Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
cuc-cu-khung-bo.jpg

Cực Cụ Khủng Bố

Tháng 1 18, 2025
Chương 103. Kết cục thiên (8) Chương 102. Kết cục thiên (7)
55216a5d8fb646a63eb06e59b99ee411

Ánh Chiếu Vạn Giới

Tháng 1 15, 2025
Chương 1230. Đây mới là ta thế giới Chương 1229. Siêu thoát
ta-trach-tram-nam-di-ra-ngoai-da-vo-dich.jpg

Ta Trạch Trăm Năm Đi Ra Ngoài Đã Vô Địch

Tháng 1 24, 2025
Chương 558. Chư thiên vạn giới, Vô Chung Vô Chỉ chi cảnh Chương 557. Âm dương hợp nhất, tân giới sinh ra
khong-can-a-mang-theo-kho-lac-bai-xuyen-qua-la-la-le

Không Cần A! Mang Theo Kho Lạc Bài Xuyên Qua Diệp La Lệ

Tháng 10 25, 2025
Chương 567: Bằng hữu hoàn tất Chương 566: Ký ức Clow hiện thân
tieu-canh-dai-dung

Tiểu Cảnh Đại Dụng

Tháng 1 5, 2026
Chương 1011: Giả thiết hiện trường Chương 1010: Không lý giải thủ thế
cai-nay-tuyet-doi-khong-phai-long-chau.jpg

Cái Này Tuyệt Đối Không Phải Long Châu

Tháng 1 17, 2025
Chương 507. Vô tận hành trình Chương 506. Trừng phạt thời gian
de-nguoi-lam-hoa-thuong-bat-dau-nguoi-lien-giet-tru-tri

Để Ngươi Làm Hòa Thượng, Bắt Đầu Ngươi Liền Giết Trụ Trì?

Tháng 1 13, 2026
Chương 549: Bạch bồng bềnh Chương 548: Quỷ ảnh
truoc-ky-thi-tot-nghiep-trung-hoc-20-nam-sau-ta-gui-toi-tin-nhan.jpg

Trước Kỳ Thi Tốt Nghiệp Trung Học, 20 Năm Sau Ta Gửi Tới Tin Nhắn

Tháng 2 26, 2025
Chương 402. Chương kết Chương 401. Khoảng cách gần ám sát
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 341: Chuẩn bị.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 341: Chuẩn bị.

Buổi sáng trôi qua trong tĩnh lặng nặng nề.

Ren nhiều lần nhìn về phía cổng thành, hy vọng thấy bóng dáng quen thuộc của Kizmel cùng hai người bạn kia, nhưng con đường đá xám vẫn vắng lặng, chỉ có tuyết rơi lả tả phủ thêm một lớp dày.

Cậu ngồi xuống một thùng gỗ đặt bên bờ tường thành, chống khuỷu tay lên đầu gối, ánh mắt dán chặt vào mặt hồ mờ sương.

Mỗi làn sóng khẽ gợn lên đều khiến tim cậu thoáng chùng xuống, tựa như một dự cảm xấu đang chực chờ.

Thế rồi cả buổi chiều ngày 25 tháng 12 trôi qua, vẫn không có tin tức gì từ Kizmel, Kirito hay Asuna. Nỗi lo trong lòng Ren cứ thế lớn dần, xoắn chặt lấy suy nghĩ của cậu.

Dù không muốn suy nghĩ nhiều nhưng Ren cũng chẳng thể ngăn cản được những dòng suy nghĩ không hay.

Trái lại, những đội lính trinh sát của Dark Elf cuối cùng cũng trở về trong tình trạng bầm dập, áo giáp lấm lem máu đen. Báo cáo được đưa thẳng lên cho chỉ huy:

Họ không phát hiện chiến hạm hay dấu hiệu tập kết quy mô lớn nào tại nơi mà Ren và Kirito từng nhắc tới.

Nhưng thay vào đó, họ lại lần ra dấu vết của một căn cứ tạm thời nằm sâu trong một vùng đất nổi khác.

Những cột lửa tàn, xương vụn của thú săn và dấu giày chằng chịt chứng minh nơi này từng tập trung một lực lượng không nhỏ.

“Chúng tôi còn bị tập kích,” một lính trinh sát nói, giọng khàn đặc vì mệt, “một nhóm Fallen Elf xuất hiện từ trong bóng tối.

Chúng không đông lắm, khác hẳn với thái độ hiến đấu mọi khi. Rõ ràng chúng chỉ muốn dò xét và làm chúng tôi tổn thất.”

Người chỉ huy đội lính cau mày, lẩm bẩm với Ren và các binh sĩ xung quanh, “Chúng đang ở rất gần rồi. Nếu đúng là căn cứ tạm thời… nghĩa là một cuộc tấn công lớn chỉ còn là vấn đề thời gian.”

Ren nghe vậy, khẽ siết chặt bàn tay, ánh mắt hướng về mặt nước xa xa như muốn xuyên qua màn sương lạnh để tìm ra dấu vết bạn mình.

Trong đầu cậu chợt vang lên một ý nghĩ mơ hồ, liệu Kizmel và hai người khác có vô tình đụng phải căn cứ mới của chúng?

Không ai trả lời, chỉ còn gió lạnh rít qua những khe tường thành và mùi kim loại đặc quánh của vũ khí đang được rèn gấp rút.

Đêm buông xuống, gió rét mang theo hơi nước từ hồ tạt vào những bức tường thành phủ tuyết.

Ren ngồi một mình trong căn phòng hẹp, ánh sáng từ ngọn đuốc treo trên tường chập chờn soi lên gương mặt căng thẳng của cậu.

Một tiếng ting khẽ vang lên trong không khí tĩnh lặng, thông báo tin nhắn. Ren mở menu, ánh sáng xanh nhạt hắt lên đôi mắt đã mỏi.

Đó là Argo.

Ren khẽ đọc từng dòng chữ hiện ra:

“Tôi đã về đến Rovia. Đã thử thương lượng với cả hai guild lớn. Tiếc là họ không chịu tham gia. Họ đang tập trung toàn lực để tìm phòng boss tầng, cho rằng đó mới là ưu tiên số một. Tôi xin lỗi.”

Ren lặng đi trong thoáng chốc, ánh sáng từ khung tin nhắn phản chiếu lên đôi con ngươi màu lam ngọc lạnh lẽo. Ngón tay cậu chậm rãi khép ô cửa sổ tin nhắn lại, để mặc ánh sáng tan biến như chưa từng xuất hiện.

Một thoáng gió ùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh thấm buốt vào da thịt. Cậu tựa lưng vào tường, đôi mắt hướng về khoảng tối vô định, khẽ lẩm bẩm như chỉ nói cho chính mình nghe:

“Vậy là… chúng ta phải tự chống đỡ rồi.”

Ngoài kia, từng hồi kèn lệnh của lính canh vẫn vang lên, xen lẫn tiếng giáp sắt va vào nhau như nhắc nhở rằng một cơn bão máu đã kề sát ngay trước cánh cổng lâu đài.

Thời gian dần trôi, bóng tối đặc quánh của đêm đông dần nhạt bớt. Những vệt sáng bạc đầu tiên len qua màn tuyết mỏng, báo hiệu bình minh ngày 26 tháng 12 đang đến gần. Lâu đài Yofel vẫn chìm trong sự căng thẳng và mệt mỏi sau một đêm dài luôn phải quan sát và canh gác trước thời điểm kẻ thù tấn công.

Ren đã thức trắng, đôi mắt thâm quầng vì lo âu. Cậu ngồi trên thùng gỗ quen thuộc ở bến cảng trong lâu đài, nơi dễ dàng quan sát mặt hồ tối tăm phía trước.

Trong lòng dấy lên một cảm giác vừa nóng ruột vừa bất lực, họ đã đi đâu, vì sao chưa quay lại?

Tiếng động cơ học bằng gỗ vang lên đâu đó, tiếp sau là tiếng hò reo khẽ của lính gác.

Ren giật mình ngẩng đầu. Xa xa giữa màn sương và tuyết, một bóng thuyền hiện dần rõ nét, ngọn đèn treo trên mũi sáng rực như đốm lửa giữa đêm đông.

Tim Ren chợt đập nhanh hơn. Cậu đứng bật dậy, bước vội ra bờ tường đá.

“Là họ! Kỵ sĩ Kizmel đã trở về!” một lính canh hô lớn, giọng lẫn niềm phấn khích.

Khi con thuyền nhỏ cập bến, Ren thấy rõ ba bóng người bước xuống. Kizmel vẫn khoác bộ giáp đen, dáng đi mạnh mẽ nhưng đôi vai nặng nề, vương bụi tuyết và dấu vết của một cuộc hành trình khốc liệt.

Sau lưng cô, Asuna và Kirito theo sát, gương mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt rực lên niềm kiên định.

Ren khẽ thở phào, một hơi thở dài và nặng trĩu như vừa trút xuống một tảng đá đè nặng trong lòng suốt hai ngày qua.

“Các cậu…” cậu buột miệng, giọng nghẹn lại trong thoáng chốc, nhưng rồi nén xuống, bước vội về phía cầu cảng để đón họ.

Ánh sáng rạng đông phản chiếu trên mặt hồ, kéo bóng ba người bạn cũ dài ra trên nền tuyết, như thể họ mang cả hơi ấm trở lại cho nơi đang chờ đợi chiến tranh này.

Kizmel khẽ mỉm cười khi thấy Ren chạy đến. Trong thoáng chốc, sự nghiêm nghị thường ngày của nữ kỵ sĩ như tan biến, để lộ nét ấm áp hiếm hoi.

Cô gật đầu nhẹ, “Tôi mừng vì cậu đã ở đây. Nhưng trước hết… tôi phải báo cáo với ngài tử tước. Không thể để ngài ấy chờ thêm được nữa.”

Giọng nói của cô chắc nịch, mang theo một thứ kỷ luật cứng rắn và sự thanh lịch của một kỵ sĩ hoàng gia.

Ren chỉ kịp đáp lại bằng một cái gật đầu thì Kizmel đã bước đi, bóng giáp đen của cô nhanh chóng hòa vào hành lang sâu hun hút dẫn vào lòng lâu đài.

Khoảng sân bến cảng giờ chỉ còn lại ba người.

Ren quay sang, bắt gặp ánh nhìn của Asuna. Cô nghiêng đầu một chút, tấm áo choàng hung đỏ rung lên theo từng làn gió lạnh, những bông tuyết bám lên lớp vải nhưng không thể chạm vào làn tóc nâu hạt dẻ óng mềm mại bên trong.

Ánh mắt cô sáng trong, tinh tường, như thể đã nhìn thấu điều Ren muốn nói từ trước khi cậu mở miệng.

“Vậy… cậu hẳn có nhiều điều muốn hỏi lắm nhỉ?” Asuna khẽ cất giọng, nửa mỉm cười, nửa nghiêm túc.

Ren gật đầu, đôi lông mày hơi nhíu lại, “Chúng ta vào trong trước đi. Ở đây lạnh quá.”

Cậu liếc sang Kirito. Khuôn mặt cậu kiếm sĩ đỏ bừng vì sương tuyết, mái tóc đen đã ướt sũng và rũ xuống trán, từng giọt nước nhỏ xuống bờ vai.

Trái ngược với Asuna được bảo vệ bởi chiếc áo choàng, Kirito trông giống như vừa bị vùi trong bão tuyết mà không hề quan tâm.

“Đừng lo, tôi ổn.” Kirito nhanh nhảu nói, nhưng giọng khàn đi vì cái lạnh. Cậu ta rụt cổ lại, cố che giấu một cơn run rẩy.

Ren khẽ thở dài, đôi mắt thoáng ánh lên sự trách móc, nhưng rồi chỉ im lặng, bước chậm rãi dẫn cả hai theo mình vào trong.

Tiếng giày dẫm lên lớp tuyết mỏng lẫn với tiếng gió rít, kéo dài thành một sự im lặng nặng nề….

…..

“Tất cả những gì chúng tôi biết về ngài tử tước ấy à?” Kirito vừa nói vừa nhận lấy chiếc khăn khô Ren đưa, bàn tay cậu run nhẹ vì lạnh.

Ngồi sát bên lò sưởi, cậu chậm rãi lau từng lọn tóc ướt sũng, hơi nóng khiến da mặt hồng lên rõ rệt.

“Bọn tôi cũng không rõ ràng lắm…” giọng Kirito hơi chùng xuống, ánh mắt hướng vào ngọn lửa đang nhảy múa trong lò, như thể đang nhớ lại lời Kizmel kể.

“Theo những gì Kizmel thuật lại, ngài ấy là một trong những Dark Elf lớn tuổi nhất… đã từng phụng sự trực tiếp cho nữ hoàng khi người còn rất trẻ.

Một hiệp sĩ trung thành, nhưng nay đã già… Giờ đây, trách nhiệm chính được trao lại cho con cháu, còn ngài thì rút lui về tầng bốn này, bảo vệ lâu đài Yofel như một pháo đài cuối cùng.”

Ren khẽ gật đầu, im lặng lắng nghe.

Cậu cầm lấy ly trà nóng.

“Phải…” Asuna tiếp lời, đôi tay thanh mảnh nâng tách trà sứ lên, hớp một ngụm nhỏ.

Hơi nóng lan xuống cổ họng khiến cô khẽ rùng mình, nhưng không phải vì lạnh.

“Chúng tôi cũng chưa gặp mặt ngài ấy trực tiếp. Chỉ nghe rằng… ngài ấy mắc một căn bệnh gì đó liên quan tới ánh sáng.

Không thể bước ra ngoài khi có ánh nắng, thậm chí ánh lửa mạnh cũng khiến cơ thể khó chịu.”

Cô dừng lại, ánh mắt thoáng đăm chiêu. Dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt Asuna mang theo vẻ nghi ngại xen lẫn chút sợ hãi vô thức.

“Nghe cứ như ma cà rồng ấy nhỉ?” Kirito bất chợt bật cười, cố làm không khí bớt nặng nề.

Nhưng giọng cười lại mang chút gượng gạo, như chính bản thân cậu cũng không thật sự thoải mái với suy nghĩ đó.

Ren nghiêng đầu, khóe môi nhếch nhẹ thành một nụ cười nửa miệng, “Nếu đúng thế thì cũng hợp bối cảnh. Lâu đài đá đen, tháp canh nhọn hoắt, lãnh chúa già yếu, sợ ánh sáng… giống hệt những gì người ta hay kể trong truyện cổ tích.”

Asuna quay sang, nhìn Ren chằm chằm một lúc rồi khẽ thở dài, “Làm ơn, đừng nói như vậy.”

Ren nhún vai, giọng đều đều, “Nếu không cười thì chúng ta lại phải nghĩ tới chuyện kẻ địch đang chuẩn bị vây hãm lâu đài này. Chọn đi, cái nào dễ chịu hơn?”

Kirito và Asuna nhìn nhau. Khoảnh khắc ấy, cả hai đều thoáng bật cười theo, không phải vì câu nói buồn cười, mà bởi vì họ biết Ren đúng: nỗi sợ luôn dễ nuốt trôi hơn khi được bọc trong chút châm biếm.

“Vậy còn về nhiệm vụ của hai người?” Ren khẽ xoay tách trà trong tay, hơi nước mỏng manh bốc lên làm mờ đi đôi mắt cậu trong thoáng chốc. “Nếu đó là chuyện không tiện nói ra… thì cứ xem như tôi chưa hỏi.”

Kirito tựa lưng vào ghế, mái tóc đen vẫn còn vương ẩm nhỏ giọt dù đã được lau qua, chỉ nhún vai như thể chẳng có gì đáng giấu, “Không nghiêm trọng đến vậy đâu. Nói trắng ra thì, chúng tôi chỉ được nhờ đi lấy lại một thứ cất trong hầm ngục mà thôi.”

Asuna nhẹ gật đầu, giọng cô trầm xuống khi nhắc đến, “Chính là Chìa khóa Lưu Ly.

Nó vốn được tử tước cất giấu kỹ lưỡng, nhưng gần đây ông lo ngại rằng kẻ địch đã lần ra dấu vết, nên đã giao cho chúng tôi nhiệm vụ mang nó về an toàn.”

Ren hơi khựng lại, ngón tay vô thức gõ nhẹ vào thành tách, “Chìa khóa… Lưu Ly ư?”

Cậu nhớ lại chuỗi sự kiện liên tiếp: nào là Jade Key, rồi giờ lại thêm một chiếc chìa khác. Cậu bật ra một tiếng thở dài nửa cười nửa chán nản.

“Hết chìa khóa ngọc, rồi giờ đến lưu ly… tiếp theo chẳng lẽ còn ruby, vàng, hay thậm chí là chìa khóa sắt nữa sao?”

Câu nói đùa của Ren khiến không khí bỗng nhẹ đi một chút. Kirito bật cười, thoáng lắc đầu, “Nếu mà có thật thì chắc tầng nào cũng là bộ sưu tập khóa hết mất.”

Asuna thì hơi mỉm cười, nhưng rồi đôi mắt cô nhanh chóng trở lại vẻ nghiêm nghị. “Dù có bao nhiêu chiếc đi chăng nữa… thì chúng chắc chắn không phải chỉ để trưng bày.

Mỗi chiếc đều có vai trò trong lịch sử của tộc Elf, và có lẽ còn liên quan đến những cánh cổng bị niêm phong trong lâu đài.”

Ren im lặng, ánh mắt cậu dừng nơi ánh lửa bập bùng trong lò sưởi. Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác vừa tò mò vừa bất an len vào tâm trí cậu.

Nếu quả thật còn nhiều chiếc chìa khóa khác, vậy thì bức tranh lớn đằng sau chúng sẽ như thế nào?

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-tai-uchiha-bat-dau-dung-hop-tobirama-mo-ban
Người Tại Uchiha, Bắt Đầu Dung Hợp Tobirama Mô Bản
Tháng 10 15, 2025
moc-diep-troi-sinh-ta-ac-uchiha.jpg
Mộc Diệp: Trời Sinh Tà Ác Uchiha
Tháng 1 16, 2026
tong-man-group-chat-nhi-thu-nguyen-nu-chu-tranh-doat-ta.jpg
Tống Mạn Group Chat: Nhị Thứ Nguyên Nữ Chủ Tranh Đoạt Ta
Tháng 1 6, 2026
dong-thoi-xuyen-qua-tat-ca-deu-la-vuc-sau-do-kho
Đồng Thời Xuyên Qua: Tất Cả Đều Là Vực Sâu Độ Khó
Tháng 1 15, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved