Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
1f66b76aa022bc22808c63c4de1b8d04

Bắt Đầu Một Tỷ Hạ Phẩm Linh Thạch, Chế Tạo Vô Địch Tông Môn

Tháng 1 16, 2025
Chương 142. Thanh Dao hắc ám xử lý Chương 141. Cầu tới tiên cứu ta Đại Chu!
van-ngu-dai-lao-tu-minh-duong-thanh.jpg

Văn Ngu Đại Lão Tự Mình Dưỡng Thành

Tháng 2 3, 2025
Chương 540. Truyền kỳ như cũ ở Chương 539. Võng Văn đệ 1 người
tan-the-ta-rut-thuong-than-cap-ech-xanh-du-lich-doan.jpg

Tận Thế, Ta Rút Thưởng Thần Cấp Ếch Xanh Du Lịch Đoàn

Tháng 1 24, 2025
Chương 530. Chương kết Chương 529. Thâm Uyên
vua-cung-thanh-mai-ly-hon-lam-sao-lai-cung-mot-cho-trung-sinh

Vừa Cùng Thanh Mai Ly Hôn, Làm Sao Lại Cùng Một Chỗ Trùng Sinh

Tháng mười một 19, 2025
Chương 555: Chương 554:
phan-phai-bao-quan-khi-van-cang-dung-cang-nhieu-lam-sao-bay-gio.jpg

Phản Phái Bạo Quân: Khí Vận Càng Dùng Càng Nhiều Làm Sao Bây Giờ?

Tháng 1 21, 2025
Chương 204. Đế Cuồng chi trị Chương 203. 3 năm ước hẹn bản Kiếp Chủ muốn theo cửa nam giết tới cửa bắc
muoi-muoi-bi-giet-ta-bat-dau-hoa-than-hong-y-lay-mang.jpg

Muội Muội Bị Giết, Ta Bắt Đầu Hóa Thân Hồng Y Lấy Mạng

Tháng 1 18, 2025
Chương 221. Rất lâu không lâu Cố Hiểu Hiểu! Chương 220. Ám uyên cùng thâm hồng, quy tắc
ta-that-khong-phai-la-vinh-sinh.jpg

Ta Thật Không Phải Là Vĩnh Sinh

Tháng 2 16, 2025
Chương 160. Phiêu Miểu Thú từ phát tình đến giao phối —— ngươi biển mây nhà Chương 159. Đã lâu thanh tịnh
sieu-cap-dai-hai-dao-quoc.jpg

Siêu Cấp Đại Hải Đảo Quốc

Tháng 2 23, 2025
Chương 283. Phong Ba bình phục Chương 282. Công kích lần nữa
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 339: Yofel.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 339: Yofel.

Trong lúc Kirito, Asuna và Kizmel đang rảo bước trong lâu đài Yofel lạnh giá để gặp người cai quản, thì ở ngôi làng Usco, Ren và Argo cũng chẳng thể nào chịu ngồi yên một chỗ.

Họ đã cắm đầu xông vào không ít căn nhà ven bờ hồ, nơi có ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ cửa sổ.

Lần nào cũng vậy, Ren mở miệng nói về chuyện thuê thuyền thì chủ nhà liền cau mày, có người lắc đầu nguầy nguậy, có người còn chửi bới như thể họ bị điên mới định ra hồ trong đêm đông giá rét thế này.

Một ông già thậm chí còn vác chổi rượt hai đứa chạy vòng vòng, vừa quơ chổi vừa hét “Quỷ tha ma bắt cái lũ dở hơi chúng mày!”.

Argo vừa chạy vừa la oai oái, “Chúng tôi không có ý ăn trộm đâu! Chỉ là… chúng tôi thực sự cần một con thuyền thôi màaa!”

Sau một hồi vừa thương lượng, vừa bị đuổi đánh, vừa phải nhịn cơn buồn cười, cuối cùng họ cũng xoay sở được một chiếc Gondola bé nhỏ, ọp ẹp và chòng chành như sắp vỡ tan, với cái giá gấp đôi bình thường.

Argo cay cú trả tiền, còn Ren thì dửng dưng như thể chuyện đó là hiển nhiên.

“Cậu… định đi luôn bây giờ à?” Argo khoanh tay, ánh mắt vừa ngờ vực vừa mệt mỏi, nhìn Ren đang cúi xuống đẩy chiếc thuyền ra khỏi vùng nước nông. “Cậu có thấy gì không? Tuyết đang rơi rồi đấy.”

Cô ngẩng đầu, những bông tuyết trắng mỏng manh rơi lác đác từ bầu trời đêm, xoáy nhẹ theo làn gió trước khi chạm xuống mặt hồ, tan thành vòng tròn loang loáng.

Tiếng nước róc rách, ánh đèn dầu xa xa phản chiếu lấp lánh trên từng gợn sóng. Chỉ nhìn thôi cũng thấy lạnh buốt thấu xương. Argo khẽ rùng mình, hai tay vô thức kéo chặt áo khoác.

Ren lặng im một lúc, đôi mắt u tĩnh cũng dõi theo những vệt tuyết tan trên mặt nước.

Gió thổi lùa mái tóc đen của cậu, từng sợi rối bay loạn trong ánh sáng mờ.

“Tôi không nghĩ là tuyết sẽ rơi dày đâu.” giọng Ren đều đều, nghe như thể cậu chỉ đang nói về một chi tiết nhỏ không đáng bận tâm.“Tôi vẫn sẽ đi. Tôi phải đến Yofel.”

Cậu dừng lại, quay đầu nhìn Argo vẫn đứng trên bờ, ánh mắt chập chờn phản chiếu ánh đèn. “Để an toàn thì… cô nên ở lại.”

Argo thoáng sững lại. Cô nháy mắt vài lần, đôi mày nhíu chặt rồi lại dãn ra. Ngay sau đó, khóe môi cô nhếch thành một nụ cười mỉa mai, vừa bực vừa buồn cười.

“Ý cậu là… bỏ tôi lại đây, trong cái làng lạnh ngắt này, một mình, ngay đêm Giáng sinh… trong khi cậu chèo thuyền đi phiêu lưu hả?”

Ren không phủ nhận, cũng chẳng giải thích. Cậu chỉ im lặng chỉnh lại mái tóc rối vì gió, rồi tiếp tục kéo dây neo, động tác dứt khoát đến mức chẳng còn chỗ cho sự thương lượng.

Argo khoanh tay, nghiêng đầu nhìn, ánh mắt long lanh như thể vừa muốn bật cười vừa muốn mắng chửi. “Thật là… Cậu nghĩ tôi giống loại người dễ ngoan ngoãn ngồi im nghe lời chắc?”

Ren quay mặt đi, coi như không nghe thấy.

Chẳng để mất thêm thời gian, Argo bất ngờ nhún người nhảy một cái, đáp “phịch” xuống mũi thuyền, khiến nó chòng chành dữ dội.

Cô ngồi phịch xuống đó, cười toe toét, đôi chân đung đưa như thể đây là trò tiêu khiển thú vị nhất trong đêm.

“Đi thôi, thuyền trưởng.” Argo chống cằm, nheo mắt đầy thách thức. “Đêm Giáng sinh mà cậu định bỏ mặc tôi sao? Nằm mơ đi.”

Ren thở dài, mặt không biểu cảm, chỉ khẽ lắc đầu. Cậu biết rõ mình chẳng bao giờ thắng nổi sự bướng bỉnh của Argo.

“Đừng có ngồi đấy rung chân, nếu lật thuyền thì đừng trách tôi không cứu.”

“Yên tâm, nếu lật thuyền thì tôi sẽ kéo cậu xuống cùng cho vui.” Argo đáp, giọng vừa hóm hỉnh vừa hả hê.

Ren liếc nhìn, thở hắt ra như thể đang tự hỏi tại sao mình lại rơi vào tình huống dở khóc dở cười thế này, rồi đặt mái chèo xuống mặt nước.

Tiếng khua nhẹ vang lên, xé tan màn tĩnh mịch, đưa chiếc Gondola lao dần vào lòng hồ tối đen, dưới cơn mưa tuyết lất phất của đêm Giáng sinh.

Con thuyền nhỏ lướt đi giữa màn đêm đặc quánh, nước hồ phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ những vì sao bị che khuất nửa vầng bởi lớp mây tuyết.

Mỗi nhịp chèo vang lên một tiếng khẽ khàng rồi tắt ngấm vào không gian tĩnh mịch, chỉ còn lại hơi thở nặng nề của hai kẻ ngồi trên thuyền.

Ren vẫn cắm cúi vào mái chèo, từng giọt nước bắn tung lên đóng băng thành lớp mỏng quanh tay áo cậu.

Gương mặt cậu đỏ dần vì gió lạnh, nhưng đôi mắt thì sáng rực, chăm chăm hướng về bóng tối nơi chân trời phía tây nam.

Argo kéo áo choàng sát người, đôi vai khẽ run từng nhịp, môi mím chặt như đang giấu đi tiếng rên vì rét.

Cô ngước nhìn Ren, thấy sợi tóc ướt vì tuyết dính lòa xòa trên trán cậu, đôi môi hé ra thở khói trắng, mà bàn tay vẫn kiên quyết không ngừng chèo.

“Cậu điên thật đấy.” Argo buột miệng, giọng cô pha lẫn bực bội và mệt mỏi. “Nửa đêm, gió lạnh thế này, tuyết còn đang rơi nữa chứ. Đúng là tên điên khùng mà.”

Ren khẽ nghiêng đầu, mắt không rời khỏi phương xa, “Nếu chậm một chút thôi… mọi chuyện sẽ khác đi. Tôi không muốn phải hối hận.”

Một khoảng lặng ngắn. Tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền.

Argo nhìn cậu, khẽ bặm môi. “Hối hận, hả? … Cậu đúng là không bao giờ để mình nghỉ ngơi.”

Ren không nói gì thêm, chỉ cúi xuống để những bông tuyết đang tích tụ trên tóc rơi xuống lòng thuyền. Cậu buông một tiếng xin lỗi nhỏ, gần như bị gió cuốn đi.

Argo nghe thấy, khẽ chau mày. Cô dựa lưng vào mép thuyền, hơi ngả đầu ra sau để nhìn bầu trời mù mịt.

Hơi thở cô phả ra thành từng vệt mỏng, đôi mắt lóe sáng một chút, rồi dịu lại.

“Thôi được rồi… nếu đã điên đến thế, thì tôi cũng chẳng bỏ cậu lại được.”

Ren ngước lên, đôi mắt ươm chút bất ngờ. Nhưng Argo chỉ xua tay, kéo áo choàng sát thêm một lần nữa, như để giấu đi vẻ ngượng ngập.

Con thuyền vẫn chậm rãi trôi, cuốn họ vào đêm tối, giữa màn tuyết dày đang phủ kín cả hồ.

Cuối cùng, giữa màn đêm trắng xóa và cái lạnh buốt đến cắt da, đôi bạn cũng thấy một vệt sáng le lói xuyên qua màn sương tuyết, ánh sáng hắt ra từ ngọn tháp canh nhọn hoắt của lâu đài Yofel.

Ren khựng lại một thoáng, bàn tay run rẩy siết chặt lấy mái chèo. Cái lạnh xuyên qua lớp găng tay bằng kim loại, như thể từng lưỡi cưa vô hình đang mài mòn tận trong xương cốt.

Hơi thở cậu trở nên dồn dập, từng làn khói trắng phả ra trước mặt rồi tan biến ngay lập tức trong gió đêm.

Argo ngẩng đầu theo hướng ánh sáng, đôi mắt thoáng mở to. Cô mím môi, không rõ là nhẹ nhõm hay lo lắng, rồi quay sang nhìn Ren.

Thấy bàn tay cậu run đến mức khó giữ thăng bằng cho mái chèo, Argo bất giác khẽ nhíu mày.

“Cậu sắp không chèo nổi nữa rồi.” giọng cô nhỏ nhưng rõ ràng.

Ren cắn chặt răng, khẽ lắc đầu. “Không… tôi vẫn ổn. Chỉ còn chút nữa thôi.”

Ánh sáng từ tháp canh dường như trở thành ngọn lửa duy nhất dẫn lối, khiến cậu bất chấp cơn lạnh đang bóp nghẹt từng khớp tay.

Con thuyền vẫn gắng gượng tiến lên, chậm rãi rẽ nước hướng về nơi thành lũy sừng sững giữa đêm đông.

Lúc con thuyền nhỏ chao nhẹ rồi áp sát vào bến đá phủ sương mờ, Ren buông mái chèo, hai bàn tay từ từ nhấc lên trong một động tác đầy điềm tĩnh.

Ánh sáng đuốc hắt xuống khuôn mặt đã đỏ bừng vì lạnh của cậu, khói trắng từ hơi thở phả ra, quện vào làn tuyết rơi dày đặc.

Argo thoáng giật mình, hơi luống cuống nhưng rồi cũng nhanh chóng bắt chước động tác của Ren.

Đôi mắt cô lia lên phía cao, nơi những bóng người mờ nhạt vừa xuất hiện dọc theo tháp canh và tường thành, từng đôi mắt sáng rực dưới mũ sắt nhìn thẳng xuống chiếc gondola nhỏ đang cập vào bờ.

Cung đã được giương sẵn, những mũi tên phản chiếu ánh lửa rực lên như những ngôi sao lạnh lẽo.

Nhưng không ai bắn, sự căng thẳng chỉ dừng lại ở ranh giới mong manh, nơi cả hai bên đang chờ xem kẻ đến là bạn hay thù.

Chiếc thuyền khẽ chạm vào bến, tiếng gỗ va vào đá vang lên trong không gian tĩnh mịch, át đi tiếng gió rít.

Ngay lập tức, một nhóm lính gác từ bờ tiến lại, vũ khí sẵn sàng, giáp trụ ánh lên trong lửa đuốc.

Ren bình thản đứng dậy, động tác chắc nịch dù đôi tay vẫn run vì giá lạnh. Cậu thò tay vào kho đồ và rút ra một vật nhỏ, một chiếc huy hiệu hình lá cây bằng kim loại đen, khắc dấu ấn u ám của Dark Elf.

Thứ mà Aisen đã trao cho cậu trước lúc chia tay ở tầng ba.

Người chỉ huy, cao lớn trong bộ giáp dày và chiếc áo choàng dài, khẽ giơ tay ra hiệu.

Đám lính phía sau lập tức dừng lại, chỉ còn tiếng bước chân anh ta vọng lên từng nhịp nặng nề khi tiến lại gần.

Ánh mắt sắc bén lướt qua Ren, rồi dừng lại nơi huy hiệu. Một thoáng im lặng, sau đó anh ta chậm rãi gật đầu, giọng trầm thấp vang trong gió:

“Cậu là Ren… đúng không? Kỵ sĩ Kizmel đã để lại lời nhắn trước khi rời đi, dặn chúng tôi phải đợi cậu ở đây.”

Không khí căng thẳng như tan biến trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn lại tiếng gió hú qua những lỗ châu mai và tiếng tim Ren đập mạnh trong lồng ngực.

“Vâng, chúng tôi đến đây vì lo lắng cho những người bạn của mình.” Ren khẽ thở ra, luồng khói trắng thoát ra từ hơi thở nóng hổi tan dần trong cái lạnh buốt giá.

Sự căng thẳng nơi hàng lính gác đã giảm đi đôi chút, nhưng ánh mắt cảnh giác trên những gương mặt sẫm trong bóng lửa vẫn chưa hề biến mất.

Dù cho Ren biết rõ rằng thiện cảm của Dark Elf dành cho cậu đã được cải thiện, lòng tin vẫn còn mong manh như băng mỏng.

Cậu ra hiệu cho Argo bằng một cái gật đầu ngắn gọn. Cả hai bước ra khỏi thuyền, giày dẫm lên bậc đá ẩm lạnh, âm thanh khô khốc vang vọng dưới màn đêm tĩnh lặng.

Con đường lát đá nguyên khối trải dài lên phía trong lâu đài, trông như một dải sông đen được ánh đèn rải rác soi sáng.

Ren chậm rãi cất tiếng, giọng khàn khàn vì lạnh, “Ý của anh là… Kizmel và hai người khác đã rời đi đâu đó rồi sao?”

Người chỉ huy, dáng người vững chãi, xoay đầu lại. Ánh sáng lập lòe phản chiếu lên mảnh giáp trên vai anh ta, khiến nó sáng lóe một thoáng.

“Chúng ta vào trong trước đi,” anh ta đáp, giọng trầm ổn, dứt khoát. “Vừa đi tôi sẽ chuyển lại lời nhắn mà Kỵ sĩ Kizmel để lại cho cậu.”

Nói rồi, anh ta xoay người, đôi ủng nện nhịp chắc nịch trên nền đá, dẫn đường vào trong.

Đám lính khác tản ra, giữ khoảng cách đề phòng nhưng không còn giương cung.

Ren im lặng theo sau, bên cạnh là Argo khẽ rụt người trong áo choàng, ánh mắt vẫn không giấu nổi sự cảnh giác khi lướt qua những đôi mắt lạnh lùng của lính gác.

Con đường tiến sâu vào trong thành cứ như nuốt chửng họ giữa hai bức tường đá cao sừng sững, nơi những tiếng gió rít và bước chân vang vọng hòa thành một giai điệu khắc nghiệt của một cuộc chiến đang tới gần.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dong-can-khon-chi-vo-to-lai-toi.jpg
Võ Động Càn Khôn Chi Võ Tổ Lại Tới
Tháng 2 4, 2025
tong-vo-nhat-ky-van-trong-cuu-duong-chan-kinh-yeu-nguyet.jpg
Tổng Võ: Nhật Ký, Vạn Trọng Cửu Dương, Chấn Kinh Yêu Nguyệt
Tháng 1 15, 2026
nguoi-tai-naruto-bat-dau-roi-xuong-asura-chakra
Người Tại Naruto, Bắt Đầu Rơi Xuống Asura Chakra
Tháng 1 8, 2026
vo-hiep-chi-de-nhat-ta-de.jpg
Võ Hiệp Chi Đệ Nhất Tà Đế
Tháng 2 5, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved