Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
Bắc Vương

Cao Võ: Bắt Đầu Đánh Dấu Võ Thánh Cấp Tu Vi

Tháng 1 16, 2025
Chương 270. Tinh vũ trụ, nguyên vũ trụ! Chương 269. Đại hoạch toàn thắng, uy danh truyền xa!
ta-tuy-than-thang-cap-danh-quai-he-thong.jpg

Ta Tùy Thân Thăng Cấp Đánh Quái Hệ Thống

Tháng 1 25, 2025
Chương 1531. Đại kết cục Chương 1530. Ngươi khẩu vị thật là lớn!
ta-co-the-giao-pho-van-vat-ban-nguyen

Ta Có Thể Giao Phó Vạn Vật Bản Nguyên

Tháng 12 30, 2025
Chương 638: Phú Quý về quê cẩm y không dạ hành ( hết trọn bộ ) (2) Chương 638: Phú Quý về quê cẩm y không dạ hành ( hết trọn bộ ) (1)
ta-cong-phap-toan-bo-nho-bien.jpg

Ta Công Pháp Toàn Bộ Nhờ Biên

Tháng 5 4, 2025
Chương 1435. Đại kết cục Chương 1434. Trợ giúp một chút
ta-o-nhan-gian-thanh-tien-de-cac-nguoi-khoc-co-ich-loi-gi

Ta Ở Nhân Gian Thành Tiên Đế, Các Ngươi Khóc Có Ích Lợi Gì

Tháng mười một 22, 2025
Chương 469: Tìm được đệ nhất giới…… Chương 468: Không gì hơn cái này, nên kết thúc
bleach-hoc-y-cuu-vot-khong-duoc-soul-society.jpg

Bleach: Học Y Cứu Vớt Không Được Soul Society

Tháng 1 17, 2025
Chương 842. Chương cuối tân vương Chương 841. Thế giới biến hóa
ky-tuc-xa-cau-sinh-ta-bi-keo-vao-nhom-quan-ly

Ký Túc Xá Cầu Sinh, Ta Bị Kéo Vào Nhóm Quản Lý

Tháng 12 3, 2025
Chương 1314: Toàn thịnh Thẩm Thương Chương 1313: Đại phản công
thai-thai-thinh-tu-trong.jpg

Thái Thái Thỉnh Tự Trọng

Tháng 12 19, 2025
Chương 0: Phiên ngoại hoàn tất Chương 85: Trách nhiệm
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 358: Những Kẻ Mang Ánh Sáng.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 358: Những Kẻ Mang Ánh Sáng.

Ren gật gù, rồi ngẩng lên nhìn Kizmel với ánh mắt nửa tò mò, nửa tinh nghịch. “Vậy tại sao…”

Cậu chưa kịp nói hết, Kizmel đã thở dài, đưa tay xua nhẹ như thể đoán trước được câu hỏi.“Thôi được rồi, tôi biết cậu định hỏi gì.”

Giọng cô pha chút mệt mỏi, nhưng không giấu nổi một thoáng ngượng ngập. “Tôi… chỉ mới đánh thức được kiếm khí của mình thôi.”

Ren hơi nghiêng đầu, vẻ mặt như đang chờ thêm chi tiết.

Kizmel liếc sang cậu, rồi như thể bị chạm đúng chỗ nhạy cảm, cô khẽ cau mày. “Thế nên phạm vi tấn công và thời gian tồn tại của nó còn chưa đến một giây…”

Cô ngập ngừng một nhịp, rồi thêm vào với vẻ hơi khó chịu, “…và tôi vẫn chưa quen với việc kết hợp nó vào kiếm kỹ.”

Một khoảng im lặng ngắn trôi qua. Ren cố nén cười khi thấy đôi tai nhọn của cô khẽ giật lên một cách mất tự nhiên.

“Bây giờ thì hỏi đủ chưa?” Kizmel buông thìa xuống bàn, giọng sắc lại. “Ăn đi, đồ ăn của cậu nguội hết rồi đấy.”

“Khoan đã,” Ren lên tiếng, vẻ mặt vô tội, “tôi chỉ định hỏi về kỹ năng bị động thôi mà.”

Cô khẽ liếc nhìn cậu, ánh mắt nửa bực nửa bất lực. “Cậu thích cái gì thì dùng cái đó.”

Nói rồi, Kizmel lại cầm ổ bánh lên, cắn một miếng rõ to như để kết thúc cuộc trò chuyện.

“Mà tôi cũng muốn hỏi về nhóc đó… ý tôi là…Lang Khuyển Sứ.” Ren nghiêng đầu, giọng trầm ngâm một cách lạ lùng giữa bữa sáng còn dang dở.

“Tệ thật, sao người ta không đặt tên cho nó chứ? Hay là… tôi sẽ nghĩ giúp nó một cái.”

Kizmel dừng lại, khẽ liếc sang cậu. Một cái nhíu mày rất nhẹ lướt qua khuôn mặt cô, kiểu biểu cảm vừa như khó hiểu, vừa như đang cố kiềm lại một tiếng thở dài.

Trong đầu cô thoáng qua một ý nghĩ, ‘Sao cậu ta nói nhiều thế nhỉ…’

“Lang Khuyển Sứ đang được huấn luyện và chăm sóc ở Vương đô Lyusula.” cuối cùng cô trả lời, giọng bình thản. “Từ sau khi cuộc xung đột giữa Forest Elf và Dark Elf tạm lắng xuống, nó đã được đưa về đó.”

Ren gật đầu, đôi mắt ánh lên vẻ hứng thú. “Vậy là nó ổn rồi à? Tốt quá…”

Kizmel không đáp ngay. Cô đặt ổ bánh xuống bàn, ánh nhìn thoáng trầm xuống như thể đang nhớ lại điều gì.

“Ổn… nếu chỉ tính về mặt sức khỏe.” cô nói khẽ, “Nhưng dạo gần đây, Fallen Elf xuất hiện ngày càng nhiều hơn. Những cuộc tấn công bất ngờ, những khu rừng bị bỏ trống…”

Giọng cô nhỏ dần, ánh mắt ánh lên một tia cảnh giác khó giấu. “…tôi e rằng sẽ không yên bình được bao lâu đâu.”

Ren im lặng, bàn tay đang cầm chiếc thìa khựng lại giữa không trung.

Không khí quanh bàn ăn, vốn ấm áp và đầy mùi súp thơm nồng, bỗng chốc như lạnh đi một chút.

“Tôi hiểu…” Ren nói khẽ, rồi ngẩng lên, ánh mắt lộ vẻ tò mò. “Nhưng… tại sao cô không quay trở lại Vương đô?”

Cậu ngập ngừng, giọng có chút đùa nhẹ, “Ý tôi là… chẳng lẽ có ai đó ở đó mà cô không muốn gặp? Hay là… ở đây thoải mái hơn?”

Kizmel nghiêng đầu, đôi tai nhọn khẽ động đậy. Cô nhìn Ren một thoáng, rồi lắc đầu, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát, “Không phải vậy.”

Cô đặt chén súp xuống, đôi mắt ánh lên trong ánh sáng mờ buổi sáng sớm, phản chiếu nét cương nghị đặc trưng của cô. “Chỉ là… tôi muốn tận dụng cơ hội này.”

Cô dừng lại, như cân nhắc từng lời trước khi nói tiếp, “Không phải ai cũng có thể được huấn luyện trực tiếp bởi một trong bảy Lightbringer huyền thoại.”

Ren chớp mắt, gần như quên cả thở trong thoáng chốc. “Lightbringer…?” cậu lặp lại, giọng trầm xuống, mang theo một tia hứng thú. “Ý cô là… tử tước Yofilis? Lightbringer là sao vậy?”

Kizmel im lặng một lúc lâu, đôi mắt cô khẽ hạ xuống, phản chiếu ánh lửa đang lập lòe trong đêm. “Đó là một câu chuyện cổ xưa, được truyền miệng qua nhiều thế hệ.” cô nói, giọng trầm đều, như thể từng lời được chọn lựa cẩn thận, “một câu chuyện mà chúng tôi được nghe từ khi còn chưa biết bò.”

Ren ngẩng lên, ánh sáng từ buổi sớm qua khuôn mặt cậu, để lộ sự tò mò chưa giấu nổi.

“Người ta kể rằng, trong kỷ nguyên mà bóng tối nuốt chửng cả bầu trời, khi mặt trời rụng xuống như một hòn than tàn, đã có bảy anh hùng với sứ mạng vĩ đại đã đứng lên.”

Họ không chỉ là chiến binh, mà là những kẻ mang theo ánh sáng, Lightbringer.”

Kizmel khẽ dừng lại, giọng cô trầm xuống như hòa vào tiếng gió rì rào từ khu rừng xa xăm. “Để thắp lại ngọn lửa đó, họ đã hiến dâng… một phần linh hồn mình.”

“Có kẻ mất đi cảm xúc, có người bị nguyền rủa không thể chết. Và có người… chọn lãng quên chính tên của mình, để ánh sáng không bao giờ tắt.”

Cô khẽ ngẩng đầu, nhìn Ren, ánh mắt nghiêm nghị, nhưng ẩn chứa chút gì đó lặng buồn. “Nữ Hoàng của chúng tôi và Tử tước Yofilis… là hai trong số họ.”

“Và bốn thanh kiếm trong Tứ Thệ Nguyền là bốn trong năm người còn lại…chỉ có người cuối cùng, kẻ bị nguyền rủa, khiến cái chết cũng phải chối từ.”

Không khí xung quanh như đặc lại. Tiếng lửa nổ lép bép cũng trở nên xa xăm.

Ren không đáp, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo len vào giữa hai nhịp thở, như thể câu chuyện ấy không chỉ là huyền thoại, mà còn là một lời cảnh báo từ quá khứ vẫn chưa khép lại.

Cậu lặng người. Ánh nắng yếu ớt hắt lên gương mặt, hắt xuống đôi mắt trầm ngâm phản chiếu một thứ gì đó mơ hồ giữa ánh sáng và bóng tối.

Từng hơi thở chậm dần, cho đến khi mọi âm thanh xung quanh như tan biến.

Trong tâm trí, ký ức cũ ùa về, mảnh hồi ức mờ đục mà cậu từng thấy, khi thế giới bị nuốt chửng bởi màn đêm.

Từ nơi đó, bảy cái bóng hiện lên giữa biển đen đặc quánh, từng dáng hình thấp thoáng, từng hơi thở nặng nề của những kẻ đứng giữa ranh giới sống và hư vô.

Một trong số họ… quen thuộc đến đáng sợ.

‘Lẽ nào…bốn thanh kiếm vỡ nát… vị vua không tên… cũng là bốn trong số những Lightbringer?’ ý nghĩ lóe lên, chậm rãi lan tỏa như một vết nứt trên mặt gương ký ức.

“Có kẻ không thể chết… có kẻ bị lãng quên mãi mãi…” Ren khẽ lẩm bẩm, giọng nhỏ như hòa vào tiếng lửa cháy lép bép.

Nhưng rồi cậu dừng lại dòng suy nghĩ. Không đúng. Rõ ràng, vị vua đó và ba thanh kiếm còn lại… là Night Hunter.

Thế nhưng, nếu hai cái tên ấy không đối lập, mà chỉ là hai nửa của cùng một thứ thì sao?

Light Bringer… Night Hunter…

Ánh sáng không tồn tại nếu không có bóng tối. Và có lẽ, để bảo vệ ánh sáng, đôi khi chính họ… phải trở thành một phần của đêm.

“Thôi được rồi, binh nhì Ren, cậu nên hoàn thành bữa sáng của mình đi.” Giọng Kizmel vang lên khẽ nhưng dứt khoát, cắt ngang mạch suy tưởng của cậu.

Ren ngẩng lên, định nói gì đó, nhưng chỉ kịp thấy tấm áo choàng đen tím của cô khẽ lay động trong làn gió sớm.

Bước chân Kizmel nhẹ, nhưng mỗi nhịp như để lại một âm vang xa xăm, hòa vào tiếng rừng xa vẫn còn ngái ngủ.

“…Tôi đi trước đây.”

Không quay đầu lại, cô chỉ khẽ đưa tay lên ngang vai, một cử chỉ chào đơn giản, nhưng đầy vẻ trang nghiêm của người lính.

Ren nhìn theo, cho đến khi dáng cô khuất dần sau ánh sáng buổi sớm. Một cảm giác trống trải khó gọi tên len qua lồng ngực.

Cậu hạ ánh mắt xuống chiếc chén còn khói mờ, mỉm cười nhạt.

“Vâng, thưa chỉ huy.” Câu đáp vang lên rất khẽ, như chỉ nói cho chính mình nghe.

Sau khi dùng xong bữa sáng, Ren không nán lại trong lâu đài. Cậu lặng lẽ bước ra ngoài, hơi sương còn đọng trên những bậc đá lạnh lẽo.

Gió buổi sớm từ hồ núi lửa mang theo mùi mát lạnh khiến tinh thần tỉnh táo.

Ren leo lên chiếc thuyền Gondola của mình, thứ phương tiện mới mà cậu lại ít khi sử dụng này, Ren cũng đã đem nó tới xưởng tàu và nhờ cải tiến lại đôi chút, những đường khắc bạc trên mạn thuyền vẫn còn hằn lại ánh sáng nhấp nháy như những ký ức khó phai.

Cậu đẩy mái chèo, để con thuyền lướt đi giữa mặt nước đen thẫm, mặt hồ yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng sóng nhỏ vỗ nhẹ vào mạn.

Đích đến là một vùng đất nổi lởm chởm gần giữa hồ, nơi được dân thợ săn gọi là “Bàn tay tro” vì địa hình của nó nhìn từ trên cao giống như năm ngón tay đang trồi lên khỏi mặt dung nham cũ.

Tại đó, Ren bắt đầu công việc thường ngày: săn quái.

Hầu hết là cua nước ngọt, nhưng kích thước của bọn cua đủ khiến người lần đầu nhìn thấy chúng sợ hãi, lớp giáp dày sần sùi và đôi càng to bằng cả bắp đùi của người trưởng thành, đủ sức kẹp gãy những thanh kiếm làm bằng thép, được rèn một cách tệ hại.

Những trận chiến diễn ra nhịp nhàng, có lúc khốc liệt, có lúc chỉ là động tác lặp lại theo bản năng.

Ren lướt, né, chém, đâm, rồi thu xác quái. Mỗi lần kết thúc, ánh xanh lam của hệ thống lại nhá lên giữa không trung.

Dù việc cày quái diễn ra khá suôn sẻ, thanh kinh nghiệm trên giao diện vẫn nhích lên, nhưng chậm chạp hơn Ren mong đợi.

Cậu thở dài. Đổi lại, ít nhất túi đồ của cậu đã nặng hơn, một ít Cor, vài mảnh vỏ giáp cứng, và chân càng có thể dùng làm vật liệu rèn.

Chỉ tiếc là… không có lấy một trang bị nào rơi ra.

Cậu ngồi xuống tảng đá gần bờ, mồ hôi hòa với hơi nước ấm quanh hồ, đôi mắt hướng về thành lũy xa xa đang chìm trong sương.

Thật kỳ lạ, chỉ vài hôm trước, mặt nước trong miệng hồ núi lửa này vẫn còn lạnh ngắt. Ren đưa cả bàn tay của mình nhúng vào mặt nước hơi âm ấm.

“Có vẻ hôm nay may mắn không đứng về phía mình rồi.” Ren khẽ mỉm cười, nhưng trong nụ cười ấy, có chút gì đó vừa mệt mỏi, vừa bình yên.

Trở về lâu đài khi mặt trời đã lặn hẳn, ánh hoàng hôn chỉ còn vương lại một dải mờ nhạt phía sau những rặng núi xa.

Hành lang đá dài hun hút vang lên tiếng bước chân, những bóng đèn ma thuật thưa thớt hắt ánh sáng xanh lên tường, kéo bóng Ren đổ dài trên nền gạch lạnh.

Cậu vừa ăn tạm vài món trong phòng ăn tập thể, chẳng có mùi vị gì đặc biệt, rồi nhanh chóng dọn dẹp, định quay lại khu nghỉ ngơi của mình.

Thế nhưng khi rẽ qua khúc hành lang dẫn đến dãy phòng dành cho binh sĩ, Ren bất ngờ khựng lại.

Một bóng người đang bước đến từ phía ngược lại, là Tử tước Yofilis.

Ánh sáng từ ngọn đèn gần đó phản chiếu lên bộ giáp đen tuyền khắc họa tiết bạc của ngài, làm nổi bật khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt sâu hút như chứa cả bầu trời đêm.

Mái tóc dài được buộc gọn sau gáy, nhưng vài sợi vẫn lòa xòa rủ xuống cổ áo, lay động theo từng bước chân.

Ren gần như đứng nghiêm theo bản năng. “Tử tước Yofilis…” cậu khẽ gọi, giọng thấp và hơi khàn sau một ngày mệt mỏi.

Ánh mắt của Yofilis chỉ dừng lại trên người cậu trong thoáng chốc, đủ để Ren cảm nhận rõ áp lực vô hình như gió lạnh tràn vào phổi. Rồi ngài cất giọng trầm, vang vọng giữa hành lang đá.

“Cậu có vẻ đã không lãng phí một ngày của mình, Ren.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-lang-la-naruto-mo-baryon-mode
Người Tại Làng Lá: Naruto Mở Baryon Mode
Tháng 10 15, 2025
cuong-thi-cuu-thuc-nguoi-do-de-nay-co-uc-diem-manh.jpg
Cương Thi: Cửu Thúc, Ngươi Đồ Đệ Này Có Ức Điểm Mãnh
Tháng 5 14, 2025
tu-than-chi-cuong-do.jpg
Tử Thần Chi Cuồng Đồ
Tháng 2 26, 2025
sieu-cap-tv.jpg
Siêu Cấp Tv
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved