Chương 363:Homebound Inn
Ren bước tới trước một quán ăn nhỏ, e dè khép mình giữa những con phố lớn rực rỡ ánh đèn phía xa.
So với vẻ xa hoa bên ngoài, nơi này trông thật khiêm nhường, những tấm ván gỗ sẫm màu, vài chậu cây bạc lá treo trước hiên, và tấm rèm vải thêu hình ngọn lửa nhỏ đang phấp phới trong gió.
Tường ngoài hơi ngả màu, có vài chỗ sơn bong tróc, nhưng từng chi tiết đều gọn gàng đến mức lạ.
Ngay cả chiếc bảng hiệu nhỏ, được đánh bóng cẩn thận, cũng toát lên sự tỉ mỉ của người chủ.
Ren liếc nhìn dòng chữ khắc sâu trên bảng:「Homebound Inn」
Khẽ nở một nụ cười, cậu lẩm bẩm, “Cố Hương à…”
Ngón tay Ren chạm khẽ lên cánh cửa gỗ ngả màu.
Tiếng bản lề kẽo kẹt vang lên thật nhỏ, và khi cánh cửa mở ra, một làn không khí ấm áp ùa ra ôm lấy cậu.
Hương thơm của thịt nướng, của bánh mì mới ra lò, và chút thoảng mùi thảo dược lan trong không khí, thứ hương vị khó tả, khiến Ren sững lại một thoáng.
Cậu từng ngửi thấy mùi này rồi, ở đâu đó… trong những quán ăn ven đường nơi thế giới thực, mỗi khi Ren vô tình đi ngang qua.
Nhưng đáng tiếc, cậu chưa một lần cậu được nếm thử.
Đập vào mắt Ren là khung cảnh của toàn bộ phòng ăn, nó nhỏ hơn cậu tưởng tượng, chỉ vừa đủ cho ba chiếc bàn cỡ vừa đặt cách nhau vừa đủ một lối đi hẹp.
Bàn ghế đều đã cũ, những đường gỗ sẫm màu trầy xước ở góc, nhưng trông vẫn chắc chắn đến lạ, như thể đã đứng đó hàng chục năm chờ người quay lại.
Ánh sáng vàng từ những chiếc đèn dầu treo trên trần rọi xuống, hắt thành những vệt chéo mờ nhạt trên sàn gỗ.
Có tiếng xì xào khe khẽ, tiếng muỗng chạm vào bát, tiếng gió len qua khe cửa, hòa cùng mùi bánh mì nướng và thịt hầm thoang thoảng.
Ren dừng lại một thoáng ở ngưỡng cửa.
Lối trang trí, cách xếp bàn ghế, thậm chí cả màu tường ngả vàng kia… đều khiến cậu mường tượng tới những quán ăn nhỏ ở thế giới bên kia, nơi những người đi làm về vội, ghé qua chỉ để có một bữa tối ấm lòng.
Không hiểu sao, nơi này khiến Ren thấy yên bình.
Một cảm giác vừa xa lạ, vừa quen thuộc, như thể mình đã từng ngồi ở đây, trong một giấc mơ rất cũ.
“Rowa, anh nghĩ sao về việc trước khi nướng thịt chúng ta nên ướp nó với mật ong và vài loại thảo mộc thơm qua một đêm?”
“Tôi không nghĩ đó là ý tưởng hay đâu.”
“Ít ra chúng ta cũng cần phải thử chứ.”
Ren ngẩng đầu nhìn theo âm thanh thảo luận phát ra từ phía sau quầy gọi đồ ăn.
Ngồi rải rác trong căn phòng nhỏ ấy là bốn người, có lẽ là toàn bộ nhân viên của quán.
Người đầu tiên, một cô gái tóc nâu tro ngắn ngang cằm, gương mặt tròn và dịu dàng như ánh sáng đèn dầu phản chiếu trên ly thủy tinh.
Cô đang tỉ mỉ ghi chép gì đó trong một cuốn sổ nhỏ, có lẽ là công thức món tráng miệng.
Cách cô mỉm cười nhẹ mỗi khi thử lại hương vị khiến Ren bất giác nhớ đến những người phụ nữ hiền hậu trong những quán ăn gia đình ở thế giới thật.
Bên cạnh cô là một người đàn ông cao lớn, vai rộng, mái tóc đen ngắn vuốt ngược ra sau, gương mặt hằn nét từng trải.
Anh mặc chiếc tạp dề da dày, cẩn thận cắt từng miếng thịt với sự chính xác của một thợ săn lão luyện. Ánh dao lấp lánh dưới ánh đèn như phản chiếu lại tuổi tác và kinh nghiệm của anh, một người từng sống giữa những vùng đất hoang, giờ an nhiên bên bếp lửa.
Ở trung tâm căn bếp là một cô gái có mái tóc nâu đỏ buộc thấp, vài lọn tóc vương nơi gò má.
Gương mặt cô toát lên nét tập trung đến mức nghiêm nghị khi đang nêm nếm, mùi nước sốt lan tỏa trong không khí. Động tác cô dứt khoát, chắc chắn, có thói quen hơi nghiêng đầu mỗi khi cảm nhận mùi vị mới, giống một nhạc trưởng đang kiểm tra từng nốt nhạc trước buổi hòa âm.
Cử động của cô nhanh, chính xác, có thói quen gật nhẹ mỗi khi vừa ý với hương vị. Cô không nhận ra Ren đang nhìn, như thể cả thế giới này chỉ còn lại món ăn trước mặt.
Ngay phía sau cô, một chàng trai trẻ đang khuấy nồi súp bốc khói nghi ngút, vừa cười vừa nói điều gì đó khiến không khí trở nên ấm hơn hẳn.
Mái tóc đen rủ nhẹ trước trán, đôi mắt ánh lên vẻ lanh lợi và hóm hỉnh. Giọng nói của cậu vang đều, mang theo chút dí dỏm, khiến bếp ăn không còn chỉ là nơi nấu nướng mà giống một mái nhà thực sự.
( Mình có tham khảo từ phần side story, Sword Art Online Alternative Gourmet Seekers )
Ren bước vào trong cửa hàng, tiếng gót dày của cậu chạm lên sàn gỗ cũ khiến nó kẽo kẹt vang lên giữa không gian ấm lạ.
Tiếng động ấy lập tức khiến chàng trai tóc đen đang khuấy nồi súp phía sau quầy ngẩng đầu. “Mọi người, chúng ta có khách.”
Theo lời cậu, những âm thanh dao thớt, tiếng khuấy và tiếng lật sổ ghi chép đều lần lượt dừng lại. Hai người còn lại gần như đồng thời hướng ánh mắt về phía cửa ra vào.
Ánh sáng từ đèn dầu hắt xuống, chiếu lên hình bóng một cậu thiếu niên đứng nơi ngưỡng cửa, gương mặt trắng đến mức gần như gốm sứ, phát sáng dưới ánh lửa, đôi mắt lam ngọc phản chiếu những tia sáng vàng, vừa lạnh vừa dịu như thủy tinh.
Những lọn tóc dài màu đen tuyền đung đưa nhẹ theo gió, để lại ấn tượng vừa lạ lẫm vừa khó rời mắt.
Chỉ có cô gái với mái tóc nâu đỏ buộc cao vẫn chưa quay lại. Đôi mắt cô chăm chú dõi theo làn nước sốt đang sánh dần lại, chiếc thìa gỗ trong tay xoay đều như đang hòa cùng nhịp thở của căn bếp.
“Đợi chút, tôi gần xong rồi.” cô nói khẽ, giọng đều và điềm tĩnh, không hề bị xao động bởi sự xuất hiện của vị khách lạ.
Một lúc sau, khi tiếng sôi cuối cùng trong nồi nhỏ dần, cô mới đặt thìa xuống, lau tay bằng chiếc khăn nhỏ, rồi mới quay lại.
“Xin chào, mời cậu ngồi.” cô nói, giọng nhẹ nhưng chắc, ánh mắt thoáng ngạc nhiên khi thấy Ren, người khách đầu tiên trong buổi tối hôm đó.
Ren khẽ gật đầu thay cho lời chào, đôi mắt lướt qua căn phòng nhỏ rồi chọn chiếc bàn gần cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy ánh đèn ngoài phố lẫn phản chiếu của ngọn lửa trong quán.
Cậu tháo găng tay thứ Ren cũng tiện mua thêm khi dạo khu chợ vào buổi chiều, đặt chúng gọn gàng lên bàn, động tác cẩn trọng đến mức khiến vài người trong quán cũng khó mà rời mắt, như thể việc quan sát một sinh vật dễ thương luôn là bản năng.
Chàng trai tóc đen, người vừa lên tiếng lúc nãy, nhanh nhẹn bước tới. Nụ cười của cậu ta mang vẻ thân thiện pha chút tò mò, hệt như cách những người chủ quán nhỏ luôn chào đón khách lạ.
“Chào mừng đến với Homebound Inn! Tôi là Yuzu. Cậu… lần đầu tới đây, phải không?”
Ren ngẩng đầu, ánh mắt lam ánh lên dưới ánh đèn. “Phải. Tôi nghe nói đây là tiệm ăn do người chơi mở..nên muốn đến xem thử.”
Yuzu gật đầu, có vẻ hào hứng vì được hỏi. “Chúng tôi mới mở được vài ngày thôi. Thật ra còn đang trong giai đoạn thử nghiệm thực đơn, nên nếu cậu không ngại… có thể sẽ phải chờ hơi lâu một chút.”
“Không sao.” Ren đáp gọn, giọng cậu bình thản như thể đã quen với sự kiên nhẫn.
Cậu liếc nhìn ra phía quầy, nơi cô gái tóc nâu đỏ khi nãy, có lẽ là đầu bếp chính, đang trao đổi gì đó với người thợ săn cao lớn.
Yuzu đặt một quyển menu da mỏng lên bàn, rồi nghiêng người nói nhỏ, “Nếu cậu muốn thử món gì đặc biệt, thì hãy chọn món của chị tôi Hina. Cậu sẽ không thất vọng đâu.”
Ren chớp mắt nhẹ, khóe môi khẽ cong. “Chị?”
“Ừ.” Yuzu cười, nụ cười sáng đến mức tưởng chừng như có thể xua tan cả sự u tịch của căn phòng. “Chị ấy là đầu bếp chính ở đây. Bọn tôi chỉ là mấy tay phụ bếp nghiệp dư thôi.”
Ren khẽ gật đầu, ánh nhìn chậm rãi dừng lại ở menu. Ngoài những món quen thuộc như súp rau hay bánh mì nướng, phần lớn thực đơn là các loại sandwich và mỳ sợi, những món đơn giản nhưng mang hơi hướng của thế giới bên kia.
Cậu dừng lại ở dòng chữ “Hot Handmade Noodles” nét chữ nguệch ngoạc nhưng ẩn chứa một thứ gì đó gần gũi.
Như cảm nhận được ánh nhìn của Ren, Yuzu lên tiếng trước, giọng nhẹ nhưng pha chút tự hào:
“Chúng tôi đang cố gắng tái tạo lại hương vị của thế giới thật… ít nhất là những gì còn nhớ được. Nhưng gia vị ở đây khác biệt nhiều lắm.”
Anh ta cười, một nụ cười pha giữa tự trào và kiên nhẫn.
“Có những thứ không thể tìm được, có những thứ thay thế được nhưng lại chẳng giống chút nào. Nên món ăn có thể hơi… không đồng nhất. Dù vậy, tôi nghĩ cậu sẽ cảm nhận được tinh thần mà chúng tôi muốn gửi gắm.”
Yuzu khẽ nghiêng đầu, ánh mắt sáng lên một chút khi nói câu cuối:
“Thực đơn vẫn đang trong giai đoạn hoàn thiện, và chúng tôi vẫn đang học cách nấu lại chúng từ trong ký ức.”
“Vậy cho tôi món này.” Ren nói, khẽ ngẩng lên.
“Lựa chọn tốt đấy.” Yuzu mỉm cười, nét mặt rạng rỡ hẳn lên, “Đó là món chị tôi tâm đắc nhất trong tuần này. À, cậu có muốn thêm topping gì không? Thịt xông khói, trứng luộc hay rau thơm?”
“Cho tôi hết đi.” Ren đáp, giọng điệu thoải mái nhưng mang chút gì đó xa vắng.
Yuzu khựng lại một chút, dường như bị câu nói đó chạm vào đâu đó trong lòng. Cậu ta chỉ khẽ gật đầu rồi quay lại phía quầy. “Một bát mỳ nóng! Phiên bản đặc biệt nhé!”
“Biết rồi!” giọng Hina vọng ra, mạnh mẽ và rõ ràng, kèm theo tiếng sôi sục của nồi nước.
Ren dựa lưng ra ghế, mắt khẽ nheo lại. Từ vị trí này, cậu có thể nhìn thấy bóng Hina di chuyển sau quầy, nhịp nhàng, chính xác, đôi lúc nhanh đến mức ngọn tóc cô khẽ tung theo nhịp cánh tay.
Cô không phải kiểu người điềm đạm, mà là kiểu người dốc toàn bộ tâm huyết vào từng hành động.
Cậu lặng lẽ nhìn, để mặc âm thanh của quán, tiếng dao chạm thớt, tiếng nước sôi lăn tăn, tiếng bước chân gỗ cọt kẹt, hòa thành một bản nhạc dịu dàng.
Cuối cùng, một bát mì nóng hổi được mang đến bàn của Ren. Nước dùng sóng sánh, bốc khói nghi ngút, hương thơm thanh nhẹ lan ra, khiến hơi ấm như tràn cả không gian quanh chỗ ngồi.
Ren cúi nhìn, chậm rãi quan sát tô mì trước mặt. Cậu không chắc nên gọi nó là gì, mì sợi, hay ramen? Trong thế giới này, liệu người ta có còn gọi món ấy bằng cái tên quen thuộc ấy không, hay chỉ đơn giản xem nó như một món ăn được tái tạo lại từ ký ức xa xôi của thế giới thật?