Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
menh-con-lai-hai-nam-bay-cai-ty-ty-quy-cau-ta-tha-thu.jpg

Mệnh Còn Lại Hai Năm, Bảy Cái Tỷ Tỷ Quỳ Cầu Ta Tha Thứ

Tháng 1 18, 2025
Chương 298. Đại kết cục Chương 297. Sở Thiên Trợ
ta-bi-ep-dao-ta-than-goc-tuong.jpg

Ta Bị Ép Đào Tà Thần Góc Tường

Tháng 1 23, 2025
Chương 414. Lão bất tử Chương 413. Lừa đời lấy tiếng
ta-nhan-vat-phan-dien-mo-bay-nhan-vat-chinh-cau-ta-co-gang.jpg

Ta Nhân Vật Phản Diện Mở Bày, Nhân Vật Chính Cầu Ta Cố Gắng

Tháng 3 26, 2025
Chương 309. Đại kết cục Chương 308. Mệnh trung chú định một trận chiến
hoan-lo-nhan-sinh

Hoạn Lộ Nhân Sinh

Tháng 1 11, 2026
Chương 1822: Bình Dương Thị điều tra nghiên cứu 1 Chương 1821: Họp lớp sự tình
bat-dau-sharingan-tu-quy-diet-bat-dau-vo-han-tim-duong-chet

Bắt Đầu Sharingan, Từ Quỷ Diệt Bắt Đầu Vô Hạn Tìm Đường Chết

Tháng 10 25, 2025
Chương 0 Phiên ngoại Natsuki Subaru cuộc chiến chén Thánh ( Phía dưới ) Chương 0 Phiên ngoại Natsuki Subaru cuộc chiến chén Thánh ( Bên trên )
ta-sang-the-van-minh.jpg

Ta Sáng Thế Văn Minh

Tháng 3 3, 2025
Chương 303. Đại Kết Cục Chương 302. Quyết Định Của Lý Tuyệt, Chia Tay Với Thế Giới Thực
nguoi-tai-dau-la-phia-sau-man-tay-khong.jpg

Người Tại Đấu La, Phía Sau Màn Tay Không

Tháng 1 8, 2026
Chương 0: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 228: Kết thúc
toan-cau-tro-choi-nhung-ky-nang-nay-dung-qua-hoang-duong.jpg

Toàn Cầu Trò Chơi: Những Kỹ Năng Này Đừng Quá Hoang Đường!

Tháng 2 1, 2025
Chương 352. Phiên ngoại 2, Nga Võ Đế cố sự Chương 351. Phiên ngoại 1, kết cục
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 359: Hai Nửa.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 359: Hai Nửa.

Ánh sáng từ những ngọn đèn ma thuật và những cây đuốc quanh lâu đài Yofel hắt lên thành một quầng sáng dịu, như ngọn hải đăng cô độc giữa biển đêm mịt mù.

Từng dải khói mỏng bay lên từ các lò sưởi phía dưới, tan dần trong không khí lạnh lẽo của tầng trời.

Phía dưới chân lâu đài, khu dân cư đã chìm vào tĩnh mịch. Những ngôi nhà đá đã tắt đèn, vài quán rượu còn le lói ánh sáng cuối cùng trước khi đóng cửa.

Chỉ còn lác đác vài người chơi lặng lẽ bước đi trên con đường lát đá thô, bóng họ kéo dài, nhập nhòa trong làn sương đêm.

Ren đứng trên lan can cao của lâu đài, đôi mắt dõi xuống khung cảnh tĩnh mịch ấy. Gió mùa đông từ mặt hồ xa thổi lên, lạnh buốt đến tê người, làm mái tóc dài rối bời của cậu tung bay, vài sợi vướng vào miệng, vào mắt. Cậu khẽ gạt chúng đi, nhưng không rời tầm nhìn.

Cạnh cậu là Tử tước Yofilis chủ nhân của tòa lâu đài, cũng đang đứng lặng.

Ánh sáng từ những viên đá ma thuật hắt lên khuôn mặt ông, vẽ nên từng đường nét rõ ràng và lạnh lùng, nhưng lại có gì đó yên bình đến lạ.

Vết sẹo mảnh chạy dọc từ mi mắt trái xuống gò má như một vết khắc của thời gian, làm nổi bật con mắt còn lại, nửa khép, nửa mở, phản chiếu thứ ánh sáng sâu thẳm không thể đoán được.

Mái tóc dài được cột gọn phía sau, đuôi tóc khẽ lay động theo từng đợt gió thổi ngang qua, tựa như đang nghe theo nhịp thở của màn đêm.

Không ai trong hai người lên tiếng. Chỉ có tiếng gió, tiếng sương va vào lan can đá, và hơi lạnh thấm dần vào da thịt, thứ im lặng nặng nề nhưng không hề khó chịu.

Ren thoáng liếc nhìn người đàn ông đứng bên cạnh mình. Trong khoảnh khắc ấy, cậu không còn thấy một tử tước quyền uy hay chiến binh huyền thoại, mà chỉ thấy một con người…hay là một Elf, đang lặng lẽ nhìn về nơi rất xa, như thể trong ánh sáng mong manh của những ngọn đèn bên dưới, ông đang tìm lại điều gì đã mất.

Dưới ánh đèn lập lòe, bóng của hai người đổ dài trên nền đá xám, chập chờn hòa lẫn cùng làn gió lạnh thổi từ hồ núi lửa.

Không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe rõ tiếng áo choàng lụa của tử tước khẽ lay động trong gió.

“Cậu đã quen với việc huấn luyện rồi chứ?” cuối cùng, Yofilis lên tiếng. Giọng ông trầm, nhẹ, nhưng mang theo một thứ sức nặng khiến cả tiếng gió cũng dường như lùi lại.

Ren khẽ nghiêng đầu nhìn ông, rồi lại hướng ánh mắt ra xa. Dưới chân họ, cả vùng đất như chìm trong giấc ngủ, chỉ còn lại vài đốm sáng leo lét hắt ra từ những căn nhà còn thức.

“Tôi nghĩ… mình vẫn còn nhiều điều cần học hỏi.” cậu đáp, giọng khàn khàn, pha lẫn chút do dự.

Yofilis im lặng trong thoáng chốc. Ông khoanh tay, mắt hướng về phía chân trời, nơi mà bóng tối đã ôm lấy thế gian.

“Cậu đã làm rất tốt, Ren,” ông nói chậm rãi, “đừng biến khát vọng thành xiềng xích. Nó sẽ siết lấy cổ cậu trước khi cậu nhận ra.”

Ren cúi đầu, hơi thở cậu tan ra trong không khí. “Nhưng… tôi cảm thấy mình vẫn quá chậm.” giọng cậu nhỏ dần “Nếu không nhanh hơn… tôi sẽ bị bỏ lại lần nữa….một trong nhiều lần nữa.”

Câu nói trôi vào khoảng không lạnh buốt. Yofilis quay sang nhìn Ren, ánh mắt ông lặng đi trong vài giây. Rồi một hơi thở dài khẽ vang lên. “Vậy… cậu muốn nhanh đến mức nào nữa?”

Ren không trả lời.

Tử tước bước tới gần lan can, để ánh sáng của ngọn đèn chiếu lên gương mặt mình một cách yếu ớt, nơi vết sẹo mảnh trên mắt trái như đang khẽ run theo ánh sáng.

“Cậu là một trong những chiến binh có tài năng nhất mà ta từng gặp…hai người bạn của cậu cũng vậy.” ông nói, giọng ông giờ đây thấp và vang, “Ta biết rõ vì đã thấy quá nhiều người ngã xuống trước khi đạt được một nửa những gì cậu làm được.”

Ông hít vào, để hơi lạnh len vào từng lời. “Chỉ trong hai tháng… cậu đã đạt tới trình độ mà ngay cả những chiến binh Dark Elf đầy tiềm năng cũng phải rèn luyện suốt bốn năm. Với người khác, đó là điều kỳ tích.”

Ông khẽ ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, nơi ánh sáng mong manh như đang lay động giữa hư vô. “Nhưng có lẽ… với cậu, kỳ tích lại chẳng đủ để khiến bản thân cảm thấy thỏa mãn.”

Ren ngẩng lên nhìn ông, và trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hai người giao nhau, một bên là niềm tin, một bên là nỗi sợ.

Ánh đuốc khẽ chập chờn theo từng làn gió, hắt ánh sáng lên khuôn mặt của Ren, một nửa sáng, một nửa chìm trong bóng tối.

Cậu im lặng, không trả lời ngay. Trong mắt cậu, ánh sáng từ thành phố phía xa phản chiếu thành những chấm nhỏ li ti, giống như những ký ức đang trôi lạc về nơi nào đó rất xa.

“…Tôi chỉ nghĩ,” Ren khẽ nói, giọng cậu trầm và nghẹn lại, “nếu mình chậm đi, thì một ngày nào đó, tôi sẽ không còn ai ở lại bên cạnh nữa.”

Tử tước Yofilis không đáp lại ngay. Ông chỉ đứng yên, đôi tay giấu sau lớp áo choàng đen, ánh mắt ông nhìn về phía xa xăm như thể đang lắng nghe những điều mà gió đêm đang thì thầm.

Rồi chậm rãi, ông nói, giọng trầm và tĩnh, “Ta từng gặp rất nhiều người trẻ như cậu, những người mang trong mắt mình một ngọn lửa, sáng đến mức chính họ cũng sợ nó sẽ tàn lụi. Nhưng… cậu biết không, Ren?”

Ông quay sang, ánh mắt đó, dù chỉ còn một bên… như xuyên thấu cả màn đêm. “Áp lực không bao giờ khiến lửa cháy lâu hơn. Nó chỉ khiến than vụn sớm tàn.”

Ren ngẩng đầu, thoáng bối rối. Tử tước tiếp tục, giọng ông lúc này thấp, gần như thì thầm, “Cậu nói sợ bị bỏ lại… Nhưng cậu có chắc rằng mình đang đuổi theo đúng người, đúng thứ không?”

Một khoảng lặng dài. Chỉ còn tiếng gió và tiếng chuông kim loại xa xăm vang vọng từ phía thị trấn.

Ren siết chặt tay, đôi mắt khẽ run nhẹ. “Tôi… không biết nữa.”

Yofilis khẽ gật đầu, nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi, nhẹ đến mức gần như không tồn tại. “Đó là câu trả lời chân thật nhất mà một chiến binh có thể nói ra.”

Ông quay lưng, bước chậm dọc hành lang lát đá, bóng ông trải dài trên tường, hòa vào ánh đuốc lập lòe như một vệt tối cô độc.

“Rồi một ngày,” ông nói, không quay đầu lại, “cậu sẽ hiểu… rằng không phải ai đi chậm cũng là người bị bỏ lại.”

Ren nhìn theo bóng lưng của Tử tước Yofilis đang khuất dần trong ánh đuốc. Một thoáng do dự lướt qua ánh mắt cậu, rồi cậu cất tiếng gọi, “Vẫn còn vài điều… tôi muốn hỏi ngài. Nếu ngài không thấy phiền.”

Bước chân của Yofilis khựng lại nửa giây. Ông quay đầu lại, ánh đèn hắt lên gương mặt mang vết sẹo mảnh nơi khóe mắt trái. Một nụ cười nhẹ thoáng qua môi.

“Dĩ nhiên rồi. Dù sao thì ta cũng chẳng ngủ được.”

Ren khẽ nhướn mày. “Không ngủ được? Ngài bị mất ngủ à?”

Tử tước lắc đầu chậm rãi, ánh mắt hướng ra xa như nhìn xuyên qua màn đêm phủ lên lâu đài.

“Không hẳn là mất ngủ… Ta gọi nó là Hội chứng Bậc Thầy Kiếm Thuật.”

Ren chớp mắt, biểu cảm trên gương mặt bỗng cứng lại. “Hội chứng… bậc thầy kiếm thuật? Có thật là tồn tại thứ như vậy sao?”

Một nụ cười pha lẫn mệt mỏi hiện lên trên môi Yofilis. “Phải. Khi đạt tới ngưỡng giữa Bậc Năm và thứ cao hơn nữa, cơ thể bắt đầu thay đổi.

Giác quan được cường hóa đến cực hạn, nhưng cái gì vượt quá cũng là gánh nặng.

Âm thanh nhỏ nhất, chuyển động nhẹ nhất cũng khiến dây thần kinh phản ứng. Cơ thể luôn trong trạng thái cảnh giác… như một lưỡi kiếm không bao giờ được tra vào vỏ.”

Ông dừng lại, hơi gió lạnh lướt qua, làm đuôi tóc cột sau lay động.

“Nói ngắn gọn, ta không thể ngủ. Đã như vậy… mười năm, có lẽ lâu hơn.”

Ren im lặng nhìn ông, trong đôi mắt ánh lên sự thấu hiểu xen lẫn hoang mang, như đang nhìn thấy một tương lai mà chính mình có thể sẽ chạm tới.

“Vậy cậu có điều gì muốn hỏi, cứ nói tự nhiên.” Giọng Yofilis nhẹ nhàng vang lên, như thể ông đã nhận ra sự đắn đo đang hiện rõ trên khuôn mặt của Ren.

“Um…” Ren ngập ngừng một thoáng, mắt vẫn hướng ra khoảng không tăm tối bên ngoài tường thành, “Tôi muốn hỏi về… chúng tôi. Ngài gọi bọn tôi là Plaedem… những kẻ đến từ thế giới bị ngăn cách.”

Câu nói rơi xuống giữa không gian lặng như tờ. Trong tích tắc, ánh nhìn của Yofilis khẽ dao động.

Khuôn mặt ông, vốn điềm tĩnh như mặt hồ, bỗng mang một sắc thái lạ, không hẳn là ngạc nhiên, cũng chẳng phải dè chừng, mà là thứ gì đó vừa xa xăm vừa mơ hồ như ký ức của một giấc mơ cũ.

Ren không thể đọc được biểu cảm ấy. Cậu khẽ cắn môi. Liệu cậu thật sự tò mò… hay chỉ đang tìm kiếm một lời xác nhận cho điều mà bản thân đã mơ hồ đoán ra từ lâu?

Trong khoảnh khắc ấy, chính cậu cũng không biết, việc đi tìm câu trả lời rốt cuộc còn có ý nghĩa gì, hay chỉ là một cách để biện minh cho nỗi sợ đang lớn dần trong lòng.

Tử tước không trả lời ngay. Thay vào đó, ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm trôi chậm như lớp tro tàn phủ lên mặt hồ.

Giọng ông vang lên sau đó, trầm, khàn, nhưng rõ ràng đến kỳ lạ, như thể từng từ đều được rút ra từ một ký ức đã rất xa xưa.

“Có lẽ ta sẽ kể cho cậu nghe một câu chuyện… Về thuở xa xưa, khi các vị thần khởi nguyên vẫn còn hiện hữu trên mặt đất này. Người ta nói rằng, họ không chỉ tạo nên thế giới, mà còn chia sẻ một phần linh hồn của mình cho các sinh vật, đắp nặn hình hài, vun trồn cảm xúc, niềm vui, nỗi buồn, sự tức giận… để các tạo vật đó có thể hiểu, có thể cảm, và có thể mơ.”

Ông khẽ nhắm mắt, như đang nhìn thấy điều gì đó sau lớp bóng tối ấy. “Rồi đến một ngày, các vị thần rời đi không một lời báo trước, để lại một thế giới hỗn loạn. Không ai biết tại sao. Cũng từ khoảnh khắc đó, thế giới bắt đầu chia đôi.”

Ánh sáng từ đuốc phản chiếu lên đôi mắt của Yofilis, tựa như trong đó đang chứa cả bầu trời đêm.

“Những kẻ tôn thờ họ, những người gọi các thần là thành linh, là nguồn gốc của linh hồn, đã tan vỡ theo sự biến mất ấy.

Họ nói rằng, khi thần rời đi, thế giới bị chẻ làm đôi: một nửa là thân xác, một nửa là bóng hình. Một nửa tràn ngập nỗi buồn và mất mát, nửa còn lại lại tràn đầy phẫn nộ, không còn tin vào điều gì nữa.”

Ông dừng lại, rồi nói chậm rãi, như đang nhấn từng nhịp một, “Thân xác…rời đi, mang theo tất cả những gì còn lại của ký ức và niềm tuyệt vọng. Người ta nói, từ đó mà sinh ra những ‘tiếng vọng’ những linh hồn không thuộc về nơi nào, cứ mãi lang thang giữa hai thế giới.”

“Còn lại nơi này… chỉ là bóng hình..chọn ở lại vì họ vẫn muốn tin, những mảnh phản chiếu không bao giờ biến mất.

Chúng vẫn ở đây, giữa thế giới này, tiếp tục đi lại, nói năng, chiến đấu, và mơ về một thứ gì đó mà chính chúng cũng không còn nhớ rõ.”

Một làn gió lạnh thổi qua hành lang, khiến ánh đuốc chao nghiêng, đổ bóng lên khuôn mặt Yofilis, nơi nửa sáng nửa tối.

“Có người nói, đó là khởi đầu của Plaedem, những tiếng vọng của thân xác đã rời khỏi thế giới, nhưng bóng hình thì vẫn chưa chịu biến mất.”

Ông khẽ nhếch môi, nụ cười của một người vừa nói ra điều chính bản thân mình cũng không hoàn toàn tin. “Chỉ là một truyền thuyết thôi. Nhưng… có đôi khi, ta tự hỏi… liệu chúng ta đang nhìn thấy thế giới thật, hay chỉ là cái bóng mà họ chọn bỏ lại phía sau.”

“Thế giới này chưa bao giờ trọn vẹn. Mỗi linh hồn đều chỉ là một nửa đang tìm phần còn lại.”

Ánh nhìn của tử tước chuyển về phía Ren, sâu thẳm như muốn dò thấu thứ gì đó mà chính ông cũng không hiểu hết.

“Có lẽ… Plaedem là như thế.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-nghich-thien-ai-cho-mu-rom-doan-he-thong
Hải Tặc: Nghịch Thiên! Ai Cho Mũ Rơm Đoàn Hệ Thống?
Tháng 1 7, 2026
pokemon-bat-dau-tro-thanh-mot-ten-hai-tac
Pokemon: Bắt Đầu Trở Thành Một Tên Hải Tặc!
Tháng 1 9, 2026
dau-la-dieu-khien-cam-xuc-roi-xuong-the-bai-ban-thuong
Đấu La: Điều Khiển Cảm Xúc, Rơi Xuống Thẻ Bài Ban Thưởng!
Tháng mười một 7, 2025
prince-of-tennis-the-he-ky-tich.jpg
Prince Of Tennis: Thế Hệ Kỳ Tích!
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved