Chương 364: Gần Như Thế Giới Đó.
Ren nhìn quanh bàn ăn, ánh mắt vô tình dừng lại ở một vật nhỏ bằng gỗ đặt bên cạnh bát.
“Đũa…?” Cậu thoáng khựng lại. Hai thanh gỗ mảnh mai, giản dị, nhưng với Ren, đó như một dấu vết mờ nhạt còn sót lại từ một thế giới mà cậu đã gần như quên mất cảm giác thuộc về.
Cậu khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng cầm lên, cảm giác quen thuộc của gỗ thô chạm vào đầu ngón tay khiến tim cậu chợt se lại.
Khi nghe tiếng “tách” mà chúng ra, âm thanh khô nhẹ vang lên giữa căn phòng yên tĩnh, gợi nhớ về những bữa tối hiếm hoi khi xưa, khi ánh đèn bếp hắt lên trần nhà và hơi nóng từ nồi nước dùng len vào không khí.
Ren khẽ khuấy nhẹ bát mì trước mặt.
Những sợi mì vàng nhạt mềm mại quấn vào nhau trong làn khói mờ, bồng bềnh như những dải sương mỏng.
Mùi thơm của nước hầm xương lan tỏa, đậm đà nhưng không gắt, hòa quyện với mùi dầu mè thoảng qua, thật đáng tiếc khi thiếu hương thơm của hành lá và chút hăng hăng của tiêu đen.
Cậu gắp một đũa mì, đưa lên miệng. Sợi mì làm thủ công từ bột mì và trứng gà, mềm mại nhưng vẫn giữ được độ đàn hồi vừa đủ, trượt qua đầu lưỡi cùng với vị ngọt thanh của nước hầm và chút mằn mặn tự nhiên của muối biển.
Không hoàn hảo, Ren biết điều đó, nhưng chính cái “không hoàn hảo” ấy lại khiến món ăn trở nên chân thật đến kỳ lạ.
Cậu dừng lại đôi chút, nhìn làn hơi nóng bốc lên rồi tan dần vào không khí.
Trong giây lát, Ren tưởng như mình đang ngồi trong một quán ăn nhỏ ở thế giới thật, nghe tiếng mưa rơi ngoài cửa kính và mùi canh nóng quấn quanh cổ áo.
Cảm giác ấy mong manh, nhưng chân thật đến mức khiến cậu phải hít sâu, như sợ chỉ cần thở mạnh thôi, nó sẽ tan biến mất.
Ren múc thêm một muỗng nước dùng bằng chiếc muôi gỗ, hớp một ngụm nhỏ.
Thứ chất lỏng trong veo, nhẹ mà dày, ngọt tự nhiên từ xương và rau củ, lan dần qua đầu lưỡi rồi ấm lên trong lồng ngực.
Dù thiếu đi vị cay nhẹ của ớt hay tiêu, thứ khiến nước dùng có chút “hồn” của đời thực, nhưng vẫn đủ để xoa dịu cơn mỏi trong cơ thể cậu.
Trong bát, vài lát thịt mỏng được thái khéo, có thể là thịt heo muối hoặc thịt thú rừng, mỡ được xử lý vừa phải, nướng sơ để tạo lớp cạnh vàng nhạt.
Nửa quả trứng luộc được đặt cẩn thận trên mặt bát, lòng đỏ vẫn còn sánh, như thể nó vẫn đang mang hơi ấm của bàn tay người nấu.
Cậu ăn chậm rãi. Từng sợi, từng muỗng. Không vội vàng, không mục đích.
Có lẽ đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng, Ren cảm nhận rõ rệt hương vị của thứ gì đó, không phải là chiến đấu, không phải sinh tồn, mà chỉ là… sống.
Khi đặt chiếc đũa xuống, trong lòng cậu vẫn còn dư âm của vị ngọt thanh, lẫn chút cay đắng của ký ức.
Ren tựa nhẹ lưng vào ghế, để mặc cho làn khói mỏng vẫn quẩn quanh bát, rồi tan dần như một giấc mơ.
“Thế nào, hương vị có giống như thật không?”
Giọng Yuzu vang lên từ phía sau quầy, nhẹ và có chút ngại ngùng. Anh lau tay vào tạp dề, đứng tựa vào cánh cửa bếp, nụ cười vẫn giữ được sự hồn nhiên đặc trưng của mình.
Ren khẽ ngẩng đầu, nhìn anh một lúc lâu, dường như đang tìm lời. Cậu đặt đũa xuống, hít nhẹ, mùi nước dùng vẫn còn phảng phất nơi cổ họng.
“Không giống hoàn toàn,” Ren đáp, giọng nhỏ nhưng rõ. “Nhưng có cảm giác như… rất gần. Giống như khi nhớ lại một thứ gì đó mà mình tưởng đã quên mất.”
Yuzu khẽ bật cười, gãi đầu, “Tôi cũng nghĩ vậy. Nguyên liệu ở đây khác nhiều, gia vị thì thiếu gần hết. Nhưng… nếu có ai đó ăn mà thấy ‘gần giống’ thì chắc là chúng tôi cũng không đi sai hướng.”
Ren không trả lời ngay, chỉ khẽ mỉm cười. Cậu nhìn xuống bát mì đã gần cạn, những sợi cuối cùng vẫn còn ngập trong lớp nước trong veo phản chiếu ánh đèn vàng.
“Có lẽ… đây là món ăn đầu tiên ở thế giới này khiến tôi thấy no mà không phải vì cảm giác no.”
Yuzu im lặng một giây, rồi phá lên cười.
“Ha! Câu đó hay đấy, tôi phải ghi lại vào sổ nhận xét mất thôi.”
Tiếng cười của anh lan khắp căn phòng nhỏ, hòa cùng tiếng lửa lách tách từ gian bếp và mùi thơm còn sót lại của nước hầm xương.
Ren ngồi yên lặng, chỉ khẽ gật đầu, trong lòng thấy nhẹ nhõm một cách lạ lùng, như thể giữa thế giới đầy lưỡi kiếm và vết thương ấy, cậu đã tìm thấy một nơi vẫn còn giữ lại được hơi ấm của con người.
“À phải rồi. Chúng tôi muốn tặng cậu thứ này.”
Đúng lúc đó, Yuzu bưng ra từ sau bếp một chiếc đĩa nhỏ. Mùi ngọt thoảng qua trong không khí, khác hẳn với hương vị đậm đà của bát ramen khi nãy. Anh cẩn thận đặt nó xuống bàn trước mặt Ren.
Là một chiếc bánh nhỏ, lớp kem trắng mịn điểm thêm vài lát hoa quả chín mọng, đơn giản nhưng tinh tế đến kỳ lạ. Trên mặt bánh còn rắc nhẹ chút đường bột, trông hệt như sương mỏng phủ trên cánh hoa vào buổi sớm.
“Đây là món ăn thử nghiệm tiếp theo.”
Yuzu nói, giọng có chút tự hào rồi nghiêng đầu về phía quầy. “Do chính tay chị Meiri làm đấy. Bậc thầy đồ ngọt trong tiệm chúng tôi đó. Hi vọng cậu cũng thích.”
Ren khẽ nhìn về phía cô gái đang đứng sau quầy. Meiri mỉm cười, gật nhẹ đầu thay cho lời chào. Dưới ánh đèn dầu, gương mặt dịu dàng của cô trông càng ấm áp, khiến không khí trong quán như chậm lại.
Ren cầm thìa lên, khẽ cắt một góc nhỏ chiếc bánh.
Lớp kem tan ra gần như ngay khi chạm đầu lưỡi, hương vị ngọt vừa phải hòa cùng vị chua thanh nhẹ của hoa quả chín, không quá cầu kỳ, nhưng lại tinh tế đến bất ngờ.
Cậu ngẩng lên, mỉm cười, “…Tôi không nghĩ mình sẽ gặp được những người giỏi giang như vậy ở đây.”
Yuzu khẽ khựng người, còn Meiri hơi mở to mắt, rồi bật cười nhỏ, dịu như tiếng chuông bạc. “Cảm ơn cậu. Vậy là món tráng miệng này không uổng công thử nghiệm.”
Ren không nói thêm, chỉ lặng lẽ ăn tiếp. Vị ngọt của chiếc bánh, vị mặn của mồ hôi, vị khói bếp còn vương trong không khí.
“Cái khó,” Yuzu lên tiếng, tay vẫn chống vào mặt bàn, “là nấu ra được những món ăn truyền thống của Nhật Bản hay mấy quốc gia phương Đông.”
Rowa gật đầu nhẹ, vẫn không ngẩng lên khỏi tấm thớt gỗ, “Nguyên liệu không khớp. Mùi vị cũng chẳng giống. Ở mấy tầng này, muốn tìm ra thứ gì tương tự nước tương hay mirin gần như là chuyện bất khả thi.”
“Còn các món ăn phương Tây thì sao?” Meiri vừa hỏi vừa ghi chú vào sổ.
“Với bối cảnh của ba tầng đầu, nấu những món nổi bật kiểu Âu không khó.” Hina đáp lại, giọng vừa trầm vừa dứt khoát.
Cô lau tay bằng chiếc khăn bếp, ánh mắt vẫn không rời nồi nước dùng đang sôi lăn tăn trên bếp. “Bơ, sữa, ngũ cốc, thịt hun khói, những nguyên liệu đó có thể tái tạo được trong thế giới này. Chỉ cần tỉ lệ chuẩn là đủ.”
“Tôi nghĩ ngày mai chúng ta sẽ thử bán những món như thịt nướng hay gì đó.” Rowa chậm rãi nói, vừa gõ nhẹ ngón tay lên bàn, như thể đang tính toán trong đầu.
“Phải, có vẻ như vẫn không có quá nhiều người chú ý tới những món ăn của chúng ta.” Yuzu lên tiếng, giọng anh tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng thoáng chút lo lắng. “Chị, em nghĩ chúng ta vẫn nên làm những món ăn quen thuộc trước. Em đang nghĩ về gà rán và khoai tây chiên.”
“Ý tưởng hay đó, Yuzu. Những món như vậy dễ ăn và dễ bán.” Meiri gật đầu tán thành, môi cô khẽ cong lên trong nụ cười nhẹ. “Chúng ta có thể thêm hamburger nữa. Mấy món này mọi người ở các tầng đầu chắc chắn sẽ thích.”
Hina ngồi im lặng một lúc, khoanh tay lại, ánh mắt cô hướng về khung cửa sổ nơi ánh đèn dầu hắt xuống bàn.
Đôi mày khẽ nhíu. đúng như họ nói, tiếng tăm của quán vẫn chưa khấm khá hơn là bao.
Nếu cứ tiếp tục thế này, họ sẽ không đủ tiền để duy trì lâu dài, nói gì đến phát triển. Cuối cùng, cô khẽ thở ra một hơi, rồi gật đầu.
“Được thôi. Ngày mai chúng ta sẽ thử.”
“Tuyệt quá!” Yuzu reo lên, gần như nhảy cẫng tại chỗ. “Ngày mai em sẽ đi chợ sớm, mua thật nhiều thịt và khoai tây về!”
“Khoan đã.” Rowa nhắc khẽ, chống tay lên bàn. “Tôi nhớ là… khoai tây ở chợ phía đông đang khan hàng thì phải. Lần trước tôi đi, người bán nói bị đợt mưa lớn làm hỏng mất nửa lô.”
Không khí trong quán bỗng trùng xuống. Yuzu ngẩn người, đôi mắt mở to. “Thật sao!? Vậy thì… không có khoai tây chiên được à?”
“Có thể thay bằng củ rễ khác.” Meiri đáp, giọng cô trầm mà bình thản. “Nhưng hương vị sẽ không giống. Nếu đã muốn thử làm đồ ăn phổ biến, chúng ta nên giữ đúng hương vị gốc.”
Hina khẽ gật đầu, chống cằm. “Vậy để tôi đi hỏi lại vài thương nhân quen. Biết đâu họ còn giữ được ít hàng trong kho. Còn không… ta sẽ phải nghĩ cách khác.”
Không khí lại lắng xuống, nhưng lần này không còn u ám nữa, mà là một sự im lặng của những người vẫn đang kiên trì tìm đường sống cho giấc mơ nhỏ bé của mình.
“Tôi nghĩ vẫn nên chia ra làm hai hướng cho chắc chắn.” Rowa lúc này lên tiếng.
“Ý tôi là, chúng ta không thể cứ dựa dẫm vào đồ ăn nhanh. Đồ ăn trong thế giới này không chỉ ngon miệng, mà một số món hiếm còn có thể buff tạm thời cho người ăn chúng.
Có những loại thậm chí còn tăng chỉ số vĩnh viễn, sao chúng ta không thử đi theo cả hai hướng?”
Meiri nghiêng đầu, ánh mắt cô lóe lên một tia hứng thú. “Ý anh là vừa giữ thực đơn phổ thông để thu hút khách, vừa phát triển thêm dòng ‘món đặc biệt’ dành cho người chơi muốn tăng chỉ số?”
“Đúng vậy.” Rowa gật đầu. “Nếu làm tốt, tiếng tăm của quán sẽ tăng gấp đôi. Ai mà chẳng muốn vừa ăn ngon, vừa mạnh lên chứ?”
“Nghe cũng hấp dẫn đó.” Yuzu chen vào, ánh mắt sáng rỡ. “Em từng nghe có món ‘thịt rồng nướng’ giúp tăng sức tấn công tạm thời. Nhưng nguyên liệu hiếm lắm, mấy thương nhân ở tầng này chắc cũng không có đâu.”
“Thịt rồng thì hơi quá sức rồi.” Meiri cười khẽ. “Nhưng nếu là nguyên liệu trung cấp, như nấm ánh trăng hay mật của ong Crystal Bee thì vẫn có thể…?”
“Chỉ là…” cô thoáng dừng lại, giọng trầm xuống, “cả hai loại đó đều hết hàng từ tuần trước rồi. Nghe nói đợt gần đây quái trong rừng phía bắc hoạt động mạnh, không ai dám đi săn nữa.”
“Hoặc thứ thực tế hơn chút thịt của con miniboss Wild Tuskar ở tầng hai thì sao nhỉ? Nhưng cũng không có nhiều người chơi bán thứ này.”
Hina im lặng suốt nãy giờ mới lên tiếng. “Vậy là nếu muốn theo hướng đó… ta phải tự mình đi lấy.”
Không ai nói thêm gì. Trong vài giây, chỉ có tiếng đèn dầu khẽ nổ lách tách.
Rồi Yuzu bật dậy, ánh mắt long lanh. “Thế thì em đi! Em có thể nhờ ai đó hộ tống, chẳng phải dạo này có vài người chơi từ những tầng cao hơn xuống đến tầng này sao? Biết đâu có người chịu giúp.”
“Yuzu, đừng liều lĩnh.” Hina nói, nhưng giọng cô nhẹ hơn. “Chúng ta sẽ bàn lại chuyện đó… sáng mai.”