Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
phu-hoang-ta-that-su-la-dai-hieu-tu-ngai-the-nao-doa-ngat.jpg

Phụ Hoàng, Ta Thật Sự Là Đại Hiếu Tử, Ngài Thế Nào Dọa Ngất

Tháng 1 14, 2026
Chương 290: Bản lãnh của ngươi, không cần phải làm Lâm Thiên. Ta chờ đợi ngươi một lần nữa treo ấn cái kia một ngày! Chương 289: Lâm tướng quân, ngươi so với ta trong dự đoán, tới muốn chậm một chút
bat-luong-than-minh-cung-khong-ton-tai-lao-ba-yeu-duong-thuong-ngay

Bất Lương Thần Minh Cùng Không Tồn Tại Lão Bà Yêu Đương Thường Ngày

Tháng 10 25, 2025
Chương 1493 sau cùng phiên ngoại: ông trời chú định Chương 1492 sau cùng phiên ngoại ( bên trong )
bat-dau-che-the-su-mot-tam-hach-tam-tim-5-nam.jpg

Bắt Đầu Chế Thẻ Sư, Một Tấm Hạch Tâm Tìm 5 Năm

Tháng 1 4, 2026
Chương 262: Chọc phiền toái Chương 261: Chung Hoài ưa thích làm chuyện xấu
tu-cong-truong-ban-com-hop-bat-dau.jpg

Từ Công Trường Bán Cơm Hộp Bắt Đầu

Tháng 4 2, 2025
Chương 426. Đại kết cục Chương 425. Tác giả tán gẫu
Bắc Vương

Cao Võ: Bắt Đầu Đánh Dấu Võ Thánh Cấp Tu Vi

Tháng 1 16, 2025
Chương 270. Tinh vũ trụ, nguyên vũ trụ! Chương 269. Đại hoạch toàn thắng, uy danh truyền xa!
toan-dan-thanh-da-than-chi-co-ta-gap-tram-lan-cong-pham

Toàn Dân Thành Dã Thần? Chỉ Có Ta Gấp Trăm Lần Cống Phