉ cần hắn lộ sơ hở, chỉ một lời nói, một ánh mắt, cậu sẽ nắm lấy.

Hoặc cũng có thể… Ren tự nhủ, nếu tên của mình chuyển sang màu vàng mỗi khi cậu cố tình tấn công ai đó, thì mặc dù không thể gây sát thương thật, mỗi đòn đánh vẫn để lại một nỗi đau vật lý rõ rệt.

Một vài đòn đánh bằng tay cũng đủ khiến cậu cảm nhận giới hạn của cơ thể và kỷ luật trong trò chơi.

Chỉ cần bị tạm giam vài ngày… và tất cả nỗ lực cậu vừa bỏ ra sẽ phải chịu hậu quả.

Trong đầu Ren, hàng loạt suy nghĩ đan xen: phương án rút lui, cách khai thác thông tin, mức độ rủi ro, và cả khả năng đối phương có đồng minh.

Rốt cuộc, người chơi kia mới lắp bắp mở lời, “Tôi… tôi cũng giống như cậu thôi… tôi cảm thấy tò mò về việc Npc mất tích và…”

Giọng nói run rẩy, nhưng đủ để Ren nhận ra sự sợ hãi ẩn giấu bên trong. Cậu không vội cắt lời, thay vào đó đôi mắt lam nhạt ánh lên một thái độ bình thản, ép đối phương tiếp tục nói ra tất cả những gì biết.

“Vài ngày nay, tôi nhận nhiệm vụ từ một trong những Npc đã mất tích… nhưng không tìm được ai để trả…” giọng người chơi kia run run, lúng túng, cố gắng nói hết.

Sự im lặng của Ren như một lời thúc ép. Người chơi kia nuốt khan, rồi tiếp tục giải thích, từng chữ như thoát ra trong nỗi lo sợ bị giám sát.

Ánh mắt hắn nhìn cậu, lạnh lùng, và bất khả xâm phạm. Trong khoảnh khắc ấy, Ren như một con búp bê bị nguyền bởi tử thần.

Có thứ gì đó kinh khủng, sẵn sàng xé toạc lớp vỏ mỏng manh, nghiền nát mọi thứ nếu hắn dám làm điều gì lén lút.

Hắn ngoảnh đi, cố né ánh mắt như muốn trốn chạy, nhưng tim vẫn dồn dập, mạnh đến mức cảm giác như mạch máu căng ra trong lồng ngực.

‘Sao thứ quái vật này lại xuất hiện ở tầng khởi đầu…?’ Hắn tự hỏi, trong lòng vừa sợ hãi vừa hoang mang, khi hình ảnh Ren hạ đo ván mình chỉ trong vài giây hiện lên rõ mồn một.

Khoảnh khắc đó đập thẳng vào ý thức hắn, nêu rõ về khoảng cách cấp độ, kỹ thuật, và sự tinh tường của đối phương… tất cả vượt xa hắn quá nhiều.

Hắn đã tự tin với những trận chiến ở tầng 3, với những con quái mạnh hơn, từng nghĩ mình đủ sức đối đầu. Nhưng giờ đây, mọi thứ như sụp đổ.

Sức mạnh ấy… chỉ nên xuất hiện trong cộng đồng những người tiên phong.

Những kẻ đầu tiên dám thách thức con trùm tầng một, những người không ngừng vượt giới hạn bản thân, liên tục tiến lên, không bao giờ dừng lại.

Hắn cảm giác bản thân bị bỏ lại phía sau, nhỏ bé và yếu ớt, tim dồn dập, từng nhịp đập nhắc nhở về sự bất lực và khoảng cách vô hình mà hắn không thể nào san lấp.

“Có vẻ ai đó không thành thật ở đây…” Từng chữ chậm rãi thoát ra từ miệng Ren, lạnh lùng, và sắc bén.

Thanh kiếm kề sát cổ người chơi trước mặt lập tức rút lại, rồi vung một đường cong hoàn hảo về phía sau lưng cậu, nhẹ nhưng đầy uy lực.

Ngay lúc đó, một tiếng kim loại vang lên, theo sau là bước chân nhẹ. Ren nghiêng đầu, giọng vang lên: “Ta nói đúng chứ… tên giả mạo…”

Cậu quay lại. Yuzu? Không… kẻ này đang ngụy trang thành hình dạng cậu ta.

“Yuzu.”…hay đúng hơn là kẻ cải trang thành hình dạng của cậu ta, hắn cầm thanh đoản đao, tay hơi rung sau dư chấn từ đòn chém ngược của Ren.

Vũ khí… ngắn như đoản kiếm, dài hơn dao găm, lại to bè đến mức không thể gọi tên rõ ràng.

“Tao cứ nghĩ mấy tin đồn là thật… tưởng mày chỉ đi theo, ké quái của mấy đứa tiên phong… không ngờ ‘Búp Bê’ mạnh và dữ dằn đến vậy.” Giọng hắn cất lên đột ngột, khàn khàn, như nuốt cả hộp đinh, mang theo nỗi kinh ngạc và dè chừng.

“Trình độ của mày khá đấy… cũng là Beta tester à…” Hắn thăm dò, đôi mắt lóe lên sự cảnh giác.

Ren không đáp. Một cú đá mạnh vào ngực của người chơi đang ngơ ngác dưới đất, làm hắn đau nhói, không thể đứng dậy ngay.

Cậu nhận ra khi nói chuyện với mình, anh mắt của hắn luôn hướng ra phía sau… như muốn truyền đi tín hiệu cho đồng bọn, nhưng lại né tránh cái nhìn thẳng vào Ren, sợ hãi, dè dặt, và căng thẳng đến mức gần như tangible.

“Ta khá tự tin vào kỹ năng cải trang của mình đấy, ngươi biết chứ? Nhưng không ngờ ngươi sắc sảo tới vậy… làm sao mà nhận ra được?”

Hắn cất lời, giọng nửa tự mãn, nửa ngạc nhiên, như muốn khoe thành tích với chính mình.

Ren vẫn im lặng. Ánh mắt lạnh lùng của cậu không hề lay chuyển, không hề đáp lại. Cảm giác căng thẳng dồn nén trong không khí, như một lưỡi dao vô hình treo trên đầu hắn.

Hắn nhìn lên đầu Ren, ánh mắt dò xét, cố tìm dấu vết của sai lầm.

Ren đứng yên, cơ thể căng cứng, từng nhịp tim dồn dập nhắc nhở cậu về sự tập trung tuyệt đối.

Chỉ khi ánh mắt hắn chạm vào cái tên màu vàng treo lơ lửng trên đầu Ren, hắn mới giật mình, nhận ra mọi thứ quá rõ ràng.

“Phải… sao ta không nhận ra được chứ… Khi tấn công người chơi, phần tên sẽ chuyển sang màu vàng, và không thể ẩn đi như bình thường… trừ khi dùng đạo cụ ẩn nấp.” Hắn thốt ra, giọng hơi trầm xuống, pha chút hối lỗi và bối rối.

Hắn nở một nụ cười gượng, gõ gõ lòng bàn tay lên đầu mình, cử chỉ như một đứa trẻ vừa mắc lỗi, vừa muốn xoa dịu sự bối rối. Ánh mắt hắn lấp lánh một sự kết hợp giữa ngạc nhiên, tò mò và chút ngại ngùng.

Không gian xung quanh yên tĩnh. Tim Ren vẫn dồn dập trong lồng ngực, cơ bắp căng cứng vì áp lực và cảnh giác.

Hắn thì đứng đó, vừa xấu hổ vừa cảnh giác, vừa ngơ ngác nhìn cậu, nhận ra rằng đối phương không chỉ sắc sảo, mà còn là mối đe dọa tiềm tàng mà hắn chưa từng trải qua.

Sự im lặng kéo dài, mỗi giây đều như nặng trĩu, nhấn mạnh khoảng cách vô hình giữa hai bên.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hokage-bat-dau-thu-hoach-duoc-kim-quang-chu
Hokage: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Kim Quang Chú
Tháng 10 15, 2025
quyen-hoang-chi-mong.jpg
Quyền Hoàng Chi Mộng
Tháng 1 21, 2025
han-den-tu-hu-khong.jpg
Hắn Đến Từ Hư Không
Tháng 1 23, 2025
chu-thien-theo-tay-hong-thi-phuong-so-bat-dau
Chư Thiên Theo Tây Hồng Thị Phượng Sồ Bắt Đầu
Tháng 10 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved