Chương 362: Nơi Khởi Đầu.
Ren xuất hiện giữa trung tâm bệ dịch chuyển của Thị Trấn Khởi Đầu.
Ánh sáng lam bao quanh cậu dần tan rã, hòa vào vô số luồng sáng khác, từng người chơi đến rồi đi, như những hạt bụi ánh sáng trong không gian mờ ảo.
Khi hiệu ứng dịch chuyển biến mất, Ren bước xuống khỏi bệ đá với cảm giác hơi choáng nhẹ.
Vừa chạm chân xuống quảng trường, cậu lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Trước tiên là vì bộ giáp, bộ giáp màu đen tuyền ánh xám bạc, khít đến mức phản chiếu từng tia nắng chiều.
Trong nơi mà hầu hết người chơi vẫn mặc áo giáp da cũ kỹ hoặc giáp thép hạng thấp, sự xuất hiện của Ren giống như một vệt mực đậm trên nền vải nhạt, lạc lõng mà nổi bật đến lạ thường.
Rồi sau khi ánh mắt họ lướt qua bộ giáp, nó dừng lại ở gương mặt, người sở hữu nó.
Ren có thể cảm nhận rõ ràng những cái liếc nhìn xen lẫn tò mò và dè chừng. Một vài người nhận ra cậu, một vài thì chỉ thầm bàn tán.
Cảm giác ấy thật lạ…
Ren nghe thấy vài tiếng bàn tán vang lên từ đám đông quanh quảng trường.
“Bộ giáp kia… nhìn như giáp hạng đặc chế của quân đoàn ấy nhỉ?”
“Không thể nào, người chơi tầng thấp lấy đâu ra đồ như thế.”
“Cậu ta là ai vậy…?”
Những câu nói lẫn trong tiếng bước chân và âm thanh hệ thống, vang rồi tan vào không khí.
Ren thở khẽ.
Cậu kéo nhẹ áo choàng sang một bên, rồi nhanh chóng lủi đi, hòa mình vào dòng người đang tản ra giữa chợ trung tâm.
Thị Trấn Khởi Đầu dường như đã hoàn toàn lột xác. Không chỉ bởi dòng người chơi tấp nập trên những con đường lát đá, mà còn bởi một cảm giác mơ hồ mà Ren không sao gọi tên được.
Không khí nơi đây… dường như đang thở.
Tiếng giày va lên nền gạch xen lẫn tiếng rao hàng, tiếng cười, tiếng thép chạm vào thép ở lò rèn, tất cả hòa quyện thành một thứ âm thanh kỳ lạ.
Ren nhận ra mình đã quá lâu rồi không nghe thấy cái nhịp sống này. Có gì đó trong cậu khẽ rung lên, một chút hoài niệm, một chút yên bình, nhưng rồi cậu lắc đầu, gạt bỏ cảm giác ấy.
Cậu rảo bước về phía tiệm sách nằm ở góc quảng trường chính.
Bên trong, những kệ gỗ xếp đầy sách kỹ năng, từng cuốn mang ánh sáng nhàn nhạt của hệ thống. Ren kéo ra một quyển màu lam nhạt có khắc biểu tượng đôi cánh, [Lướt].
“Đây rồi.”
Cậu thanh toán bằng vài đồng Cor, rồi mở menu, kéo kỹ năng đó vào ô trống trong bảng kỹ năng chủ động. Dòng chữ [Skill Installed] lóe sáng trong không trung, rồi biến mất.
Nhưng Ren chưa dừng lại. Cậu chuyển sang danh mục kỹ năng bị động, và lập tức thấy mình như lạc vào một mê cung.
Danh sách kéo dài, kỹ năng chiến đấu, né tránh, di chuyển, phòng thủ, kháng hiệu ứng… mỗi cái đều có mô tả chi tiết và hiệu ứng riêng.
Đáng tiếc tất cả chúng đều là những kỹ năng cơ bản và có hiệu ứng cộng thêm thấp.
Cậu khẽ chau mày. Ren chỉ có thể chọn một kỹ năng đầu tiên…
Sau vài phút lặng im đọc đi đọc lại, Ren cuối cùng chọn được thứ mình cần [Quick Step].
Một kỹ năng nhỏ, đơn giản, nhưng thực tế đến mức đáng giá.
Giảm thời gian hồi chiêu cho các kỹ năng di chuyển tức thời như [Lướt].
Dòng chữ mô tả hiện ra trước mắt:
[Quick Step – Passive]
[Giảm 25% thời gian hồi chiêu cho các kỹ năng bứt tốc ngay tức thời.]
[Tăng nhẹ tốc độ phản xạ khi né tránh.]
Ngay khi xác nhận, một làn ánh sáng mảnh bao phủ quanh chân cậu, rồi tan dần như bụi mờ.
Thời gian hồi chiêu của [Lướt] giảm từ 20 giây xuống còn 15 giây. Một thay đổi nhỏ, nhưng Ren có thể cảm nhận rõ sự khác biệt, như thể cơ thể cậu nhẹ hơn, linh hoạt hơn một chút.
Ren dành ra chút thời gian trước khi trời tối để ghé qua khu huấn luyện, nơi bọn nhóc con mà cậu từng chỉ dạy đang tụ tập.
Tiếng cười vang lên từ xa, quen thuộc đến mức khiến Ren khẽ mỉm cười.
Hầu hết bọn trẻ đều đã tiến bộ rõ rệt, những đường kiếm đã bớt vụng về, động tác né đòn cũng dứt khoát hơn trước.
Cấp độ của chúng tăng đáng kể, và trang bị thì chẳng tệ chút nào, vài đứa thậm chí còn mang giáp da mới tinh, cầm vũ khí sáng bóng dưới ánh chiều tà.
Nhìn cảnh đó, Ren thấy lòng mình nhẹ nhõm, cảm giác giống như đang nhìn một thứ gì đó từng vun đắp bằng tay, nay đã tự biết cách đứng vững.
“Anh Ren!”
Tiếng gọi vang lên đồng loạt, rồi chỉ trong tích tắc, cả đám đã ùa tới vây quanh cậu.
Có đứa kéo tay, có đứa giật áo, có đứa cố với tới thanh kiếm bên hông, nhưng tất cả đều cười rạng rỡ.
“Anh kể tiếp đi, chuyện về con rùa khổng lồ ở tầng 4 ấy!”
“Không, kể vụ anh đánh con nhện to đùng kia kìa!”
“Ê, mảnh giáp này thật không tháo ra được à? Để em thử…”
“Đừng..” Ren chỉ kịp nói nửa câu thì nghe “keng!” đứa nhỏ nhất cố cạy tấm giáp vai cậu, nhưng nó không hề nhúc nhích, chỉ khiến cậu khẽ nhíu mày vì bị gõ mạnh.
“Không bung đâu.” Ren thở ra, vừa cười vừa xoa đầu thằng nhóc, mái tóc nâu rối tung cả lên.
Bọn trẻ lại cười ầm lên, vây lấy cậu như đàn chim nhỏ.
Ren để mặc cho chúng ồn ào một lúc, rồi ngồi xuống giữa sân, bắt đầu kể lại, giọng nói trầm, chậm rãi, đôi khi pha chút hài hước. Mỗi khi cậu mô tả đến một pha nguy hiểm, cả đám lại “ồ” lên đầy phấn khích.
Ánh nắng cuối chiều dần ngả sang màu cam, từng dải mềm như lụa len qua khung gỗ, đổ xuống sân huấn luyện. Tiếng cười của bọn trẻ hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm xa xa, tan dần vào không khí.
Ren mỉm cười, bình yên đến lạ, cảm giác mà cậu đã lâu không có.
Trước khi đêm buông xuống, Ren ghé qua khu rèn quen thuộc ở cuối dãy phố. Cánh cửa gỗ khẽ kêu két khi cậu đẩy vào, mùi sắt cháy và dầu máy lập tức phả ra.
Ông thợ rèn già vẫn ngồi đó, dáng người cao lớn vẫn thẳng tắp, tay cầm búa gõ từng nhịp đều đặn lên tấm kim loại đỏ rực. Khi thấy Ren, ông chỉ khẽ ngẩng lên, nheo mắt rồi bật cười khẽ.
“Trông cậu… chẳng còn giống thằng nhóc lần đầu tới đây nữa.”
Ren chỉ đáp lại bằng một nụ cười. Họ trò chuyện vài câu ngắn ngủi, về thép, về lửa, và về những thanh kiếm đã qua tay ông. Không cần nhiều lời, ông già hiểu rằng Ren giờ đã đi xa hơn con đường mà ông từng hình dung.
Rời khỏi lò rèn, Ren tiếp tục đi về phía doanh trại nhỏ gần trung tâm thị trấn, nơi đội trưởng Gareth vẫn thường trực.
Khi Ren bước vào, Gareth đang lau lại thanh đại kiếm của mình. Ông ngẩng lên, ánh nhìn điềm tĩnh, có chút ngạc nhiên, rồi nhanh chóng nở nụ cười ấm áp.
“Lâu rồi không gặp.”
“Vâng, tôi vừa trở về từ tầng ba.” Ren đáp, giọng bình thản, kể lại vài điều về cuộc chiến giữa các Elf, về nhiệm vụ và những người đồng hành mà cậu gặp.
Nhưng tất nhiên, cậu lược bỏ gần hết, chỉ kể lại phần vỏ, chứ không chạm vào những điều sâu trong lòng.
Gareth im lặng nghe, rồi đặt thanh kiếm xuống.
“Cậu đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn rất nhiều.” giọng ông trầm, chậm rãi, mang theo chút tự hào lẫn hoài niệm.
Đôi mắt xanh lục của ông ánh lên trong ánh đuốc, như phản chiếu hình ảnh một chiến binh khác, người mà ông từng dạy cách cầm kiếm, giờ đã vượt xa tầm tay ông.
Ren chỉ khẽ gật đầu, đáp nhẹ, “Tôi vẫn còn đang học.”
Gareth bật cười, tiếng cười vang lên giữa căn phòng gỗ tĩnh lặng.
“Vậy thì tốt. Đừng bao giờ quên cách bắt đầu, Ren.”
“Vậy không có việc gì, tôi xin phép.”
Ren cúi đầu chào, giọng cậu nhỏ nhưng dứt khoát.
Gareth khẽ gật đầu. Nhìn bóng dánh của cậu thiếu niên trong bộ giáp đen bạc dần khuất ra ngoài ngưỡng cửa, hòa vào ánh hoàng hôn mờ nhạt nơi cuối dãy hành lang.
Tiếng bước chân nặng trĩu tiếng kim loại vang xa rồi tan dần, chỉ còn lại tiếng gió len qua khe gỗ và ánh đuốc đung đưa nhẹ.
Gareth vẫn đứng đó, nhìn theo một lúc lâu. Ông hé môi định gọi lại, nhưng chẳng biết phải nói điều gì. Cuối cùng, tất cả chỉ đọng lại trong một tiếng thở dài nặng nề.
Ánh mắt màu lục bảo thâm sâu phản chiếu ánh lửa, chẳng thể nhìn rõ là tự hào, hay tiếc nuối, hay chỉ đơn giản là nỗi buồn khi một người thầy nhận ra học trò của mình đã thật sự bước ra khỏi tầm tay…hay còn một vài điều gì đó khác.
Ren đi dạo loanh quanh Thị Trấn Khởi Đầu.
Cậu ghé qua nhà thờ, nơi những ô cửa kính vẫn hắt ánh vàng yếu ớt ra ngoài, qua khu chợ đông đúc với tiếng người cười nói, tiếng va chạm của kim loại và mùi bánh nướng thơm ngậy trong gió.
Rồi đôi chân Ren lại dừng trước con hẻm nhỏ, nơi cậu từng từ chối lời đề nghị của Kirito vào cái ngày đầu tiên bước chân vào thế giới này.
Cậu đứng đó một lúc.
Không biết, nếu khi ấy cậu gật đầu… thì hôm nay mọi chuyện có khác đi không?
Ren khẽ cười, lắc đầu. Những câu hỏi như vậy, giờ đây chẳng còn quan trọng nữa.
Đôi chân bất giác đưa cậu tới một quán trọ nhỏ khuất bóng sau dãy nhà cũ, nơi Ren và nhóm của Klein từng ở.
Cánh cửa gỗ vẫn cọt kẹt như xưa. Mùi rượu nhạt và gỗ cũ vẫn thoang thoảng trong không khí.
Ren nở một nụ cười nhạt, đẩy cửa bước vào.
Cậu định sẽ ở lại đây một đêm.
Ngày mai, khi ánh sáng đầu tiên chiếu qua những mái ngói, cậu sẽ lại lên đường, trở về tiền tuyến.
Cất hết trang bị vào kho đồ, Ren thay ra một bộ thường phục đơn giản, chiếc áo vải sẫm màu và quần thô xám tro.
Cậu ngồi xuống giường, vươn vai một cái thật dài. Chiếc giường đơn sơ vẫn cũ kỹ như ngày nào, tấm nệm mỏng lún xuống, phát ra tiếng kẽo kẹt nhỏ.
Dù sao, nơi này cũng chẳng có nhà tắm. Ren đã quen với điều đó.
Cậu đặt sẵn một xô nước nóng cùng vài chiếc khăn sạch, rồi bắt đầu lau người một cách cẩn thận và đều đặn, chẳng vội vàng, giống như một nghi thức quen thuộc sau những chuyến đi dài.
Khi làm xong mọi thứ, Ren không dùng bữa tại quán trọ.
Ánh mắt cô chủ quán, người vẫn còn nhớ cậu là một trong những khách quen, thoáng chút ngạc nhiên khi thấy Ren bước nhanh qua quầy, chỉ kịp gật đầu chào rồi biến mất ra ngoài.
Đêm đã xuống, ánh đèn dầu hắt ra từ các khung cửa gỗ, đọng lại trên con đường lát đá như những vệt sáng vàng loang lổ.
Ren chạy dọc theo con phố chính, bước chân nhẹ và tự do hiếm thấy.
Cậu muốn ăn ở một nơi khác tối nay, một quán ăn mới mở, mà Ren tình cờ phát hiện vào buổi chiều khi đi dạo quanh quảng trường.
Điểm đặc biệt không phải bởi Ren chú ý tới thực đơn của quán, mà bởi vì nó được dựng lên bởi người chơi.