Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
lao-ba-cua-ta-tu-trong-tro-choi-di-ra.jpg

Lão Bà Của Ta Từ Trong Trò Chơi Đi Ra

Tháng 1 18, 2025
Chương 20000. Sách mới đã phát! Chương 10000. Kết thúc cảm nghĩ
tien-phu.jpg

Tiên Phụ

Tháng 1 26, 2025
Chương 661. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 660. Kia phiến Tinh Hải · đại kết cục
610df0c06fcedbc56a28137daa90c822

Hồng Hoang: Bắt Đầu Thành Tựu Nhân Tộc Đại Đế

Tháng 1 15, 2025
Chương 525. Đạo vô nhai, chinh đồ cũng vô nhai! Chương 524. Thuận lợi thoát thân!
Trêu Chọc Cẩu Lưu Miêu! Thưởng Thức Trà

Trêu Chọc Cẩu! Lưu Miêu! Thưởng Thức Trà!

Tháng mười một 5, 2025
Chương 523: Hết trọn bộ Chương 522: Uyển Du lại thắng
phi-thang-theo-thien-dia-hon-don-quyet-bat-dau

Phi Thăng, Theo Thiên Địa Hỗn Độn Quyết Bắt Đầu

Tháng mười một 28, 2025
Chương 2521: Tần Đạo Xuyên Chương 2520: Thần Thiên Nhi xin giúp đỡ
tam-quoc-tao-doanh-chu-muu-9h-di-5h-ve.jpg

Tam Quốc: Tào Doanh Chủ Mưu, 9h Đi 5h Về

Tháng 12 1, 2025
Chương 343: Chu Thần thị thương, cho rằng chí đức, hắn thành tiên đi tới. Chương 342: Hỏng rồi, này Ích Châu không có quan hệ gì với ta
de-tu-thien-tai-lien-khong-co-binh-thuong.jpg

Đệ Tứ Thiên Tai Liền Không Có Bình Thường

Tháng 1 3, 2026
Chương 290: chớp lóe nghĩa tử, ta thu phục! Chương 289: mở cam
quai-vat-bi-sat-tuu-hoi-tu.jpg

Quái Vật Bị Sát Tựu Hội Tử

Tháng 2 23, 2025
Chương 26. Chương cuối nhất quái vật bị giết —— Chương 25. Tự có người cùng kẻ đến sau
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 367: Nhường Lại Ánh Sáng.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 367: Nhường Lại Ánh Sáng.

“Cậu… cậu nói level của cậu khá cao nhỉ…” Rowa cuối cùng cũng cất tiếng, giọng anh khàn đặc, đôi mắt mở to như không dám tin vào những gì vừa thấy.

Chẳng có lời nào có thể diễn tả cảm xúc của cả hai lúc này.

Ban đầu, họ chỉ nghĩ Ren đang nói đùa, một cách trấn an đơn giản.

Nhưng cái cảnh Ren hạ gục bầy ong vừa rồi…

Không ai đùa được với tốc độ đó cả.

Hina nhìn gương mặt điềm nhiên của Ren, rồi liếc xuống ngực cậu.

Ánh mắt cô chớp chớp, ngập ngừng.

“Cậu… cậu là Tia Chớp Asuna à?” Câu hỏi ấy khiến Ren điếng người giật mình một cái như sắp ngã, còn Rowa thì ho sặc một tiếng, suýt nghẹn vì bất ngờ.

Trong mấy tháng qua, có hai cái tên mà hầu như ai cũng biết, “Hắc Kiếm Sĩ Kirito” và “Tia Chớp Asuna” hai người chơi nổi tiếng nhất ở tiền tuyến.

Nếu phải chọn một người có thể di chuyển nhanh đến mức chỉ để lại tàn ảnh, thì ngoài hai cái tên đó, chẳng ai khác có thể làm được.

Ren chớp mắt. “…Tôi không phải. Tốc độ này của tôi không là gì với cô ấy đâu. Mà…tôi vẫn luôn có một thắc mắc….mọi người thấy tôi giống con gái lắm hả?”

“Ờm…” Hina nghiêng đầu, ngắm kỹ khuôn mặt cậu, làn da sáng trắng như gốm sứ, đường nét mềm mại đến mức khiến người ta phải phân vân, rồi lại liếc xuống lần nữa như để kiểm chứng.

“…Ừm, không, chắc là không phải đâu…”

Ren im lặng nhìn cô, khóe miệng co giật.

Rowa thì quay mặt đi, giả vờ nhìn bản đồ để khỏi bật cười.

Không khí trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn còn vương chút ngại ngùng, nhất là từ phía Hina, người vừa suýt nhầm cậu với một trong những người nổi tiếng nhất Aincrad.

Hành trình của họ vẫn tiếp tục, quãng đường vốn chỉ mất khoảng năm mươi phút, cuối cùng lại kéo dài gần gấp đôi.

Không phải vì Ren mù đường. Ngược lại, cậu cố tình làm vậy.

Cậu muốn tận dụng cơ hội này để giúp Rowa và Hina rèn luyện thêm đôi chút, để sau này, nếu họ lại nổi hứng tự mình đi săn nguyên liệu như hôm nay, ít ra họ sẽ không phải liều mạng vì một nhúm cỏ dại hay vài con quái cấp thấp.

Nghe có vẻ hời kỳ lạ, khi cả hai đều lớn tuổi hơn Ren, Rowa đã khoảng 25 tuổi và Hina thì 19, còn Ren, sang năm sau cậu sẽ lên được 17.

Và trong khi hai người kia vật lộn với từng đợt quái, Ren cũng tranh thủ thu thập thêm nguyên liệu. Dù sao, đám sinh vật ở tầng này chẳng còn mang lại cho cậu chút kinh nghiệm nào nữa.

Mọi thứ diễn ra đúng như Ren dự đoán. Sau vài trận giao đấu, cả Rowa lẫn Hina đều tăng cấp, phần lớn nhờ nền tảng họ tích lũy sẵn từ những nhiệm vụ cơ bản ở tầng dưới.

Thậm chí, vận may cũng mỉm cười với họ.

Rowa nhặt được một bộ giáp cứng cáp từ đám bọ cánh cứng, còn Hina thì giành được một thanh trường kiếm từ tổ ong.

Vâng, trường kiếm thật đấy.

Cô ấy thực sự dùng trường kiếm và xé xác đám quái vật bằng chính thanh kiếm mới nhận được đó không khoan nhượng.

….

“Nó kia rồi…” Rowa khẽ nói, giọng hạ thấp đến mức chỉ còn là hơi thở, trong khi cả ba len lỏi qua những bụi cỏ cao ẩm ướt.

Thực ra, việc ẩn nấp thế này là không cần thiết, Ren chỉ cần kích hoạt kỹ năng [Steal] là có thể lách ra sau lưng mục tiêu trong nháy mắt.

Cách đó không xa, giữa khoảng thung lũng hẹp gồ gề những mỏm đá, một sinh vật to lớn như gấu nâu đang cúi đầu nhẩn nha gặm cỏ. Đôi mắt họ cùng dõi theo nó, cơ bắp của sinh vật cuồn cuộn dưới lớp da xám sần, hơi thở phả ra từng luồng khói nóng trong không khí lạnh.

Đó là Wild Tuskar, một sinh vật với hình dạng nửa như bò tót, nửa như lợn rừng, song không có sừng. Thay vào đó, từ hai bên má của nó mọc ra cặp ngà cong dài, sáng lóa và sắc bén như những mũi giáo vừa được mài nhẵn.

“Được rồi… tôi sẽ thu hút sự chú ý của nó. Hai người yểm trợ nhé.” Ren nói, giọng vẫn bình thản, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tập trung đến mức đáng sợ. Thực ra, cậu thừa tự tin để hạ con miniboss này một mình.. quá tự tin, là đằng khác.

Thế nhưng, dù chỉ đồng hành cùng họ một thời gian ngắn, Ren hiểu rõ, Hina sẽ chẳng bao giờ chịu nhận nguyên liệu săn được nếu không tự tay góp sức, và Rowa cũng chẳng phải kiểu người ngồi nhìn.

Vì vậy, thay vì đơn độc như mọi khi, cậu để họ cùng tham chiến như một sự nhường nhịn hiếm hoi.

Ren khẽ ra hiệu. Chỉ một cái gật đầu. Trong khoảnh khắc ấy,cơ thể cậu như hòa tan vào gió, đôi chân bật mạnh khỏi mặt đất, bụi cỏ như bị gió thổi tung lên, đung đưa theo quỹ đạo di chuyển nhanh đến mức gần như mờ nhòe.

Ở phía xa, Wild Tuskar, con quái thú mang hình dáng của một con lợn rừng khổng lồ, với cặp ngà dài như lưỡi kiếm, đang cúi đầu gặm cỏ.

