Chương 370: Bóng Lưng Xa Dần.
“Ren…” Yuzu khẽ gọi, giọng cậu lạc đi giữa tiếng ồn ào của khu phố chính tầng 1.
Yuzu nhìn theo bóng lưng cậu đang khuất dần giữa đám đông người chơi. Một cảm xúc lạ lùng, vừa nhói buốt vừa trống rỗng, dâng lên trong lồng ngực.
Những người còn lại cũng im lặng nhìn theo, không ai nói thêm lời nào. Chẳng hiểu vì sao, tất cả đều cảm nhận được cùng một điều, như thể khoảng cách giữa họ và Ren, dù chỉ là vài bước chân, lại đột nhiên trở nên xa xăm đến nghẹt thở.
“Cậu ấy… định làm gì vậy?” Meiri hỏi, giọng run nhẹ, bàn tay cô nắm chặt vạt áo của mình.
Rowa khẽ thở ra, rồi vỗ nhẹ lên đầu, làm rối mái tóc vốn được vuốt gọn gàng của anh. “Chết tiệt… sao tôi lại quên mất chứ,” anh nói, giọng trầm xuống đầy tiếc nuối.
“Anh biết chuyện gì à?” Hina nhíu mày, ánh mắt lộ rõ sự căng thẳng.
Rowa gật đầu chậm rãi, nhìn về hướng Ren vừa rẽ mất dạng. “Dù chỉ mới quen biết chưa lâu, nhưng mấy hôm trước, khi tôi nhờ Ren đi cùng để mua nguyên liệu… cậu ấy luôn dừng lại giữa chừng.”
Anh ngập ngừng, rồi nói tiếp, “Thỉnh thoảng cậu ấy lại ghé qua mấy khu nhà tạm, nói chuyện với vài đứa nhóc, hoặc để lại cho chúng ít đồ ăn, vật dụng. Tôi nghĩ… họ thân thiết lắm.”
Không khí trở nên nặng nề hơn. Tiếng gió lạnh lùa qua những khe hở giữa các tòa nhà cũ kỹ, mang theo âm thanh lạch cạch của biển hiệu va vào nhau.
“Ý anh là…” Yuzu khẽ nói, “…cậu ấy quay lại vì những đứa trẻ đó?”
Rowa im lặng. Anh không trả lời, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt anh, pha giữa day dứt và sự thấu hiểu… cũng đủ để cả nhóm biết, họ đã đoán đúng.
“Em nghĩ mình nên đi tìm cậu ấy.” Yuzu nói khẽ, nhưng giọng chắc nịch, rồi không đợi ai phản ứng, cậu bước nhanh ra ngoài.
Trái với mọi khi, Hina đáng lẽ sẽ ngăn cản cậu em trai của mình khỏi những hành động bốc đồng hay liều lĩnh. Thế nhưng lần này… cô chỉ đứng yên, ánh mắt dõi theo bóng Yuzu dần xa. Cảm giác bất an dâng lên trong ngực, nhưng cô hít sâu, như cố nén tất cả lại.
“Chú ý an toàn.” cuối cùng, Hina chỉ có thể thốt ra một câu ngắn ngủi, nghe vừa như dặn dò, vừa như gửi gắm.
Yuzu quay đầu lại, nở một nụ cười nhẹ, một thoáng dịu dàng hiếm thấy giữa khuôn mặt luôn bình tĩnh của cậu. “Em của chị lớn rồi. Em biết điều gì nên và không nên. Yên tâm, em sẽ chỉ đi tìm Ren thôi.”
Nói rồi, cậu xoay người, hòa vào dòng người đang vội vã ngoài phố. Tiếng bước chân của Yuzu xa dần, chỉ còn lại tiếng gió thổi qua cánh cửa chưa khép hẳn, mang theo một cảm giác trống trải khó diễn tả.
Meiri khẽ thở dài, còn Hina thì lặng lẽ đứng nhìn cánh cửa ấy, nơi hai người đã rời đi, một sau một trước, mà chẳng ai trong số họ biết được rằng, chuyến đi lần này sẽ dẫn họ đến điều gì.
Ren di chuyển theo con đường dẫn tới gần nhà thờ, đó là nơi mà những người chơi dựng lên để chăm sóc những đứa nhóc trong thế giới này.
Ánh sáng nhạt cuối buổi chiều trải dài trên mặt đường, in bóng dáng cậu chậm rãi đổ về phía những bậc thềm cũ.
Cậu không biết cảm xúc trong lòng mình là gì. Lo lắng? Tức giận? Hay chỉ là một nỗi bất an không tên len lỏi trong lồng ngực.
Không có ranh giới rõ ràng giữa chúng, như thể mọi thứ hòa tan lại thành một khoảng trống lặng im.
Dẫu vậy, ở đâu đó trong khoảng tĩnh mịch ấy, Ren lại cảm nhận được một sự yên ả kỳ lạ… yên ả như mặt biển trước khi cơn bão ập đến. Và cậu biết, mình phải làm gì.
Chưa đến nơi, Ren đã nhận ra có ai đó đang đứng bên ngoài nhà thờ. Một cô gái với mái tóc nâu dài buộc thấp, đôi mắt xanh lá cây ẩn sau cặp kính bầu dục không gọng.
Sasha.
“Sasha.” Ren khẽ gọi.
Cô giật mình quay lại. Khi nhận ra là cậu, nét căng thẳng trên khuôn mặt vẫn chưa kịp tan đi.
“Ren…” giọng cô run nhẹ.
“Lily đâu rồi?” Ren hỏi, bước lại gần hơn.
Trong số những người chơi nhận trông nom bọn trẻ, Ren chỉ quen Lily và Sasha, hai người luôn ở đây, luôn mỉm cười kể cả khi không có đủ lương thực hay thuốc men.
“Lily…” Sasha ngập ngừng, hai tay siết chặt mép áo, “Cậu ấy đi tìm mấy đứa nhóc rồi. Nhưng đã hơn một tiếng rồi vẫn chưa quay lại…”
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt khẩn khoản, “Ren… có chuyện không ổn rồi.”
Ren khẽ gật đầu, như thể đã đoán trước được phần nào câu chuyện.
Ánh mắt cậu lướt qua khung cửa nhà thờ nơi những đứa trẻ còn lại đang ngồi co cụm bên nhau, im phăng phắc.
Căn phòng vốn luôn rộn ràng tiếng cười giờ chỉ còn vang vọng tiếng gió luồn qua ô cửa kính cao, tạo nên một cảm giác trống rỗng khó tả.
“Ngoài Lily ra… còn ai nữa mất tích?” Ren hỏi, giọng cậu đều và thấp, nhưng ánh mắt thì chăm chú đến mức khiến Sasha thoáng khựng lại.
“Ban đầu là ba đứa nhỏ,” cô đáp, đôi môi run nhẹ, “Ryan, Dia và Gita… một nam, hai nữ. Lily nói sẽ đi tìm chúng, nhưng đến giờ vẫn chưa quay lại.”
Giọng Sasha dần nhỏ đi, như thể chính cô cũng sợ phải thừa nhận điều đó.
Ren hơi nghiêng người về phía trước, “Lần cuối cùng mấy đứa bé được nhìn thấy là khi nào, và ở đâu? Lily rời đi lúc mấy giờ?”
“Bọn chúng thường giúp mấy người thương nhân chuyển hàng, hoặc làm nhiệm vụ chạy vặt quanh thành phố,” Sasha đáp, ngón tay vô thức xoa lên thái dương, cố kéo lại ký ức,
“Có người nói thấy chúng lần cuối vào chiều tối hôm qua, ở khu chợ phía Tây… Lily đi tìm ngay sau bữa tối, khi phát hiện ba đứa không về kịp giờ ăn.”
Ren khẽ cau mày. Cậu đã lờ mờ đoán trước điều này từ câu chuyện mà Rowa kể lại, nhưng vẫn không sao hiểu nổi, việc những thương nhân NPC biến mất lại có liên quan gì đến ba đứa trẻ người chơi mất tích?
Cậu khoanh tay lại, ánh mắt hạ xuống nền đá lạnh, cố xâu chuỗi các chi tiết trong đầu.
Dù cố gắng đến mấy, Ren cũng không tìm thấy điểm bất thường nào đủ rõ ràng để bấu víu. Sau cùng, cậu khẽ thở ra, rồi ngẩng đầu nhìn Sasha.
“Dù sao thì… tôi sẽ đến khu chợ xem thử. Bạn của tôi có nhắc đến một nhà kho bỏ hoang ở đó, biết đâu có manh mối gì.”
Ren quay đi được vài bước thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cậu dừng lại.
“À, đúng rồi. Cô có kết bạn với mấy đứa nhóc và Lily trong game chứ?”
Sasha hơi giật mình, “Có… sao vậy?”
“Vậy hãy mở danh sách bạn bè lên.”
Không chần chừ, Sasha làm theo. Màn hình hệ thống hiện lên trong không trung, những dòng tên quen thuộc vẫn đang sáng xanh nhạt.
Ren khẽ gật đầu, đôi vai thả lỏng phần nào. “Tốt rồi… nghĩa là họ vẫn an toàn. Không cần quá lo lắng.”
Sasha cắn nhẹ môi, trong ánh mắt dường như có chút nước long lanh, nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn nỗi bất an chưa tan hết.
Ren nhìn thoáng qua, không nói gì thêm.
Cậu biết rõ, nếu cái tên nào đó chuyển sang màu xám… thì đồng nghĩa với việc người đó đã rơi khỏi thế giới này mãi mãi.
Ren thoáng nghĩ đến việc đưa cho Sasha một cuộn giấy truyền tin, biết đâu họ có thể thử gửi lời nhắn cho Lily. Nhưng rồi cậu lại lắc đầu.
Họ đã mất tích suốt từng ấy thời gian mà không để lại một dòng tin, khả năng cao là không có đạo cụ nào như vậy… hoặc tệ hơn, họ đã không còn đủ tỉnh táo để sử dụng nó.
“Giờ chỉ còn cách tự mình đi xem thôi.” cậu lẩm bẩm, quay người rời khỏi nhà thờ.
Ánh sáng ngoài cửa hắt vào làm gương mặt Ren chìm nửa sáng nửa tối, trông như đang giằng co giữa lý trí và một linh cảm khó chịu.
Cuối cùng, cậu bước nhanh về phía khu chợ, nơi nhà kho bỏ hoang mà Rowa từng nhắc tới vẫn đang đợi trong im lặng.
Ren không rõ vị trí chính xác của nhà kho, chỉ biết nó nằm đâu đó quanh khu chợ, nơi những con đường đan xen chằng chịt như mê cung, và những dãy sạp buôn giờ thưa thớt người hơn thường lệ.
“Không thể nào… sao có thể như vậy được chứ!?”
Tiếng la thất thanh vang lên từ một sạp hàng trống ngay gần đó, khiến Ren khựng lại.
Một người chơi trẻ tuổi đang đứng ngẩn ra giữa chợ, gương mặt đầy hoang mang.
“Này, có chuyện gì vậy?” vài người khác tiến lại, tò mò hỏi.
“Người giao nhiệm vụ cho tôi biến mất rồi!” cậu ta gần như hét lên. “Giờ tôi biết trả nhiệm vụ bằng cách nào đây!?”
Ren im lặng đứng bên cạnh, ánh mắt khẽ nheo lại. Một NPC biến mất… rồi lũ trẻ… rồi cả Lily.
Từng mảnh ghép nhỏ bắt đầu nối lại trong đầu cậu, nhưng bức tranh hiện ra vẫn mờ đục, như thể có ai đó cố tình che khuất điều quan trọng nhất.
“Cả ba NPC mà tôi nhận nhiệm vụ đều biến mất rồi! Ba người liền đó! Ngày hôm qua vẫn còn ở đây cơ mà!”
Xung quanh, vài người chơi tò mò dừng lại.
“Mất tích hết sao? Có chắc là không bị lỗi hiển thị không?”
“Không hề! Tôi còn đến tận chỗ, trống trơn! Cửa khóa, không ai trả lời.”
Cậu ta vò tóc, giọng gắt gỏng. “Tôi nghe nói trước khi họ biến mất, có một nhóm người từng chặn luôn ở lối vào và không cho ai khác nhận nhiệm vụ, bảo đừng giao nhiệm vụ cho mấy NPC đó nữa.
Đám đó hôm nay lại bị người của Guild ALS giải tán rồi, chẳng hiểu ra sao nữa…”
Ren khẽ cau mày.
NPC giao nhiệm vụ… mất tích?
Ren rời khỏi khu chợ, đôi giày gõ lên mặt đường đá trong âm thanh đều đặn nhưng nặng nề. Cậu lặng lẽ men theo con đường phía sau dãy sạp hàng, nơi ánh sáng của buổi chiếu gần như không thể soi tới.
Không khí ở đây ẩm và lạnh, mang theo mùi gỉ sắt và đất ẩm. Càng đi sâu, tiếng ồn ào của khu chợ phía sau càng bị nuốt chửng, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe tường và những tấm vải cũ.
Một bóng nhà hiện ra sau những khu nhà, đó ắt hẳn là nhà kho bỏ hoang mà Rowa từng nhắc tới. Mấy tấm ván gỗ cũ kỹ che kín cửa, nhưng một cánh lại bị gãy, hở ra một khe tối om vừa đủ cho một người chui qua.
Ren cúi người, tay đặt lên thanh kiếm theo bản năng.
Cậu không thấy dấu hiệu của quái vật, nhưng mặt đất quanh đây lại lấm tấm dấu chân, Ren đã sử dụng kỹ năng [Tracking] mới có thể nhìn thấy những dấu vết khá cũ. Tầm một ngày trước.
Dù chúng rất mờ và dường như cũng bị người khác cố tình xóa đi vì bị sợ kẻ theo dõi dùng [Tracking] nhưng trong khoảng thời gian huấn luyện bởi tử tước Yofilis, Ren cũng đã nâng độ thành thạo của kỹ năng này lên rất cao.
Những kẻ làm ra dấu vết này có thể tự tin, rằng những kẻ khác không tìm được, nhưng chúng lại không ngờ, từ đâu xuất hiện một Clearer rảnh rỗi ở tiền tuyến leo xuống tận đây và đi tìm kiếm.
Cậu bước sát vào cửa, nghiêng người lắng nghe. Từ bên trong, không có âm thanh nào rõ ràng, chỉ có tiếng nhỏ giọt của nước và âm vang rất khẽ như tiếng gì đó va vào kim loại.
Ren đẩy nhẹ cánh cửa. Tiếng bản lề rít lên chói tai. Một luồng khí lạnh ùa ra, mang theo mùi ẩm mốc và khét nhẹ, như thể có thứ gì đó từng cháy dở.
Bên trong, chỉ có vài thùng gỗ bị đập vỡ, vài bao tải rách vương vãi bột mì, và ở góc tường, một dấu vết lạ trên sàn đá, hình tròn, như vết cháy, Ren nhận ra chúng, dấu hiệu còn sót lại của việc dịch chuyển.
Ren quỳ xuống, chạm tay lên mặt đất. “dịch chuyển? Vậy ai đó đã dịch chuyển đi đâu?”
Trước khi kịp suy nghĩ thêm, một âm thanh khẽ vang lên phía sau, tiếng bước chân nhẹ, dừng lại ở khoảng cách chỉ vài mét.