Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
chuong-khong-thoi-quang-chi-long.jpg

Chưởng Khống Thời Quang Chi Long

Tháng 1 18, 2025
Chương Galleon cùng Thái Sơ long ( Phiên ngoại ) Chương 610. Một giấc chiêm bao hóa đa nguyên, vô hạn thời không ta duy nhất!
tien-mo.jpg

Tiên Mộ

Tháng 3 31, 2025
Chương 2231. Thành thân tạo em bé, lại đi nhìn Long Ngạo Thiên phá xác Chương 2230. Thiên Đạo tư tâm
bong-da-max-cap-dung-bong-ky-nang-qua-sieu-mau.jpg

Bóng Đá: Max Cấp Dừng Bóng, Kỹ Năng Quá Siêu Mẫu

Tháng 1 7, 2026
Chương 266: Mẫu Bóng Đá Siêu Thông Minh! Tiểu Xảo Của Messi! Chương 265: Bán Kết Champions League! Áp Lực Từ Đại Boss Barca
huyet-sat-thien-ma.jpg

Huyết Sát Thiên Ma

Tháng 1 17, 2025
Chương 580. Liên thủ tru cướp Chương 579. Sinh Tử Quyết Chiến
ta-hien-te-tho-nguyen-co-the-manh-len.jpg

Ta Hiến Tế Thọ Nguyên Có Thể Mạnh Lên

Tháng 1 24, 2025
Chương 300. Tứ đại gia tộc chịu thua Chương 299. Giết gà dọa khỉ
vu-su-tu-marvel-bat-dau-sieu-thoat-chi-lo

Vu Sư: Từ Marvel Bắt Đầu Siêu Thoát Chi Lộ

Tháng mười một 12, 2025
Chương 454: Chương 453: Sửa lại chương 451 và 452 rồi
mot-lang-bac-ban-thao-co-duyen-phan-hoi-phuong-huyet.jpg

Một Lạng Bạc Bán Tháo Cơ Duyên, Phản Hồi Phượng Huyết

Tháng 1 18, 2025
Chương 311. Khóa giới trảm sát Tà Kiếm Tiên, thế giới lữ hành Chương 310. 36 phẩm đài sen, trước diệt Thủy Ma
tuyet-trung-cung-ai-deu-chia-nam-nam-ta-truc-tiep-van-kiem-vo-de-thanh.jpg

Tuyết Trung: Cùng Ai Đều Chia Năm Năm? Ta Trực Tiếp Vấn Kiếm Võ Đế Thành

Tháng 3 5, 2025
Chương 200. Đại kết cục hạ Chương 199. Đại kết cục bên trên
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 342: Phòng vệ.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 342: Phòng vệ.

Sau khi đã làm ấm người bằng trà thảo mộc và hong khô quần áo, cả ba quyết định sẽ rời khỏi căn phòng nghỉ để đi dạo quanh lâu đài Yofel.

Dù sao thì trước đó họ cũng đã nhận được sự cho phép của tử tước, miễn là không đi vào những khu vực được canh gác nghiêm ngặt.

Asuna có vẻ hứng thú nhất. Đôi mắt cô sáng lên khi bước chân ra khỏi hành lang đá tối và ngắm nhìn những chi tiết điêu khắc tinh xảo trên vách tường.

“Thật không ngờ một pháo đài quân sự mà vẫn được trang trí công phu đến vậy…” cô khẽ nói, ngón tay lướt nhẹ qua một đường chạm trổ hình hoa văn xoắn ốc gợi nhớ đến những rễ cây cổ thụ.

Ren thì đi chậm hơn một chút, ánh mắt lặng lẽ đảo qua những dãy hành lang rộng, trần vòm cao với đèn pha lê tím treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhưng vẫn đủ soi rõ mọi chi tiết.

Cậu chú ý nhiều hơn đến bầu không khí chung, nơi này không chỉ có binh lính gác cổng hay tuần tra, mà còn có cả cư dân Dark Elf sinh sống.

Họ đi qua quảng trường lát đá, bắt gặp những gia đình Dark Elf mang theo giỏ đồ ăn, những đứa trẻ chạy loanh quanh, hay các thương nhân đang trao đổi hàng hóa ngay trong pháo đài.

Khác với vẻ lạnh lùng trên chiến trường, đời sống nơi đây lại có nét sinh động và gắn bó, như một cộng đồng đang bám rễ trên tầng bốn đầy hiểm nguy.

“Nhìn kìa, trang phục của họ…” Asuna gần như không kìm được sự tò mò, khẽ kéo tay Kirito về phía một nhóm nữ Dark Elf đang đi ngang.

Họ mặc váy dài bằng vải tối, viền bằng chỉ bạc, dáng dấp vừa uy nghi vừa tao nhã. “Không giống với những bộ giáp chúng ta thường thấy… Có lẽ đây là trang phục truyền thống của họ.”

Kirito khoanh tay, vừa bước vừa quan sát, “Đúng là khác hẳn… So với những gì chúng ta biết về tộc Elf thì dường như Dark Elf đã tự xây dựng một nền văn hóa riêng. Kiến trúc, trang phục… và cả cách họ tổ chức xã hội nữa.”

Ren không nói gì, chỉ gật đầu. Trong lòng cậu, sự tò mò trộn lẫn với một chút hứng thú.

Bước chân của ba người cuối cùng đưa họ đến một tòa nhà phụ nằm sát phía đông lâu đài.

Khác với những dãy hành lang ồn ào tiếng bước chân và tiếng giáp va chạm, nơi này lại tĩnh lặng đến lạ.

Một cánh cửa gỗ khắc hoa văn cổ kính khẽ hé mở, từ bên trong vọng ra mùi giấy da cũ, xen lẫn mùi tro nhang thoang thoảng.

“Asuna… đây hình như là thư viện.” Kirito thì thầm.

Cả ba bước vào, và lập tức bị không gian rộng lớn bên trong nuốt chửng. Hàng dãy kệ cao chạm trần, gỗ sẫm màu phủ bụi, trên đó xếp đầy những cuộn giấy và sách bìa cứng đóng bằng kim loại.

Ánh sáng mờ ảo từ những viên pha lê gắn trên tường khiến các chữ rune khắc trên gáy sách phát ra thứ ánh sáng lấp lánh như đang thở.

Asuna choáng ngợp, đôi mắt cô sáng lên, “Thật không thể tin được… trong trò chơi này lại có một nơi chi tiết như thế này.”

Ren bước lại gần một kệ sách, chậm rãi đưa tay chạm vào một cuộn giấy đã ngả màu. Hệ thống ngay lập tức hiện một thông báo mờ.

【Tài liệu cổ xưa – Chỉ có biết về ngôn ngữ Elf mới được phép giải mã】

Cậu nhíu mày. “Có vẻ như chúng ta không thể đọc được nội dung… Trừ khi có NPC Dark Elf nào đồng ý giúp.”

Ở góc xa, họ bắt gặp vài Dark Elf mặc áo choàng dài màu lam đậm, có vẻ là học giả hay thầy cúng.

Một người ngẩng lên, ánh mắt thoáng ngạc nhiên khi thấy các Plaedem bước vào, nhưng rồi lại cúi đầu tiếp tục công việc, không hề tỏ ra thù địch.

“Asuna, cậu có thấy không?” Kirito chỉ về phía một cuốn sách đặt trên bục kính, bìa phủ lớp bụi dày nhưng vẫn tỏa ánh sáng nhàn nhạt. Trên đó khắc hình chìa khóa cùng một dòng rune khó hiểu.

Đúng lúc Ren còn đang chăm chú nhìn vào cuốn sách trong thư viện, một giọng quen thuộc vang lên phía sau:

“Các cậu đây rồi.”

Kizmel bước tới, bộ giáp đen tuyền phủ lớp tuyết mỏng vẫn chưa kịp tan. Vẻ nghiêm nghị nơi đôi mắt tím của cô dần dịu lại khi nhìn thấy Ren, Asuna và Kirito đang đứng cạnh nhau.

“Tôi đã báo cáo xong với ngài tử tước. Tình hình không hề khả quan… các cậu nên rời khỏi Yofel ngay trong đêm nay, hoặc ít nhất là ở yên trong khu dân cư, đừng lại gần tường thành.”

Cô nói bằng giọng cứng rắn, nhưng trong ánh mắt lại lộ ra chút lo âu.

Kirito khẽ lắc đầu, “Kizmel, chúng tôi không định rời đi. Cô là bạn của chúng tôi, và chúng tôi không bỏ bạn một mình trong tình huống này đâu.”

Asuna mỉm cười tiếp lời, “Cho dù nơi này có nguy hiểm, thì ít nhất chúng tôi vẫn muốn ở bên cạnh, quan sát và chia sẻ cùng mọi người.”

Ren chỉ gật nhẹ, không nói gì, nhưng ánh mắt cậu nhìn Kizmel lại kiên định hơn bất cứ lời thề nào.

Kizmel thoáng ngẩn người. Một làn hơi ấm, thật mỏng manh nhưng rõ rệt, lan khắp trái tim vốn quen với sự lạnh giá của bổn phận hoàng gia và những trận chiến bất tận.

Cô khẽ mỉm cười, cái mỉm cười hiếm hoi không phải dành cho quân lính, mà chỉ dành cho bạn bè thật sự.

“…Được rồi. Nếu các cậu đã quyết tâm như vậy, hãy theo tôi.”

Cô đưa tay ra hiệu, dẫn cả ba rời thư viện, đi xuyên qua hành lang dài tới tận lối đi bằng đá dẫn ra tường thành.

Tuyết rơi dày hơn, gió thổi lạnh buốt, nhưng bên ngoài không khí lại rộn ràng: binh lính tất bật đặt máy bắn đá, căng dây nỏ khổng lồ, chuẩn bị hỏa tiễn.

“Các cậu có thể quan sát từ đây.” Kizmel nói, giọng giờ đã đầy tự tin. “Yofel chưa từng thất thủ. Tuyến phòng ngự này… tôi tin tưởng nó hơn cả tính mạng mình.”

Đứng trên cao, Ren phóng tầm mắt ra xa. Mặt hồ mênh mông tối sẫm, phủ một lớp sương lạnh dày đặc.

Trong sâu thẳm, cậu có linh cảm mơ hồ rằng bóng tối từ phía bên kia đang chậm rãi tiến lại gần.

Đêm dần buông xuống. Tuyết đã ngừng rơi, để lại trên mặt đất những mảng trắng xóa, phản chiếu ánh đuốc leo lét, khiến cảnh vật như chìm trong một gam màu xám lạnh lẽo.

Không gian yên lặng đến mức ngột ngạt, chỉ còn tiếng hít thở nặng nề của lính gác và tiếng áo giáp khẽ va vào nhau mỗi khi ai đó cử động.

Ngoài tầm sáng của những ngọn đuốc, bóng tối như một thực thể sống, chậm rãi dịch chuyển, từng chút một, cố gắng nuốt chửng toàn bộ lâu đài Yofel.

Mặt hồ phía trước trải dài đen thẳm, yên ắng quá mức, như tấm gương bị vỡ nát mà những mảnh vụn đang chờ để sắc nhọn cứa vào bất cứ ai dám tiến gần.

Ren đứng dựa vào đoạn tường thành lạnh buốt, bàn tay siết chặt chuôi kiếm bên hông.

Cậu nhắm mắt lại, cố tập trung vào thính giác, mong tìm được một âm thanh khác thường nào đó trong đêm.

Nhưng tất cả những gì vang lên, chỉ là tiếng gió buốt lùa qua khe đá, tiếng nước vỗ vào chân tường thành, và tiếng bước chân rời rạc của những người lính đang đổi ca.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu có cảm giác mình và cả pháo đài này như đang trôi nổi trong một khoảng không vô tận, bị bao vây bởi bóng đêm dày đặc.

Một sự chờ đợi đầy áp lực, chờ cho thứ gì đó khủng khiếp xuất hiện.

Asuna, đứng cách đó không xa, đưa tay chỉnh lại áo choàng, ánh mắt cô dõi về phía mặt hồ nhưng chẳng thể nhìn thấu gì hơn ngoài màn đen đặc quánh.

Kirito thì đã rút sẵn thanh kiếm ra, nhưng vẫn giữ tư thế thủ, ánh mắt cậu không rời khỏi đường chân trời mờ mịt.

Kizmel đi ngang qua sau lưng Ren, đôi giày sắt khẽ phát ra âm thanh rắn rỏi trên nền đá.

Cô dừng lại, để mắt nhìn ra xa như thể muốn xuyên thủng bóng đêm. Từ nơi cô đứng, giọng nói trầm ấm vang lên, vừa đủ cho Ren và hai người bạn nghe thấy:

“Đêm nay… yên ắng quá. Sự yên ắng thường không mang lại điều gì tốt lành.”

Ren khẽ mở mắt, ngẩng đầu nhìn theo cô. Trong khoảnh khắc ấy, cậu không biết mình cảm thấy an tâm hơn vì có Kizmel ở đây, hay lo lắng hơn vì chính cô cũng đã linh cảm được bất thường.

Cả lâu đài như đang nín thở cùng họ.

Thời gian cứ thế chậm rãi trôi cho đến khi rạng sáng, màn sương mù nặng nề bắt đầu bò là là trên mặt hồ phẳng lặng.

Suốt cả đêm không một bóng dáng kẻ thù xuất hiện. Sự im lặng kéo dài khiến những người lính canh gác dần chìm trong mệt mỏi.

Mí mắt nặng trĩu, đôi vai gục xuống, vài người thậm chí khẽ ngáp rồi vội lắc đầu để giữ tỉnh táo.

Cứ như thế này mãi, phải chăng lại là một đêm thức trắng vô ích nữa sao? Một đêm chờ đợi trong vô vọng, để rồi đổi lại chỉ là sự kiệt sức.

Ren khẽ siết chặt chuôi kiếm, cảm giác đầu ngón tay lạnh buốt như đã mất đi sinh khí. Trong lòng cậu dấy lên một nỗi bồn chồn khó tả, sự im lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả tiếng kèn báo động.

Và rồi, đúng vào khoảnh khắc tất cả gần như buông bỏ cảnh giác, mặt hồ khẽ rung động.

Từ phía xa xa, một tiếng rẽ nước vọng lại. Âm thanh nhỏ nhoi ấy xuyên qua làn sương dày, mơ hồ nhưng sắc bén, như một nhát dao xé toạc màn im ắng của bình minh.

Tất cả lập tức căng thẳng trở lại, từng hơi thở như đông cứng trong cổ họng.

Âm thanh rẽ nước mỗi lúc một rõ rệt, dồn dập hơn, như tiếng nhịp trống thúc giục trái tim mọi người đập nhanh theo.

Tất cả binh lính trên tường thành đều siết chặt vũ khí trong tay, ánh mắt đổ dồn về mặt hồ đang mờ mịt phía trước.

Và rồi, màn sương mù dày đặc khẽ tách ra. Trong khoảng sáng le lói của bình minh, những chiếc bóng đen dần hiện hình, đó là những chiếc thuyền dài, mũi nhọn, lướt đi gần như không gây tiếng động, chỉ để lại những vệt sóng lăn tăn trên mặt nước.

Ren nín thở. Những bóng người ngồi ngay ngắn trên thuyền bắt đầu rõ nét dần.

Chúng khoác trên người những bộ giáp bạc sáng mờ dưới ánh sớm, hòa cùng những chiếc áo choàng xanh lá buông dài, trông như một phần của khu rừng đã tách khỏi đất liền để xông ra hồ lớn.

Forest Elf.

Không ai còn buồn che giấu sự căng thẳng nữa. Không khí trên tường thành bỗng chốc đông cứng, chỉ còn tiếng kim loại va nhẹ vào nhau khi các Dark Elf điều chỉnh vị trí, sẵn sàng nghênh chiến.

Một vài người lính siết chặt ngọn giáo đến mức khớp ngón tay trắng bệch.

Kizmel đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, ánh mắt cô trầm lại nhưng không hề run sợ. Trong khi đó, Asuna và Kirito khẽ trao đổi ánh nhìn, cả hai đều hiểu rằng khoảnh khắc này không còn chỗ cho sự do dự.

Ren vẫn giữ ánh mắt không rời khỏi những con thuyền, cảm giác trong lồng ngực dường như bị nén chặt, mỗi nhịp tim lại dội lên như tiếng trống báo hiệu chiến tranh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-vo-bat-dau-he-thong-chay-tron.jpg
Tổng Võ: Bắt Đầu Hệ Thống Chạy Trốn
Tháng 2 1, 2025
vua-toi-marvel-nguoi-noi-cho-ta-biet-day-la-comic
Vừa Tới Marvel, Ngươi Nói Cho Ta Biết Đây Là Comic!
Tháng 10 23, 2025
one-piece-ta-co-999-trai-ac-quy.jpg
One Piece Ta Có 999 Trái Ác Quỷ
Tháng 1 21, 2025
viet-nhat-ky-chui-xam-bi-iron-man-nhin-thay.jpg
Viết Nhật Ký Chửi Xàm, Bị Iron Man Nhìn Thấy
Tháng 2 3, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved