Chương 344: Phòng Vệ.
Không khí vốn chỉ vừa lắng xuống đôi chút thì lại bị xé toạc bởi sự xuất hiện của những chiến thuyền khác nơi chân trời.
Âm thanh của trống trận và tiếng sóng vỗ hòa vào nhau, như thể cả mặt biển cũng đang gầm rú.
“Đó… chỉ là màn dạo đầu thôi.” Người chỉ huy khẽ lẩm bẩm, đôi mắt hằn sâu sự mệt mỏi nhưng vẫn sáng rực trong ánh lửa bập bùng.
Không cho phép bản thân chần chừ, ông lập tức quay lại ra lệnh:
“Tiếp tục bắn đá! Phải tổn hại chúng, phải làm chúng chậm lại bằng mọi giá!”
Ông siết chặt nắm tay, rồi quát lớn, “Người đâu! Mau đi triệu tập thêm binh lực, thả toàn bộ thuyền ra!”
Âm thanh hối hả vang lên dọc theo tường thành. Binh lính chạy đi trong tiếng giáp trụ va chạm, tiếng hò hét rộn rã.
Dưới ánh đuốc, những gương mặt nhễ nhại mồ hôi của họ căng ra, nhưng trong mắt vẫn ánh lên quyết tâm. Họ vẫn còn sức, vẫn còn đủ để chặn đứng bước tiến kẻ thù.
Người chỉ huy hít sâu một hơi, rồi nhìn sang, “Kỵ sĩ Kizmel.”
Giọng ông trầm xuống, xen lẫn cả sự tin cậy lẫn lo âu. “Nhờ cô lo việc thả thuyền. Tôi buộc phải ở lại đây để giữ vững tinh thần những người này. Nhưng ở bến dưới cũng cần một người dẫn dắt… lỡ đâu quân địch vượt qua được tuyến trên này thì…” Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt thoáng u tối. “Giá mà ngài tử tước ở đây…”
Một cái bóng ngắn ngủi của sự tiếc nuối trôi qua.
“Tôi hiểu.” Kizmel đáp khẽ, giọng cô kiên định như lưỡi kiếm rút ra khỏi vỏ. Không cần nói thêm, cô ra hiệu cho Asuna, Kirito và Ren đi cùng.
Tiếng bước chân họ vang dội trên hành lang đá lạnh lẽo, kéo dài thành nhịp điệu khẩn trương.
Bóng họ thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh sáng chập chờn, rồi dồn dập lao thẳng xuống cổng cảng chính.
Và khi đến nơi…
Cả nhóm khựng lại một nhịp. Một đội quân gần trăm người đã trực sẵn, hàng ngũ chỉnh tề trước bóng tối mênh mông của mặt hồ nước.
Gió mang theo hơi lạnh thổi tung cờ xí và áo choàng, khiến khung cảnh giống như một bức tranh khắc họa trước cơn bão lớn.
Ở phía xa, tiếng mái chèo của kẻ thù rập rình vang vọng lại, nhịp nhàng, trầm đục, như tiếng trống tang cho chính nơi này.
Làn sương tiếp tục tách ra, để lộ bóng dáng những con thuyền lớn hơn trước, cao và dày như bức tường di động.
Kizmel bước lên bậc cao nhất, giọng cô vang dội giữa bầu không khí căng thẳng, “ Hỡi những người lính quả cảm, hãy ngẩng cao đầu! Chúng ta là những người bảo vệ pháo đài này, nhưng luôn luôn có những kẻ ngu xuẩn muốn xâm phạm chúng ta, hay cho chúng thấy hậu quả của việc ngu xuẩn này, tất cả sẽ phải trả giá!”
Một tràng hô vang đáp lại, như sấm dội vào sương mù.
Ren hít sâu một hơi. Bàn tay cậu khẽ run, những ngón tay bấu chặt lấy chuôi kiếm như muốn khắc nỗi sợ vào thép lạnh, nhưng ánh mắt thì đã thôi dao động.
Trong đôi đồng tử ấy không còn sự chênh vênh, chỉ còn một ngọn lửa cố chấp bừng sáng.
Cậu liếc sang hai người bạn đồng hành. Asuna vẫn còn thoáng lo lắng, ngực khẽ phập phồng theo từng hơi thở gấp, tay cô đặt sẵn trên chuôi rapier.
Kirito thì nheo mắt, căng người như một sợi dây cung sắp bật tung.
Họ cùng nhìn theo hướng mặt hồ nơi những chiếc thuyền chở kẻ địch đang cố đổi hướng, rẽ sang trái để né khỏi cơn mưa đá trút xuống từ bức tường thành xám đen.
Tiếng đá lớn nện xuống mặt nước vang lên như sấm. Bọt trắng và những cột nước tung cao, từng hố sâu chớp nhoáng mở ra rồi vỡ vụn.
Một vài chiếc thuyền bị ép sát vào vách đá lởm chởm, lườn thuyền cào mạnh, rít lên những âm thanh chói tai như tiếng gươm mài vào đá.
Vài mảnh gỗ vụn văng lên, hòa vào không khí đầy mùi hắc và cháy xém.
Dù lúng túng, vụng về như một bầy cá bị lùa vào lưới, kẻ địch vẫn nhanh chóng lấy lại thế cân bằng.
Đội hình thuyền của chúng rẽ đôi, tách làm hai cánh, lẩn tránh những đòn công kích như bão từ trên cao.
Sự hỗn loạn chỉ kéo dài chốc lát, rồi dòng chiến thuyền lại tụ lại, hùng hổ tiến về phía trước, giống như một con quái vật nhiều đầu vừa bị chặt đứt lại mọc ra.
Nhưng không phải tất cả đều vượt qua được.
Một vài chiếc bị đá nện thủng đáy thuyền, chìm xuống, để lại tiếng gào thét ngắn ngủi rồi bị nuốt chửng bởi sóng nước.
Một vài chiếc khác vội lách đi, va vào đồng bọn, gãy mái chèo, nghiêng ngả trong tiếng chửi rủa và va đập.
Trận chiến hỗn loạn biến cả mặt nước thành một ván cờ sinh tử, nơi từng nhịp sóng, từng cú rơi của hòn đá cũng đủ xoay chuyển cán cân.
Nhưng Ren hiểu rõ, nhịp tấn công dữ dội ấy sẽ không kéo dài được bao lâu. Kho đạn dược của họ không phải vô tận.
Những hòm đá cũng phải mất hàng chục người mới vận chuyển được, mũi tên cũng cần thêm thời gian để chế tác.
Đâu đó sau lưng bức tường thành Yofel, chắc chắn binh lính đang lo lắng, khi dần nhận ra những rương đựng đá và ống tên đang vơi đi nhanh chóng.
“Được rồi… thả thuyền!”
Giọng của Kizmel vang lên như lưỡi kiếm chém rách màn sương đặc quánh. Ngay lập tức, đội quân dưới bến cảng chuyển động.
Họ xô mạnh những chiếc thuyền nhỏ xuống mặt nước đen ngòm, tiếng gỗ va chạm vang lên lách cách trong không khí ẩm lạnh.
Thoạt nhìn, kế hoạch có vẻ rõ ràng, một đòn phản công trực diện, dùng thuyền nhỏ áp sát rồi đánh phủ đầu trước khi chiến thuyền địch kịp tiến đến.
Ren thoáng nghĩ rằng sẽ có một toán quân lao lên, xông thẳng vào đội hình kẻ thù. Nhưng… không một ai bước lên thuyền.
Thay vào đó, binh lính lặng lẽ chất thêm những thùng gỗ, những vật liệu quấn vải dầu và dây thừng lên boong.
Những chiếc gondola nhẹ bẫng trôi dạt, không người cầm lái, chỉ bị dòng nước cuốn đi, hướng thẳng ra màn sương mù phủ kín mặt biển.
Ở phía bên kia, tên chỉ huy Forest Elf cau mày quan sát.
Làn sương tan loãng, để lộ những mảnh bóng đen đang trôi đến. Hắn biết hỏa lực từ pháo đài đã yếu dần, tiếng đá rơi và mũi tên gãy vụn giờ chỉ còn lác đác.
Đây chính là thời cơ hắn chờ đợi. Một mệnh lệnh thôi, và công lao này sẽ mở đường cho hắn bước thẳng vào lòng tin của hoàng gia.
“Tiến lên! Ép sát bến cảng, không cho chúng kịp trở tay!”
Chiến thuyền của Forest Elf rùng mình chuyển động, mái chèo khua loạn, gợn sóng loang rộng cả mặt nước. Trong ánh mắt hả hê của tên chỉ huy, hắn chỉ kịp thoáng lẩm bẩm:
“Bọn chúng muốn chủ động tấn công để nắm thế… Một lũ ngu xuẩn. Nghiền nát chúng ngay khi áp sát.”
Hắn liếc sang những kẻ con người mà chúng đã mua chuộc hoặc ép buộc để làm thủy thủ.
Thân hình gầy gò, ánh mắt trống rỗng, nhưng đôi tay họ vẫn kéo mái chèo một cách thành thục.
Cho dù bọn người này hèn nhát và đáng khinh, chúng vẫn khéo léo bù đắp cho sự kém cỏi trong điều khiển thuyền của lính Forest Elf. Và với hắn, chừng đó là quá đủ để nghiền nát vài con thuyền gondola trôi dạt kia.
Những chiếc gondola trôi lặng lẽ như những bóng ma giữa màn sương.
Ban đầu, chúng chỉ là những mảng gỗ bé nhỏ, lững lờ theo dòng nước, nhưng Ren nhìn thấy những thùng dầu được buộc kỹ dưới boong, những cuộn vải tẩm nhựa cây và que lửa được giấu kín giữa các hòm hàng.
Một mùi hắc thoáng qua khi gió đổi chiều; mùi hắc ấy không phải mùi của không khí ẩm ướt mà là mùi nhựa cháy, mùi của thứ sẽ biến nước thành lò lửa.
Chiến thuyền của Forest Elf lao đến, thủy thủ la hét, mái chèo rẽ nước như muốn nuốt chửng không gian.
Tên chỉ huy mỉm cười đầy tự mãn, vươn tay ra ra lệnh tăng tốc, tin rằng chỉ cần một cú tông mạnh mẽ sẽ nghiền nát mấy chiếc thuyền không người kia.
Và rồi, va chạm xảy ra như tiếng sấm, gỗ va gỗ, dây thừng bị kéo đứt, những tia lửa nhỏ bắn tóe lên khi mạn thuyền cọ vào mạn gondola.
Những tia lửa ấy chạm vào vải tẩm dầu, và trong một khoảnh khắc, lửa bùng to như một chiếc mặt trời nhỏ.
Tiếng la hét lập tức nghẹn lại, thay bằng âm thanh rít của lửa nuốt gỗ, tiếng nổ lẻ tẻ khi các hòm hàng chứa chất dễ cháy phát nổ.
Ngọn lửa liếm vào sàn thuyền, ăn sang dây thừng rồi tung bắn lên mặt hồ những giọt lửa rơi xuống mặt nước và bốc cháy, tạo thành những đốm sáng đỏ cháy lăn tăn trên bọt sóng.
Cột khói đen cuộn lên như cột buồm thứ hai, phủ kín cả bầu trời thấp.
Cảnh tượng trở nên hỗn loạn quá nhanh: một chiếc chiến thuyền bị bén lửa ở mạn, gỗ rên rỉ rồi sụp, thủy thủ nhảy xuống nước trong tuyệt vọng.
Chiếc khác mất điều khiển, cột buồm cháy như ngọn đuốc trôi, tiếng la hét, tiếng gãy, tiếng nước tung lên hoà vào nhau thành bản nhạc của tận thế.
Tên chỉ huy Forest Elf sững sờ, mắt trợn ngược khi thấy đội hình mình bị xẻ nát không phải bởi đá hay mũi tên, mà bởi một thứ mà chúng tưởng là vô hại, vài chiếc gondola lạc lõng.
Giờ chính những con thuyền nhỏ bé này lại biến hạm tàu hơn ba mươi con thuyền của chúng thành những ngọn đuốc trôi nổi trên mặt nước dưới ánh sáng của bình minh.
Trên bờ, Kizmel không giấu vẻ hài lòng lạnh lùng. Cô đã biết họ cần tạo ra khoảnh khắc hoảng loạn để bù vào hỏa lực đang cạn.
Asuna ôm chặt chuôi rapier, mặt cô trắng bệch nhưng ánh mắt lại cứng rắn hơn, Kirito siết chặt tay nắm kiếm, nhìn theo từng thân thuyền cháy và tính toán những bước tiếp theo.
Ren cảm nhận được nhiệt độ của trận chiến như một thứ áp lực vật lý, tay cậu không còn run mà chắc như thép, tim cậu chuyển thành một nhát dao lạnh lùng, đây là lúc phải trả lời lại bằng hành động.
Song, đúng vào khoảnh khắc tưởng như thế trận đã nghiêng về phía họ, tiếng kèn lệnh chói tai đột ngột vang lên từ xa.
Âm thanh ấy khó chịu và nguy hiểm, xuyên qua cả khói lửa và tiếng gào thét, như một lưỡi dao rạch toạc không gian.
Màn sương mù bị xé toạc, và từ đó, một bóng đen khổng lồ dần hiện ra. Sóng biển trào dâng, mặt nước bị rẽ đôi thành những con đường bọt trắng khi thân hình đồ sộ của nó lao tới.
Đó là một chiến thuyền khổng lồ, cao hơn hẳn so với những con thuyền chiến vừa cố đổ bộ vào bến cảng, thân tàu bọc gỗ sẫm nẹp kim loại, mũi tàu khắc hình đầu thú há miệng như gầm rú.
Nó tông thẳng vào đám thuyền đang bốc cháy.
Những con thuyền gondola nhỏ vỡ vụn dưới cú va chạm khủng khiếp, lửa và gỗ vụn tung lên trời, dội xuống như cơn mưa đỏ rực.
Nhưng con quái vật bằng gỗ và sắt ấy chẳng hề chậm lại; ngược lại, nó dùng chính thân mình để nghiền nát những mảnh thuyền bốc lửa, rồi hiên ngang vượt qua biển cháy như thể đó chỉ là lớp sóng mỏng.
Ren cảm giác đất dưới chân cũng rung lên khi con tàu ấy lao thẳng về phía cổng cảng.
Một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng cậu, nếu những chiếc thuyền nhỏ kia chỉ là những nhát dao găm, thì chiến thuyền này là một thanh đại đao, nặng nề và tàn nhẫn, đang bổ thẳng xuống tim của Yofel.
“Không thể nào…” Asuna thở dốc, đôi mắt mở to. Kirito nghiến răng, hai bàn tay đã siết chặt chuôi kiếm như muốn bẻ gãy nó.
Kizmel thì đứng bất động trong chốc lát, gương mặt nghiêm nghị như được khắc đá, ánh mắt lóe lên tia nhìn lạnh lẽo của một chiến binh đã sẵn sàng đối mặt với cái chết.
Tiếng kèn lệnh vang vọng lần nữa, dài và dữ dội, hòa cùng âm thanh sóng gầm, thúc giục con quái thú khổng lồ ấy lao nhanh hơn về phía cổng cảng đang run rẩy trước sức ép của nó.