Đột nhiên, nó giật phắt đầu lên. Linh cảm bản năng khiến nó rít lên một tiếng trầm khàn, đôi mắt đỏ lừ xoay về hướng Ren, rồi dậm mạnh hai móng chân xuống đất.

Tiếng đất nứt vỡ vang lên.

Nó gầm rống, lao tới, cả cơ thể khổng lồ như một khối thép sống động lăn tròn về phía trước, mỗi bước đi để lại vết lún sâu trên mặt cỏ.

Nhưng so với Ren, nó vẫn quá chậm.

Một vệt sáng xanh lóe lên, mảnh và nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp, Windslash.

Tiếng rít của gió xé ngang không trung, kèm theo âm thanh khô khốc của kim loại va vào da thịt.

Một vệt cắt sâu hoắm mở ra dọc theo sườn của con thú, máu, hay đúng hơn là những mảnh pixel đỏ rực, bắn tung tóe như tàn lửa vỡ vụn trong không khí.

–122.

Con số sát thương hiện lên lơ lửng, đỏ chói và lạnh lẽo.

Wild Tuskar rú lên một tiếng rền vang, đôi mắt nó đỏ ngầu như hai hòn than cháy dở, rồi dốc toàn lực húc tới, cặp ngà cắm thẳng vào vị trí Ren vừa đứng.

Nhưng Ren đã biến mất.

Một tiếng “vút” khẽ vang lên. Thân người cậu nghiêng nhẹ sang một bên, rồi trượt dài trên lớp cỏ ẩm ướt, để lại sau lưng một đường lướt mềm mại.

Mũi kiếm của Ren lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ như mặt trăng, khi cậu lướt qua ngay dưới bụng con thú, chỉ đủ gần để cảm nhận luồng gió nóng rực từ cú húc sượt qua vai.

Trong thoáng chốc ấy, gió thổi mạnh, tung mái tóc đen của Ren bay tán loạn. Và cậu cười khẽ.

Một nụ cười mỏng, sắc như lưỡi kiếm.

Rowa và Hina đứng sững tại chỗ, không kịp phản ứng.

“Cậu ấy… vừa ra hiệu thôi mà, đúng chứ?” Rowa lắp bắp, mắt vẫn dán chặt vào khoảng trống nơi Ren vừa biến mất.

Chỉ một cái gật đầu ngắn ngủi, một tín hiệu tưởng chừng như mở đầu cho kế hoạch, vậy mà ngay giây kế tiếp, con Wild Tuskar đã gầm lên đau đớn. Thanh máu của nó tụt đi…một phần chín.

Không, không chỉ một phần chín nữa là một phần ba, chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Ren, di chuyển như tia chớp giữ những tảng đá gồ gề của vùng đồng bằng hẹp phía nam, đã tung ra liên tiếp hai nhát chém chuẩn xác tuyệt đối.

Mỗi đòn đều mang theo con số sát thương lên đến ba chữ số, nhảy vọt lên không trung, đỏ rực, chói lòa như những vệt sét giữa bầu trời xám xịt.

“…Tốc độ đó…” Hina thầm nói, giọng cô khàn đi vì kinh ngạc.

Ren không chỉ di chuyển nhanh. Cậu gần như tan biến giữa những đợt gió, để lại sau lưng chỉ là những vệt sáng xanh mờ nhòe và âm thanh kim loại chạm nhau rền rĩ, như tiếng nhịp tim của chính trận chiến.

Cả hai cũng vội vàng lao vào, trận chiến một chiều bắt đầu trở nên hỗn loạn bởi tiếng kim loại va chạm và tiếng gầm rền dội khắp nơi.

Ren vẫn là tâm điểm của cơn lốc ấy. Cậu di chuyển nhẹ nhàng đến mức gần như không để lại tiếng bước chân. Mỗi lần Wild Tuskar húc tới, cơ thể cậu nghiêng đi, trượt ngang chỉ trong một làn gió.

Kỹ năng mới, [Dodge] hiện ra trên thanh hệ thống một cách tự nhiên, như thể cơ thể cậu vừa khai mở bản năng sẵn có.

Và nó thực sự hữu dụng: mỗi cú lướt không chỉ giúp né đòn một cách hoàn hảo, mà còn mở ra khoảng trống lý tưởng để phản công.

“Lần nữa đi!” Rowa hét, cây rìu của anh lóe sáng trong làn bụi.

“Giữ nó lại thêm chút nữa!” Hina đáp, nhấc bổng thanh trường kiếm bằng hai tay rồi chém một nhát mạnh ngang phần sườn của con thú.

Ren mỉm cười, nụ cười thoáng qua như ánh dao sáng.

Cậu lùi lại, nhường vị trí cho họ. Wild Tuskar gầm lên lần cuối, cả thân hình khổng lồ chao đảo rồi đổ sập xuống, tan rã thành những mảnh pixel đỏ rực bay lơ lửng trong không trung.

Trận chiến khép lại.

Ren đứng yên giữa làn ánh sáng ấy, hơi thở đều đặn, để mặc cho thông báo hiện lên trước mắt.

Cậu biết, Rowa và Hina sẽ nhận được nhiều điểm kinh nghiệm hơn, vì chính cậu đã nhường cho họ tung đòn kết liễu.

Dù sao cậu cũng chẳng nhận được tí kinh nghiệm nào.

“Tôi không ngờ chiến đấu lại vất vả đến thế này… nhưng mà… đúng là rất thú vị thật.” Hina cắm thanh kiếm xuống đất, rồi ngồi phịch xuống bãi cỏ mềm, hơi thở đứt quãng, giọng cô run run vì kiệt sức.

“Nhưng tôi vẫn nghĩ… nấu ăn hợp với mình hơn.” cô thở dài, buông một tiếng cười gượng.

Rowa và Ren cùng bật cười. Tiếng cười nhẹ vang lên giữa khoảng đồng lặng gió. Ren cũng ngồi xuống bên cạnh, dù cậu chẳng thấy mệt mỏi gì. Trái lại, Rowa và Hina gần như đang thở dốc, mồ hôi lấm tấm trên trán.

Cậu để họ nghỉ ngơi, còn mình thì mở bảng inventory, ánh sáng lam nhạt phản chiếu trong đôi mắt tĩnh lặng. Ren lặng lẽ sắp xếp lại chiến lợi phẩm, ngón tay lướt qua từng ô vật phẩm.

Kết quả vượt ngoài dự đoán, năm miếng thịt Wild Tuskar, nhiều hơn hẳn cậu nghĩ. Không nói lời nào, Ren rút toàn bộ ra khỏi kho đồ, đặt gọn bên cạnh Rowa, người vẫn đang uống dở một bình hồi phục.

Rowa thoáng khựng lại, rồi đưa tay nhận lấy, ánh mắt pha chút ngạc nhiên. “Nhiều vậy à? Tôi mới chỉ nhận được có ba miếng thôi mà…”

Ren chỉ khẽ nhún vai, nụ cười mỏng thoáng qua trên môi, một kiểu cười vừa lịch thiệp, vừa có chút thờ ơ.

“Thì đó là mục tiêu ban đầu của hai người mà.” Ren đáp, giọng nhẹ như gió thoảng. “Tôi nghĩ chúng ta vẫn có thể săn thêm… ba con nữa trước khi nghỉ.”

Vừa nói, cậu vừa liếc nhanh lên đồng hồ hệ thống, ánh sáng trong suốt của giao diện phản chiếu lên gương mặt điềm tĩnh.

Họ đã khởi hành từ sớm, băng qua nửa vùng đồng bằng để tới đây. Giờ thì, sau trận đấu với Wild Tuskar, thời gian đã trôi đến gần mười giờ sáng.

Bầu không khí quanh họ dần thay đổi. Tiếng lá xào xạc không còn là âm thanh duy nhất nữa, từ xa, vọng lại tiếng trò chuyện, tiếng giáp chạm nhau loảng xoảng, và cả những bước chân giẫm lên cỏ ướt.

Ren ngẩng đầu lên. Giữa làn sương loãng, bóng dáng của những nhóm người chơi khác bắt đầu hiện ra, từng tốp ba, tốp bốn người, đều đang hướng về phía khu săn này.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-den-tu-trong-khong-mot-tram-nam.jpg
Ta, Đến Từ Trống Không Một Trăm Năm
Tháng 2 23, 2025
one-piece-ta-co-mot-cai-huynh-de-goi-bullet.jpg
One Piece: Ta Có Một Cái Huynh Đệ Gọi Bullet
Tháng 2 11, 2025
tu-tien-o-hogwarts-marvel.jpg
Tu Tiên Ở Hogwarts Marvel
Tháng 2 3, 2025
hai-tac-garen
Hải Tặc Garen
Tháng 10 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved