Chương 340: Yofel.
“Chúng tôi xin cảm ơn vì lời cảnh báo của hai người,” người đội trưởng nói khi dẫn Ren và Argo bước qua cánh cổng lớn bằng đá đen nặng nề của pháo đài.
Tiếng gió thổi qua những khe cửa, mang theo mùi ẩm mốc và tro than. “Quân lực đang được huy động để củng cố phòng ngự ngay lập tức.”
Khi cánh cổng thình lình đóng sau lưng, âm thanh như nén lại khiến cả nhóm cảm thấy không gian trong thành đặc quánh hơn.
Những ngọn đuốc dọc hành lang liếm lên mặt đá, tạc ra những mảng sáng tối chuyển động chậm rãi.
Người chỉ huy dừng bước, nhìn thẳng vào Ren với cái gật đầu đầy trang trọng nhưng hơi trách nhiệm nặng trĩu, “Kỵ sĩ Kizmel cũng dặn rằng nếu cậu xuất hiện thì phải được tiếp đón chu đáo. Nhờ công sức của các cậu mà Thánh Vật đã được chuyển an toàn về Vương quốc Lyusula. Tôi rất biết ơn vì điều đó.”
Ren chỉ mỉm cười nhẹ, cảm thấy một ngón gì đó trong lồng ngực ấm lên, lời khen tuy giản đơn nhưng thực ra mang nhiều nghĩa với một người vừa lặn lội qua đêm tuyết.
Argo thì khẽ cúi đầu, vẻ mặt nửa đắc ý nửa ngượng; cô bóp chặt mép áo choàng.
Đoàn lính dẫn họ đi vào sâu hơn trong pháo đài. Trên các bậc thang và lối đi lát đá, Ren để ý thấy những nhóm lính gác tụ tập ở góc này góc kia, không hẳn đang thư thả, nhưng cũng không quá khẩn trương.
Họ kiểm tra trang bị, lau vũ khí, thổi ấm tay vào ống tay áo, trao đổi với nhau những lời nói nhỏ nhẹ.
Ánh mắt họ thỉnh thoảng liếc về phía cửa chính lộp độp như chờ một điều gì đó.
“Tiếc là chúng tôi không thể tiếp đón cậu trong hoàn cảnh này, bạn của chúng tôi,” người đội trưởng nói thêm, giọng vừa lộ vẻ tự mãn vì niềm tin vào phòng ngự của pháo đài, vừa có chút nuối tiếc. “Nhưng ngay sau khi chuyện này kết thúc, chúng ta sẽ có thời gian để ăn mừng.”
Ren lặng lẽ theo sau, mắt không rời khỏi những tượng đá và phù điêu khắc trên tường, những đường nét hoa văn cổ, hình ảnh các chiến binh Dark Elf từng lập công.
Cậu sờ nhẹ vào chiếc huy hiệu trên ngực, rồi liếc xung quanh: đèn lồng, thảm đỏ trải ở một vài sảnh, tiếng bước chân vang vọng thành một nhịp đều đặn.
Mọi thứ gợi cảm giác một pháo đài đang sống, đang thở, nhưng không hề mất cảnh giác.
Tuy nhiên, chi tiết quan trọng mà cậu không bỏ qua là, địa thế. Nhìn về phía mặt trước nơi pháo đài chạm mặt hồ.
Ren thấy rõ đường thủy là con đường tiếp cận duy nhất đủ rộng để một đạo quân tấn công từ xa.
Dù hàng rào phòng ngự trên bờ đá rất đáng gờm, song ngay cả khi đối thủ có một sự chỉ huy tinh vi nhất cũng khó che đi một thực tế.
Để công phá nơi này, kẻ tấn công buộc phải sở hữu số lượng thuyền đủ lớn và binh lực thủy chiến dày dặn, chưa kể năng lực điều khiển hạm đội giữa sóng gió.
Argo thì vừa bước vừa nhìn quanh, đôi mắt lăm le như một kẻ buôn ngắm hàng hóa, cô thì thầm “Nếu Fallen Elf đang đóng thuyền thì… chúng đã giải quyết được một mắt xích quan trọng rồi.”
Giọng cô không to, nhưng đủ để người đội trưởng cùng vài lính gần đó nghe thấy và quay lại liếc vội.
Người chỉ huy khẽ nhấp môi, nét mặt chuyển sang nghiêm trọng hơn, “Chính vì vậy mà mọi động tĩnh đều phải được báo cáo ngay lập tức.
Nếu thật sự có thuyền chiến tiếp cân pháo đài thừ phía hồ nước…” Anh ta dừng lại một nhịp, ánh mắt quét nhanh qua bức tường đá như để cân đong lời nói, “…thì đó sẽ thay đổi cục diện. Chúng ta sẽ chuẩn bị cho mọi khả năng.”
Người đội trưởng Dark Elf nói chậm rãi, giọng trầm xuống như thể cân nhắc từng từ một.
“Chúng tôi đã cử lính trinh sát đến khu vực được cho là nơi tập kết của Fallen Elf và Forest Elf.
Thông tin sẽ được đưa về trong thời gian sớm nhất. Dù thật lòng muốn đưa các cậu diện kiến trực tiếp ngài Từ Tước… nhưng đã quá muộn thế này, và với bệnh tình của ngài, ngay cả tôi cũng chỉ nhận mệnh lệnh từ phía sau tấm màn.”
Ánh mắt anh ta thoáng chùng xuống, rồi lại trở nên kiên nghị.
Ren gật đầu, không hỏi thêm, chỉ khẽ thở ra một hơi trắng nhạt trong không khí lạnh lẽo.
Cậu hiểu sự dè dặt ấy. Người như vị Từ Tước của Dark Elf chắc chắn không phải dễ gặp, nhất là trong tình cảnh bất ổn này.
“Đúng rồi…” Ren ngẩng lên, đôi mắt sắc lại, “Tôi muốn biết Kizmel và hai người bạn khác của chúng tôi đã đi đâu?”
Người đội trưởng dừng bước một thoáng, như đang nhắc lại chính xác lời dặn, rồi đáp.
“Sau khi diện kiến ngài Từ Tước, họ đã rời đi thi hành một nhiệm vụ bí mật. Kỵ sĩ Kizmel căn dặn rằng… nếu suôn sẻ, họ sẽ quay lại trước khi bình minh qua ngày mai. Nhưng…”
Anh ta ngừng lại, nghiêng đầu nhìn Ren và Argo, giọng thấp xuống, “…tất cả đều xoay quanh việc kẻ thù không được phép tìm thấy ‘Nó’ trước chúng ta.”
Không khí trong hành lang đá trở nên lạnh ngắt. Từ “Nó” thốt ra như một hòn đá ném xuống vực sâu, vang vọng trong tâm trí Ren. Cậu thoáng cau mày.
Argo lập tức bắt lấy cơ hội, đôi mắt cô sáng lên tò mò, “Nó là cái gì? Một thánh vật khác sao? Hay… thứ gì đó còn quan trọng hơn?”
Người đội trưởng chỉ lắc đầu, ánh nhìn thận trọng: “Tôi không có quyền tiết lộ. Tôi chỉ biết rằng, nếu ‘Nó’ rơi vào tay Forest Elf, hì sự tồn tại của lâu đài này sẽ trở nên vô nghĩa.”
Ren im lặng, nhưng trong mắt cậu đã xuất hiện tia nghi ngờ sâu sắc. Cái cảm giác quen thuộc này, lại một bí mật nữa, lại một ván cờ mà cậu chỉ được hé cho xem một phần bàn cờ.
Argo liếc sang Ren, bắt gặp vẻ mặt đó, khẽ nuốt nước bọt, lần đầu tiên cảm thấy không khí đêm nay lạnh hơn cả trận tuyết ngoài trời.
Họ được an bài tại một căn phòng trong lâu đài để nghỉ ngơi. Dù biết bản thân lúc này chẳng thể giúp được gì, Ren và Argo vẫn không tài nào ngủ yên.
Suốt cả đêm, những âm thanh từ bên ngoài vọng vào: tiếng bước chân hối hả dọc hành lang, tiếng những mảnh giáp sắt va chạm lách cách, khi thì rít gấp gáp, khi thì trầm đục nặng nề.
Đâu đó vang lên tiếng lính gác trao đổi ngắn gọn, những câu nói vội vã và căng thẳng bị cắt ngang bởi tiếng gió lùa qua khe cửa sổ.
Lâu đài như một con thú khổng lồ đang chuyển mình, chuẩn bị lao vào trận chiến.
Tiếng lỉnh kỉnh của những món đồ bị mang đi, có lẽ là vũ khí và đạn dược, gợi ra khung cảnh các kho quân nhu đang bị dọn sạch để sẵn sàng cho cuộc vây công.
Thỉnh thoảng, tiếng kèn hiệu khẽ vọng lại từ sân trong, âm điệu lạnh lẽo như báo hiệu một điều gì sắp đến gần.
Ren ngồi tựa lưng vào tường, mắt nhắm hờ nhưng không ngủ, trong khi Argo cuộn mình dưới tấm chăn, thỉnh thoảng khẽ cựa quậy vì khó chịu với âm thanh dồn dập ấy.
Không gian trong phòng dường như ngày càng chật hẹp, nặng trĩu một sự chờ đợi không tên.
“Này… ngày mai tôi sẽ rời đi,” Argo bất ngờ cất tiếng, phá tan không gian yên lặng bao trùm căn phòng.
Ren khẽ giật mình, đôi mắt mở to nhìn về phía cô. “Ừm… rời đi cũng an toàn thôi. Nhiệm vụ của cô đến đây đã kết thúc rồi. Xin lỗi vì đã kéo cô vào rắc rối này.”
Argo bật dậy khỏi chiếc giường mềm mại, tấm chăn trượt xuống khỏi vai cô. “Nói cái gì vậy? Ngoài cậu ra, Kirito và Asuna cũng là bạn của tôi. Tôi không thể bỏ mặc họ như thế được.”
Ren thoáng khựng lại, khóe môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.
“Tôi muốn thử thương lượng với hai bang hội.” Argo dừng lại một chút, ánh mắt nghiêm nghị hướng thẳng vào Ren, như muốn xuyên thủng bóng đêm để đọc lấy suy nghĩ ẩn giấu sau gương mặt bình thản ấy.
Cậu khẽ nghiêng đầu, đôi mắt chăm chú lắng nghe. Ánh trăng ngoài cửa sổ rơi xuống, phản chiếu trên những lọn tóc mềm rủ trên vai, khiến chúng óng ánh như dòng bạc lặng lẽ chảy qua màn đêm.
Argo bất giác thở dài, đôi môi khẽ mấp máy thành lời lẩm bẩm. “Cái tên khốn xinh đẹp chết tiệt này…”
Ren chớp mắt, nhưng không hỏi lại, chỉ im lặng chờ cô nói tiếp.
“Tôi mong rằng hai bang hội sẽ lại chịu giúp đỡ Dark Elf… như những gì họ đã làm ở tầng 3.” Giọng Argo chùng xuống, mang theo chút hy vọng xen lẫn lo âu, như thể chính cô cũng không chắc kết quả sẽ ra sao.
Sáng hôm sau, Ren chia tay Argo. Cậu đứng lặng ở bến cảng, nhìn theo bóng dáng gọn gàng của cô bạn và con thuyền nhỏ đang lướt dần ra xa, biến thành một chấm mờ nơi đường chân trời phủ sương lạnh.
Chỉ đến khi con sóng cuối cùng vỗ nhẹ vào mạn bến, Ren mới chậm rãi quay người trở lại. Trong lòng cậu dâng lên một khoảng trống mơ hồ, khó tả.
Không còn Argo, Ren cũng chẳng biết mình nên làm gì trong hoàn cảnh này.
Cậu không có vai trò rõ rệt trong sự chuẩn bị chiến tranh của Dark Elf, nhưng bỏ mặc bản thân trong nhàn rỗi lại càng khiến sự bứt rứt lớn dần. Vì vậy, cậu xắn tay giúp những người lính gác khuân vác đồ đạc.
Những thùng gỗ nặng trĩu, khi mở ra chứa đầy đá thô, lấp lánh trong ánh sáng nhợt nhạt của buổi sớm.
Ren nhướng mày ngạc nhiên khi thấy trên tường thành đã được lắp sẵn máy bắn đá, thứ vũ khí chiến tranh hạng nặng mà cậu chưa từng nghĩ tới sẽ xuất hiện ở nơi này.
Cậu cùng họ đặt những bao tên vào đúng vị trí, kiểm tra từng thùng đựng mũi nhọn đã được mài sắc, số lượng dây cung lớn đến mức như thể bất cứ lúc nào cũng có thể giáng xuống một cơn mưa chết chóc.
Sau đó, Ren ra bến, kiểm tra lại số lượng thuyền bè đang neo dưới mặt hồ đóng băng một nửa, nếu kẻ địch áp sát từ đường thủy, đây sẽ là nơi quyết định sự sống còn.
Không khí trong lâu đài căng thẳng nhưng lại xen lẫn một chút uể oải khó hình dung.
Những người lính Dark Elf làm việc rất nghiêm túc, nhưng Ren nhận ra ánh mắt họ thiếu đi sự tập trung tuyệt đối, như thể hành động theo thói quen hơn là niềm tin.
Họ giống như những chiến binh chờ đợi mệnh lệnh, nhưng lại không biết phải nhìn về đâu.
Ren bất giác ngẩng đầu nhìn về phía tháp cao nhất của lâu đài. Cậu không biết chính xác Viscount Leyshren Zed Yofilis cư ngụ nơi nào, nhưng chắc chắn là quanh đỉnh cao ấy.
Dù vậy, từ nơi đó, không một bóng người xuất hiện. Không một lá cờ hiệu phất phơ ra dấu chỉ huy.
“Những người lính này…” Ren lẩm bẩm, bàn tay siết chặt vào cán kiếm. Trong lòng cậu dấy lên một cảm giác bất an.
Họ cần một sự hiện diện. Một giọng nói mạnh mẽ. Một ý chỉ khiến trái tim họ đồng loạt rung chuyển.
Chỉ khi có một nhà lãnh đạo thực thụ đứng ra, sức mạnh của Dark Elf mới có thể tập trung lại, cứng rắn và vững vàng hơn.
Cậu thở dài, để mặc câu hỏi còn treo lơ lửng trong đầu: liệu Yofilis có thật sự là người như thế không?