Chương 346: Phòng vệ
Những người lính trên tường thành vẫn không ngừng bắn tên xuống.
Từng mũi tên rít lên trong không khí, đâm xuyên qua những tấm giáp mỏng, xé nát thịt và biến kẻ địch thành từng dải pixel đỏ.
Một phần khác đã bỏ lại cung nỏ, rút những thanh kiếm ở bên hông, từng người lính vội vã lao xuống tiếp viện cho đồng đội nơi cổng cảng.
Nhờ vào sự kiên cường ấy, phòng tuyến vẫn trụ vững. Những chiếc thuyền địch bị bắn cháy, bị lật, hoặc vỡ tan thành mảnh gỗ trôi dạt.
Số lượng quân xâm lược vì thế không thể áp đảo tuyệt đối được.
Mỗi lần một nhóm Forest Elf vừa đặt chân lên bờ đá, lập tức bị kẹt lại trong cơn lốc gươm và giáo của những kẻ bảo vệ Yofel.
Cho tới khi sự xuất hiện của những binh lính thuộc phe Fallen Elf, những con quỷ điên cuồng không sợ đau đớn hay mất mạng, mục tiêu của chúng chỉ đơn thuần là giết chóc.
Dẫu đã có dự đoán từ trước, nhưng do số lượng chúng đông đảo, khiến những người lính bên Dark Elf bị đẩy lùi về phía cánh cổng.
Nhưng họ đã phản công lại ngay sau đó, nhờ có sự hậu thuẫn từ những binh lính trên tường thành.
Thế nhưng, bóng đen khổng lồ của con tàu chiến vẫn sừng sững trước cảng, như một tòa thành di động không gì lay chuyển nổi.
Ở trên boong, Thaliondor đứng thẳng, gương mặt âm trầm, đôi mắt dài hẹp ánh lên vẻ tự mãn.
Làn gió lạnh rít qua những lọn tóc màu vàng kim óng ánh của hắn, nhưng khóe môi cong thành một nụ cười lạnh lẽo và tàn nhẫn.
Hắn đã làm được điều mà bao thế hệ tổ tiên không thể.
Những kẻ hèn nhát ấy từng chết gục dưới chân tường thành Yofel, không bao giờ bước qua nổi cánh cổng lạnh lẽo này. Nhưng hôm nay, dưới bàn tay của hắn, tàu chiến đã phá nát bến cảng, quân lính đã giẫm lên nền đất cấm địa ấy.
Thaliondor sẽ viết lại lịch sử bằng máu.
…Mặc dù hắn hiểu, chiến thắng này không phải chỉ của riêng hắn.
Ánh mắt hắn liếc ngang.
Người đồng hành của hắn, Varzak, vẫn đứng đó như một khối thịt chết lạnh lẽo và quái dị, chẳng khác gì tượng đá mọc lên từ bóng tối.
Khuôn mặt hắn nhợt nhạt như xác chết, con mắt duy nhất như hố đen không đáy nhìn xuống những Forest Elf và Fallen Elf đang say máu giết chóc.
Vết sẹo gớm ghiếc chạy dài qua một bên mắt khẽ co giật, như thể chính máu tanh và tiếng hét đang khiến hắn phấn khích.
Đó là một cảnh tượng làm sống lưng thẳng tắp Thaliondor thoáng run rẩy. Một cảm giác buồn nôn nhỏ vụt qua, như thể hắn đang đứng kề bên một thứ gì đó không thuộc về thế giới này.
Một Fallen Elf, kẻ đã phản bội ánh sáng, chối bỏ tổ tiên, và biến thành công cụ chết chóc.
Thaliondor ghê tởm hắn, nhưng… hắn không thể phủ nhận sức mạnh mà Varzak mang tới.
Chính sự hiện diện của con quái vật này mới khiến hắn đủ tự tin kéo cả một hạm đội lao vào Yofel.
Hắn nghiến răng, đẩy cảm giác khó chịu xuống tận đáy lòng. Trong mắt Thaliondor lúc này, chỉ còn lại cánh cổng thành cổ kính, và ảo vọng điên cuồng của hắn: đặt dấu ấn của mình lên lịch sử Aincrad bằng biển máu.
Nhưng hắn cũng cảm thấy lo lắng khi lũ Dark Elf vẫn cứ như một bức tường vững vàng không thể bị xuyên thủng, dù hắn có dốc thêm bao nhiêu binh lực.
“Tới lúc ngươi nên làm điều gì đó.” Thaliondor nhìn Varzak, nhưng tên Fallen Elf chỉ cười nhạt.
Tiếng tù và vang lên, trầm đục như tiếng gọi từ vực thẳm.
Từ boong tàu chiến khổng lồ, đám Fallen Elf ập xuống như lũ quạ đêm.
Bóng dáng của những chiếc áo choàng đen phấp phới, tiếng giáp sắt va chạm cùng tiếng gào thét man dại khiến cả bến cảng như chìm trong ác mộng.
Khác với những Forest Elf còn giữ trật tự, Fallen Elf lao đi như kẻ mất trí, vũ khí của chúng nhuốm máu đỏ rực, loang lổ những vết sẹo méo mó, như bị nguyền rủa bởi bóng tối.
Chúng chém giết bất chấp. Mỗi một đòn tấn công được tung ra đều đi kèm tiếng rít ghê rợn, những giọt máu bắn tung tóe như mưa rồi tan thành từng mảnh Pixel nhỏ.
“Chặn chúng lại! Không được để vượt qua!” Kizmel hét, giọng cô vang vọng trên chiến địa.
Hàng phòng thủ bên trong rúng động, gần như sụp đỏ trước đợt tấn công điên cuồng. Bất cứ Fallen Elf nào cố gắng tiếp cận đội ngũ phòng vệ, chúng ngay lập tức bị gươm và giáo dồn chém, rồi biến thành tro pixel đỏ ngay dưới chân cổng thành.
Asuna lao vun vút như ngọn gió, thanh rapier đâm xuyên qua từng khe hở giữa những bộ giáp bạc sáng loáng của kẻ thù.
Kirito đoạn hậu cho cô ngàng tia chớp, chắn ngang bằng thanh kiếm một tay của mình, gạt một lưỡi rìu khổng lồ rồi phản công chỉ trong chớp mắt.
Ren theo sát ngay phía sau, cậu tung mình sang một bên, lưỡi kiếm lóe sáng, phạt ngang bụng một kẻ điên loạn đang rít gào.
Sau tất cả cánh cổng vẫn đứng vững. Những vụn máu pixel phủ kín mặt đất.
Trên boong tàu, Thaliondor nghiến chặt răng. “Chúng cứng đầu hơn ta tưởng….”
Ngay bên cạnh, Varzak khẽ bật cười. Một nụ cười méo mó, khô khốc, như thể hắn đang thưởng thức một trò tiêu khiển hơn là trận chiến.
Vết sẹo rết trên mặt hắn co giật, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào cánh cổng làm từ sắt của Yofel.
“Đừng phí sức vào những bức tường.” Hắn cất giọng khàn khàn, kéo dài như tiếng xương nghiến. “Ta biết một lối đi. Một con đường hơi bẩn thỉu một chút…. Chỉ cần cánh cổng ấy bị phá… ta có thể dẫn quân đi thẳng vào tim của Yofel.”
Thaliondor xoay phắt sang, ánh mắt lóe lên tia sáng tham lam, “Ngươi nói… thẳng vào phòng làm việc của tử tước Yofilis?”
Varzak gật đầu, chậm rãi, nụ cười của hắn lộ ra như một vết rách kinh tởm trên khuôn mặt chết chóc.
“Đúng vậy.” Varzak khẽ nghiêng đầu, nụ cười méo mó kéo căng vết sẹo dài trên mặt hắn. “Và khi máu của kẻ đó nhuộm đỏ những bức tường này… Yofel sẽ tự sụp đổ từ bên trong, chẳng cần chúng ta phải động thêm một ngón tay.”
“Nhưng…” Thaliondior cau mày, giọng y còn vương chút do dự. “Nếu hắn ta không có mặt trong đó thì sao? Nếu đây chỉ là một cái bẫy?”
Trong thoáng chốc, không khí như ngưng đọng. Varzak nheo mắt, im lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng sóng biển còn gầm rú dưới chân thành.
Sự im lặng của hắn chẳng khác nào một lời quở trách, khiến Thaliondior bất giác nuốt khan.
Cuối cùng, Varzak khẽ bật cười, nụ cười khàn đục như gỉ sắt cọ vào nhau, “Hắn ta là một kẻ bệnh hoạn, đắm chìm trong vỏ bọc phù phiếm mà chính hắn tạo ra.”
Hắn siết chặt cán kiếm, giọng như nhỏ giọt từng lời, “Từ sau khi nhận được món quà của ta… hắn sẽ không bao giờ dám bước ra khỏi căn phòng ấy nữa.”
“Ngươi chắc chứ?” Thaliondior vẫn cố hỏi thêm, đôi mắt ánh lên sự bất an.
“Ta hiểu hắn hơn bất cứ ai.” Varzak gằn giọng, ánh nhìn như đốt cháy khoảng tối trước mặt. “Yofilis sẽ không gặp bất kỳ ai trực tiếp nữa… bởi chính khuôn mặt đáng thương của hắn đã là bản án giam cầm cả đời rồi.”
Một tràng cười chát chúa bật ra từ cổ họng Varzak, hòa vào tiếng trống trận từ ngoài bờ cảng, khiến cả bầu trời như run rẩy.
Thaliondior khẽ nhíu mày, dường như vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Nhưng ánh mắt đỏ rực của Varzak khiến hắn không dám hỏi thêm.
Ngọn lửa chiến tranh hắt lên những đường sẹo vặn vẹo trên khuôn mặt hắn, làm nó trở nên méo mó như một mặt nạ ma quỷ.
“Vậy thì… phá cổng.” Varzak cất giọng, trầm đục, như lệnh tử thần.
Đám Fallen Elf phía sau gào thét, dựng lên hàng khiên gỗ tạm bợ và bắt đầu đẩy về phía thành.
Tiếng trống trận dồn dập, hoà cùng tiếng sóng còn chưa tan từ cú va chạm con tàu, tạo thành một thứ âm nhạc hỗn loạn báo hiệu cơn ác mộng đang ập tới.
Ở bên kia, Kizmel, Ren, Kirito và Asuna đã sẵn sàng. Cổng thành vẫn khép chặt, nhưng áp lực từ bên ngoài như muốn nghiền nát cả những tảng đá già cỗi của lâu đài.
“Chúng không có dấu hiệu sẽ dừng lại.” Kirito siết chặt thanh kiếm, mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng.
Bỗng nhiên, một tiếng rít dài xé toạc bầu không khí, vang lên từ chiến hạm khổng lồ ngoài khơi.
Mọi cánh nỏ khổng lồ trên boong đồng loạt nghiêng xuống, dây cung nặng nề rung lên một cách dữ dội.
“Coi chừng phía sau!” một người lính hét lớn.
Loạt tên khổng lồ như những cột gỗ được phóng đi, lao xuyên qua khoảng không rồi đập thẳng vào cánh cổng sau lưng đội phòng thủ.
Âm thanh va chạm vang lên, tiếng gỗ nứt vỡ ngay sau lưng những người lính, những mảnh vụn bay tung tóe.
Một mũi tên cắm phập xuống nền đá, rung lên bần bật như một cây thương khổng lồ cắm giữa chiến trường.
“Cánh cổng… hỏng rồi!” một binh sĩ kêu thất thanh, giọng lạc đi vì kinh hoàng.
Không kịp gia cố, một loạt mũi tên tiếp theo giáng xuống, phá tan bản lề nặng nề và ép cánh cổng mở toang trong tiếng gầm vang rền như sấm.
Bức tường phòng thủ sụp đổ ngay sau lưng họ. Những người lính buộc phải lùi vào sâu bên trong, rút vội khỏi vị trí cố thủ ban đầu.
Và từ khoảng trống đen ngòm nơi cổng thành bị phá vỡ, những bước chân dồn dập ập tới.
Tiếng gầm thét man dại của Fallen Elf và Forest Elf vang vọng, đội hình kẻ thù như một cơn lũ hắc ám tràn vào, mang theo mùi máu tanh và lửa cháy.
Chiến trường đã chính thức dịch chuyển vào bên trong.
Tiếng gỗ vỡ nát chưa kịp dứt thì một bóng đen khổng lồ đã lao vào, ngọn giáo sắt dài loang loáng trong không khí.
Nhưng chỉ trong tích tắc, Kizmel đã lướt lên phía trước.
“Đứng lại ở đây!” giọng cô vang như sấm, thanh kiếm hơi cong nhẹ xé toạc khoảng không, chặn đứng cú đâm và hất văng kẻ thù lùi ngược lại, để lại vệt máu bắn tung tóe trên sàn đá.
Ngay sau lưng cô, Ren và Kirito gần như đồng loạt bước ra, kiếm rút thẳng, ánh sáng của kỹ năng lóe lên thành vệt xanh trắng chói mắt.
“Kirito, phía bên trái.”
Hai thanh kiếm vẽ thành một đường chéo, chém phập xuống hai Fallen Elf vừa lao tới, những dải pixel đỏ vỡ vụn văng ra như mưa.
Asuna bắt được cơ hội, cô không chần chừ, lao lên như một mũi tên, thanh kiếm rapier trong tay đâm liên tục thành những đường sáng xuyên thủng áo giáp mỏng manh của kẻ địch, đẩy cả nhóm quân phía sau phải khựng lại.
Tiếng hò hét của quân địch dội dồn trong đại sảnh. Hàng trăm bước chân dẫm rầm rập, ánh sáng của kim lại trên vũ khí tới trước cả hình dạng của lẻ thù.
Nhưng ngay chính giữa, bốn người họ, Ren, Kirito, Asuna và Kizmel, xếp thành một hàng chắn ngang.
Lưỡi kiếm va chạm, tia lửa tóe sáng. Tiếng gầm thét, tiếng kim loại chát chúa, tiếng thân thể ngã gục hòa lẫn thành một bản giao hưởng hỗn loạn.
Ren nghiến chặt răng, bàn tay run run nhưng ánh mắt không hề dao động.
Cậu nghe rõ nhịp thở gấp gáp của Kirito ở bên cạnh, thấy rõ ánh sáng quyết liệt trong mắt Asuna, và cảm nhận nhịp chân vững chãi của Kizmel.
“Giữ vững hàng ngũ!” Kizmel hô vang, giọng cô át cả tiếng gươm giáo rền vang.
Và thế là, giữa biển quân thù cuồng loạn, bốn thanh kiếm lóe sáng như bốn vì sao đơn độc chống lại màn đêm đang tràn tới, theo sau là những binh sĩ quả cảm của Dark Elf.