Chương 356: Bình minh sau cơn sóng.
Sau cùng, con trùm của tầng thứ 4 đã bị đánh bại. Trận chiến kéo dài hàng giờ đồng hồ, và khi con quái vật khổng lồ cuối cùng gầm lên trong cơn hấp hối, cả đại sảnh vang vọng tiếng reo hò xen lẫn tiếng thở dốc mệt mỏi.
Như thường lệ, hai bang hội lớn, Biệt Đội Giải Phóng Aincrad và Lữ Đoàn Kỵ Sĩ Rồng, ở lại để thương lượng việc phân chia chiến lợi phẩm.
Tiếng tranh luận, tiếng kim loại lách cách và âm vang của những bước chân mệt mỏi hòa lẫn trong không gian trống rỗng của căn phòng Boss vừa tan hoang.
Trong khi đó, Kirito và Asuna đã lặng lẽ rời đi. Không nói một lời, họ bước lên con đường xoắn ốc dẫn đến tầng tiếp theo, Tầng thứ 5.
Cả hai im lặng suốt quãng đường, chỉ có tiếng bước chân và hơi thở đều đặn vang vọng giữa cầu thang đá lạnh.
Ở cuối con đường, cánh cổng bằng đá khổng lồ hiện ra trong ánh sáng xanh lam nhạt, phủ bụi thời gian nhưng vẫn tỏa ra một cảm giác thiêng liêng khó tả.
Asuna khẽ nói, giọng cô hòa vào làn gió nhè nhẹ thổi qua hành lang:
“Lần này… chúng ta đã tiến thêm một tầng nữa rồi.”
Kirito gật đầu, chạm tay vào bề mặt pha lê của cánh cổng. Ánh sáng khẽ lóe lên, phản chiếu trong mắt họ, ánh sáng của hy vọng, nhưng cũng là của thử thách mới đang chờ đợi.
Tầng thứ 5… bắt đầu mở ra.
Vậy còn nhân vật chính của chúng ta, cậu ta đi đâu mất rồi?
…
“Hmph… Hmph…” Ren thở hổn hển, từng hơi kéo dài và đứt quãng.
Mỗi bước chân nặng như rót chì, chiếc áo tunic mỏng, dính bết vào người, mồ hôi thấm lạnh hòa vào cái rét cuối năm khiến toàn thân cậu run lên.
Cậu ngồi phịch xuống, nền đất lạnh buốt ở rìa khu huấn luyện, lưng tựa vào tảng đá phủ sương, thở ra làn khói trắng mờ.
Trước mặt Ren là những Dark Elf vẫn đang miệt mài tập luyện, tiếng hô nhịp và tiếng va chạm của gươm giáo vang lên đều đặn, tạo nên một khung cảnh kỷ luật đến rợn người.
Đã vài ngày trôi qua kể từ trận chiến với con trùm ở tầng thứ 4.
Ren đã định cho phép mình nghỉ ngơi đôi chút, chỉ một vài ngày thôi, trước khi tiếp tục hành trình lên tầng 5.
Nhưng ngay ngày hôm đó, Tử tước Yofilis lại đột ngột gọi cậu đến lâu đài Yofel vì một lý do mà Ren hoàn toàn không hiểu.
Kết quả là… thay vì được nghỉ ngơi, cậu bị ném thẳng vào một, khóa huấn luyện khắc nghiệt, cùng các chiến binh Dark Elf, trong đó có Kizmel.
Ren liếc sang cô nàng kỵ sĩ đang đứng cách đó không xa.
Kizmel vẫn đang tiếp tục chuỗi bài tập thể lực của mình, thứ mà cô đã bắt đầu…từ hai tiếng trước.
Cả khi mồ hôi đã bắt đầu thấm qua lớp giáp nhẹ, cô vẫn giữ nhịp thở ổn định, từng động tác đều đặn, gọn gàng, đầy sức mạnh.
Ren thoáng rùng mình. Cậu chưa thấy cô nghỉ ngơi dù chỉ một giây, và thật lạ, khi trên làn da màu mật ong sáng mịn ấy, mồ hôi chỉ lấm tấm vài giọt nhỏ.
“Cô ấy…khỏe tới vậy sao?” Ren lẩm bẩm, ngửa đầu ra sau, ánh mắt đờ đẫn nhìn lên bầu trời xám đặc sương.Một hơi thở dài bật ra, hòa vào cái lạnh buốt và tan biến mất như chính kiên nhẫn của cậu lúc này.
Nhân lúc thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi ngay trước khi bài tập tiếp theo bắt đầu, Ren mở bảng thuộc tính cá nhân, thứ mà đã lâu rồi cậu chưa chạm tới.
Ánh sáng mờ xanh nhạt của bảng trạng thái phản chiếu trong đôi mắt mệt mỏi của cậu.
[Name: Ren]
Level: 15 (2200 / 5800 EXP)
HP: 1,200 / 1,500
STR (Strength): 31 (+14)
VIT (Vitality): 34
AGI (Agility): 44 (+6)
[Free Stat Points: 6]
Cậu khẽ nhíu mày, nhìn dòng chữ hiện lên.
Ren đã tăng liền hai cấp sau chuỗi nhiệm vụ phòng thủ tại pháo đài Yofel.
Giờ đây, chỉ số AGI của cậu, nếu cộng cả trang bị, đã chạm ngưỡng 50, một con số đáng kinh ngạc đối với người chơi cùng cấp.
Dù vậy, chỉ số cộng thêm của cậu lại giảm đi 4 điểm, bởi chiếc áo choàng từng tăng Agility giờ đã được Ren đưa cho Argo trước khi chia tay.
Kết quả là cậu chỉ còn lại 6 điểm Bonus, nhưng vẫn đủ khiến thanh tốc độ của cậu vượt xa phần lớn người chơi khác.
Ren khẽ thở dài.‘Mình nên tăng chỉ số vào điểm nào đây nhỉ…?’
Cậu ngồi im, ngón tay khẽ trượt qua các dòng chữ phát sáng trong giao diện, nhưng rồi lại ngập ngừng.
Ở Level 15, người chơi đã bắt đầu chạm đến ranh giới của “giai đoạn hình thành phong cách chiến đấu”.
Từ những cấp sau, hệ thống sẽ không còn tặng thêm điểm cố định cho ba chỉ số cơ bản nữa, mà chỉ cho 3 điểm tự do để người chơi tự phân bổ.
Một quyết định sai hay chỉ đơn giản là cộng nhầm chỉ số… có thể khiến phong cách chiến đấu của cậu lệch theo một hướng hoàn toàn khác.
Ren nhìn chăm chăm vào hàng chữ [Free Stat Points: 6] suy nghĩ hồi lâu.
Những con số, tưởng chừng vô tri, lại như đang chờ đợi một lựa chọn có thể thay đổi cả tương lai chiến đấu của cậu.
‘Có lẽ mình nên để dành…’
Cuối cùng, cậu quyết định không động vào gì cả.
Dự trữ lại vài điểm thuộc tính quý giá này, phòng khi nhận được một món trang bị mạnh mẽ nào đó nhưng không thể dùng, chỉ vì thiếu một chút Strength hoặc Vitality.
Cậu đóng bảng thông tin lại. Ánh sáng mờ tắt dần, để lại khuôn mặt Ren chìm trong bóng tối lặng lẽ.
Có lẽ, trong thế giới này và thế giới kia, đôi khi việc chờ đợi đúng thời điểm còn quan trọng hơn rất nhiều.
Ren khép mắt lại, để mặc những dòng suy nghĩ lộn xộn trôi dần ra xa, như lớp sương mỏng tan vào buổi sáng tĩnh lặng.
“Có vẻ như cậu đã hồi phục đủ rồi.” giọng tử tước Yofilis vang lên, điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự sắc bén quen thuộc.
Ren mở mắt, hít khẽ một hơi, rồi lặng lẽ đứng dậy.
Cậu cúi người chào theo thói quen, động tác vừa đủ trang trọng, không dư, không thiếu.
Sau đó, cậu tiến về phía kệ gỗ, nơi những thanh kiếm xếp ngay ngắn, mùi gỗ dầu và sắt cũ thoang thoảng trong không khí.
Bàn tay cậu dừng lại trên một thanh kiếm vừa tầm, cảm giác quen thuộc của cán gỗ chạm vào lòng bàn tay khiến Ren vô thức siết nhẹ.
Buổi huấn luyện kế tiếp bắt đầu, và người trực tiếp hướng dẫn cậu, như thường lệ, là tử tước Yofilis.
Ren hít sâu, điều chỉnh lại nhịp thở, trọng tâm dồn xuống đôi chân.
Không cần hiệu lệnh, cậu nâng kiếm gỗ lên và lao thẳng tới trước, hướng về phía người thầy đang đứng chờ, ánh mắt điềm nhiên như đã nhìn thấy trước mọi động tác của cậu.
Buổi huấn luyện của Ren nhanh chóng thu hút sự chú ý của những chiến binh Dark Elf khác.
Họ vốn đã hoàn thành bài tập của mình từ sớm, đúng ra, giờ này họ đã phải rời sân tập, ăn sáng và chuẩn bị cho ca trực kế tiếp.
Nhưng mấy ngày gần đây lại có một điều khác thường: hiếm khi thấy tử tước Yofilis đích thân hướng dẫn ai đó kỹ lưỡng đến vậy.
Thế là, chẳng mấy chốc, một vòng tròn im lặng hình thành quanh sân tập, mọi ánh nhìn đều hướng về hai người ở trung tâm.
Ren là kẻ tấn công chủ động. Cậu dốc toàn lực vào từng đường kiếm, từng cú xoay người, hơi thở đều đặn nhưng nặng nhọc dần theo thời gian.
Ngược lại, tử tước Yofilis vẫn đứng đó với dáng vẻ bình thản đến khó tin. Ông ta không phản công, chỉ hơi nghiêng người, khẽ xoay cổ tay, hoặc đơn giản là đẩy nhẹ mũi chân, và từng đòn đánh của Ren, dù mạnh mẽ đến đâu, đều bị hóa giải gọn gàng như thể chúng chưa bao giờ có thể chạm vào được vạt áo của Yofilis.
Không ai nói một lời. Chỉ còn tiếng va chạm khô khốc giữa những thanh kiếm gỗ, xen lẫn nhịp thở gấp gáp của Ren, vang vọng khắp sân tập trống trải.
Càng giao đấu lâu, Ren càng cảm nhận rõ khoảng cách khủng khiếp giữa mình và tử tước Yofilis.
Không chỉ là sức mạnh, mà là thứ bản năng chiến đấu vượt ngoài tầm hiểu biết.
Ông ta có thể phán đoán, né tránh và phản ứng trước từng đòn tấn công của Ren với độ chính xác đến đáng sợ, như thể nhìn thấy mọi chuyển động trước khi chúng xảy ra.
‘Ngài ấy có mọc thêm mấy con mắt ở đâu đó không vậy…?’ Ren lầm bầm trong đầu, hơi thở dồn dập, cánh tay run lên vì mỏi.
Ren xoay người, chém thanh kiếm theo một quỹ đạo hoàn hảo nhất, nhưng rồi, một âm thanh trầm đục vang lên khắp sân tập, thanh kiếm gỗ bị gạt phăng ra khỏi tay cậu, bật lên không trung, rơi xuống nền đất với tiếng nảy khô khốc.
Động tác của Yofilis nhẹ nhàng đến mức gần như trêu ngươi, giống hệt việc tước kẹo khỏi tay của một đứa trẻ bướng bỉnh.
“Hôm nay tới đây thôi.” tử tước nói, giọng ông ta vẫn điềm đạm, không có dấu hiệu nào cho thấy ông vừa trải qua một trận đấu tập, trên trán thậm chí chẳng vương lấy một giọt mồ hôi.
Ren cúi người, nhặt lại thanh kiếm gỗ rơi bên cạnh. Cả cơ thể cậu nóng ran, hơi thở dồn dập quẩn trong cổ họng.
Những lọn tóc dài bết lại vì mồ hôi, dính trên làn da đã ửng đỏ sau hàng chục lượt tấn công không thành.
Cậu siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng tử tước Yofilis đang rời khỏi sân tập, dáng đi ung dung, từng bước trầm tĩnh như chưa từng phải động đến sức lực.
Trong khoảnh khắc ấy, Ren không biết nên cảm thấy khâm phục hay tuyệt vọng.
Giữa hai người có một khảng cách kinh khủng, dù là khi đối đầu với Varzak, Ren cũng không cảm thấy rợn người tới như vậy, dù đã dốc hết tất cả những gì mình có.
Một hơi thở dài bật ra, hòa vào làn gió lạnh buổi sáng. Rồi Ren khẽ cúi đầu, nở một nụ cười rạng rỡ.
“Hy vọng… một ngày nào đó, mình cũng có thể mạnh mẽ được như vậy.”
“Cậu không định đi ăn sáng à?”
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau khiến Ren giật nhẹ mình. Kizmel đang đứng đó, hai tay khoanh lại, mái tóc dài buộc cao khẽ lay theo gió.
Ren nhìn cô một thoáng, rồi gật đầu chào, giọng vẫn còn hơi khàn vì mệt, “Tôi định đi tắm và thay đồ xong rồi mới đi.”
Kizmel mỉm cười, ánh mắt cô thoáng hiện vẻ gì đó kỳ lạ. “Vậy được rồi, tôi sẽ giữ chỗ cho cậu. Nếu cậu chậm quá, tôi sẽ ăn phần của cậu đấy.”
Ren khẽ bật cười, lắc đầu nhẹ. “Không đâu, tôi sẽ tới kịp trước khi cô kịp làm vậy.”
Cô đáp lại bằng một nụ cười, rồi quay người bước đi, để lại Ren đứng giữa sân tập trống.