Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cau-sinh-chung.jpg

Cầu Sinh Chủng

Tháng 1 18, 2025
Chương 542. Thái Hư Chí Tôn! Chương 541. Đao thế quét ngang Đại Thiên vực!
hai-tac-ta-la-kaido-thuong-dinh-tu-ta-mo-ra.jpg

Hải Tặc: Ta Là Kaido Thượng Đỉnh Từ Ta Mở Ra

Tháng 1 23, 2025
Chương 205. Chu du các cái thế giới Chương 204. Kaido giáng lâm Hokage thế giới
6252b51a5b45031c690cbd672e22ae82

Bắt Đầu Clow Card: Đệ Đệ Ta Là Râu Trắng

Tháng 1 15, 2025
Chương 13. Hoàn toàn mới thời đại! Chương 12. Thức tỉnh lực lượng mới
nghich-thien-ngo-tinh-tu-khai-sang-quan-tuong-phap-bat-dau-truong-sinh.jpg

Nghịch Thiên Ngộ Tính: Từ Khai Sáng Quan Tưởng Pháp Bắt Đầu Trường Sinh

Tháng mười một 29, 2025
Chương 1203: Hỗn Nguyên Thánh Vương (đại kết cục) Chương 1202: Chém ba đại thánh chủ, tu vi phá cực hạn
tien-tu-khong-muon-di-moi-luu-lai-nhan-tru-vat.jpg

Tiên Tử Không Muốn Đi, Mời Lưu Lại Nhẫn Trữ Vật

Tháng 1 25, 2025
Chương 201. Hồng Mông hóa thân, cùng lui địch Chương 200. Cứu vớt Hàn Tử Lăng
kinh-di-tro-choi-bat-dau-ke-thua-to-tong-van-uc-minh-te.jpg

Kinh Dị Trò Chơi: Bắt Đầu Kế Thừa Tổ Tông Vạn Ức Minh Tệ

Tháng 1 17, 2025
Chương 481. Đại kết cục Chương 480. Thẩm phán phương Tây Quỷ Đế
tu-hoang-ngon-chi-than-den-chu-the-chi-chu.jpg

Từ Hoang Ngôn Chi Thần Đến Chư Thế Chi Chủ

Tháng 1 7, 2026
Chương 387: Ngụy Thần, sẽ đổ máu sao? Chương 386: Nhớ kỹ, chủ còn không hề từ bỏ ngươi!
tu-mat-mu-ten-an-may-bat-dau-them-diem-thanh-than.jpg

Từ Mắt Mù Tên Ăn Mày Bắt Đầu Thêm Điểm Thành Thần

Tháng 2 26, 2025
Chương 270. Hồng Trần Tiên Chương 269. Bách Lý Dật Phong rút đao
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 350: Một Lần Cuối Trong Đêm.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 350: Một Lần Cuối Trong Đêm.

Kirito khựng lại, đôi mắt mở lớn, như không dám tin vào những lời vừa nghe.

Asuna thì khẽ đưa tay lên môi, nghẹn ngào, bởi cô hiểu khoảnh khắc này mang sức nặng thế nào đối với một con người đã tự giam mình trong bóng tối bao năm.

“Ngài… thật sự…” giọng Kirito lạc đi, không biết nên gọi đó là niềm vui hay một sự kính phục dâng trào.

Yofilis không đáp ngay. Ông chỉ hơi nghiêng người, để mái tóc dài bạc xõa xuống che đi phần sẹo, rồi ánh mắt kiên định hướng về hai người trẻ tuổi.

“Các ngươi đã đánh thức trong ta thứ mà ta tưởng đã chết từ lâu… khát vọng được đứng cùng đồng đội, thay vì nhìn họ ngã xuống qua khung cửa sổ lạnh lẽo này.”

Ánh mắt Asuna ngân ngấn nước, cô tiến lên một bước, rồi chính tay chạm vào cánh cửa sắt nặng nề. “Nếu vậy… để chúng tôi đưa ngài đi. Đến nơi những người cần ngài.”

Kirito siết chặt chuôi kiếm, nụ cười nhẹ nhưng run rẩy hiện ra. “Chúng ta sẽ bước ra ánh sáng cùng nhau.”

Nhưng ngay lúc ấy, tiếng gươm va chạm vọng lại rõ hơn từ hành lang phía sau. Kirito và Asuna cùng giật mình, như chợt nhớ ra điều gì.

“Ren…”. Asuna quay sang, lo lắng.

Yofilis khẽ cau mày. “Một trong các ngươi còn đang chiến đấu?”

Kirito gật đầu mạnh, đôi mắt lóe sáng sự quyết tâm. “Cậu ấy đã giữ chân kẻ thù để chúng tôi đi tìm ngài. Nếu không quay lại ngay bây giờ, cậu ấy sẽ…”

Asuna không để Kirito nói hết, cô đã nắm chặt thanh rapier trong tay.

