Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
di-gioi-vo-dich-he-thong.jpg

Dị Giới Vô Địch Hệ Thống

Tháng 1 21, 2025
Chương 3333. Đại kết cục! Chương 3332. Cái thế Chiến Thần!
than-ma-tro-choi-phap-gia-moi-la-vinh-hang-chan-ly

Thần Ma Trò Chơi: Pháp Gia Mới Là Vĩnh Hằng Chân Lý!

Tháng 1 2, 2026
Chương 2220: Ngươi đã không có chọn(tăng thêm 1) Chương 2219: Chẳng lẽ bọn hắn thật sự là thiên tài
danh-dau-ngan-nam-ta-lam-sao-thanh-nhan-toc-an-tang-lao-to.jpg

Đánh Dấu Ngàn Năm Ta Làm Sao Thành Nhân Tộc Ẩn Tàng Lão Tổ

Tháng 1 20, 2025
Chương 498. Nhân tộc kỷ nguyên Chương 497. Vấn đề chỗ
mang-theo-mong-ao-he-thong-xong-hoa-anh.jpg

Mang Theo Mộng Ảo Hệ Thống Xông Hỏa Ảnh

Tháng 1 18, 2025
Chương 621. Mục tiêu của ta là tinh thần đại hải Chương 620. Otsutsuki Hagoromo đánh lén
that-lung.jpg

Thắt Lưng

Tháng 1 26, 2025
Chương 977. Kết thúc cáo biệt thi đấu Chương 976. Vua bóng đá Mona!
dragon-ball-tu-moi-giay-chien-luc-them-1-bat-dau.jpg

Dragon Ball: Từ Mỗi Giây Chiến Lực Thêm 1 Bắt Đầu

Tháng 1 21, 2025
Chương 593. Một giấc mộng dài, luân hồi không ngừng! Chương 592. Triệt để quy nhất, siêu thoát lực lượng
bien-lua-trong-sinh-mot-bai-san-nhay-mac-ha-kinh-diem-toan-truong.jpg

Biển Lửa Trọng Sinh, Một Bài Sàn Nhảy Mạc Hà Kinh Diễm Toàn Trường

Tháng 1 17, 2025
Chương 780. Đại kết cục Chương 779. Mời rượu
ta-chi-co-the-diet-the-cung-khong-phai-dai-ma-dau.jpg

Ta Chỉ Có Thể Diệt Thế, Cũng Không Phải Đại Ma Đầu

Tháng 3 9, 2025
Chương 240. Có lẽ là kết cục, lại có lẽ là chưa hết chi lộ Chương 239. Dã Vô Phong, chết!
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 369: Tuần này bận quá.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 369: Tuần này bận quá.

“Yuzu! Em giúp chị đóng gói đồ ăn và đem cho khách hàng với!”

Giọng nói mạnh mẽ của Hina vang lên từ phía sau căn bếp chật hẹp của Homebound Inn, át cả tiếng leng keng của dao thớt, tiếng xì xèo từ chảo dầu đang sôi, và cả âm thanh dồn dập của bước chân ngoài quầy phục vụ.

Ngọn lửa trong bếp hắt ánh cam ấm áp lên mái tóc đỏ rực của cô, lấp lánh như được dát bởi than hồng.

Giữa làn khói mỏng, Yuzu, cậu phụ bếp trẻ mặc chiếc áo ngắn tay nâu, đeo tạp dề trắng, hối hả chạy ra từ sau bếp, tay ôm theo một phần đồ ăn vừa đóng gói cẩn thận.

“Cảm ơn quý khách!” cậu nở nụ cười tươi khi tiễn nhóm người chơi vừa rời quán.

Chỉ kịp lau mồ hôi lấm tấm trên trán, Yuzu lại xoay người trở vào, tiếp tục phụ bếp, nhận đơn, và gọi món.

Không khí trong Homebound Inn dường như chưa bao giờ yên. Tiếng cười nói, tiếng chén dĩa va nhau, hòa cùng mùi thịt nướng thơm lừng lan khắp không gian nhỏ.

Yuzu vừa thái rau vừa liếc mắt ra ngoài quầy.

Ở đó, Ren, trong bộ đồng phục phục vụ chỉnh tề, đang nhanh nhẹn di chuyển giữa những bàn gỗ cũ.

Cậu có dáng vẻ mảnh mai, gọn gàng đến mức trông như một con búp bê bằng sứ, sống giữa nhịp điệu hỗn loạn của quán ăn, vừa đủ xa cách để người ta không dám chạm vào, nhưng lại khiến ai cũng phải nhìn mãi không dời.

Đã vài ngày trôi qua kể từ chuyến săn Wild Tuskar.

Kể từ món nướng ngẫu hứng của Rowa, danh tiếng của Homebound Inn bất ngờ lan khắp cộng đồng người chơi.

Và giờ đây, quán nhỏ này đã trở thành một trong những điểm đến tấp nập nhất ở tầng thứ nhất.

Con dao nhọn trên tay Yuzu di chuyển theo một nhịp điệu đều đặn, từng lát cắt gọn gàng, dứt khoát.

Cậu khẽ bật cười một mình, như vừa nghĩ đến điều gì thú vị.

Chưa kịp dứt nụ cười, một cái muôi sắt từ phía sau bất ngờ vụt tới.

Yuzu giật mình lùi lại theo phản xạ, nhưng căn bếp quá nhỏ, lưng cậu va vào kệ gia vị

Âm thanh vang dội cả căn phòng, khiến cậu ôm đầu rên rỉ.

“Suy nghĩ cái gì đấy hả?” giọng Hina vang lên, nghiêm khắc đến mức cái muôi trong tay cô vẫn còn khẽ rung.

“Ơ… sao chị lại đánh em!?” Yuzu kêu lên, đôi mắt đầy uất ức, như thể vừa bị phản bội ngay trong lãnh thổ nhà bếp của mình.

“Chị mới là người phải hỏi câu đó.” Hina cau mày, giọng cô dày lên, át cả tiếng dầu sôi trong chảo.

“Đừng có suy nghĩ linh tinh trong lúc đang cầm dao, nguy hiểm lắm đấy.”

Yuzu bĩu môi, cố giấu tiếng thở dài, “Dù sao thì… cũng có thể hồi phục ngay lập tức mà…”

Chưa nói dứt câu, cậu đã cảm nhận rõ một luồng sát khí lạnh toát lướt qua gáy.

Hina quay phắt lại, cầm cái muôi trong tay như thể sẵn sàng phóng ra lần nữa. “Em nói lại xem?”

“Không, không, em biết rồi! Thưa chị!” Yuzu giơ hai tay đầu hàng, gượng cười.

Căn bếp nhỏ lại chìm trong tiếng dao thớt. Mùi hành phi, thịt nướng và gia vị hòa vào nhau, khiến nơi này vừa ấm cúng vừa ngột ngạt.

Một lúc sau, Yuzu khẽ lên tiếng, giọng cậu nhỏ nhưng vẫn đủ để Hina nghe thấy, “Em chỉ đang nghĩ là… nhà ăn của chúng ta nổi tiếng là vì món ăn… hay là vì cậu ta?”

Nói rồi, cậu liếc sang hướng quầy ngoài, nơi Ren đang lặng lẽ dọn bàn.

Bộ đồng phục phục vụ vừa vặn khiến cậu trông như một người hoàn toàn khác, mái tóc dài được cột lại gọn gàng…chắc chắn đây là tác phẩm của Meiri và Rowa vì Yuzu thấy hai người họ kéo Ren đi xửa soạn rất lâu.

Không ít khách hàng nữ dừng lại chỉ để liếc nhìn, và có đôi khi, họ còn gọi thêm món chỉ để được cậu mang ra phục vụ.

Hina dừng tay, ngẩng đầu theo hướng nhìn của em trai. Một thoáng im lặng trôi qua giữa tiếng bếp xèo xèo.

“Phải…” cô thở nhẹ, “từ khi Ren xuất hiện, mọi chuyện đều trở nên thuận lợi lạ thường.”

Ánh mắt cô dừng lại trên dáng người ấy lâu hơn cần thiết, rồi chậm rãi rời đi, kèm một tiếng hừ khẽ.

“Nếu em của chị cũng được như vậy thì tốt biết mấy…”

Yuzu nhăn mặt, “Chị lại bắt đầu rồi đó.”

“Bắt đầu gì cơ?” Hina nheo mắt, giọng hạ thấp như thể cảnh cáo.

“Không có gì ạ!” cậu vội vàng cúi xuống, giả vờ tập trung thái rau.

Một giọt mồ hôi trượt xuống cổ. Bên ngoài, giọng khách hàng vang lên gọi món mới.

Ren đáp lời bằng giọng nhẹ, hơi khàn vì nói nhiều, và chỉ trong chốc lát, cái không khí ồn ào trong bếp dường như cũng dịu đi theo nhịp bước của cậu.

Yuzu lén liếc ra một lần nữa, rồi quay lại thở dài.

“Cậu ta đúng là kiểu người khiến người khác vừa ghét vừa không thể ghét nổi…” cậu lẩm bẩm, nhỏ đến mức chỉ đủ mình nghe thấy.

Hina liếc sang, giọng nửa trêu nửa dọa, “Em nói gì cơ?”

“Không, em… em chỉ bảo là… thịt chín rồi ạ!”

Sau buổi trưa bận rộn, cuối cùng lượng khách cũng đã hết, và nhà ăn nhỏ của họ… cũng hết hàng.

Trên những chiếc bàn gỗ cũ vẫn còn vương mùi khói nướng và hơi ấm của món ăn vừa được dọn đi.

Hina đang dọn lại gian bếp, Yuzu ngồi bệt xuống ghế, hai tay chống đầu gối, thở phào như thể vừa sống sót qua một trận chiến.

Không lạ gì với lượng khách nhiều bất thương vào những ngày này, ai mà chẳng muốn được ăn lại món của thế giới bên kia, dù hương vị của chúng vẫn chưa trọn vẹn.

Ở những tầng đầu của Aincrad, tìm được nguyên liệu hay thức có tác dụng tăng buff là chuyện hiếm, mà nếu có thì giá thành cao đến mức người ta chỉ dám nhìn chứ chẳng dám mua.

Thế nhưng ở Homebound Inn, mọi thứ lại khác.

Người chơi có thể mua được vài món ăn giúp tăng buff tạm thời, có thể mua sẵn, cất vào hành trang, mang theo khi đi săn quái hay làm nhiệm vụ.

Một bữa ăn đơn giản giờ đây có thể khiến chuyến phiêu lưu của họ an toàn hơn, và… quan trọng hơn hết, nó khiến họ cảm thấy như được trở về nhà, dù chỉ là trong chốc lát.

“Chúng tôi về rồi đây!”

Giọng nói rộn ràng vang lên từ cửa chính, kéo theo luồng gió mới.

Rowa cùng Meiri bước vào, trên vai vẫn còn đeo túi nguyên liệu nặng trĩu, vài vệt bùn còn bám trên giày.

“Cô không tưởng tượng nổi đâu Hina,” Rowa cười lớn, đặt túi xuống sàn gỗ kêu bịch, “chúng tôi phải lội qua nửa con suối mới tìm được mấy thứ này đấy!”

Meiri, người đi cùng, chỉ khẽ cười mệt mỏi, vén vài sợi tóc dính mồ hôi sang một bên, “Còn anh ấy thì suýt trượt chân ngã vì cố với hái thêm nấm nữa cơ.”

“Vì ẩm thực mà!” Rowa phản bác ngay, giọng vẫn đầy tự hào.

Hina chỉ thở dài, khoanh tay nhìn hai người:

“Ít nhất là đừng mang cả bùn vào nhà.”

Rowa bật cười, đưa tay gãi đầu.

Yuzu thì cười khúc khích, còn Ren đang lau lại bàn cuối cùng, cậu chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì.

Vào lúc trưa, có một vài nhóm người chơi thông báo rằng họ muốn bán nguyên liệu nấu ăn cho nhà ăn, cụ thể là một vài loại nguyên liệu thịt chất lượng tốt rơi ra từ mini boss hoặc quái vật tinh anh.

Rowa xử lý bữa trưa của mình một cách đơn giản, một ít bánh mì và bát súp nóng, thứ anh thường chỉ ăn cho qua bữa.

Anh ngồi tựa lưng vào chiếc ghế gỗ cũ, ánh sáng ngoài khung cửa rọi xuống nửa khuôn mặt, làm nổi rõ đôi mắt trầm tư.

Từ sáng đến giờ, anh ít nói hơn thường lệ. Ren nhận ra điều đó ngay cả khi cả ba đều đang bận việc.

Một lúc lâu sau, Rowa đặt muỗng xuống, khẽ thở ra, rồi nói bằng giọng như vừa quyết định điều gì đó.

“Tôi nghĩ… chúng ta sẽ phải tìm nguồn cung mới.”

Câu nói đơn giản, nhưng khiến cả Hina và Yuzu cùng ngẩng lên.

“Nguồn cung? Ý anh là mấy thương nhân ở chợ à?” Yuzu hỏi, tay vẫn đang lau bàn.

“Phải.” Rowa gật đầu, ngón tay gõ nhịp nhẹ lên mặt bàn gỗ. “Tôi ra khu chợ phía nam sáng nay như mọi khi để lấy thêm rau, thịt và vài loại gia vị. Nhưng có chuyện lạ xảy ra.”

Anh ngừng lại, ánh mắt khẽ nheo lại như đang sắp xếp lại ký ức.

“Ba sạp mà tôi vẫn mua hàng mỗi tuần đều đóng cửa. Mấy người chơi ở đó bảo họ không thấy những thương nhân ấy từ tối qua. Dù biết rằng họ có tư duy hệt như con người, nhưng mà họ cứ như biến mất hay bị xóa khỏi hệ thống vậy.”

Không khí trong căn bếp nhỏ bỗng trở nên nặng nề.

Tiếng lửa lách tách dưới nồi súp như vang rõ hơn thường ngày.

“Có khi nào… chỉ là họ đổi địa điểm bán thôi không?” Hina nói, nhưng giọng cô nghe cũng không thật tự tin.

“Không đâu.” Rowa lắc đầu. “Tôi có hỏi thử một người bán cá gần đó. Anh ta nói tối qua, khi dọn hàng về muộn, có nghe tiếng cãi nhau ở phía sau khu kho cũ, gần bức tường phía tây nam. Tôi còn nghe nói có cả tiếng đánh nhau.”

Ren, đang rửa bát ở bồn nước, dừng lại. Cậu ngẩng đầu, giọng khẽ nhưng chắc chắn.

“Kho hàng cũ đó… hình như đã bị phong tỏa từ lâu rồi mà. Tôi nhớ từng thấy bảng cảnh báo ở lối vào.”

Rowa gật đầu chậm rãi.

“Đúng, nhưng bảng đó chỉ là cảnh báo kỹ thuật thôi. Chỗ ấy vẫn có thể vào được nếu biết cách.”

Một thoáng im lặng. Mỗi người trong quán như đang chìm trong suy nghĩ riêng. Ngoài kia, nắng đã nhạt, ánh sáng buổi chiều muộn len qua cửa sổ, kéo theo cơn gió nhẹ mang mùi bụi đường và mùi gỗ cháy.

“Nếu chỉ là NPC biến mất…” Yuzu lên tiếng sau cùng, “thì có thể là lỗi hệ thống, đúng không?”

Ren im lặng, lau tay khô rồi ngồi xuống cạnh bàn.

“Không chỉ NPC đâu. Tôi nghe vài người chơi ở quảng trường nói, cũng có vài đứa nhóc, tầm cấp 5, cấp 6, mất tích mấy ngày rồi. Chúng chỉ mới bắt đầu làm nhiệm vụ giao hàng cho mấy thương nhân.”

Động tác tráng bát đĩa của Ren bỗng dừng lại.

“Trẻ con?” Hina cau mày. “Ý anh là mấy người chơi nhỏ tuổi?”

“Ừ. Những người chơi có cấp độ thâos, thường tập trung quanh chợ. Có thể… họ biết điều gì đó mà không nên biết.”

Một luồng im lặng nặng nề bao trùm. Ngay cả tiếng gió ngoài khung cửa cũng lặng đi trong giây lát.

Rowa chống khuỷu tay lên bàn, lẩm bẩm như nói với chính mình, “Vậy ra không chỉ có tôi thấy lạ.”

Anh ngẩng đầu, ánh nhìn hướng về Ren và Yuzu, trong mắt đã có chút nghiêm túc của một người từng trải, “Nếu thật sự có chuyện xảy ra quanh khu chợ… hai cậu có muốn đi xem thử không? Tất nhiên, tôi không ép.”

Ren không đáp. Cậu chỉ lặng lẽ đặt chiếc đĩa vừa rửa sạch lên giá, để nước còn nhỏ từng giọt xuống mặt gỗ. Rồi không nói thêm một lời, cậu cởi tạp dề, treo lại đúng chỗ, quay người bước ra cửa.

Ánh sáng từ ngoài hắt vào, kéo dài bóng cậu trên nền sàn cũ. Cửa quán khẽ kêu “két” một tiếng rồi khép lại, để lại trong bếp một khoảng im lặng nặng nề.

Rowa chớp mắt, vẫn chưa kịp phản ứng, còn Yuzu thì quay sang nhìn chị gái mình như để xác nhận rằng chuyện vừa rồi thực sự đã xảy ra.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

thon-phe-tinh-khong-theo-tuyet-ung-he-thong-bat-dau-noi-day.jpg
Thôn Phệ Tinh Không: Theo Tuyết Ưng Hệ Thống Bắt Đầu Nổi Dậy
Tháng mười một 25, 2025
nghe-noi-sau-khi-ta-chet-vo-dich-roi.jpg
Nghe Nói Sau Khi Ta Chết Vô Địch Rồi
Tháng 1 21, 2025
hai-tac-tu-dong-hai-bat-dau-xay-tuong-cao.jpg
Hải Tặc: Từ Đông Hải Bắt Đầu Xây Tường Cao
Tháng 5 3, 2025
dau-la-ta-vo-hon-so-dieu
Đấu La: Ta Võ Hồn Pidgeot
Tháng mười một 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved