Chương 368: Picnic.
Ren đảo mắt nhìn quanh, sang bên trái, rồi sang phải. Bãi săn giờ đã đông hơn cậu tưởng rất nhiều. Ban đầu, Ren cứ nghĩ phần lớn người chơi sẽ tập trung ở khu vực phía bắc của tầng này, nơi có địa hình bằng phẳng và quái yếu hơn.
Nhưng rõ ràng, cậu đã nhầm.
Trước mắt Ren, từng nhóm nhỏ người chơi đang tản ra khắp cánh đồng, tiếng hò hét, tiếng vũ khí va vào nhau hòa lẫn với tiếng gió.
Họ chiến đấu với những con bò tót lông mượt, lũ sói rừng, hay đám lợn rừng với thân hình đồ sộ như thể đó chỉ là việc thường ngày.
Ren khẽ nheo mắt, ánh nhìn hơi xa xăm.
Không biết là ảo giác hay do cậu tưởng tượng, nhưng trong đầu cậu thoáng qua cảm giác lạ lùng, ở những tầng cao hơn mà cậu từng đi qua, hầu như chẳng bao giờ có cảnh đông đúc như thế này.
Có lẽ bởi phần lớn người chơi chọn con đường an toàn, săn ở khu vực dễ, làm nhiệm vụ có hướng dẫn, đi theo đoàn đông. Còn Ren thì khác.
Cậu chưa bao giờ giỏi ở yên một chỗ.
Cứ như một thói quen đã ăn sâu, hễ thấy lối nào chưa ai đi, là cậu lại bước tới.
“Ren! Cậu đang nghĩ cái gì vậy? Mau lại đây giúp tôi dựng cái bếp này với!” giọng của Hina vang lên từ phía sau, khiến Ren giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ.
“Bếp… gì cơ?” Cậu quay phắt lại, chỉ kịp thấy Hina đang loay hoay giữa một đống dụng cụ kỳ lạ bày la liệt trên cỏ.
Không kịp hỏi thêm, Ren luống cuống chạy tới, đỡ lấy mấy tấm vỉ nướng và nồi gang mà cô đang lôi ra. Cậu giúp cô xếp chúng thành hàng ngay ngắn quanh đống lửa trại tạm thời, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Rồi Ren khựng lại.
Bởi Hina… vẫn chưa dừng.
Cô gái lần lượt rút từ kho đồ ra đủ thứ, dao, chảo, thớt, bình gia vị, muôi, vá, thậm chí cả một chiếc khăn bếp nhỏ có thêu hoa. Trông như thể cô đang tái dựng nguyên si một căn bếp mini bên ngoài trời.
‘Cái này… cô ấy định mở nhà hàng à?’ Ren thầm nghĩ, ánh mắt dần chuyển từ ngạc nhiên sang bối rối.
Nhưng chưa dừng ở đó, Rowa cũng nhập cuộc. Anh lôi ra từ kho đồ của mình một bộ dao chặt, bàn gỗ gấp, và mấy chiếc ghế gỗ ghép rời, cẩn thận kê ngay ngắn như thể đây là buổi dã ngoại đã được chuẩn bị từ cả tuần trước.
Ren đứng nhìn tất cả, hoàn toàn câm lặng trong vài giây.
Cuối cùng, cậu thở hắt ra, cau mày, giọng pha lẫn ngờ vực và bất lực, “Khoan đã… hai người đang định làm cái gì vậy thế?”
Cả hai đồng loạt ngẩng lên, cùng nghiêng đầu nhìn Ren với vẻ mặt như thể cậu vừa hỏi một điều hiển nhiên nhất thế giới.
“Còn gì ngoài nấu ăn chứ?” họ đồng thanh đáp, giọng điệu ăn khớp đến lố bịch.
Ren đứng chô chân. Một cơn gió nhẹ lướt qua, làm vài sợi tóc cậu bay rối, còn Hina thì đã bắt đầu nhóm lửa, Rowa lôi con dao lớn ra mài vào đá.
Cậu nhìn cảnh tượng ấy, cảm giác như mình vừa vô tình lọt vào giữa một buổi picnic có vũ trang.
“Chúng ta sẽ nấu ăn ngay tại đây.” Rowa nói, giọng anh trầm lắng và chắc chắn, vừa nói vừa vuốt nhẹ lưỡi dao đã được mài đến sáng bóng.
Anh không chờ thêm, đặt mấy miếng thịt Wild Tuskar lên thớt gỗ, động tác thuần thục đến đáng ngạc nhiên.
Con dao vung lên, tiếng kim loại chạm vào da thịt vang khẽ, từng thớ da và lớp mỡ thừa được tách ra gọn gàng, không chút do dự.
“Phải đó,” Hina thêm vào, cô đầu bếp vẫn đang bận rộn sắp xếp dụng cụ và gia vị, giọng cô vừa tập trung vừa pha chút vui vẻ, “hiếm có dịp được nấu ăn ngoài trời thế này. Cậu không định nhịn ăn trưa đâu nhỉ, Ren?”
Ren vẫn đứng im tại chỗ giống như bầu trời trên đầu vừa rơi xuống, ánh mắt lướt qua đống đồ bếp, những thớ thịt đỏ hồng, và cả ngọn lửa đang bắt đầu bén.
Cậu chỉ thở ra khẽ một tiếng. “…Không, nhưng tôi không nghĩ là ‘ăn trưa’ lại đi kèm với việc dựng cả một nhà bếp giữa bãi săn.”
Hina bật cười, Rowa thì chỉ nhún vai. Ngọn lửa lép bép cháy, khói mỏng bốc lên hòa vào làn gió, mùi thịt nướng bắt đầu lan ra khắp cánh đồng cỏ.
“Tôi tìm thấy khá nhiều thứ thú vị quanh đây.” Rowa lên tiếng khi quay trở lại, trên mặt vẫn giữ nụ cười tự mãn.
Sau khi xử lý xong thịt và đem ướp với gia vị, anh ta biến mất vào khu rừng cách đó một lát, rồi giờ đây quay lại cùng một cái rổ gỗ đầy ắp. Anh đặt nó xuống giữa ba người.
Bên trong là những quả mọng đỏ tươi ánh lên dưới nắng, xen lẫn vài loại nấm rừng nhỏ với đủ hình dạng, có cái trắng như sữa, có cái xám ánh bạc, và vài cây mang sắc nâu sẫm óng ả.
Ren cúi xuống nhìn, ánh mắt hơi cau lại. Cậu nhận ra vài loại trong số đó, Ren từng thấy chúng trong một nhiệm vụ thu thập nguyên liệu ngày trước.
Cậu biết chắc là ăn được, nhưng… nhớ tên thì chịu. Với Ren, chúng đều chỉ có “vị nấm” giống nhau cả thôi.
Như thể đọc được suy nghĩ trong ánh mắt ấy, Rowa mỉm cười, vừa xếp các nguyên liệu lên tấm ván vừa giải thích.
“Đây này, mấy loại quả này có thể dùng làm tráng miệng, hoặc nấu thành nước sốt cho thịt nướng. Còn nấm thì…” anh khẽ nâng một cây nấm nhỏ lên, giọng pha chút hứng thú, “chúng là linh hồn của món ăn đấy. Mỗi loại nấm đều có kết cấu, mùi và hương vị riêng. Có loại thơm như khói, có loại lại béo và ngọt nhẹ.”
Rowa ngẩng lên, ánh mắt sáng lấp lánh, “Thứ này, khi nướng cùng thịt… sẽ tạo nên vị Umami hoàn hảo. Tin tôi đi, Ren… cậu sẽ muốn thử món này đấy.”
Ren nhìn anh, rồi khẽ cười mỉm, một nụ cười nửa như thắc mắc, nửa như chịu thua. “Anh đúng là nghiêm túc với khoản ăn uống thật đấy.”
Rowa cười khẽ, không đáp lại ngay mà chỉ liếc sang Hina bằng ánh mắt tự tin. “Vậy thì hôm nay tôi sẽ đứng bếp chính, không sao chứ?”
Hina vừa gỡ tóc sang một bên, vừa đáp nhẹ, giọng pha chút trêu chọc, “Được thôi. Dù sao anh cũng là bậc thầy về đồ nướng mà. Tôi sẽ lo phần nước sốt.”
Ren khẽ quan sát hai người, trong lòng thoáng cảm giác như mình vừa bước vào một buổi dã ngoại hơn là một chuyến đi săn. Không khí trở nên yên bình lạ thường, mùi khói, tiếng dao chạm thớt, và giọng nói thoải mái của họ hòa vào nhau, khiến cậu bất giác mỉm cười.
‘Không lẽ cái này gọi là đi dã ngoại mà Klein cùng những người khác hay nhắc đến?’ Ren bắt đầu suy nghĩ vu vơ.
Lửa bắt đầu bén, vài đốm than bay lên rồi tan biến trong gió. Rowa nghiêng người kiểm tra vỉ nướng, đôi mắt anh ánh lên màu cam từ ánh lửa phản chiếu.
Tiếng mỡ từ miếng thịt Wild Tuskar chảy xuống than nóng, nổ lép bép liên hồi, tỏa ra mùi thơm quyến rũ đến mức cả không khí như cũng mang vị ngọt béo của thịt nướng.
“Giữ nhiệt ở mức này là vừa.” Rowa nói, giọng anh pha chút tự hào của một người nghệ nhân.
Anh nhẹ tay lật từng miếng thịt, mặt ngoài cháy xém vừa đủ, lớp bên trong dần chuyển sang màu hồng ửng. “Chỉ cần sai vài giây thôi là hỏng cả công sức đấy.”
Hina thì đang khuấy đều nồi nước sốt trên chiếc nồi nhỏ, hỗn hợp của nấm xắt mỏng, rượu táo, và thứ quả mọng đỏ mà Rowa hái được khi nãy. Mùi ngọt nhẹ hòa cùng hương khói lan khắp bãi cỏ.
Ren ngồi một bên, chống tay lên đầu gối, lặng lẽ quan sát.
Có lẽ đây là lần đầu tiên sau nhiều tuần… cậu không cần phải cầm kiếm. Và được tận hưởng một buổi cắm trại đúng nghĩa.
“…Chưa bao giờ mình cảm nhận được không khí như thế này.” cậu buột miệng nói, giọng khàn khàn hơi sặc vì khói.
Rowa khẽ cười, “Đúng thế. Đừng có quên rằng trò chơi này cũng được tạo ra để tận hưởng, không chỉ để sống sót.”
Ren không trả lời, chỉ nhìn ngọn lửa cháy chậm lại, rồi chợt nhận ra,có lẽ, đôi khi giữa những cuộc hành trình đầy gian truân, thứ xa xỉ nhất không phải là trang bị hay vật phẩm hiếm, mà là một bữa ăn ấm nóng cùng người khác.
Cuối cùng, món ăn cũng đã hoàn thành.
Mùi thơm lan tỏa khắp khu bãi cỏ, thứ hương quyện giữa thịt nướng cháy cạnh, sốt trái cây chua ngọt, và thoang thoảng mùi nấm hòa trong làn khói mờ. Ren chỉ ngồi yên nhìn khung cảnh ấy, ánh lửa hắt lên khuôn mặt cả ba người, tạo thành một tông màu cam ấm áp đến kỳ lạ.
“Hoàn thành rồi. Giới thiệu với hai vị… Rowa’s Campfire Feast!”
Rowa đứng dậy, tay cầm chiếc xiên thịt còn nóng hổi, giơ lên cao với vẻ mặt tự hào chẳng khác gì một đầu bếp thực thụ.
Hina cười khúc khích, còn Ren thì chỉ khẽ nhướng mày, “Tên nghe to tát thật đấy.”
“Phải chứ. Một đầu bếp giỏi phải biết cách đặt tên ấn tượng.” Rowa đáp lại, rồi cắn thử một miếng.
Âm thanh “xèo” nhẹ vang lên khi lớp mỡ vẫn còn nóng chảy, hương vị mặn ngọt lan tràn nơi đầu lưỡi. Hina cũng nếm thử, đôi mắt cô sáng rực lên, “Ngon…! Thịt mềm, nước sốt hòa với vị nấm… đúng là hoàn hảo.”
Ren thì im lặng. Cậu chỉ cắn một miếng nhỏ, nhai chậm rãi, rồi bất giác khẽ mỉm cười.
Ngay lập tức, một loạt thông báo màu lam nhạt bật sáng trong tầm nhìn của cậu.
[Bạn đã tiêu thụ Rowa’s Campfire Feast.]
[Chỉ số sát thương được tăng thêm 25 điểm.]
[Hiệu ứng kéo dài 15 phút.]
Ren giật mình, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm vào dòng chữ lơ lửng trước mắt rồi quay xuống nhìn lại xiên thịt nướng đang cầm trong tay.
“Cậu cũng thấy nó rồi đúng không, Ren!?” Rowa gần như hét lên, vẻ mặt anh rạng rỡ như trẻ con vừa khám phá ra kho báu.
Anh giơ cao xiên thịt của mình, giọng run lên vì phấn khích:
“Tôi… tôi làm được rồi! Tôi vừa tạo ra một món ăn có thể buff chỉ số! Tôi chỉ tình cờ trộn vài loại nấm và trái cây thôi mà…”
Lời nói vỡ ra trong niềm hân hoan. Ngay cả Hina cũng há hốc miệng, nửa bất ngờ, nửa ngưỡng mộ.
Còn Ren thì chỉ khẽ thở ra, nụ cười vẫn còn vương nơi khóe môi.
“Xin thứ lỗi, nhưng… các cậu có thể cho chúng tôi thử món đó được không?”
Giọng nói vang lên từ phía bên kia bãi cỏ, phá vỡ không khí yên bình của bữa ăn nhỏ.
Ren, Rowa và Hina cùng ngẩng đầu lên.
Một nhóm bốn người chơi đang tiến lại gần, hai nam, hai nữ.
Người lên tiếng là một chàng trai cầm giáo, tầm tuổi Ren, mặc bộ giáp da nâu đã sẫm màu vì bụi đường. Anh ta trông không có vẻ hăm dọa, chỉ hơi ngượng ngùng, như chính bản thân cũng không chắc việc mình sắp nói có quá đường đột hay không.
“À, xin lỗi vì làm phiền…” anh ta cười gượng, gãi nhẹ sau gáy, “Chúng tôi… có thể mua món đó được chứ? Chỉ một phần thôi cũng được. Chúng tôi sẽ trả tiền.”
Anh dừng lại giữa câu, ánh mắt hơi dao động, rõ ràng lo sợ sẽ bị từ chối.
Mùi thịt nướng vẫn lan tỏa trong không khí, khiến cả nhóm phía sau anh, ba người bạn đồng hành đang nuốt nước bọt khẽ, càng khiến họ trông ngượng ngùng hơn.
Ren liếc nhìn Rowa, còn Rowa thì vẫn đang cầm xiên thịt trên tay, ánh mắt rạng rỡ vì phấn khích chưa kịp tắt.
Cả hai đều nhìn về phía Hina như thể đang đợi ánh mắt quyết định của cô. Cuối cùng cô ném lại cho Rowa một ánh mắt, dù sao món ăn cũng là do anh làm ra. Quyền quyết định là của anh.
Sau vài giây im lặng, Rowa bật cười, giơ tay ra đầy hào sảng.
“Được thôi! Nếu các cậu thật sự muốn thử thì.” anh ta liếc nhìn xiên thịt trong tay, “cứ coi như đây là lần khai trương của Rowa’s Campfire Feast vậy.”
Nhóm người chơi kia nhìn nhau, ngạc nhiên rồi mừng rỡ. Họ nhanh chóng ngồi xuống quanh đống lửa, đổi vài đồng Cor lấy phần thịt được nướng vàng ruộm.
Mùi thơm bốc lên nồng nàn, khiến những người ở xa cũng bắt đầu ngoái nhìn.
Chỉ vài phút sau, tiếng xì xào lan ra khắp bãi săn:
“Này, nghe nói có món nướng phục hồi chỉ số đấy!”
“Không, không chỉ phục hồi đâu, nó còn buff sát thương! Thật đấy!”
“Ở đâu vậy!? Gần chỗ gốc cây phía nam kìa!”
Cứ thế, từng nhóm người chơi bắt đầu tụ tập lại quanh lửa trại của họ.
Một vài người chen nhau tiến tới, có người hỏi mua, có người chỉ tò mò đứng xem.
Cả không gian vốn tĩnh lặng của buổi trưa giờ trở nên rộn ràng như một khu chợ dã chiến.