Chương 355: Ngọn lửa và thủy triều.
[Bạn nhận được lời khích lệ tới từ một chiến binh huyền thoại.]
[Chỉ số HP của bạn tăng nhẹ]
[Chỉ số phòng thủ của bạn tăng nhẹ]
[Chỉ số sát thương của bạn tăng nhẹ]
[Tất cả hiệu ứng hồi phục sẽ kéo dài thêm 30 giây]
[Thời gian hiệu ứng: 30 phút]
Ngay sau bài phát biểu đầy cảm xúc của tử tước Yofilis, hàng loạt thông báo nhảy vọt lên trước mặt tất cả những người chơi đang có mặt.
Ren khẽ nuốt một ngụm nước miếng khi nhìn thấy thanh máu của mình dài thêm một đoạn, tăng hơn một trăm điểm HP.
“Kinh thật… lần chiến đấu bảo vệ lâu đài cũng thế này à?” cậu thì thầm với Kirito, mắt vẫn không rời khỏi dãy thông số vừa thay đổi.
“Lần trước còn nhiều hơn cả thế này.” Kirito đáp lại bằng giọng khe khẽ, như nhớ lại một trận chiến đã khắc vào xương tủy.
Tiếng vũ khí lách cách vang lên. Ban đầu chỉ là vài người chơi siết chặt chuôi kiếm, chống mũi giáo xuống đất để đứng lên.
Nhưng ngay sau đó, giống như một làn sóng lan dần, từng người, từng người một cũng lần lượt cất bước, nâng vũ khí trước mặt, thân người hơi cúi xuống.
Ánh sáng từ ngọn đuốc phản chiếu trên thép lạnh, tạo thành những vệt sáng run rẩy nhưng kiên định.
Trong khoảnh khắc ấy, cả một tập thể vừa trải qua thất bại thảm hại lại đồng loạt dựng dậy, động tác nhất quán như một nghi thức không hẹn mà gặp.
Họ không cần một tín hiệu nhất quán, nhưng ai nấy đều đang chứng minh rằng mình vẫn còn ý chí để tiếp tục bước vào địa ngục mang tên Aincrad.
Ren khẽ liếc nhìn Asuna, ánh mắt cô đã sáng trở lại, lấp lánh trong làn hơi ẩm còn bốc lên từ bộ giáp ướt đẫm.
“Lần này chúng ta chắc chắn sẽ thành công.” Agil lẩm bẩm ở bên cạnh, anh chào tạm biệt Ren rồi quay về với những người đồng đội của mình.
Kibaou vẫn ngồi gục đầu, hai bàn tay ôm chặt lấy mái tóc dựng như gai xương rồng của mình.
Nhưng khi những thông báo xuất hiện trước mắt, và tiếng vũ khí của đồng đội vang lên khắp căn hành lang trước cửa phòng Boss, cơ thể anh ta khẽ run lên.
Đôi mắt giận dữ, thất vọng và cả cay đắng ngẩng lên nhìn mọi người đang đứng dậy.
Trong lòng vẫn còn ngổn ngang những lời đổ lỗi, nhưng dường như những con chữ kia, [Lời khích lệ tới từ một chiến binh mạnh mẽ] lại găm thẳng vào trong trái tim, thổi bùng lên ngọn lửa vì bị dập tắt.
Kibaou cắn chặt môi, răng nghiến đến bật máu, rồi cũng đứng lên, bàn tay run run siết chặt lấy thanh kiếm thô ráp.
Còn Lind, anh ta ngồi bất động hồi lâu, mái tóc xanh sẫm vẫn nhỏ nước thành từng giọt.
Đôi mắt mỏi mệt dõi theo bóng lưng của tử tước Yofilis, một Dark Elf xa lạ, nhưng lại mang đến sức mạnh mà chính con người không thể tự trao cho nhau lúc này.
Trong lòng Lind dâng lên một cảm giác nghẹn ngào, vừa xấu hổ vừa quyết tâm.
Anh ta từ từ đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng dứt khoát.
Thanh kiếm được kéo ra khỏi vỏ, ánh thép lạnh lóe lên trong ánh lửa. Không nói bất cứ điều gì, nhưng hành động ấy đã khiến những người chơi quanh anh chấn động, họ nhìn thấy sự quyết tâm mới mẻ trong người thủ lĩnh của mình.
Mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía Tử tước Yofilis.
Ông khẽ mỉm cười, nụ cười trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sức mạnh khiến cả không gian như nén lại.
Bàn tay ông đặt lên chuôi thanh kiếm mảnh, rồi chậm rãi rút nó ra khỏi vỏ.
Âm thanh kim loại ngân dài, vang vọng trong hành lang ngập mùi ẩm ướt và khói lửa còn sót lại.
Yofilis nhấc thanh kiếm lên trước mặt, ánh thép phản chiếu ánh sáng từ ngọn đuốc hắt lên khuôn mặt khắc khổ nhưng kiên định của ông.
Rồi, không nói thêm lời nào, ông xoay cổ tay, mũi kiếm chỉ thẳng về phía cánh cửa đen kịt đang hé mở, nơi con quái vật đã chờ sẵn.
Trong khoảnh khắc ấy, tim của mọi người như hòa chung một nhịp. Như nhận được tín hiệu từ chính thần linh, từng tiếng gầm dậy lên.
“UOOOOHHHH!!!”
Cả hành lang bùng nổ, tất cả những người chơi đồng loạt nâng vũ khí, lao lên phía trước.
Tiếng bước chân chấn động mặt đất, tiếng thép chạm vào thép vang vọng, tiếng hô dồn dập tạo thành một cơn lũ người, dồn tất cả quyết tâm vào cuộc chiến sinh tử phía trước.
Ren nheo mắt lại, ngực cậu cũng dồn lên từng nhịp dồn dập, máu trong cơ thể như đang bùng cháy.
Cậu siết chặt chuôi Windslash, lưỡi kiếm rung lên khẽ khàng như đáp lại quyết tâm của chủ nhân.
Bước chân của Ren hòa vào dòng người đang lao đi, không còn phân biệt ai là tiên phong, ai là hậu vệ, tất cả cùng nhập chung vào một ngọn lửa ý chí đang bùng nổ.
Khi cánh cửa phòng boss dần khép lại sau lưng, thế giới bên trong lập tức nuốt chửng họ.
Ánh sáng lam dịu bao phủ toàn bộ không gian.
Ren ngẩng lên, đôi mắt mở to khi thấy cả trần nhà được tạo thành từ thủy tinh, có mái vòm như một cái lọ khổng lồ, bên ngoài là những dòng nước mênh mông như vô tận.
Ánh nước khúc xạ lung linh phủ trùm xuống, khiến mọi thứ trông như đang đứng giữa một thủy cung lộng lẫy… nhưng trống rỗng.
Không một con cá, không một mảnh rong tảo. Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Ngay trung tâm, Wythege the Hippocampus đã đợi sẵn, thân hình khổng lồ uyển chuyển, đôi mắt xanh thẳm như vực sâu xoáy lấy bất kỳ ai nhìn vào.
Nước rỉ ra từ bờm nó, nhỏ giọt xuống nền đá, vang lên từng tiếng tách… tách báo hiệu cho cơn cuồng nộ sắp sửa tràn tới.
Ren hít sâu, đứng cạnh cậu là Kizmel, dáng cô thẳng tắp, tay đã đặt sẵn lên chuôi kiếm, đôi tai dài khẽ rung lên như thể lắng nghe từng chuyển động nhỏ nhất.
Sau lưng họ, Kirito và Asuna sóng bước, mắt cả hai sáng rực niềm quyết tâm không khác gì lúc mới bước vào mê cung.
Rồi tiếng hô vang lên, mệnh lệnh ngắn gọn của Tử tước Yofilis, và trận chiến bùng nổ.
Dưới sự chỉ huy điêu luyện của ngài tử tước và sự phối hợp nhịp nhàng với những chiến binh Dark Elf tinh nhuệ, cuộc chiến như được mở màn bằng một bản nhạc hùng tráng.
Những mũi tên, những đường kiếm kỹ, những đòn đánh phủ xuống con hải mã khổng lồ liên tiếp, không cho nó lấy một hơi thở tự do.
Chỉ sau hơn hai mươi phút, con quái vật đã bị dồn đến sát tường, thanh HP khổng lồ của nó chỉ còn ba vạch trong tổng số bảy.
Ren mím môi, mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng trong lòng cậu vẫn tràn đầy phấn khích.
Wythege mạnh, nhưng không phải là bất khả chiến bại. Nó không hề có lớp giáp cứng rắn như con rùa hai đầu trước đó, từng nhát chém từ Windslash đều để lại vết thương rõ rệt trên thân hình của nó.
Hàng tiền tuyến siết chặt vòng vây quanh con trùm.
Những Tanker dựng cao tấm khiên nặng nề như những bức tường thép, từng bước chân nện xuống mặt sàn chắc nịch, không để lộ bất kỳ kẽ hở nào cho Hải Mã vùng thoát.
Con quái vật khổng lồ gầm lên, đôi chân nước giáng xuống mặt đất, tạo ra những đợt sóng xung kích dữ dội cuộn trào về phía trước.
Làn nước xô dồn như muốn hất tung cả hàng ngũ tiên phong, nhưng trọng lượng của khiên và những bộ giáp thép nặng nề lại trở thành mỏ neo giữ vững họ.
Họ gần như không thể di chuyển nhanh, song đổi lại cho điều đó là khả năng kháng đẩy lùi vững vàng đáng sợ.
“Đội Tấn công, chính là lúc này!” Giọng Tử tước Yofilis vang vọng như tiếng kèn lệnh.
Ngay lập tức, những Tanker đồng loạt lùi vài nhịp, mở ra những khe hở nhỏ vừa khít trong vòng tròn thép.
Như dòng nước tìm thấy lối chảy, những chiến binh gây sát thương liền lao vọt lên, vũ khí sáng loáng trong tay, ánh lên từng luồng hào quan đủ màu sắc.
Ren cũng hòa vào dòng người ấy.
Bước di chuyển của cậu nhanh, rất nhanh, nhưng vẫn phải nhường vị trí đầu tiên cho Kizmel.
Cô nàng kỵ sĩ Dark Elf lao đi như mũi tên rời cung, tốc độ và sự điêu luyện của cô vượt xa mọi người, khiến ngay cả Ren cũng chỉ có thể lặng lẽ bám sát phía sau, chờ khoảnh khắc của riêng mình.
Từ thanh kiếm của Kizmel, một làn kiếm khí tím nhạt tuôn trào, bám lấy từng nhát vung chém nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp.
Những vệt sáng như bị đóng đinh giữa không trung, ghép lại thành hình tam giác khổng lồ bao trùm lấy thân hình đồ sộ của con Hải Mã.
Trong tích tắc, tam giác tím rực co chặt lại. Ba nhát chém giao nhau từ ba hướng khác biệt, xé toạc lớp da nhợt nhạt của con quái vật, để lại ba đường thương tích sâu hoắm.
Thanh HP thứ ba lập tức tụt xuống một phần ba, khiến Wythege the Hippocampus gào rú một tiếng chấn động màng nhĩ.
Thân thể nó rung lắc dữ dội, rồi loạng choạng lùi lại, nước từ trần thủy cung dội xuống như mưa bão.
Nhưng nó chưa kịp thở, làn sóng tấn công mới đã ập tới.
Hàng loạt kiếm kỹ cơ bản nối tiếp nhau như bão kiếm trút xuống, ánh sáng của hàng chục đường kiếm, giáo, rìu, dao găm, etc… chồng chéo, nung cháy thanh HP thứ ba của nó chỉ trong khoảnh khắc.
Con quái vật gào lên, thân thể khổng lồ vặn xoắn, rồi liên tục triệu hồi những cột vòi rồng khổng lồ trong ba lượt kế tiếp.
Nước từ bốn phía bị hút lên, xoáy thành những mũi giáo xoắn ốc lao thẳng vào đội hình người chơi.
Thế nhưng, tất cả đều nằm trong dự tính của Tử tước Yofilis. Ông đã quan sát kỹ nhịp điệu chuyển động của con quái vật, và gần như ngay khi cơ thể nó rung lên, mệnh lệnh né tránh đã được hô to.
Dưới sự dẫn dắt ấy, hàng ngũ né gọn từng đợt tấn công, không ai phải hứng trọn đòn chí mạng.
Bên ngoài, những người chơi được phân công giữ cửa không ngừng căng mình.
Họ dồn toàn bộ sức lực duy trì cánh cổng mở rộng, để dòng nước dữ dội bị xả tràn ra ngoài ngay tức khắc.
Nhờ đó, những vòi rồng tưởng chừng không thể chống đỡ lại nhanh chóng suy yếu, biến thành những cột nước đổ ập xuống theo cách vô hại nhất.
Tử tước Yofilis không hề bước vào vòng vây chiến đấu. Ông chỉ đứng lặng ở rìa chiến trường, ánh mắt sắc bén dõi theo từng cử động của con trùm.
Mỗi khi nguy hiểm lóe lên, ông lại cất giọng bình thản nhưng vang vọng, đưa ra lời cảnh báo kịp thời, hoặc những chỉ dẫn chính xác như thể đã nhìn thấu trước mọi nước đi.
Ông không hề toan tính đoạt lấy chiến thắng này.
Trái lại, Yofilis lặng lẽ lui về sau, để toàn bộ ánh hào quang của trận chiến thuộc về những người chơi, những con người đang chiến đấu với tất cả nhiệt huyết, để chứng minh rằng họ xứng đáng bước tiếp trên hành trình gian khổ này.
Trong đôi mắt trầm tĩnh của vị tử tước, đó không phải là một trận đánh để ông ghi dấu, mà là một sân khấu rực lửa chỉ dành cho những trái tim đang bùng cháy.
“Tất cả tránh ra! Nó sắp tung chiêu kết liễu!” Kirito gào lên, ánh mắt căng thẳng, bàn chân đạp mạnh xuống sàn để lao vụt về phía trước.
Cậu toan dùng tốc độ của mình để chém xuyên qua, hy vọng kịp hạ gục con trùm trước khi kỹ năng khủng khiếp kia phát ra.
Thế nhưng, giọng trầm uy nghi của Tử tước Yofilis vang lên, át đi sự hỗn loạn, “Không, giữ vị trí! Tanker, toàn bộ tiến lên, khóa chặt nó lại!”
Ông giơ cao thanh kiếm, ra lệnh dứt khoát, “Dồn toàn bộ sức nặng vào khiên! Ép sát, phá thế tụ lực của nó. Chính các ngươi… mới là mũi kiếm chấm dứt trận chiến này!”
Ngay lập tức, hàng loạt Tanker nghiến răng, dựng khiên thành bức tường thép khổng lồ, rồi đồng loạt lao tới.
Tiếng va chạm rền vang như sấm dậy, từng đòn đánh bằng khiên liên tiếp giáng xuống, vừa chặn đứng động tác niệm kỹ năng, vừa nghiền nát thanh máu cuối cùng của con quái vật.
[Congratulations]
Dòng thông báo trong suốt lóe sáng trước mắt tất cả mọi người, báo hiệu chiến thắng cuối cùng khi thân thể khổng lồ của Wythege the Hippocampus đổ sụp xuống.
Cú va chạm nặng nề vang dội khắp căn phòng thủy tinh, mặt đất như rung lên theo.
Những tấm khiên dính đầy nước và vết rạn nứt vẫn còn đang ép chặt lấy con quái vật, như bằng chứng sống cho cú kết liễu đầy phi thường.
Hơi thở của các tanker còn dồn dập, cánh tay run run vì sức nặng, nhưng nụ cười kiêu hãnh đã kịp hiện trên gương mặt họ.
Khắp phòng, những tiếng reo hò bùng nổ. Nỗi sợ thất bại vừa rồi tan biến như bong bóng, thay vào đó là niềm tin mới được thắp sáng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Kirito dừng lại giữa đường, lưỡi kiếm vẫn giơ cao. Thế nhưng trước khi cậu kịp vung xuống, con Hải Mã đã tan rã thành những mảnh vụn ánh sáng dưới sức ép khủng khiếp từ hàng khiên đồng loạt giáng xuống.
Ánh sáng [Congratulations] chói lòa phủ đầy căn phòng. Kirito khựng lại, hơi thở gấp gáp, bàn tay cứng đờ trên chuôi kiếm.
Vài giây sau, cậu chậm rãi hạ tay xuống, gương mặt thoáng đỏ lên vì bối rối.
“Vậy là mất chuỗi kết liễu boss rồi nhé.” Kibaou bật cười, giọng nửa trêu chọc nửa hả hê, bàn tay vỗ mạnh vào vai Kirito đến mức cậu ta suýt khụy xuống.
“Phần thưởng đòn kết liễu lần này thì… tụi này xin nhận nhé.”
Cả căn phòng bỗng rộ lên tiếng cười. Tiếng cười vang vọng giữa không gian thủy cung đã trở nên trống rỗng sau khi con trùm biến mất, nhẹ nhõm mà cũng có chút tinh nghịch, xua tan đi bầu không khí u ám của thất bại trước đó.
Kirito chỉ biết gãi đầu, gương mặt cứng ngắc đỏ ửng, chẳng thể phản bác.