Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
kim-bai-truong-thon.jpg

Kim Bài Trưởng Thôn

Tháng 1 17, 2025
Chương 236. Kết thúc Chương 235. Phục chế kinh nghiệm
truc-tiep-ta-oan-loai-bac-si-nguoi-benh-tat-ca-deu-la-ky-hoa.jpg

Trực Tiếp: Ta Oan Loại Bác Sĩ, Người Bệnh Tất Cả Đều Là Kỳ Hoa

Tháng 2 26, 2025
Chương 284. Chỉ mong thế gian không người nào bệnh, tiếc gì trên kệ thuốc sinh trần Chương 283. Nhân quả luân hồi báo ứng xác đáng! Bị nhựa đường chôn sống mẫu nữ!
ta-bi-quy-di-cong-kich-lien-bien-cuong.jpg

Ta Bị Quỷ Dị Công Kích Liền Biến Cường

Tháng 1 23, 2025
Chương 325. Từ Ngôn, ngươi không nói võ đức! Chương 324. Tại ra chinh chiến, gia không có
96e3e92a8d6d07b2fcda0e77a4d11aff

Bạn Gái Của Ta Là Yêu Ma Quỷ Quái

Tháng 3 29, 2025
Chương 480. Hộ lâm viên Chương 479. Bạn mới cùng lão bằng hữu
thien-menh-phan-phai-ta-cu-tuyet-tu-hon.jpg

Thiên Mệnh Phản Phái: Ta, Cự Tuyệt Từ Hôn!

Tháng 1 26, 2025
Chương 828. Đại kết cục Chương 827. Thần Hoàng nữ đế, xuất thế
dien-roi-di-cuop-ngan-hang-nguoi-con-dan-theo-cha-vo.jpg

Điên Rồi Đi, Cướp Ngân Hàng Ngươi Còn Dẫn Theo Cha Vợ?

Tháng 1 21, 2025
Chương 290. Hoàn tất Chương 289. Đi Giang tỉnh
lao-ba-cua-ta-la-dai-boss.jpg

Lão Bà Của Ta Là Đại Boss

Tháng 1 17, 2025
Chương 803. Hoàn tất cảm nghỉ Chương 802. Tan hết bản nguyên
hong-hoang-sang-tao-vo-giao-lay-ngu-hanh-chung-dao-hon-nguyen.jpg

Hồng Hoang: Sáng Tạo Võ Giáo, Lấy Ngũ Hành Chứng Đạo Hỗn Nguyên

Tháng 3 31, 2025
Chương 230. Đông Vương Công vẫn Chương 229. Cuối cùng bồi thường mong muốn
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 349: Dẫn Đường.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 349: Dẫn Đường.

Quay trở lại phía của Asuna và Kirito, cả hai đã đặt chân tới nơi ở của ngài tử tước.

Con đường hành lang trải dài hun hút, ánh sáng từ những ngọn đuốc lụi tàn in bóng hai người trên tường đá.

Từng bước của Kirito vang vọng, nặng nề như gõ lên nhịp tim đang dồn dập trong ngực. Asuna theo sát phía sau, bàn tay vô thức siết chặt chuôi rapier.

Bên ngoài, tiếng la hét và tiếng thép chạm thép vọng vào như cơn sóng đen, mỗi khoảnh khắc trôi qua đều gợi nhắc rằng quân đội phía Dark Elf đang yếu thế.

Những binh sĩ còn sống sót không chỉ run rẩy vì vết thương, mà còn vì niềm tin sắp lụi tàn, cái cảm giác như thể họ đã bị chính tầng lớp lãnh đạo bỏ mặc.

Kirito dừng lại trước cánh cửa văn phòng của Tử tước Yofilis. Hít một hơi thật sâu, cậu gõ ba nhịp, âm vang lan ra khắp không gian tĩnh lặng.

Cánh cửa mở ra, để lộ căn phòng tối lạnh, mùi giấy cũ và gỗ ẩm thoảng trong không khí.

Yofilis ngồi đó, bất động như một pho tượng. Vết sẹo dài chạy qua mắt phản chiếu ánh sáng yếu ớt, khuôn mặt vẫn ẩn sau chiếc mũ trùm.

Ông ta nhìn lên, nhưng ánh mắt không bộc lộ cảm xúc.

“Ngài Tử tước,” Kirito cất tiếng, giọng cậu trầm nhưng không run. “Fallen Elves sẽ phá cổng trong vài giờ tới. Nếu quân đội không được dẫn dắt, họ sẽ tan rã. Ngài có thể là người duy nhất mang lại hy vọng cho họ.”

Yofilis lặng im, ánh nhìn lạnh lùng lướt qua tờ giấy giới thiệu mà Kirito đặt lên bàn, con dấu của Dark Elven Commander, những lời ghi nhận công lao của hai Plaedem trẻ tuổi đã liều mạng bảo vệ đồng bào của ông.

Nhưng ông vẫn không động đậy, không một lời hồi đáp, như thể cả sự tồn vong của thành trì không còn liên quan đến ông nữa.

Không gian nặng nề đến nghẹt thở.

Asuna tiến lên một bước, giọng cô vang lên, sắc bén nhưng ẩn chứa khẩn cầu, “Ngài biết rõ binh lính ngoài kia đang nghĩ gì. Họ sợ hãi, họ đang mất niềm tin. Nhưng chỉ cần ngài xuất hiện, chỉ cần họ thấy ngài, họ sẽ lại chiến đấu. Ngài không cần nói nhiều, chỉ cần bước ra cùng họ.”

Cô nhìn thẳng vào Yofilis, đôi mắt đỏ rực ánh lửa từ ngọn đuốc ngoài hành lang. “Xin ngài, nếu bỏ mặc họ lúc này… tất cả những gì ngài từng bảo vệ sẽ sụp đổ. Không chỉ là thành trì, mà cả danh dự của Dark Elf.”

Yofilis hơi nhếch đầu, như thể bị dao động bởi những lời ấy, nhưng vẫn im lặng, bàn tay nặng nề đặt trên chuôi kiếm cũ phủ bụi.

Kirito nhìn Asuna, rồi một lần nữa cậu bước lên, đôi mắt đen sáng rõ trong bóng tối, “Chúng tôi không phải Dark Elf, nhưng chúng tôi đã chiến đấu bên cạnh họ.

Chúng tôi thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt binh lính. Họ không cần một anh hùng, họ cần một người đứng ra và khiến họ tin rằng mình không bị bỏ rơi.”

Giọng cậu hạ thấp, như một lời thề, “Ngài có thể là người duy nhất cứu họ. Nhưng nếu ngài không ra ngoài… thì chúng tôi sẽ làm. Và khi đó, ngài sẽ để mất cơ hội duy nhất để giữ lấy trái tim của họ.”

Không khí lặng im, chỉ còn tiếng binh khí chạm nhau vọng lại từ xa. Trong giây phút đó, Yofilis hơi cúi đầu, bóng tối che đi biểu cảm, nhưng bờ vai ông khẽ run.

Bàn tay đầy gân xanh nắm chặt lấy chuôi kiếm đã lâu không rút khỏi vỏ, khớp ngón tay căng cứng.

Ông quay ánh mắt về phía khung cửa sổ, dù là buổi sáng, nhưng bóng tối của cuộc chiến nuốt trọn cảnh tượng bên ngoài.

Dưới pháo đài, ánh lửa cháy rực, tiếng kêu thét của binh lính vang vọng.

Trong lòng ông, một nỗi hoảng hốt dâng lên, vừa sợ hãi mất đi thành trì từng bao bọc đời mình, vừa sợ ánh mắt của người đời khi nhìn thấy gương mặt đã bị vết sẹo tàn phá.

“Ngài Yofilis…” Kirito bước lên, giọng gấp gáp, gần như run rẩy vì sự thờ ơ trước tình cảnh. “Chúng tôi biết ngài không thể tiếp xúc với ánh sáng. Nhưng ngài không cần bước ra ngoài, không cần giương kiếm. Chỉ cần… chỉ cần ban ra một mệnh lệnh. Một lời thôi, để quân lính tin rằng họ không bị bỏ rơi.”

Yofilis ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng lạ lùng. Ông nhìn chằm chằm hai Plaedem trẻ tuổi, đôi môi khẽ mím lại trước khi cất giọng:

“Tại sao?”

Âm thanh ấy vừa uy nghiêm vừa khàn đục, như chất chứa hàng chục năm u uất.

Yofilis ngồi xuống chiếc ghế nặng nề, bàn tay vẫn giữ lấy chuôi kiếm, giọng ông dần dần dồn ép, mang sắc thái của một lời chất vấn.

“Tại sao các ngươi lại phải giúp chúng ta?”

Ông nghiêng người, chiếc mũ trùm rơi xuống, để lộ một phần khuôn mặt bị đường sẹo dài xé rách.

Ánh nến hắt lên, làm những vết sẹo mờ trở nên dữ tợn, méo mó.

“Các ngươi là ngoại tộc. Các ngươi có thể bỏ đi bất cứ lúc nào. Vậy rốt cuộc…” giọng ông nặng như sắt, từng chữ gằn xuống, “…các ngươi muốn gì từ chúng ta?”

Ánh mắt đỏ sẫm của Yofilis xoáy thẳng vào Kirito và Asuna.

Đằng sau nó không chỉ là sự ngờ vực, mà còn là nỗi lo sợ bị phản bội thêm một lần nữa, một nỗi lo đã gặm nhấm trái tim ông trong suốt nhiều năm cô lập.

Kirito đứng lặng, im lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình trong căn phòng nặng nề ấy.

Những lời chất vấn của Yofilis không chỉ như lưỡi dao bén, mà như một vết sẹo cũ bị xé toạc ra, phơi bày nỗi sợ hãi và mất mát.

Nhưng thay vì né tránh, cậu hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen sáng lên trong bóng tối, mang theo một thứ quyết tâm khiến cả căn phòng như bừng tỉnh.

“Chúng tôi… không muốn gì cả.”

Giọng cậu vang vọng, không run rẩy, không do dự.

Sự dứt khoát ấy khiến không gian thoáng rung động, như một mũi kiếm gõ thẳng vào bức tường phòng thủ trong lòng vị tử tước.

Từ tước Yofilis hơi nhíu mày, con mắt sâu thẳm lóe lên tia nghi hoặc, dường như ông không tin nổi những kẻ xa lạ này lại nói ra những lời chẳng hề mang tham vọng.

Kirito bước thêm một nhịp, bàn tay cậu siết chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

“Chúng tôi không ở đây để đổi lấy phần thưởng, cũng không cần lời ghi công.

Chúng tôi chiến đấu… chỉ vì những gì tận mắt chứng kiến. Binh lính của ngài, họ run rẩy, họ mệt mỏi, nhưng vẫn không chịu lùi bước.

Họ không bám vào phần thưởng, không bám vào hy vọng hão huyền. Thứ duy nhất níu họ lại… là niềm tin rằng ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi họ.”

Asuna tiến lên, giọng nói của cô không cao, nhưng từng từ rơi xuống nặng như chuông đồng, “Ngài hỏi chúng tôi muốn gì sao?”

Cô ngẩng mặt, đôi mắt nâu hạt dẻ sáng ngời trong ánh sáng lửa bập bùng, như phản chiếu cả niềm tin bất diệt.

“Chúng tôi muốn họ được thấy ngài. Được thấy người mà họ đã thề sẽ đi theo.

Muốn những kẻ đang tuyệt vọng ngoài kia có thể một lần nữa ngẩng cao đầu, hô vang tên ngài mà tiếp tục chiến đấu.

Ngài không cần cầm kiếm đi đầu, không cần phải giết chết kẻ thù. Chỉ cần một ánh nhìn, một mệnh lệnh, một hơi thở dẫn đường thôi… cũng đủ để biến thất bại thành sức mạnh.”

Asuna khẽ cúi đầu, giọng cô chùng xuống, nhưng lại mang sức nặng khác,

“Ngài không nợ chúng tôi bất cứ điều gì. Nhưng binh lính của ngài, những con người đã đặt cả mạng sống trong tay ngài, thì khác.

Nếu ngài quay lưng, họ sẽ không còn gì nữa. Nếu ngài im lặng, bóng tối sẽ nuốt chửng họ.

Nhưng nếu ngài đứng dậy… chỉ một lần thôi, họ sẽ chiến đấu đến giây phút cuối cùng, vì ngài.”

Một khoảng lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Chỉ còn tiếng binh khí loảng xoảng từ ngoài vọng lại, mơ hồ như tiếng chuông tang.

Yofilis ngồi bất động, bóng tối che lấp gần hết khuôn mặt ông. Nhưng bàn tay cầm chuôi kiếm run lên, khớp ngón tay gân guốc nổi rõ.

Lời của Kirito và Asuna như một mũi giáo xuyên qua những lớp vỏ hoài nghi dày cộm, khơi dậy một ký ức đã chôn vùi từ rất lâu, ký ức về ngày ông còn tin rằng một lời hiệu triệu, một ánh mắt tin tưởng có thể thay đổi số phận của cả một dân tộc.

Ông khẽ cúi đầu, đôi vai rộng rãi chao đảo trong bóng tối. Trong khoảnh khắc, chính ông cũng không rõ đó là sự yếu mềm… hay là khởi đầu của một quyết định đã bị trì hoãn quá lâu.

“…Dẫn đường đi.”

Âm thanh ấy vang lên, trầm nặng nhưng rõ ràng, như một lưỡi kiếm rút ra khỏi bao sau thời gian dài bị bỏ quên.

Kirito và Asuna sững người. Trong khoảnh khắc, họ tưởng mình đã nghe nhầm. Cả hai nhìn nhau, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa lo lắng, như sợ rằng nếu hỏi lại, câu trả lời sẽ biến mất vào hư vô.

Nhưng rồi giọng nói ấy lại cất lên, chắc nịch hơn, lay động cả bốn bức tường lạnh lẽo:

“Dẫn đường đi. Ta… muốn cùng chiến đấu với những binh lính của mình.”

Căn phòng như rung chuyển. Không phải bởi tiếng binh khí ngoài kia, mà bởi quyết tâm dội lại từ đáy lòng của một vị quý tộc tưởng chừng đã chôn vùi trong bóng tối.

Asuna lắp bắp, giọng lẫn sự kinh ngạc, “Nhưng… ngài… chẳng phải ngài không thể tiếp xúc với ánh sáng mạnh sao?”

Yofilis khựng lại, đôi vai rộng hơi run. Rồi ông khẽ bật cười, một tiếng cười khô khốc như rít qua vết thương cũ.

Ông đưa tay lên, chậm rãi sờ vào vết sẹo dài xấu xí chạy dọc từ trán xuống mắt trái, đôi môi mím lại.

“Ánh sáng à…?” Ông lắc đầu, giọng nặng trĩu như sắt gỉ. “Không. Ta chẳng mang căn bệnh nào như vậy cả. Thứ đó… chỉ là một cái cớ.”

Ông siết chặt ngón tay lên vết sẹo, đôi mắt còn lại lóe lên thứ ánh sáng phức tạp, vừa là nỗi nhục, vừa là ký ức, vừa là sự phẫn hận chưa từng nguôi.

“Món quà này…” ông khẽ nghiêng đầu, để ánh sáng le lói rọi lên đường sẹo gớm ghiếc. “…là từ kẻ mà ta từng coi như con trai. Kẻ phản bội. Đệ tử mà ta đã đặt trọn niềm tin.”

Giọng ông nghẹn lại một nhịp, rồi trở nên lạnh buốt, “Từ ngày đó, ta sợ hãi khuôn mặt của chính mình. Sợ ánh nhìn của người khác.

Ta giấu mình trong bóng tối, để lũ binh sĩ tin rằng ta bị nguyền rủa… rằng ta không thể ra ánh sáng. Và ta để mặc họ gánh vác, để mặc họ hoài nghi, để mặc niềm tin của cả một dân tộc chết dần trong im lặng.”

Ông quay đi, bóng lưng cao lớn như một tấm bia khắc đầy vết nứt, “Nhưng khi nghe hai ngươi nói… ta chợt nhớ ra.

Binh lính của ta không cần một bóng ma ẩn sau tường đá. Họ cần một người… dám bước ra giữa ánh sáng, dù khuôn mặt đã bị vấy bẩn.”

Yofilis xoay người lại, đôi mắt sâu thẳm ánh lên lửa chiến ý, giọng nói mạnh mẽ hơn bao giờ hết, “Thế nên, dẫn đường đi…” dừng lại một chút như suy nghĩ điều gì đó, rồi lời nói lại buông ra khỏi bờ môi. “Hãy để cho ta một lần nữa… cùng họ đứng trên chiến trường, với tư cách là người lãnh đạo của họ!”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-o-dragon-ball-bat-dau-thu-duoc-sieu-saiya-huyen-thoai-huyet-thong
Người Ở Dragon Ball, Bắt Đầu Thu Được Siêu Saiya Huyền Thoại Huyết Thống
Tháng 10 17, 2025
conan-chi-canh-giao-de-luc-nhan.jpg
Conan Chi Cảnh Giáo Đệ Lục Nhân
Tháng 1 24, 2025
dau-la-nhen-hoang-truyen-thuyet.jpg
Đấu La: Nhện Hoàng Truyền Thuyết
Tháng 1 20, 2025
dragon-ball-super-lo-ra-anh-sang-ta-la-super-saiyan.jpg
Dragon Ball Super: Lộ Ra Ánh Sáng! Ta Là Super Saiyan
Tháng 4 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved