Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
Buông Xuống Chư Thiên Thế Giới

Cao Lãnh Nữ Thần Sao, Chỉ Là Yêu Đương Não Mà Thôi!

Tháng 3 6, 2025
Chương 259. Thiếu tiền Chương 258. Dưỡng thành trò chơi
tong-vo-ta-troc-dao-nhan-khac-kim-bien-cuong

Tổng Võ: Ta Tróc Đao Nhân, Khắc Kim Biến Cường

Tháng mười một 10, 2025
Chương 656: Thiên hạ đại đồng (quyển sách xong ) Chương 655: Trương Tam Phong nhận thua, liên minh thành hình
vo-hiep-tien-hiep-mac-ta-hanh-tau.jpg

Võ Hiệp Tiên Hiệp Mặc Ta Hành Tẩu

Tháng 2 4, 2025
Chương 368. Hợp đạo Chương 367. Ta là Hồng Quân
thien-dao-lao-cha-ta-moi-khong-duoc-manh-muoi-tu

Thiên Đạo Lão Cha, Ta Mới Không Được Manh Muội Tử

Tháng 10 29, 2025
Chương 401: Ta, Lâm Tiêu, kế nhiệm thiên đạo (đại kết cục) Chương 400: Lão ba
thanh-ho-kiem-tien.jpg

Thanh Hồ Kiếm Tiên

Tháng 1 3, 2026
Chương 2584: Mở ra lối riêng Chương 2583: Thiên Công trưởng lão
vo-han-thang-cap-lai-tang-cap-lien-muon-cuoi-nu-ma-dau.jpg

Vô Hạn Thăng Cấp: Lại Tăng Cấp Liền Muốn Cưới Nữ Ma Đầu

Tháng 2 4, 2025
Chương 329. Sinh nhi tử đi lữ hành Chương 328. Thời gian vĩnh hằng
tu-tien-ta-lay-than-thong-kiem-truong-sinh.jpg

Tu Tiên: Ta Lấy Thần Thông Kiếm Trường Sinh

Tháng 1 2, 2026
Chương 656: cùng cảnh thứ nhất bại Chương 655: Ôn Ngọc Hành ra sân
vo-han-quan-dinh-muoi-ngay-thanh-dai-de.jpg

Vô Hạn Quán Đỉnh, Mười Ngày Thành Đại Đế?

Tháng 2 4, 2025
Chương 66. Làm cái đồ long dũng sĩ? Không, ta muốn cưỡi rồng! Chương 65. Viễn cổ cự long: Lôi kéo làm quen đối ngẫu không dùng được!
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 351: Bài Ca Cho Kẻ Lạc Lối.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 351: Bài Ca Cho Kẻ Lạc Lối.

Ren sững người, hơi thở như nghẹn lại trong cổ họng. Hai người bạn còn lại của cậu cũng chết lặng, đôi mắt của họ mở to, không tin được vào điều trước mặt.

Varzak, kẻ vừa chiến đấu áp đảo Ren với thái độ hời hợt và thiếu nghiêm túc, giờ đây lại bị áp chế một cách dễ dàng.

Không, không chỉ bị áp chế… hắn đã bị đánh bại hoàn toàn.

Một cánh tay của hắn rơi xuống, tan biến thành những mảnh pixel đỏ rực. Trên thân thể xám ngoét chằng chịt vết sẹo giờ đây phủ thêm hàng chục vết kiếm mới, những vết cắt rỉ máu, đang dần nứt vỡ như mạng nhện.

Mỗi bước chân lùi lại của hắn đều run rẩy và kéo theo một vệt sáng đỏ vỡ vụn, để lại trên nền đá dấu vết của sự thất bại.

Ngài tử tước chỉ thở dài một cách nặng nề, hơi thở như trút ra từ những năm tháng u uất, rồi hạ thấp thanh kiếm mảnh trong tay.

Trước đó, ông đã thi triển một kỹ năng mà cả Ren và Asuna chưa từng được chứng kiến, thậm chí tới một Beta tester như Kirito cũng chưa từng nhìn thấy nó, một kiếm kỹ..không một cơn bão… một cơn cuồng phong với hàng trăm ngọn gió sắc như kiếm, cuốn phăng tất cả vật cản đường xung quanh.

Cả hành lang làm từ đá nguyên khối giờ hiện rõ dấu vết của đòn tấn công ấy, những vết chém phẳng lì in dấu lên mọi ngóc ngách của hành lang, nền gạch loang loáng vết chém kéo dài, như thể một cơn cuồng phong đã quét ngang qua rồi biến mất trong chớp mắt.

Trong sự im lặng ngột ngạt ấy, chỉ còn lại tiếng những giọt máu lách tách rơi xuống sàn nhà từ cánh tay cụt của Varzak, kẻ bại trận, và tiếng tim đập thình thịch như tiếng dã thú gào thét.

“Ngươi đúng là chẳng bao giờ học được điều gì sau mỗi thất bại của bản thân.”

Giọng ngài tử tước vang lên đều đều, không còn sự giận dữ như lúc đầu, chỉ còn sự mệt mỏi và thất vọng.

Ánh mắt ông thoáng ánh lên nỗi buồn như đang nhìn vào một cái bóng của quá khứ, một đứa trẻ mà ông từng đặt niềm tin, từng hy vọng sẽ trở thành ngọn giáo bảo vệ cho vương quốc.

Varzak nở một nụ cười méo mó, hai hàng lông mày của hắn xoắn vặn đau khổ.

Khuôn mặt hắn co giật vì cơn đau từ vết thương và cánh tay bị cụt, nhưng trong đáy mắt kia lại le lói thứ gì đó phức tạp hơn, vừa ghen tị, vừa phẫn uất, vừa như trách móc.

“Không phải…” Hắn hít một hơi khó nhọc, giọng nói cất lên khàn đặc, “…tất cả…tất cả đi tới đây…mọi thứ xảy ra như vậy… không phải… đều do sự thiên vị của ngươi sao? Thầy của ta.”

Từng chữ rơi ra từ miệng hắn như lưỡi dao cùn trong tay kẻ chết đói, không đủ sức để chém xuống nhưng vẫn để lại từng vết rạch nhức nhối trong lòng.

Yofilis khẽ nhắm mắt trong thoáng chốc, đôi lông mày cau lại, bàn tay siết chặt chuôi kiếm hơn.

Nhưng rồi, ông không đáp trả ngay, để mặc tiếng thở gấp và tiếng dòng máu đỏ sậm gần như chuyển thành màu đen của Varzak, hóa thành từng dải pixel nổ tanh tách.

“Thầy của ta…” Varzak ngẩng đầu, ánh mắt hắn run rẩy, ánh sáng điên loạn giờ lẫn cùng một nỗi bi thương nghẹn ứ. “…ta vẫn luôn tự hỏi… ta đã làm sai ở đâu? Hay từ lúc ta sinh ra…ta đã là một sự sai lầm?”

Tiếng cười chua chát bật ra từ cổ họng hắn, lẫn với tiếng thở dốc.

“Ngươi luôn nói… rằng chỉ cần cố gắng, chúng ta luôn có thể đạt được ước muốn của mình… rằng không có định mệnh nào là không thể phá vỡ.”

Con mắt đỏ ngầu của hắn trừng trừng nhìn Yofilis. “Vậy… tại sao chỉ có mình ta…một mình ta…bị phũ bỏ như vậy?”

“Tại sao ngươi để những kẻ khác… cướp mất thứ đáng lẽ phải thuộc về ta? Hay là…” hắn rít lên, giọng vỡ vụn, “…chỉ vì chúng là con cháu của ngươi?”

Căn hành lang lặng đi, chỉ còn tiếng đá vỡ vụn rơi từ những vết nứt trên tường. Yofilis nhìn học trò cũ, đôi mắt ông trĩu nặng như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử.

“Đó là quy định bắt buộc, Varzak….” Yofilis khẽ đáp, giọng ông không cao không thấp, mà bình thản đến mức tàn nhẫn. “Không một ai, kể cả ta… cũng không thể thay đổi.”

Trong khoảnh khắc ấy, thanh âm của Yofilis chẳng khác nào lưỡi dao cắt phăng sợi dây hy vọng cuối cùng, để lại Varzak một mình trong hố sâu trống rỗng mà hắn đã vùng vẫy suốt bao năm.

Ngài Tử tước khẽ ném cho Varzak một ánh nhìn nặng nề, sâu thẳm như vực tối. Trong đáy mắt ấy không chỉ có sự giận dữ, mà còn ẩn giấu một nỗi thất vọng khôn cùng.

“Ngươi vẫn luôn ngu xuẩn như vậy, Varzak.” giọng ông đều đều, nhưng từng chữ tựa như búa nện vào đá.

“Ta đã dạy ngươi, một chiến binh thực thụ là kẻ biết chấp nhận chứ không phải cúi đầu trước thất bại, hãy dùng chính nỗi ô nhục đó làm bàn đạp, mà vượt lên nghịch cảnh.”

Ông tiến một bước, viền áo choàng dài quét nhẹ trên nền đá nứt vỡ.

“Nhưng nhìn ngươi bây giờ đi…” ánh mắt Yofilis lóe lên tia căm phẫn, “vì ham muốn thấp hèn của bản thân, vì khao khát quyền lực mù quáng, ngươi đã tự biến mình thành một thứ quái vật ô uế, chẳng còn gì giống với đứa học trò mà ta từng dạy dỗ.”

Ông hạ thấp giọng, lạnh lẽo như tiếng kim loại cọ vào nhau, “Ngươi không còn là Varzak mà ta từng biết. Ngươi chỉ còn là cái xác biết cử động, bị ám ảnh bởi ảo vọng của chính mình.”

Một lần nữa rút kiếm ra khỏi vỏ, như đã làm ra một quyết định dứt khoát, Tử Tước Yofilis kề thanh kiếm vào cổ của Varzak.

Nhưng rồi…

“Cút đi.” giọng của Yofilis vang lên trầm khàn, dội cả vào những bức tường đá nứt vỡ. “Đừng bao giờ để ta phải nhìn thấy ngươi một lần nào nữa.”

Thanh kiếm mảnh lóe sáng, thoáng run nhẹ trong tay, rồi hạ xuống, tựa hồ nặng trĩu cả ngàn năm kìm nén.

Trong ánh mắt của Yofilis, không phải là sự nhân từ, mà là một bản án lạnh lẽo hơn cả cái chết. Cướp đi tính mạng của Varzak, đó sẽ là một hình phạt quá đơn giản, quá nhẹ nhàng.

Không, ông muốn hắn tiếp tục sống.

Sống để gánh trên vai nỗi nhục nhã không thể gột rửa.

Sống để chịu đựng ánh mắt khinh miệt của đồng loại, để những giấc mơ từng cháy bỏng giờ chỉ còn là cơn ác mộng nuốt chửng hắn từng đêm.

Có lẽ đó là hình phạt duy nhất xứng đáng cho kẻ đã đạp lên danh dự tổ tiên, phản bội thầy dạy, và đổi lấy sức mạnh bằng máu của đồng bào mình.

Hay… đó cũng chỉ là chút lòng thương hại cuối cùng còn sót lại, sâu thẳm trong trái tim của một người thầy, dành cho đứa học trò đã lạc lối không thể quay về?

Vết sẹo trên khuôn mặt Varzak co giật dữ dội, kéo cả gương mặt hắn thành một mớ đường nét méo mó như một chiếc mặt nạ bị bẻ gãy.

Hơi thở hắn gấp gáp, lồng ngực phập phồng, từng dải pixel màu đỏ chảy thành từng vệt dài vương trên nền đá lạnh.

Hắn quỳ xuống, hai đầu gối dập mạnh xuống sàn như thể muốn nghiền nát nó, nhưng trong ánh mắt điên dại ấy vẫn le lói một thứ… hi vọng.

Một thứ hi vọng méo mó, đầy ngạo mạn, rằng hắn có thể vượt qua kẻ mà hắn từng tôn thờ.

“Ta…” Varzak khẽ gầm gừ, giọng khàn đặc, “Ta đã nghĩ… nếu chính tay ta đánh bại được ngài… ta sẽ chứng minh tất cả những lời răn dạy của ngài đều chỉ là giả dối!”

Hắn cúi thấp đầu, bàn tay còn lại cắm chặt móng tay vào nền đá, máu rỉ ra, nhưng hắn không buông. Trong tim hắn, lý trí và hận thù va chạm, nghiền nát mọi thứ khác.

Là sự kiêu ngạo ngu xuẩn đã đẩy hắn đến đây? Hay chỉ là khao khát tuyệt vọng được công nhận, dù chỉ một lần, bởi người thầy mà hắn vừa căm ghét vừa khao khát ánh nhìn?

Varzak cũng không biết. Giờ đây, tất cả những gì còn sót lại trong hắn… chỉ là sự tức giận thuần khiết, cháy rực như ngọn lửa đang thiêu hủy nốt phần linh hồn cuối cùng.

Khói đen đặc quánh trào ra từ miệng của những vết thương, như thể chính máu thịt hắn đang bốc hơi. Cơ bắp Varzak căng phồng, những đường gân nổi lên đỏ rực, cuộn xoắn như muốn xé rách da thịt.

“[Abyssal Requiem]…” giọng hắn khàn khàn, nghẹn lại trong cuống họng, như thể đang hát khúc tiễn biệt cho chính mình.

Trong khoảnh khắc đó, không gian quanh hắn méo mó, mặt đất rung lên lộp bộp như bị nứt vỡ từ bên trong.

Những ký tự đen thẫm, tựa như lời nguyền cổ xưa, thoáng hiện trên da hắn rồi tan biến, hòa vào luồng khói đặc quánh bao trùm.

Đôi mắt Varzak giờ không còn màu sắc, chỉ còn hố sâu u tối đỏ rực, cháy bừng như than hồng sắp tàn. Mỗi hơi thở mà hắn tuôn ra mang theo mùi tro bụi của chính linh hồn.

Yofilis khẽ nheo mắt, bàn tay siết chặt chuôi kiếm đến mức khớp tay trắng bệch.

Giọng ông trầm xuống, dội vào hành lang lạnh lẽo như tiếng chuông tang:

“Ngươi đúng là điên rồi, Varzak…”

Ánh nhìn sắc như lưỡi gươm khóa chặt vào hình hài đang méo mó trước mắt.

Mỗi luồng khói đen bốc lên từ cơ thể Varzak khiến ông thêm rùng mình, như đang chứng kiến một tội ác không thể tha thứ.

“Sao ngươi có thể dùng được kỹ năng đó… [Abyssal Requiem]…” Yofilis gần như nghiến nát từng từ, đáy mắt ông ánh lên nỗi phẫn nộ và ghê tởm.

“Chỉ có những kẻ đáng bị nguyền rủa nhất trong số những kẻ báng bổ mới dám sử dụng nó.” Ông rít qua kẽ răng, bước lên một bước, vạt áo choàng tung bay như bóng tối đang trút giận thay ông.

“Tên khốn… ngươi đã dẫm lên xác của bao nhiêu đồng bào để có thể lĩnh hội khúc tưởng niệm này? Bao nhiêu tiếng kêu than, bao nhiêu linh hồn đã bị xé nát để ngươi có được thứ sức mạnh ghê tởm kia?”

Trong bóng tối cuồn cuộn của Abyssal Requiem, Varzak ngẩng mặt, nụ cười vặn vẹo kéo căng vết sẹo trên gương mặt đầy máu, như thể hắn say sưa với cả nỗi đau lẫn sự khinh miệt mà Yofilis đang trút xuống hắn.

“[Flowing Light Slash]!”

Nhưng….đúng vào khoảnh khắc Varzak dồn sức vùng dậy, Ren bất ngờ xen vào giữ hai người.

Cậu kích hoạt kiếm kỹ mạnh nhất của mình, và thế giới trong đôi mắt lam ngọc của cậu lập tức đông cứng.

Trong tầm nhìn của Ren, từng làn khói, từng chuyển động của cơ bắp đối thủ trở nên chậm rì rì như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Cơ thể cậu hòa tan vào dòng sáng cuộn chảy, tựa như bị cuốn đi trong một con thác bằng ánh sáng rực rỡ.

Bốn liên chiêu vẫn còn quá sức, nhưng ba đòn chém liên tiếp đã nằm trong tầm kiểm soát.

Lưỡi kiếm vạch ra ba vệt sáng liên tiếp, gọn gàng và tàn nhẫn, chém thẳng vào cổ Varzak.

Đầu hắn rời khỏi thân thể ngay khi nhát cuối kết thúc. Và rồi, thời gian chảy trở lại như dòng lũ phá vỡ một bức tường ngăn cách mỏng manh.

Kirito và Asuna cùng giật bắn người khi nhìn thấy Ren đang đứng bên cạnh cái xác không đầu của Varzak. Chỉ mới giây trước, Ren vẫn đứng cạnh họ.

Nhưng bằng cách nào cậu đã vượt qua khoảng cách ấy, và hạ gục đối thủ… nhanh tới mức mà họ thậm chí là tử tước Yofilis vẫn chưa kịp phản ứng?

Câu hỏi đỏ ngay lập tức tràn vào tâm trí của họ như dòng thác.

Kirito siết chặt chuôi kiếm, khẽ áng chừng, dù cậu có bứt tốc toàn lực, cũng cần ít nhất bảy giây mới tới được. Bảy giây, so với khoảnh khắc vừa rồi…là một độ dài quá lớn.

Khi tất cả chưa kịp hoàn hồn, âm thanh kim loại va vào đá như ai đó cố tình thả một thanh thép vào mặt đất kéo họ lại, là thanh kiếm của Ren, nó đã tuột khỏi tay.

Ren khụy gối, phổi co thắt, hơi thở rời rạc như bị dao cứa. Cơn đau ùa về, rồi lan ra khắp khớp xương, buốt nhói đến mức cậu tưởng cơ thể mình nứt ra thành hàng trăm mảnh.

Chuôi kiếm run lên trong bàn tay đã mất cảm giác.

Mỗi lần dùng chiêu thức này, cái giá đều giống nhau: kiệt quệ, đau đớn, và lời cảnh báo lạnh lùng rằng nó vẫn còn vượt quá giới hạn của cậu.

Tử tước Yofilis nhìn Ren với ánh mắt sợ hãi pha chút gì đó khó đoán, trong thoáng chốc tim ông như ngừng đập.

Với ngần ấy năm tháng chinh chiến, ông đã nghĩ mình không còn có thể kinh ngạc bởi bất kỳ điều gì nữa. Nhưng Yofilis đã biết rằng mình sai…

“Cậu…” giọng ông trầm xuống, xen lẫn sự ngạc nhiên tột độ và chút gì đó sửng sốt, đôi mắt dán chặt vào Ren.

“Tôi…” Ren gắng gượng thở dốc, từng lời như bị xé khỏi cổ họng, “Tôi xin lỗi… nhưng… không thể để..không thể để cho hắn kích hoạt thứ đó hoàn tất.”

Đôi mắt lam ngọc của cậu mờ dần, nhưng vẫn giữ nguyên tia sáng quyết tâm. “Tôi không nghi ngờ sức mạnh của ngài… nhưng thời gian… sẽ quá lâu… Xin ngài… hãy đi… giúp Kizmel và những binh lính khác…”

Lời nói chưa dứt, cơ thể Ren rũ xuống, đập mạnh xuống nền đá lạnh buốt.

Yofilis lập tức lao đến, đỡ lấy cậu. Ông cau mày, giọng nói nặng nề như đá, “Không sao… chỉ là kiệt sức quá độ thôi. Đứa trẻ này… cứng rắn hơn ta tưởng. Cơ thể đã tàn tạ đến thế… vậy mà vẫn ép bản thân sử dụng kỹ thuật đó…”

Ông ngước nhìn Ren một thoáng, đôi mày thoáng run nhẹ.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-chi-thanh-quang-kiem-hao.jpg
Hải Tặc Chi Thánh Quang Kiếm Hào
Tháng 1 22, 2025
Ta Thiên Tai Người Chơi Quân Đoàn
Hokage Chi Thần Thâu Hệ Thống
Tháng 1 15, 2025
bccf1e3ef153138ec2a225619d71bcc0
Hokage Chi Vụ Nổ Hạt Nhân Deidara
Tháng 1 15, 2025
dragon-ball-ta-bi-giet-lien-co-the-tro-nen-manh-me
Dragon Ball: Ta Bị Giết Liền Có Thể Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 10 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved