Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tung-hoanh-hoa-ky-tu-quyen-vuong-bat-dau.jpg

Tung Hoành Hoa Kỳ, Từ Quyền Vương Bắt Đầu

Tháng mười một 25, 2025
Chương 662: Miami bãi biển Chương 661: Trao giải cùng thi đấu
tu-dien-vo-duong-bat-dau-duong-giang-ho.jpg

Từ Diễn Võ Đường Bắt Đầu Đường Giang Hồ

Tháng 2 20, 2025
Chương 700. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 699. Thời đại mới
khoi-dau-bi-ep-gia-nhap-kim-cuong-tu.jpg

Khởi Đầu Bị Ép Gia Nhập Kim Cương Tự

Tháng 1 17, 2025
Chương 266. Thế giới chân tướng Chương 265. Võ đạo cùng tu chân
59889b42d978b39e586828a86009bd35

Ta Có Một Mặt Chiêu Hồn Phiên

Tháng 1 15, 2025
Chương 443. Đại Kết Cục! Chương 442.
nguyen-vu-tru-tien-hoa.jpg

Nguyên Vũ Trụ Tiến Hóa

Tháng mười một 26, 2025
Chương 1229: Cao duy thế giới, khởi đầu mới (hoàn tất) (3) Chương 1229: Cao duy thế giới, khởi đầu mới (hoàn tất) (2)
tai-the-gioi-moi-tro-thanh-anh-chi-thuc-luc-gia

Tại Thế Giới Mới Trở Thành Ảnh Chi Thực Lực Giả

Tháng 1 4, 2026
Chương 627: Black Hole! Black Hole! Black Hole! Chương 627: Trăm mét màu trắng Ma Thần
dai-hi-cot.jpg

Đại Hí Cốt

Tháng 1 21, 2025
Chương 2503. Bỗng nhiên thu tay Chương 2502. Lục địa đi thuyền
Thần Y Trở Lại

Mộc Diệp: Đủ, Ta Mới Là Hokage!

Tháng 4 25, 2025
Chương 315. Hệ thống, miệng là thật cứng rắn a! Chương 314. Kẻ cầm đầu, chẳng lẽ không đáng chết sao?
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 365: Người Đồng Hành Không Ngờ Đến.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 365: Người Đồng Hành Không Ngờ Đến.

Yuzu dừng lại một chút, anh ta thở dài, “Nhưng chị à, em vẫn muốn làm gì đó. Ít nhất là… không để mọi thứ cứ trôi qua thế này.”

Hina đặt nhẹ chiếc muỗng xuống bàn, ánh đèn dầu phản chiếu lên đôi mắt mệt mỏi của cô. “Nó quá nguy hiểm, em biết chứ? Vả lại… cũng chẳng có mấy người chơi hứng thú với việc này.

Những người mạnh mẽ đều đang ở tiền tuyến. Còn chúng ta…” cô ngừng lại, giọng nói dần thiếu lực “đã bán gần hết trang bị mới đủ tiền thuê căn tiệm ăn nhỏ này… Chúng ta không có đủ tiền để thuê ai cả.”

Không khí chùng xuống. Chỉ còn tiếng gió rít nhẹ ngoài khung cửa và mùi nước lèo còn vương trên bàn ăn.

“Không phải vẫn còn tôi sao?” Rowa lên tiếng, giọng anh trầm và bình thản đến lạ. “Tôi nghĩ mình vẫn đủ sức đối đầu với quái vật ở tầng hai. Dù sao, đánh ở tầng này, cấp độ tôi cũng chẳng tăng thêm được nữa.”

“Nó vẫn nguy hiểm…” Hina phản bác, nhưng âm sắc trong lời cô không còn gay gắt, mà là sự lo lắng xen lẫn bất lực.

“Nếu có thêm một vài người chơi nữa, tôi nghĩ là có thể.” Rowa tiếp tục, điềm tĩnh như thể anh đã tính toán sẵn rủi ro.

Meiri siết chặt tay vào tạp dề, ánh mắt dao động giữa những người bạn của mình. Cô khẽ nói, giọng nhỏ như tan trong làn khói đèn, “Em không muốn ai bị thương… nhưng nếu không thử, cửa tiệm này… có lẽ cũng sẽ chẳng trụ được lâu nữa.”

Hina ngẩng lên, đôi mắt thoáng ánh sáng của sự giằng co. Bên ngoài, sương đêm đang bắt đầu phủ mờ khung kính.

Không ai nói thêm gì. Sự im lặng ấy nặng nề nhưng cũng chứa một điều gì đó rất con người, một tia hy vọng nhỏ nhoi trong thế giới đầy những ranh giới mong manh giữa sống và tồn tại.

“Ờm… có phải mọi người quên mất một người không?”

Giọng nói ấy vang lên bất chợt, khiến cả nhóm khựng lại.

Ren, người vừa ăn xong miếng bánh ngọt cuối cùng, khẽ ngẩng đầu lên.

Bốn cặp mắt cùng lúc đổ dồn về phía cậu.

Cậu trai với mái tóc đen, làn da sáng và gương mặt gần như quá dịu dàng để có thể tưởng tượng rằng đó là một kiếm sĩ.

Trong ánh đèn dầu lắc lư, đôi mắt lam ngọc của Ren phản chiếu thứ ánh sáng lấp lánh, nửa như ngại ngùng, nửa như quyết tâm.

“Ờ… xin lỗi,” cậu cười gượng, một tay gãi nhẹ sau gáy, “Tôi không hề cố nghe lén đâu. Chỉ là… tiệm ăn này nhỏ quá, nên có cố cũng không thể không nghe được.”

Không khí hơi ngượng ngập. Hina nhìn Ren, chưa nói gì, Yuzu thì nghiêng đầu đầy tò mò, còn Meiri có vẻ đang cố giấu nụ cười.

Ren thở ra một hơi, rồi đứng dậy. “Dù có hơi muộn, nhưng tôi xin phép giới thiệu. Tôi là Ren.”

Giọng cậu vẫn nhẹ, nhưng dứt khoát hơn trước. “Tôi có chút kinh nghiệm chiến đấu với quái vật ở vài tầng trên. Nếu được, tôi nghĩ mình có thể giúp một tay.”

Nói xong, cậu cũng không rõ vì sao bản thân lại nói điều đó.

Có thể là do ánh sáng từ ngọn đèn kia, hay do mùi súp còn vương trên bàn gợi về điều gì đó rất con người, rất bình dị.

Cũng có thể vì khi nghe họ nói rằng đã bán hết trang bị để giữ lại tiệm ăn này… trong lòng cậu bỗng có chút gì đó chùng xuống.

Ren đã gặp nhiều người chơi không muốn cầm vũ khí. Có kẻ trốn chạy, có người tuyệt vọng, nhưng những người này… họ khác.

Họ vẫn chọn sống, vẫn chọn tạo nên thứ gì đó trong thế giới mà cái chết luôn rình rập từng giây.

Có lẽ, đó chính là một dạng dũng cảm mà cậu chưa từng hiểu hết.

Căn phòng nhỏ lặng đi.

Chỉ còn tiếng lửa trong bếp khẽ reo, tiếng sôi lục bục của nồi nước dùng vẫn chưa tắt hẳn.

Ánh đèn dầu lay động phản chiếu trên từng gương mặt, một khoảnh khắc mong manh, nơi mọi âm thanh dường như nhường chỗ cho điều gì đó sâu lắng hơn.

“Cậu… nói thật chứ?” Yuzu là người đầu tiên phá tan sự im lặng. Đôi mắt cậu sáng lên, phản chiếu niềm phấn khích như một đốm lửa nhỏ được thổi bùng giữa đêm đông.

Ren gật nhẹ đầu. “Nếu mọi người không phiền.”

Giọng cậu đều và bình tĩnh, nhưng trong đó có sự chắc chắn lạ kỳ, thứ âm sắc khiến người ta cảm thấy cậu đã suy nghĩ kỹ trước khi mở lời.

Yuzu chưa kịp nói thêm thì Hina đã chặn lại bằng một cái nhìn. Cô gái tóc đỏ đặt chiếc muôi xuống, lau tay bằng chiếc khăn vải trước tạp dề, rồi quay người lại.

“Trong thế giới này,” cô nói chậm rãi, “tin tưởng một người lạ… là việc xa xỉ hơn cả một bữa ăn ngon.”

Ren khẽ cúi đầu. “Tôi hiểu.”

Cậu không giải thích hay thuyết phục gì thêm. Chỉ là một câu nói ngắn, nhưng sự bình thản trong ánh mắt cậu khiến cả căn phòng lại một lần nữa trầm xuống.

Rowa khoanh tay, giọng anh trầm, khàn và có chút từng trải. “Tôi muốn biết lý do thật sự. Cậu chẳng nợ gì chúng tôi cả. Vậy tại sao lại muốn giúp?”

Ren ngẩng đầu, ánh đèn dầu phản chiếu trong đôi mắt lam ngọc của cậu, long lanh như mặt nước mùa thu.

“Nếu tôi nói rằng làm như vậy vì muốn thay cho bữa tối vừa rồi chắc không ai tin đâu nhỉ.” Ren nở một nụ cười hiền hòa. “Vì tôi nghĩ… mọi người đang làm điều đúng đắn.”

“Đúng đắn?” Hina hơi nhíu mày, giọng cô hạ xuống, pha chút hoài nghi.

Ren khẽ thở ra, ánh mắt cậu lướt qua căn phòng nhỏ, nơi bàn gỗ trầy xước, nơi những người trẻ tuổi ấy đang cố gắng giữ lấy điều gì đó giản dị đến kỳ lạ.

“Phải. Trong một thế giới mà ai cũng chỉ nghĩ đến việc mạnh hơn, leo cao hơn, sống sót lâu hơn… mọi người lại chọn nấu ăn.”

Cậu dừng lại, giọng nhỏ hơn nhưng không run, “Chọn tạo ra hương vị, hơi ấm, những điều khiến con người vẫn nhớ mình là con người. Tôi nghĩ… điều đó cần được bảo vệ.”

Không ai nói gì.

Ánh nhìn của Yuzu khẽ lay động, Meiri đặt cuốn sổ công thức xuống bàn, lặng lẽ mỉm cười.

“Nghe như một lời triết lý, ha.” Rowa khẽ cười, không chế giễu, chỉ là nụ cười của một người từng trải, nghe thấy điều gì đó thật hiếm hoi. “Cậu nói chuyện như thể đã đi qua nhiều thứ.”

Ren im lặng, chỉ đáp bằng ánh mắt hơi trầm.

“Có lẽ vậy.”

Hina nhìn cậu thêm một lúc, như thể muốn tìm kiếm điều gì trong đôi mắt kia, thứ chân thật hay dối trá, một kẻ cơ hội hay chỉ là một người đang cố làm điều đúng đắn. Cuối cùng, cô thở dài, nét nghiêm nghị trên khuôn mặt dần tan đi.

“Được thôi. Chúng tôi sẽ tin cậu, ít nhất là cho đến khi bữa ăn kế tiếp kết thúc.”

Giọng cô nhẹ hơn, nhưng vẫn giữ sự sắc bén của một người lãnh đạo.

“Bữa ăn… kế tiếp?” Ren hơi nghiêng đầu.

Meiri bật cười, giọng êm như gió: “Là bài kiểm tra đó. Nếu cậu có thể sống sót sau khi thử món mới mà chị Hina chế ra, thì chắc chắn cậu đủ dũng cảm để đi săn cùng Rowa rồi.”

Yuzu phì cười, suýt làm rơi cái khay trong tay. “Meiri! Đừng dọa khách thế chứ!”

Không khí bỗng nhẹ hẳn đi.

Ren cũng cười, một nụ cười thật sự, hiếm hoi và tự nhiên. “Vậy thì… tôi sẽ cố sống sót.”

Rowa nhướng mày: “Tốt. Tôi sẽ cần một người biết cầm kiếm vào ngày mai.”

Ánh mắt họ chạm nhau, không phải ánh nhìn của những người xa lạ, mà là của những người hiểu rằng, chỉ cần chia sẻ một chút dũng cảm, thế giới này có thể bớt khắc nghiệt đi đôi phần.

Ngọn đèn dầu khẽ nhấp nháy.

Mùi nước dùng, hương thịt và bánh ngọt hòa trong không khí, quyện thành thứ gì đó dịu dàng và rất thật.

Giữa tầng đầu tiên lạnh lẽo, nơi con người ngày càng trở nên cứng rắn và xa cách, có lẽ chỉ nơi này, một quán ăn nhỏ mang tên Homebound Inn, vẫn còn giữ được chút vị ngọt của cuộc sống.

……

Ngày hôm sau, Ren dậy từ sớm. Ánh sáng trong vắt của buổi bình minh rọi qua khung cửa gỗ, hắt lên sàn nhà những dải sáng lốm đốm.

Cậu không chuẩn bị gì nhiều, chỉ rửa mặt, cố ép những lọn tóc cứng đầu cụp xuống một cách gọn gàng, rồi lặng lẽ rời khỏi quán trọ.

Hôm nay Ren cũng không định trang bị giáp. Cậu vẫn mặc chiếc áo tunic màu nâu sậm, vải đã sờn ở cổ tay, cùng chiếc quần vải dài giản dị. Bên hông là thanh Windslash, lưỡi kiếm được bọc trong bao da, chỉ lộ ra chuôi kiếm bạc xước mờ.

Cậu không muốn gây chú ý. Ở tầng này, chỉ cần ai đó nhìn thấy một thanh kiếm như của Ren thôi cũng đủ khiến vài người tò mò hỏi han, hoặc tệ hơn, mời vào nhóm. Cậu không có tâm trạng cho chuyện đó.

Gió khẽ lùa qua áo, vạt tunic khẽ tung lên, và Ren chợt mỉm cười, không khí buổi sáng sớm hơi se lạnh, nhưng cũng không lạnh như ban đêm, Ren không nghĩ mình nên mặc áo dài tay.

Có lẽ, nếu cậu mang theo giáp và kiếm thật sự, chỉ vài đòn thôi là mấy con miniboss ở khu rừng lân cận đã không trụ nổi. Mà như thế thì chán chết.

“Đến giờ rồi nhỉ?”

Ren siết nhẹ dây đeo thanh kiếm bên hông, rồi hòa vào dòng người đang bắt đầu buổi sáng mới trong Thị Trấn Khởi Đầu.

Ren đến khu vực đã hẹn với Rowa vào ngày hôm qua, ngay gần quảng trường dịch chuyển ở tầng 1, không phải đâu xa.

Bất ngờ thay, Hina cũng đi cùng. Cô khoanh tay, giọng pha chút trách móc khi thấy Ren nhìn sang.

“Đừng có nhìn tôi như thế,” cô nói, “Tôi chỉ không yên tâm khi để hai người đi một mình thôi.”

Ren khẽ cười, nhưng không đáp. Cậu nhận ra cả Hina và Rowa đều chỉ mặc những bộ giáp da cơ bản, có lẽ là hàng rẻ nhất mà người mới có thể mua được.

Vũ khí của họ cũng vậy. Rowa sử dụng rìu và Hina dùng kiếm, chúng đều là vũ khí miễn phí được tặng kèm khi tạo nhân vật.

Cậu thầm đoán họ đã phải rất vất vả mới sắm lại được chừng này sau khi bán sạch mọi thứ để giữ quán ăn.

“Cậu không mặc giáp à, Ren?” Hina nghiêng đầu hỏi, giọng vừa tò mò vừa có chút lo lắng.

Ren nhìn xuống chiếc áo tunic nâu của mình, rồi lắc đầu.

“Không cần đâu,” cậu nói, giọng điềm nhiên, “Cấp của tôi cao lắm.”

Một khoảng im lặng ngắn. Rowa và Hina nhìn nhau, ánh mắt họ thoáng chút bối rối, xen lẫn nghi ngờ.

“Cao… là cao đến mức nào?” Rowa cất tiếng, nửa đùa nửa thật.

Ren chỉ mỉm cười, không trả lời. Cậu không cố tỏ ra bí ẩn, chỉ là… chẳng biết nên nói sao cho phải. Với người khác, việc nghe một người trẻ tuổi, ăn mặc giản dị, nói rằng “tôi cấp cao lắm” nghe thật giống kiểu khoe khống.

Nhưng Ren chỉ lặng lẽ kéo nhẹ bao kiếm bên hông, ánh sáng lóe lên một thoáng nơi chuôi bạc khắc chữ.

“Cứ coi như là đủ để tôi không cần mặc giáp, tôi dồn phần lớn chỉ số vào AGI nên yên tâm, đám quái không đuổi kịp tôi đâu.” cậu nói thêm, giọng nói bình tĩnh và nhẹ nhàng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

konoha-ta-che-tao-phia-sau-man-to-chuc.jpg
Konoha : Ta Chế Tạo Phía Sau Màn Tổ Chức
Tháng 1 17, 2025
hai-tac-no-hai-song-lon-tren-tang-may-du-long-dai-tuong.jpg
Hải Tặc: Nộ Hải Sóng Lớn, Trên Tầng Mây Du Long Đại Tướng
Tháng 2 25, 2025
tong-man-chi-ton-chien-than.jpg
Tống Mạn Chí Tôn Chiến Thần
Tháng 2 2, 2025
Thiên Vương Siêu Sao Chi Lộ
Hội Xuyên Việt Lưu Lãng Tinh Cầu
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved