Chương 347: Người Ở Lại.
Thaliondor đứng khuất sau hàng quân, tấm áo choàng rực rỡ của hắn phấp phới trong khói lửa.
Hắn không dám tiến lên tuyến đầu. Mỗi khi mắt hắn lướt qua cảnh binh lính của mình bị hất văng, chém ngã hay nổ tung thành những dải máu đỏ, một cơn lạnh lẽo lại chạy dọc sống lưng.
Hắn càng thấy bực bội hơn khi đám Fallen Elf tỏ ra chẳng mấy hứng thú với mệnh lệnh mà hắn đưa ra.
Varzak đã đi ám sát Yofilis, để lại quyền chỉ huy tạm thời cho hắn, nhưng Fallen Elf chẳng coi hắn ra gì.
Chúng lao vào trận chiến như những con thú khát máu, chỉ biết chém giết, và hắn buộc phải giả vờ rằng mình đang kiểm soát được chúng.
Trong khi đó, ở bên này, Kizmel nghiến chặt răng, đôi mắt tím ánh lên ngọn lửa tức giận và kiên định.
Cô vừa vung kiếm vừa quan sát từng chuyển động của kẻ thù, cả ánh mắt của những đồng đội.
Người chỉ huy Dark Elf ở phía sau không chỉ hô lệnh mà còn trực tiếp lao vào chiến đấu, đôi vai ông ta đã sẫm máu nhưng vẫn không lùi một bước.
Song, Kizmel có thể cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang ăn mòn đội quân của mình. Những Dark Elf này đã trải qua nhiều đêm thức trắng, luôn căng thẳng đề phòng cuộc tấn công bất ngờ.
Giờ đây, khi kẻ thù thực sự tràn đến, đôi chân họ nặng trĩu, cánh tay run rẩy. Những đòn chém không còn mang sức nặng, những bước chân không còn dẻo dai như trước.
Tiếng kim loại va chạm dội vang trong đại sảnh, nhưng xen lẫn giữa đó, cô nghe thấy cả những hơi thở gấp gáp, tiếng gầm rít khản đặc, thậm chí cả những lời rên rỉ đau đớn.
“Giá như… ngài Tử Tước ở đây lúc này.” Kizmel khẽ lẩm bẩm, đôi môi siết chặt.
Cô biết, dù bản thân mang danh kỵ sĩ hoàng gia, thanh kiếm của cô có thể chém ngã bao kẻ thù, nhưng tiếng nói của cô sẽ không bao giờ lay động lòng quân một cách mạnh mẽ như Tử Tước Yofilis.
Với người dân nơi này, ông ta là biểu tượng, là cột trụ để họ dựa vào.
Kizmel ngẩng đầu lên, ánh mắt tím lóe sáng kiêu hãnh, không biết đang suy nghĩ điều gì. Thế rồi cô nàng siết chặt chuôi kiếm, quyết tâm dập tắt cơn sợ hãi vừa thoáng qua trong lòng.
Sợ hãi là bản năng, Kizmel hiểu rõ điều đó. Cô từng nhiều lần run rẩy trước kẻ thù mạnh mẽ khi còn là một tân binh, từng mất ngủ vì ám ảnh trước cái chết của đồng đội.
Nhưng qua năm tháng, cô đã học được cách đối diện và chấp nhận nó. Không phải diệt trừ nỗi sợ, mà là buộc nó phục tùng mình, không để nó chèo lái suy nghĩ hay cơ thể.
Hít sâu một hơi, Kizmel xoay người, đẩy văng lưỡi kiếm của kẻ thù đang nhằm thẳng vào ngực mình.
Thân hình cô chuyển động mượt mà như nước, thanh kiếm với phần lưỡi hơi cong nhẹ vẽ thành những vệt sáng tím rực.
[Flash Thrust!]
[Vertical!]
[Horizontal Arc!]
Ba chiêu kiếm kỹ nối liền thành một chuỗi hoàn hảo. Từng dải pixel đỏ như máu tung bay nhè nhẹ giữa không gian lạnh buốt của buổi sáng tuyết vừa rơi, kẻ thù trước mặt cô nổ tung thành những mảnh vỡ ánh sáng.
Không chậm trễ, Kizmel lùi thật nhanh về phía sau, hòa nhịp cùng Ren, Kirito và Asuna.
Bốn người họ sếp thành một hàng phòng thủ chặt chẽ, mỗi khi một kẻ địch bị hất văng khỏi lưỡi kiếm của Ren, thì ngay lập tức Asuna bồi thêm một đòn khi đối phương mất cảnh giác, còn Kirito thì chém ngang cắt đôi khoảng trống vừa được cả hai mở ra.
Đối thủ của họ có cấp độ cao hơn, đông đảo hơn, nhưng từng tốp địch vẫn ngã xuống dưới sức phối hợp ăn ý ấy.
Kizmel đảo mắt qua cả ba, rồi hạ thấp giọng, nghiêm nghị nhưng gấp gáp:
“Nghe tôi này, ba người. Tôi cần cả ba quay lại pháo đài, tìm cho được ngài Tử Tước và mời ngài ấy ra đây. Chỉ khi có ngài ở đây, hàng ngũ này mới có thể ổn định lại.”
Giọng nói của cô dứt khoát và quyết liệt, không để lộ khoảng trống cho phép cả ba từ chối.
Đôi mắt tím của Kizmel lướt qua từng gương mặt, đầu tiên là Kirito, cậu thiếu niên mang trong mình cái nhìn sắc bén nhưng cũng luôn cố chấp và đặt quá nhiều trách nhiệm lên bản thân.
Rồi cái nhìn ấy dừng lại lâu hơn ở Ren, chỉ vài giây, nơi cô có thể thấy được sự thong dong giữa bão tố đang tràn ngập trong đôi mắt màu lam ngọc tuyệt đẹp.
Cuối cùng, ánh mắt của cô ngàng Kỵ Sĩ hướng đến Asuna, cô gái trẻ với quyết tâm đầy mãnh liệt.
Kizmel biết, bản thân cô không thể rời bỏ vị trí này. Ngay cả khi chính cô bước vào căn phòng làm việc của ngài Tử Tước, chưa chắc ông ta đã chịu xuất hiện.
Vốn không phải là một người…một Elf…giỏi về chuyện ăn nói, nếu điều kiện là việc chĩa kiếm và đe dọa một quý tộc để đạt được mục đích, Kizmel sẵn sàng làm điều đó mà không cần phải suy nghĩ, nhưng việc thuyết phục thì…
Dẫu vậy, có một điều mà trực giác của một kỵ sĩ mách bảo, ba người này, chính ba Plaedem ấy, họ có thể làm được.
Họ có thể khiến ngài Yofilis rời khỏi căn phòng, dù chỉ một lần.
Cô siết chặt chuôi kiếm, giọng trở nên khẩn thiết, “Tôi tin ba người. Hãy đi ngay, trước khi mọi thứ sụp đổ.”
Lời của Kizmel như một lưỡi dao chém ngang không khí. Ren, Kirito và Asuna thoáng khựng lại, ánh mắt của cả ba đồng loạt hướng về phía cô.
“Asuna, Kirito, Ren…” giọng cô đanh lại, không chút do dự.
Ren cắn chặt môi, bàn tay đang nắm chuôi kiếm run lên nhè nhẹ.
Cậu nhìn chiến trường hỗn loạn phía sau lưng Kizmel, nơi những binh sĩ Dark Elf vẫn gồng mình chống đỡ, mồ hôi và máu như vẽ nên một bực tranh tàn khốc.
‘Bỏ họ lại… liệu… liệu…mình có nên..bỏ họ lại?’ Ý nghĩ ấy lóe lên, nhưng rồi, cậu đụng phải ánh mắt của Kizmel, không có gì ngoài sự kiên định và lòng tin, nó khiến trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực của cậu nghẹn lại.
“Asuna…” Kirito mở lời, giọng thấp hẳn xuống. “Nếu chúng ta đi, cô ấy sẽ phải làm tất cả một mình…”
Asuna cắn môi, đôi mắt ánh lên sự giằng xé. “Mình biết. Nhưng… nhưng nếu chúng ta không đi, cả phòng tuyến phía sau cũng sẽ sụp đổ. Khi ấy, Kizmel và tất cả mọi người… sẽ không còn cơ hội nào nữa.”
Ren thở dài, như dằn nén nỗi giận dữ trong lồng ngực. “Khốn nạn. Chúng ta đi… đi thôi”
Ánh mắt cậu và Kizmel chạm nhau trong thoáng chốc.
Không cần thêm một lời nào, cậu hiểu rằng, nếu từ chối, đó chẳng khác nào phản bội niềm tin vừa được đặt lên vai mình.
Kirito siết chặt thanh kiếm, gật đầu dứt khoát. “Được. Bọn tôi sẽ đi. Nhưng… Kizmel, hãy hứa rằng cô sẽ trụ được cho đến khi chúng tôi quay lại.”
Kizmel nhếch môi, để lộ ra nụ cười tự tin thoáng qua giữa cuộc chiến vô nghĩa này. “Tôi đã là một kỵ sĩ của hoàng gia đấy.”
Asuna khẽ hít vào một hơi thật sâu, luồng khí lạnh tràn ngập khoang phổi, tạm biệt Kizmel bằng ánh mắt lo lắng, rồi cùng Ren và Kirito xoay người.
Ba bóng người lao đi xuyên qua con đường chính của lâu đài, rồi khuất bóng giữa những hành lang được xây từ đá đen, để lại sau lưng Kizmel và những người lính Dark Elf quả cảm đang cố gắng phòng vệ trước những đợt tấn công của kẻ thù.
Tiếng kim loại va chạm, tiếng gào thét vang dội vọng lại từ phía cổng cảng, như nhắc nhở họ rằng từng khắc trôi qua đều là vô giá.
“Nhanh lên!” Kirito quát khẽ, ánh mắt dán chặt về phía trước, với trí nhớ tốt, cậu là người dẫn đường.
Nhưng con đường đến phòng làm việc của Tử Tước không hề yên ả. Trong góc tối của những hành lang ngoằn ngoèo, lũ Forest Elf đã lẻn vào bên trong.
Chúng chém ngã binh lính Dark Elf bị tách khỏi đội hình, thậm chí một vài tên còn lao vào khu nhà dân sát thành trong.
“Chúng nhắm vào thường dân!” Asuna hét lên, mắt mở to khi thấy một nhóm Elf đang xông vào khu chợ trong thành, nơi những gia đình Dark Elf đang hoảng loạn trốn chạy.
Không cần nghĩ ngợi, Ren lao lên trước, thanh kiếm Windslash cắt một đường ngang không khí.
Một tên Forest Elf vốn đã yếu máu khi chiến đấu với vài người lính Dark Elf lẻ tẻ, giờ bị dính một đòn tấn công bất ngờ từ phía sau, hắn nhanh chóng gục xuống, rồi vỡ tung biến thành ánh sáng đỏ rực.
“Cứu họ trước đã!” Ren nói với giọng hơi áy náy.
Asuna lập tức xoay người, chĩa mũi kiếm rapier của cô về phía kẻ thù, rồi như vệt chớp đâm xuyên ngực hai kẻ đang toan giết một đứa trẻ thường dân của tộc Dark Elf.
“Đi đi, nhanh!” cô hét, tay kéo cậu bé về phía mẹ nó. Người phụ nữ vội vã cúi đầu cảm ơn trong nước mắt rồi ôm con chạy.
Kirito chặn ở phía sau, thanh kiếm trên tay vẽ thành vòng cung. Vài kẻ địch đị thanh kiếm đẩy lùi.
“Không có thời gian đâu, chúng ta phải đến gặp Tử Tước Yofilis trước khi phòng thủ hoàn toàn sụp đổ! Thế quái nào mà bọn này chui được vào trong đây vậy?”
Ren liếc qua đám dân vừa thoát chết, nắm chặt thanh kiếm trong tay.
Cứu được một vài người… hoàn toàn là chưa đủ. Nếu muốn tất cả có thể sống sót, họ phải làm mọi cách để khiến cho Tử Tước xuất hiện.
Ren nghĩ tới việc đốt lâu đài khi nhìn thấy một vài nơi đang bốc cháy, lắc đầu trước suy nghĩ điên rồ của mình, cậu nhanh chóng dập tắt đống lửa nhỏ.
Bộ ba tiếp tục lao đi, để lại sau lưng những ánh mắt biết ơn, hòa lẫn với khói lửa.
Họ vừa chạy vừa chiến đấu, chém ngã những kẻ địch lọt lưới, máu pixel văng tung tóe dọc hành lang tối.
Cuối cùng, hành lang mở ra một khoảng rộng lớn: trước mặt họ là cánh cửa kép cao ngút, khắc hoa văn cầu kỳ, con đường dẫn phòng làm việc của Tử Tước Yofilis.
Nhưng ngay trước cửa ấy, một toán Fallen Elf bât ngờ xuất hiện, giống như chúng đợi sẵn từ đầu, đôi mắt trắng dã lóe lên ánh sáng điên loạn trong bóng tối.
Ren nghiến răng, nâng kiếm. “Chết tiệt, sao chúng luôn xuất hiện quá đúng lúc như thế này.”
“Nhưng thế quái nào mà chúng lại vào được tận nơi này nhỉ?” Ren lẩm bẩm, Asuna và Kirito cũng có suy nghĩ tương tự.
Hành lang đá rỗng rãi dẫn về phía cánh cửa lớn nơi ngài Tử tước đang làm việc vẫn đóng chặt, như thể nó hoàn toàn không liên quan tới sự hỗn loạn đang xảy ra bên trong lâu đài.
Binh lính và thường dân tản mác khắp nơi, nhiều người bị dồn vào góc tường, run rẩy dưới mũi kiếm của những Fallen Elf còn sót lại.
Ren, Kirito và Asuna lao tới, đường kiếm của họ đồng thời lóe sáng thành những vệt ánh bạc.
Dưới sự phối hợp ăn ý giữa cả ba người chơi.
Bọn Fallen gục ngã từng kẻ một, thân hình chúng nổ tung thành những mảnh pixel đỏ rực vương vãi khắp sàn trước khi tan biến vào hư không.
Tiếng kim loại vang vọng, hòa lẫn tiếng hét và tiếng rên rỉ đau đớn.
Mọi thứ tới bây giờ vẫn còn nằm trong tầm kiểm soát, ít nhất là Ren nghĩ như vậy.
Nhưng mỗi lần cậu nghĩ mọi thứ đều ổn, chắc chắn có điều gì đó không ổn sẽ xảy ra.
Và đúng như thế thật, ngay khi cánh cửa lớn được mở ra nhờ giấy phép thông hành đặc biệt mà Kirito nhận được từ Ngài Tử Tước trong nhiệm vụ trước.
“Đám nhóc các ngươi được việc hơn ta tưởng.” một giọng nói lạnh lẽo và khó nghe như tiếng của xác chết luồn vào bên tai của cả ba người.
Từ bóng tối cuối hành lang, một bóng người bước ra. Thân hình của hắn cao như hơi gầy gò, với vết sẹo kéo dài từ trán xuống tận cổ co giật cùng nụ cười méo mó, làn da của hắn nhợt nhạt như xác chết.
Varzak.
Không khí bỗng đặc quánh lại, một áp lực vô hình khiến mọi người khựng lại.
Cả ba người đều cảm thấy chân của mình tê liệt như bị kim đâm, từ khí chất mà kẻ trước mặt này tỏa ra, họ cũng có thể đoán được rằng, hắn ta rất mạnh.
Đôi bàn tay của Kirito hơi lành lạnh khi chạm vào chuôi kiếm, ngạc nhiên khi có một kẻ như vậy xuất hiện ở đây, trong đầu ngay lập tức suy nghĩ đối sách và khả năng chiến thắng.
Ren siết chặt chuôi kiếm, hơi thở trở nên dồn dập.
Cậu ngay lập tức hiểu rõ tình hình, nếu cả ba cùng giao chiến, họ sẽ không kịp đến được chỗ Tử tước…không, còn tồi tệ hơn…sẽ chẳng ai có thể đến và gặp mặt ngài từ tước.
“Đi đi!” đôi môi của Ren bật ra, giọng cậu hơi khàn khàn.
Kirito và Asuna quay phắt lại.
“Cậu định?! Asuna, cậu đi gặp từ tước, tôi và Ren sẽ ngăn kẻ này lại.” Kirito nghiến chặt răng.
“Không, cậu nên đi cùng Asuna. Xin lỗi trước, không phải tôi nghi ngờ khả năng của cậu…nhưng dù là cả hai ta cùng phối hợp, tôi cũng không chắc…”
“Asuna, đưa cậu ta đi đi. Nếu không có ngài Tử tước, cả pháo đài này sẽ sụp đổ.” Ren gầm lên, ép bản thân đứng thẳng, chắn giữa Varzak và con đường phía sau.
Asuna cắn môi, ánh mắt loé lên sự phản đối, nhưng rồi khi nhìn thấy Ren dáng người run nhẹ vì căng thẳng mà đôi mắt vẫn kiên định.
Varzak nhếch môi, nụ cười kéo giãn vết sẹo như một vết thương rỉ máu. “Ồ… một mình thôi sao? Can đảm đấy, nhóc.”
Ren nắm chặt thanh kiếm, lưỡi kiếm khẽ rung, ánh sáng lam nhạt từ kỹ năng chuẩn bị bung tỏa.
Kirito nghiến chặt răng, rồi cuối cùng khẽ đặt tay lên vai Ren một thoáng, “Chúng tôi sẽ quay lại, nhanh nhất có thể.”
Rồi cả hai quay người, Asuna kéo Kirito đi, cánh cửa dần khép lại sau lưng họ, họ đều tin tưởng vào Ren, dù không muốn nhưng họ tin rằng cậu có thể cầm cự được.
Ren hít vào thật sâu, tim đập dồn dập, đối diện với Varzak, kẻ thù mà chỉ cần nhìn thôi cũng khiến bản năng trong cơ thể của cậu, gào thét và yêu cầu đôi chân bỏ chạy.
Nhưng cậu không lùi bước, nỗi sợ chỉ khiến cậu cảm thấy mọi thứ rõ ràng hơn, nó không còn khóa cứng cơ thể của Ren như lúc ban đầu.