Chương 361:Người Thợ và Kẻ Lang Thang.
“Anh có biết là ở lâu đài Yofel, người ta thường thức trắng trong những đêm canh gác không?”
“Không những thế, họ còn…”
“Làm ơn im cái mồm của cậu lại được không?”
Âm thanh chát chúa vang lên khi cây búa trong tay Sylen đập mạnh xuống cái đe, tia lửa kim loại tóe ra cùng một tiếng ngân trầm nặng.
Gương mặt người thợ rèn Dark Elf nhăn lại, đôi tai nhọn khẽ giật, ánh mắt hằn rõ sự bực bội.
“Tôi không thể tập trung được nếu cậu cứ lải nhải thế này,” anh ta nghiến răng, liếc sang Ren, người đang ngồi lù lù một bên, chăm chú quan sát như đứa trẻ lần đầu thấy rèn sắt.
“Nếu không phải vì yêu cầu của tên khốn Aisen, cậu có tin tôi đã tống cổ cậu ra ngoài ngay khi cậu vừa hé miệng không?”
Sylen thở hắt ra, giọng đầy bực dọc, rồi lại cúi xuống, nhấc búa lên lần nữa.
Ren giật mình, vội đưa tay bịt miệng.
Cậu chỉ định nói cho vui, ai ngờ người đàn ông này lại nhạy cảm đến thế.
Sáng hôm qua, Ren vừa rời khỏi lâu đài Yofel, sau một hành trình dài băng qua hồ nước khổng lồ.
Cậu đặt chân đến bệ dịch chuyển tầng thứ tư, rồi từ đó quay ngược xuống tầng ba, nghỉ tạm một đêm trước khi men theo con đường dẫn vào Rừng Sương Mù.
Mục đích của cậu khá đơn giản: sửa lại bộ giáp đã gần như nát bươm sau những trận đánh gần đây.
Các thợ rèn quanh vùng tuy đông nhưng chẳng ai đủ trình độ để phục hồi hoàn toàn lớp giáp ấy.
Nếu cố, họ có thể vá lại, nhưng sẽ làm giảm độ bền tối đa, điều mà Ren không hề muốn.
Không phải trong lâu đài Yofel không có thợ rèn đủ giỏi. Nhưng nhân tiện chuyến đi này, Ren muốn cường hóa thanh kiếm mới, lại ghé thăm Aisen luôn.
Đáng tiếc, khi tới nơi, cậu chỉ nhận được tin nhắn vỏn vẹn:
Aisen đã rời trại. Nhiệm vụ của anh ta đã kết thúc rồi, giờ Aisen đang ở tận tầng thứ sáu.
Ren khẽ thở dài.
Thế là chẳng những không gặp được Aisen, mà còn bị mắng xối xả chỉ vì… nói nhiều quá ba câu.
Nhưng đổi lại, Ren lại nhận được một món quà chia tay bất ngờ.
Aisen, như thường lệ, chẳng nói năng gì nhiều, chỉ để lại lời nhắn ngắn gọn cùng một túi nguyên liệu quý, gửi thẳng đến xưởng của Sylen.
Nhờ chúng, người thợ rèn Dark Elf mới có thể cải tiến bộ giáp của Ren lên đến trạng thái gần như hoàn thiện.
Và thế là, sau hàng giờ ngồi chờ giữa tiếng búa gõ và hơi lửa nóng hầm hập, Sylen cuối cùng cũng hạ búa xuống.
Anh ta khịt mũi, ném cho Ren một thứ nặng trịch, vừa đủ khiến cậu lảo đảo một bước khi đỡ lấy.
Ren nhìn xuống.
Đó vẫn là tấm giáp ngực cũ, cùng lớp kim loại đen ánh xám, cùng vết trầy xước mờ nhạt, nhưng khi mở bảng trạng thái ra, cậu suýt nữa thì nghẹn lại.
[Blacksteel Prototype]
Loại: Giáp nhẹ
Độ bền: 620 / 620
HP: +700
STR: +10
Phòng thủ vật lý: +290
Kháng sát thương đâm: +40
-5 AGI (có thể giảm, phụ thuộc vào VIT)
Yêu cầu trang bị:
Lv.15
VIT: 25
STR: 25
Độ bền tăng gần 200 điểm, HP cộng thêm 100, còn chỉ số phòng thủ vật lý thì chạm ngưỡng 290, cao đến mức khiến Ren phải nuốt nước bọt.
“Có cần phải quá đáng đến thế không…?”
Cậu lẩm bẩm trong cổ họng, mắt dán vào bảng trạng thái sáng rực trước mặt.
Tất nhiên, đổi lại là mức trừ tốc độ đáng ghét kia.
Giờ đây, chỉ số AGI của Ren bị trừ đến 5 điểm, và cần thêm 25 điểm sức mạnh cùng với cậu cần phải đạt lv.15 thay vì lv.10 như trước mới có thể mặc được.
May mắn thay, Ren vừa đủ điều kiện.
Cậu nhìn lại chỉ số một lần nữa, khẽ bật cười.
“Bất kỳ tanker nào mà thấy cái này chắc cũng phát điên lên mất…”
Ren bật cười khẽ, giọng nửa ngạc nhiên nửa tự giễu.
Thực ra, cậu cũng hiểu, một bộ giáp nhẹ với chỉ số như thế này chẳng khác nào áo giáp nặng hạng tốt nhất ở giai đoạn đầu Aincrad.
“Như vậy có gọi là gian lận không nhỉ?”
Cậu lẩm bẩm, rồi ngay sau đó tự phẩy tay, gạt đi ý nghĩ vớ vẩn ấy.
‘Dù sao thì… nó vẫn là của mình.’
Ren cất mảnh giáp ngực vào kho đồ, rồi từ từ kéo nó vào ô trang bị.
Ngay lập tức, một quầng sáng bạc mờ bao phủ lấy cơ thể cậu, ánh sáng co lại, uốn cong quanh từng đường nét, như đang dệt nên hình hài mới.
Những đốm sáng sau đó nổ tung như bong bóng, tan biến trong không khí.
Khi màn sáng tàn đi, Ren hiện ra trong một bộ giáp đen tuyền ánh xám bạc, những mảng kim loại đan khít như da của một con golem, phản chiếu ánh lửa rèn đỏ rực thành vô số tia bạc lạnh lẽo.
Không còn là những mảnh giáp rời rạc trước kia nữa, giờ đây, nó bao trọn lấy Ren từ đầu đến chân, liền mạch như một bức tượng bằng đá đen vừa được tạc ra trong im lặng.
Và cả phần đầu nữa…bị mũ giáp bao kín toàn bộ, không hề có bất kỳ khe hở nào cho mắt, nhưng lạ lùng thay, Ren vẫn nhìn rõ mọi thứ bên ngoài.
Phần mặt trước của mũ giáp bóng loáng như một tấm gương onyx, phẳng lì, phản chiếu lại ánh sáng mờ từ lò rèn.
“Trông như đội cái xô lên đầu vậy.” Ren lẩm bẩm.
Sylen lập tức quay phắt lại, ném cho cậu một ánh nhìn nguy hiểm.
“Cậu vừa nói cái gì?”
“Không… không có gì hết…” Ren vội vàng xua tay, nhanh chóng mở giao diện hệ thống, và chỉ một cú chạm, phần mũ giáp biến mất, để lộ khuôn mặt cậu cùng mái tóc rối đặc trưng.
Ren liếc nhìn toàn thân mình qua khung hiển thị, trông cậu giống một kỵ sĩ cổ đại, mảnh khảnh mà rắn chắc, khoác lên bộ giáp golem vừa vặn đến mức kỳ lạ.
Cậu có thể giảm bớt gánh nặng bằng cách bỏ thêm vài mảnh ở vai hoặc cánh tay, nhưng Ren nghĩ chỉ cần bỏ phần mũ thôi là quá đủ.
Dù sao thì, bị trừ 5 điểm AGI vẫn chưa đến mức khiến cậu thấy nặng nề.
Với 45 điểm còn lại, Ren vẫn nhanh hơn hầu hết những chiến binh mà cậu từng gặp.
Sylen cũng nở một nụ cười nhạt, xen lẫn tự hào, trước tác phẩm của chính mình.
Ánh lửa từ lò rèn phản chiếu lên khuôn mặt anh, khiến đôi mắt vàng nhạt của Dark Elf ánh lên một tia sáng lạ.
Nhưng rồi, nụ cười đó nhanh chóng tắt đi khi Ren ném cho anh thanh kiếm của cậu.
Sylen đỡ lấy theo phản xạ, đôi mày khẽ giật lên.
“Cậu muốn tôi… cường hóa cái này à?”
Ren gật đầu, thản nhiên như thể vừa đưa cho anh một con dao gọt trái cây.
Sylen im lặng một thoáng, rồi quay thanh Swiss Saber trong tay, để lưỡi thép xám tro hắt lại ánh sáng vàng rực.
“…Nói thật đi.” giọng anh khàn khàn, “Cậu trộm nó từ kho báu của tử tước đúng không?”
Ren bĩu môi, khoanh tay, “Anh nói vậy vì ghen tị đúng không?”
Sylen thở ra một hơi dài, như đang cố nén lại cả một tràng mắng.
“Tôi có thể giúp cậu cường hóa nó… ba lần thôi.”
Anh nói, vừa vuốt dọc sống kiếm bằng đầu ngón tay, vừa nhìn nó bằng ánh mắt của một người thợ rèn lâu năm đang đứng trước một vật thể vừa quý giá vừa phi lý.
“Không phải tôi không muốn giúp thêm,” Sylen tiếp lời, giọng chậm rãi, “nhưng nguyên liệu ở đây hoàn toàn không đủ. Dù có quay lại Vương Đô Lyusula, cũng hiếm có thứ gì có thể chịu nổi nhiệt độ cần thiết để cường hóa thanh kiếm này.”
Ren khẽ gật đầu, ánh mắt cậu vẫn không rời khỏi ngọn lửa trong lò.
“Tôi hiểu.” cậu nói khẽ, “Nhưng anh có thể cho tôi một lời khuyên không? Khi cường hóa… nên tập trung vào sát thương, độ bền, hay tốc độ tấn công?”
Sylen nắm chặt thanh kiếm rồi dường như cảm thấy có gì đó bất thường. Anh ta nhấc thanh kiếm lên, thử vung nhẹ, rồi hạ xuống, chân mày khẽ cau lại.
“Thứ này nặng hơn hẳn một thanh Swiss Saber thông thường… bình thường chúng chỉ tầm 1.2 đến 1.4kg thôi.”
Anh ta suýt xoa, giọng đầy thích thú lẫn nghi hoặc:
“Còn cái này… ít nhất cũng phải bốn ký.”
Sylen liếc sang Ren, nửa cười nửa dò xét, “Cậu chắc là đủ sức làm chủ con quái vật này chứ?”
Ren khẽ nhíu mày, đáp lại bằng giọng dửng dưng:
“Nếu không được thì đưa đây, tôi sẽ nhờ người khác.”
Sylen bật cười khẽ, kéo thanh kiếm lại trước khi Ren kịp chạm vào. “Bình tĩnh nào. Tôi nghĩ cậu nên cường hóa nó theo hướng tốc độ và sát thương.”
Anh ta đặt thanh kiếm lên bàn, dùng ngón tay gõ nhẹ lên sống kiếm như đang cân nhắc từng con số.
“Chia đều ra sẽ ổn hơn. Nếu dồn hết vào sát thương, nó sẽ mất cân đối với phong cách chiến đấu của cậu, còn nếu tập trung vào tốc độ, thì lại quá phí phạm tiềm năng của thứ này. Độ bền vốn đã cao rồi, nếu cậu không dùng như phá thì chẳng cần lo.”
Suy nghĩ một lúc, cuối cùng Ren cũng gật đầu đồng ý.
Nguyên liệu để cường hóa, tất nhiên, cậu phải tự chuẩn bị.
May mắn thay, ba lần đầu không cần gì quá hiếm, chỉ là cánh và ngòi của ong gió, nhưng số lượng thì nhiều đến phát ngán.
Lần đầu: ba mươi cánh, bốn mươi ngòi.
Lần hai: bốn mươi và năm mươi.
Ren đã tích trữ sẵn một đống, ban đầu định dùng cho WindSlash.
“Thôi bỏ đi,” cậu khẽ cười trong đầu, “giờ chúng ta có thứ tốt hơn rồi.”
Khi thanh kiếm được trả lại, Ren cảm thấy nó như nặng hơn một chút, nhưng cùng lúc, nhịp đập trong tay lại rõ ràng và sống động hơn.
Chỉ số sát thương tăng từ 320 lên 360, còn tốc độ, thay vì giảm 5% tốc độ, giờ chỉ còn -4.4%. Một khác biệt nhỏ, nhưng với Ren, nó có ý nghĩa hơn bất cứ con số nào.
Trang bị lại thanh kiếm, thanh toán nốt phần tiền còn thiếu, Ren khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Giờ thì, ít nhất, cậu không còn phải lo lắng về tiền bạc nữa, phần thưởng từ tử tước Yofilis đủ để Ren sống thoải mái trong một thời gian dài.
Số tiền trong túi đã gần chạm mốc 200.000 Cor.
Sau khi rời khỏi trại của Dark Elf, Ren quay lại khu định cư ở tầng thứ 3. Ánh sáng nhạt của buổi chiều muộn hắt xuống những mái nhà gỗ và dãy chợ thưa người, khiến nơi đây có phần tĩnh lặng hơn thường lệ.
Cậu tiến thẳng về phía Cổng Dịch Chuyển, điểm sáng hình tròn khổng lồ tỏa ra ánh lam nhẹ.
Mục tiêu lần này là tầng thứ nhất.
Ren cần quay lại đó để mua kỹ năng [Lướt] cùng với một kỹ năng bị động khác.
Những kỹ năng cơ bản như vậy có thể dễ dàng tìm thấy ở các tiệm sách, không yêu cầu nhiệm vụ đặc biệt hay điểm quan hệ với NPC quan trọng nào.
Một việc nhỏ, nhưng cần thiết, như cách Ren chuẩn bị lại mọi thứ, từ đầu, một cách cẩn trọng.