Yofilis nhìn hai con người ấy, ánh mắt vừa xúc động vừa nghiêm nghị. Ông chậm rãi đứng lên, đặt tay lên chuôi kiếm của mình.

“Vậy thì trước khi ta bước ra ngoài ánh sáng… hãy cùng ta quay lại bóng tối một lần cuối. Chúng ta sẽ không bỏ mặc ai ở lại phía sau.”

Cánh cửa nặng nề vừa hé mở, một luồng gió lạnh từ hành lang tối sầm ùa thẳng vào mặt.

Trước khi họ kịp định thần, một bóng người văng ra như mũi tên gãy, lướt sát qua vai họ rồi đập mạnh vào bức tường đá phía sau.

“Rắc!!” âm thanh rợn người vang vọng trong không gian tĩnh lặng, từng vết nứt xé ra trên mặt đá như những vết thương đang rỉ máu.

“Ren!!” Kirito gần như thét lên.

Bóng người ấy trượt dần xuống nền đất, để lại trên vách tường dấu loang đẫm máu pixel đỏ.

Ren, cả cơ thể cậu chằng chịt vết thương, tấm giáp ngực đen tuyền trông như bị nứt, những vết cắt ngang dọc sáng lóe lên rồi tắt đi như những vết rạn trong thủy tinh.

Mỗi nhịp thở gấp gáp của cậu như một lưỡi dao cắt vào phổi.

Asuna choáng váng, hai bàn tay run lên, muốn lao đến nhưng lại dừng lại khi nghe thấy tiếng bước chân kéo lê kim loại vọng lại từ cuối hành lang.

Một giọng nói lạnh lẽo, rít qua kẽ răng, như nhỏ từng giọt nọc độc xuống nền đá, “Ồ… thật đáng ngạc nhiên. Thằng nhãi ranh này… cứ như một con gián vậy.

Dù ta nghiền nát bao nhiêu lần, nó vẫn ngắc ngoải để chờ các ngươi đến. Phải chăng, đó chính là mục đích… phải không, thầy của ta?”

Âm thanh đó xé rách bầu không khí, khiến cả hành lang như trĩu xuống.

Varzak hiện ra từ trong bóng tối, dáng người cao gầy, với cánh tay hơi cường tráng phủ dưới tấm áo giáp nặng nề rách tả tơi, những vết cắt rỉ sáng dữ dội trên thân thể gã, chứng tích cho cuộc tử chiến vừa qua.

Nhưng khác với Ren, từng đường kiếm không hề khiến hắn yếu đi, mà chỉ tô đậm thêm vẻ khát máu trên gương mặt méo mó.

Đôi mắt hắn, đôi mắt lồi lên như thú dữ bị dồn đến góc hang, lóe lên ánh sáng điên loạn. Khi bắt gặp Yofilis đứng đó, hắn dừng lại một thoáng, rồi nụ cười rùng rợn rạch ngang khuôn mặt đầy vết sẹo.

“Cuối cùng thì… ngài cũng bước ra khỏi cái hang của mình.”

Âm giọng hắn nửa mỉa mai, nửa phẫn hận, đầy sự cuồng loạn của kẻ vừa thèm khát máu, vừa tuyệt vọng muốn chứng minh điều gì đó.

Ren nằm đó một hồi lâu, cơ thể như món đồ chai nứt; từng hơi thở là một khúc ca rít gào trong lồng ngực.

Máu pixel loang đỏ trên giáp đen, trên mặt, trên cả nền đá lạnh. Kirito nhanh chóng đẩy một bình hồi máu vào miệng của Ren.

Mắt cậu mở to, nhìn Yofilis, nét kiên định nơi ánh mắt vị tử tước vừa làm trái tim Ren nghẹn lại.

Cậu cố gắng đẩy người, một tay bấu vào mép đá, như muốn kéo cả thế giới mình đứng dậy.

Mỗi đòn gồng cơ tống qua xương cốt là một mũi dao, nhưng ý chí cứ thế mà trỗi dậy.

Ren rướn người, bật dậy bằng nỗi căm phẫn với chính sự yếu đuối của mình, bằng lời hứa với bạn bè.

“Đứng lại!” thanh âm của Yofilis, khi ông bước tới, vang lên như một lệnh sống.

Chữ “đứng” có trọng lượng: không phải mệnh lệnh cho người khác mà là mệnh lệnh dành cho chính bản thân ông.

Yofilis tiến lên từng bước, âm thanh gót giày da nện xuống nền đá lạnh vang vọng như tiếng trống trận.

Áo choàng dài sẫm màu khẽ phất theo từng nhịp di chuyển, hòa cùng ánh sáng từ những đuốc treo tường, phản chiếu lên gương mặt ông.

Vết sẹo dữ tợn chạy dọc từ chân tóc, ngang qua mắt trái cho tới tận cằm hiện rõ như một vết cắt của định mệnh.

Rồi ông tháo chiếc mũ trùm xuống.

Nhưng trái với hình dung của Kirito, Asuna và Ren về một vị tử tước già nua, u tối, trước mắt họ là một người đàn ông trẻ trung, cao ráo, gương mặt khắc khổ nhưng vẫn còn vẹn nguyên nét kiêu hãnh.

Mái tóc đen dài của Yofilis buộc gọn ra sau, làm lộ đôi mắt xám xanh sáng ngời trong ánh lửa lập lòe, một ánh nhìn lạnh lẽo nhưng sâu thẳm, vừa như chất vấn, vừa như thách thức cả số phận.

Làn da ông nhợt nhạt hơn những Dark Elf bình thường, càng khiến vết sẹo ấy trở nên rực rỡ và ám ảnh.

Trang phục quý tộc tinh xảo trên người ông như đến từ một thế giới khác: chiếc áo khoác dài phong cách rococo phủ đầy hoa văn tỉ mỉ, hàng khuy mạ bạc sáng loáng.

Bên trong là áo gilet ôm sát dáng, quần gối ôm gọn, tất trắng và đôi găng tay trắng tinh không vương bụi, diềm xếp nếp của chiếc khăn lay động nhẹ trong gió lùa.

Một Dark Elf ẩn trong bóng tối bấy lâu, sau những ngày tháng sống ẩn dật, lại mang thần thái của một quý tộc bước thẳng vào khúc dạo đầu của một vũ hội bằng máu.

Ngón tay đeo găng siết chặt chuôi kiếm. Một tiếng “soạt” lạnh lẽo vang lên khi Yofilis giật mạnh thanh kiếm mảnh ở thắt lưng, lưỡi kiếm sáng lạnh lóe lên trong không gian ngột ngạt.

Ông nhấc nó lên ngang vai, động tác gọn gàng, chuẩn mực như một vũ công trên sàn khiêu vũ. Không phải một màn thị uy, mà là lời tuyên ngôn không thể chối cãi: người lãnh đạo đã trở lại.

Varzak nheo mắt, rồi phá lên cười, tiếng cười chát chúa, lởm chởm như thủy tinh vỡ nghiền nát. “Ồ…”

Hắn nhếch môi, từng bước tiến về phía trước, tiếng giày sắt nghiến xuống đá. Mỗi bước của hắn như một lời thách thức, như tiếng móng vuốt cào vào cánh cửa giữa bóng tối và ánh sáng.

“Ngài tử tước sao? Bây giờ mới chịu ló mặt ra?” giọng hắn kéo dài, đầy mỉa mai. Rồi hắn nghiêng đầu, nụ cười méo mó hiện rõ: “Thật dễ thương.”

“Ta không nhớ mình từng dạy ngươi rằng phải xuống tay tàn nhẫn với trẻ con.”

Giọng Yofilis vang lên trầm đều, không gắt gỏng nhưng đầy uy lực. Đôi mắt xám xanh của ông khóa chặt Varzak, ánh nhìn sắc như lưỡi dao có thể xuyên thủng mọi lớp mặt nạ.

Ren khẽ thì thầm, giọng khó tin, “Trẻ con…?”

Trong thoáng chốc, cậu cảm thấy tim mình đập lạc nhịp. Nhưng nếu so sánh tuổi thọ ngắn ngủi của con người với dòng chảy dài đằng đẵng của tộc Elf, thì quả thực… cậu còn chưa kịp chạm tới ngưỡng tuổi thiếu niên trong mắt họ.

Ý nghĩ đó thoáng khiến Ren bặm môi, rồi cậu nhận ra cơ thể mình dần nhẹ đi khi hai bình thuốc hồi máu vừa dùng đã phát huy tác dụng, làm mờ dần những vết cắt chi chít.

Varzak khẽ cúi đầu, rồi bật ra một tràng cười khàn đục, méo mó, “Ngươi vẫn nói nhiều như mọi khi.”

Nụ cười của hắn kéo căng vết sẹo dài, méo mó đến mức khiến khuôn mặt càng thêm dị dạng.

Nhưng trong đáy mắt đỏ rực kia, không chỉ có sự giễu cợt, mà còn ánh lên tia lửa điên cuồng, giống như một đứa con bị bỏ rơi, vẫn cố vùng vẫy để chứng tỏ bản thân trước người từng là thầy.

Yofilis không đáp lại ngay.

Ông bước chậm thêm một nhịp, thanh kiếm mảnh lạnh lẽo vẽ một đường cung gọn gàng trong không khí, như để nhắc nhở Varzak rằng những gì ông từng dạy không bao giờ biến mất, chỉ có kẻ phản bội mới làm nó trở nên méo mó.

Varzak không đợi thêm. Hắn nghiến răng, rút đường kiếm xám xịt thành một vòng cung, hào quang mờ đục lóe lên quanh lưỡi thép.

Bước chân hắn gầm vang trên nền đá, rồi biến mất trong luồng tàn ảnh lao thẳng về phía trước.

[Rend Fang]!

Tiếng gầm khàn khàn của Varzak hòa cùng ánh thép chém xuống, dữ dội như muốn xé nát cả không gian.

Nhưng Yofilis đã chờ sẵn. Ông xoay người nửa vòng, mũ áo choàng tung bay, thanh kiếm mảnh của ông chặn chính xác vào quỹ đạo vung xuống.

Một tiếng choang chát chúa dội lên, tia lửa tóe ra sáng rực cả hành lang.

“Vẫn ồn ào và hấp tấp như trước…” Yofilis khẽ nói, giọng không cao, nhưng đủ để len lỏi vào tai Varzak.

Varzak gằn cười, ép lực xuống, đường gân trên cánh tay nổi lên cuồn cuộn, “Và ngươi… vẫn kiêu ngạo như mọi khi!”

Hắn xoay cổ tay, kiếm đổi hướng bất ngờ, đâm xiên vào sườn.

Nhưng Yofilis chỉ nghiêng một nhịp vai, kiếm mảnh của ông trượt dọc theo thân kiếm đối thủ, hất nó lệch đi như gạt bỏ một trò trẻ con.

Ren, Kirito và Asuna đứng ở xa, tim đập dữ dội. Mỗi chuyển động của hai người như chớp giật, quá nhanh đến mức cậu khó theo kịp.

Nhưng Ren cảm nhận rõ một điều, Yofilis không chỉ chiến đấu, ông đang dạy lại Varzak, từng động tác đều như một lời nhắc nhở nghiệt ngã.

“Ngươi học được nhiều kỹ thuật…” Yofilis thở ra, kiếm của ông chém một đường ngang, tinh gọn và chuẩn xác, buộc Varzak phải lùi lại một bước.

“Nhưng tất cả chỉ để hủy diệt. Một chiến binh thực thụ không sống nhờ sự căm thù, Varzak.”

Câu nói ấy khiến Varzak như phát điên. Hắn rống lên, đôi mắt đỏ rực long sòng sọc, rồi lao đến với tốc độ dữ dội hơn nữa, chuỗi kiếm kỹ bùng nổ như thác đổ.

Yofilis lùi nửa bước, mũ áo choàng tung lên như một cánh chim đen, rồi bất ngờ nghiêng người, kiếm mảnh đâm thẳng về trước.

Cú đâm nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt sáng bạc.

Varzak gằn tiếng cười, xoay lưỡi đao chắn lại. Nhưng lực từ mũi kiếm khiến cánh tay hắn chấn động, bàn tay run run như sắp tuột vũ khí.

“Hừm… vẫn chưa hề mất đi bản lĩnh.”

Yofilis không đáp. Ông xoay cổ tay, ép đường kiếm vòng qua mép cạnh, cắt sượt qua tấm áo da của Varzak.

Một vệt đỏ lấp lánh bằng pixel bắn ra.

Varzak chỉ khựng lại một thoáng, rồi bật ra tiếng cười rợn người. “Ha! Ngài tử tước… thế mới thú vị chứ!”

Hắn gầm lên, thân hình lao tới như dã thú, hai đao tỏa thành cơn lốc muốn nghiền nát đối thủ.

Yofilis vẫn giữ ánh mắt điềm tĩnh, song đường kiếm trong tay ông giờ đây như một cơn mưa sao băng, sắc bén và mảnh mai, thanh kiếm mỏng không ngừng dồn ép kẻ đứng ở trước mặt.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vung-dat-anh-sang-bat-dau-kiem-ke-nhung-nam-kia-anh-sang-bien-chat
Vùng Đất Ánh Sáng: Bắt Đầu Kiểm Kê Những Năm Kia Ánh Sáng Biến Chất
Tháng mười một 26, 2025
tong-vo-bat-dau-mot-vien-hoa-long-chau
Tổng Võ: Bắt Đầu Một Viên Hỏa Long Châu
Tháng 10 17, 2025
tu-vo-dong-can-khon-bat-dau-danh-dau.jpg
Từ Võ Động Càn Khôn Bắt Đầu Đánh Dấu
Tháng 3 5, 2025
tan-pha-hoa-anh.jpg
Tàn Phá Hỏa Ảnh
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved