Chương 343: Phòng Vệ.
“Chúng tới rồi…” Kizmel khẽ lẩm bẩm, giọng cô trầm xuống, mang theo sự nghiêm nghị của một kỵ sĩ.
Thanh kiếm tuốt khỏi vỏ với tiếng ngân lanh lảnh, ánh thép xanh xám ánh lên dưới ánh sáng yếu ớt của bình minh. “Tất cả, chuẩn bị chiến đấu!”
Ngay khi lời nói vừa dứt, tiếng chuông cảnh báo vang vọng khắp lâu đài. Âm thanh rền rĩ ấy xuyên qua cả tường đá, đánh thức từng ngóc ngách còn ngái ngủ, biến sự im lặng của rạng sáng thành một cơn chấn động khẩn trương.
Binh lính Dark Elf vội vàng kéo giáo, dựng khiên, các cung thủ đã kéo sẵn cây cung của mình, hàng hàng lớp lớp tràn ra tường thành như những bóng đen sẵn sàng nghênh chiến.
Từ phía hồ, những con thuyền dài của Forest Elf lao ra từ màn sương đặc quánh, càng lúc càng gần.
Hàng áo choàng xanh lá tung bay trong gió, giáp bạc phản chiếu thứ ánh sáng nhập nhoạng mờ mịt, khiến chúng trông chẳng khác gì những bóng ma của khu rừng tiến công trong đêm.
Khoảng hai mươi chiếc thuyền…
Người đội trưởng đội gác siết chặt cán thương, ánh mắt bùng lên sự cứng rắn. Ông hạ tay xuống, giọng dõng dạc vang lên, “Bắn!”
Tiếng cơ khí rít lên. Những cánh tay khổng lồ của máy bắn đá đồng loạt bật mạnh.
Ngay tức khắc, những khối đá nặng hàng chục cân được phóng vút đi, xé rách màn sương, rít lên như tiếng gầm man dại.
Khoảnh khắc tiếp theo là một tiếng nổ rung chuyển cả không gian. Một chiếc thuyền đi đầu hứng trọn cú đánh, mạn gỗ nát toác, vỡ vụn thành từng mảnh, nước từ mặt hồ ập vào dữ dội.
Tiếng kêu thất thanh vang lên, hòa cùng tiếng vỡ gãy của gỗ và tiếng ù ù của nước nuốt trọn con thuyền.
Chưa kịp hoàn hồn, cơn mưa thiên thạch bằng đá đã trút xuống. Mặt hồ bùng nổ trong từng đợt sóng trắng, bọt nước bắn tung tóe lên không trung.
Những con thuyền trung cỡ chao đảo dữ dội, cột buồm gãy đôi kêu răng rắc, một vài chiếc ngả nghiêng rồi chìm xuống nhanh chóng như bị chính hồ nước nuốt trọn.
Ren đứng trên tường thành, bàn tay siết chặt vào lan can đá, toàn thân căng cứng.
Tiếng nổ, tiếng gào thét, tiếng gió và tiếng sóng hòa quyện vào nhau thành một thứ khúc nhạc hỗn loạn đến nghẹt thở.
Cậu nuốt khan, cố giữ cho bản thân bình tĩnh, nhưng trái tim lại đập mạnh như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.
Asuna yên lặng, ánh mắt hơi lo lắng khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mặt, nhưng đôi bàn tay đã đặt sẵn lên chuôi kiếm rapier.
Kirito thì chỉ khẽ nheo mắt, mái tóc đen còn ướt từ đêm dài lặng lẽ dính vào má, nhưng bàn tay đã siết chặt thanh kiếm.
Bên dưới bức tường của pháo đài, khung cảnh hỗn loạn dần được ổn định lại, khi những chiếc tàu của kẻ thù đã lấy lại được sự ổn định, và chúng tiếp tục lao tới.
Tiếng hò hét vang lên từ phía những con thuyền còn trụ vững.
Hàng trăm chiến binh Forest Elf lập tức dựng cung, động tác đồng loạt và sắc bén và lạnh lẽo như một cơn sóng xanh sẫm đang dâng lên.
Trong tích tắc, cả bầu trời như sáng rực khi vô số mũi tên bạc lóe sáng dưới ánh sáng nhợt nhạt xuyên qua màn sương. Một cơn mưa tên khổng lồ rít gió lao thẳng về phía tường thành.
“Nâng khiên lên!” tiếng hô rền vang khắp pháo đài.
Ngay lập tức, hàng loạt lá chắn được những người lính Dark Elf dựng thành bức tường thép đen dày đặc.
Tiếng lách cách dồn dập vang lên khi mũi tên găm vào kim loại, chấn động mạnh đến mức khiến cả tường thành như rung lên.
Vài mũi xuyên lọt qua kẽ hở, buộc binh lính phải né tránh trong khoảnh khắc nguy hiểm.
Ren rụt vai lại theo bản năng khi nghe tiếng “vụt” sát mang tai, mũi tên cắm phập vào mấy thùng gỗ ngay bên cạnh, vụn gỗ vỡ tung rồi bắn ra..
Asuna siết chặt thanh rapier, đôi mắt ánh lên sự căng thẳng, “Chúng có cung thủ mạnh hơn mình tưởng…”
Kirito nghiêng người, mắt theo dõi từng đợt bắn trả, giọng thấp hẳn xuống khi nhìn thấy vài kiếm sỹ của kẻ địch, dựa vào kinh nghiệm và trực giác của cậu, chúng mạnh hơn nhiều so với những kẻ mà họ từng đối mặt, “Nếu chúng áp sát thành công, sẽ còn tệ hơn.”
Lần này, phía hồ lại vang lên một loạt tiếng “rào rào” Forest Elf đã bắt đầu dựng khiên gỗ lớn để che chắn cho những chiếc thuyền còn nguyên.
Phía sau tấm khiên, hàng chiến binh đang dùng mái chèo dồn sức đẩy, từng chút một tiến sát tường thành, mặc cho đá và tên vẫn xé nát màn sương.
Kizmel siết chặt thanh kiếm, ánh mắt bùng cháy như thép nung đỏ. “Đừng để chúng chạm vào chân tường! Nếu chúng áp thang, lâu đài sẽ rơi vào hỗn loạn!”
Tiếng hô đồng loạt của lính Dark Elf dội vang, gầm lên át cả tiếng gió, như để chống lại nỗi sợ đang lan dần trong từng trái tim.
Những mũi tên của Dark Elf như những dải mưa đen, trút xuống mặt hồ, xuyên qua khiên gỗ và giáp bạc của Forest Elf.
Tiếng kêu đau đớn, tiếng vỡ nát của những mảnh pixel đỏ loang ra mặt nước, tất cả hòa thành một bản nhạc hỗn loạn của chiến trường.
Máy bắn đá tiếp tục gầm vang, từng viên đá khổng lồ xé tan bầu trời rồi nện thẳng xuống những con thuyền đang cố tiến lên.
Một chiếc thuyền bốc cháy khi mảnh gỗ ma sát va vào dầu hắc, biến thành ngọn đuốc khổng lồ giữa sương mù.
Hai con thuyền khác bị lật úp, kéo theo hàng chục chiến binh chìm nghỉm xuống làn nước lạnh giá.
“Trúng rồi! Đẩy chúng xuống hồ đi!” một binh lính Dark Elf hét lên đầy phấn khích, nhưng sự hân hoan ấy không kéo dài.
Từ trong làn khói lửa mịt mù, sáu con thuyền cỡ trung của Forest Elf vẫn kiên cường lao tới, những tấm khiên dày che chắn kín toàn bộ mạn thuyền.
Tên và đá bắn vào chỉ tạo nên âm thanh thình thịch, như đang đập vào một bức tường di động.
Ren cau mày, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của kẻ địch. “Không ngờ chúng có thể tiến sát đến mức này…”
Kirito nghiến răng, tay đặt lên chuôi kiếm. “Nếu chúng áp sát tường thành, trận chiến sẽ đau đầu hơn nhiều.”
Không khí trên tường thành trở nên đặc quánh, những binh sĩ Dark Elf dồn sức nạp tên, hò hét để giữ vững nhịp bắn.
Nhưng hơi thở của họ đã nặng nhọc, bờ vai run lên dưới trọng lượng của khiên và giáp. Dù sĩ khí còn đó, song sự kiên nhẫn đã bị bào mòn sau thời gian chiến đấu ngắn ngủi những căng thẳng..
Kizmel, đứng ở vị trí cao nhất, hất mái tóc dài trong gió lạnh, giọng cô vang lên như lưỡi kiếm rút khỏi vỏ, “Đừng nao núng! Sáu chiếc thuyền còn lại cũng sẽ chìm nếu chúng ta giữ vững hàng ngũ!”
Nhưng trong đôi mắt Ren, bóng dáng kẻ thù đang ngày càng lớn dần, mái chèo của chúng quạt mạnh lên mặt hồ, tạo thành những cột nước dựng đứng.
Khoảng cách giữa lâu đài và những con thuyền ấy… chỉ còn lại vài chục mét.
Một tiếng kèn dài, lạnh lẽo vang lên từ phía quân địch. Và ngay khoảnh khắc ấy, hàng loạt chiếc thang dây, móc sắt bắt đầu được quăng lên bờ tường thành.
“Chúng sắp áp thang rồi!” Asuna thốt lên, siết chặt thanh rapier trong tay.
Trận giáp chiến trên tường thành… đã không thể tránh khỏi.
“Nhanh, bê đá! Đừng để chúng trèo lên!” giọng Ren khản đặc, cậu lao tới, nhấc một khối đá nặng trĩu và ném thẳng xuống.
Rầm! viên đá đập trúng thang dây, nghiền nát hai Forest Elf đang leo, máu pixel vỡ tung thành vệt đỏ rực trên màn sương.
Những binh sĩ khác thấy vậy cũng gào lên, hối hả làm theo, đá và dầu hắc liên tiếp được hất xuống, tạo thành cơn mưa chết chóc phủ đầu quân địch.
“Bắn!” mệnh lệnh khẩn cấp vang lên, và ngay lập tức, một loạt cung tên rít gió bay ngược lên từ dưới thuyền địch.
“Đứng sau khiên! Che chắn cho họ!” giọng của người chỉ huy vang dội.
Những chiến binh cầm khiên, giương tấm lá chắn khổng lồ dựng thành bức tường đen, đứng thành hàng ngang trước Ren và nhóm bạn.
Hàng loạt những tiếng choang choang choang vang lên khi mũi tên găm vào mặt khiên, rung bần bật như muốn xuyên thủng.
Một vài mũi xuyên qua khe hở, cắm phập vào vai, vào đùi của những người đứng phía sau. Tiếng rên đau đớn xen lẫn tiếng quát trấn an.
Asuna nghiến chặt răng, vung rapier chém gãy một mũi tên bay sát mặt. “Chúng ép chúng ta quá!”
“Không giữ được lâu đâu!” một lính Dark Elf gào lên, máu pixel tràn ra từ vai khi anh ta vẫn cố ghì tấm khiên.
Ren liếc xuống: những cái thang dây đang được móc lên dày đặc, tiếng móc sắt va vào đá kêu keng keng liên hồi.
Bóng dáng Forest Elf trong giáp bạc và áo choàng xanh lá đã bắt đầu hiện rõ, bám rít lấy dây thừng, trèo lên với ánh mắt lạnh băng.
Kirito đặt tay lên chuôi kiếm, ánh lửa từ đuốc phản chiếu trong đôi mắt cậu. “Chúng lên rồi. Tới lúc cận chiến rồi!”
Trong khoảnh khắc ấy, cả bức tường thành như chấn động bởi tiếng hò reo dữ tợn của quân địch dưới sương mù.
Không còn khoảng cách, không còn sự phòng thủ từ xa, chỉ còn lại những lưỡi kiếm sẽ va chạm trực diện.
Kizmel giơ thanh gươm của mình lên cao, giọng cô vang vọng khắp tường thành như một ngọn lửa thắp sáng màn đêm, “Dark Elf! Không được lùi bước! Đây là nhà của chúng ta!”
Tiếng hò hét vang dội, lưỡi kiếm tuốt khỏi vỏ. Và ngay giây tiếp theo, những chiếc thang rung bần bật khi Forest Elf đầu tiên đặt chân lên tường thành.
Tường như một cuộc chiến căng thẳng sẽ phải xảy ra, nhưng dường như Ren, Asuna và Kirito đều đã nhầm.
Quân lực của đối thủ đã tiêu hao gần như không còn. Những chiếc thuyền vỡ nát, cột buồm gãy gập, mảnh gỗ nổi lềnh bềnh trên mặt hồ lạnh giá.
Tiếng la hét, tiếng cầu cứu xen lẫn tiếng nước nuốt chửng tất cả, dần chìm vào màn sương bạc.
Chỉ còn chưa đến vài chục tên Forest Elf sống sót, bỏ lại những con thuyền đang lật nghiêng để liều mạng trèo lên tường thành.
Nhưng chúng đã kiệt sức, từng cử động chậm chạp, ánh mắt thất thần.
“Chặn lại chúng!” tiếng hô vang lên.
Ngay khi đôi bàn tay run rẩy bám được vào mép đá, những chiến binh tinh nhuệ của Dark Elf đã lao tới.
Tiếng thép chạm vào thép loang loáng, tiếng gươm rít gió chém ngang. Chỉ trong chốc lát, những kẻ trèo lên bị bắt giữ hoặc hạ gục, không một ai có thể vượt qua vòng vây kỷ luật sắt thép của Yofel.
Ren đứng lặng, hơi thở còn vương khói lạnh, đôi mắt dõi theo cảnh tượng trước mặt.
Cậu thấy rõ trên những gương mặt Forest Elf kia không chỉ có thù hận, mà còn cả sự tuyệt vọng, những kẻ bị bỏ mặc giữa màn sương, không còn đường lui.
Asuna thu kiếm, bàn tay vẫn hơi run vì adrenaline chưa tan hết. Kirito thì thở dốc, mái tóc ướt dính bết vào trán.
Kizmel là người đầu tiên hạ gươm xuống, giọng cô dõng dạc vang vọng trên tường thành, “Trận chiến này đã kết thúc. Không cần thêm máu nữa.”
Một khoảng lặng bao trùm, chỉ còn tiếng nước vỗ bờ và những tiếng rên rỉ lẻ loi của đám tù binh.
Các binh sĩ Dark Elf nhìn nhau, rồi từng người chậm rãi hạ vũ khí. Một vài người lính ngồi sụp xuống, thở hắt ra, tin rằng họ vừa thoát khỏi cơn ác mộng.
Màn sương dày của sáng sớm dần lùi, để lại trên mặt hồ những mảnh xác thuyền và tro tàn của một cuộc tấn công thất bại.
Nhưng có đúng là như vậy không?
“Chỉ… chỉ huy…” Một người lính run rẩy lên tiếng.
Mọi ánh mắt lập tức hướng theo ngón tay anh ta.
Ngoài kia, qua màn sương dày, vô số những bóng đen với phần đầu nhọn hoắt và những phần cánh như cột buồm dần hiện ra.
Ánh sáng nhợt nhạt của mặt trời phản chiếu trên những con thuyền vừa đâm khỏi màn sương, và lần này…số lượng dường như nhiều hơn gấp đôi.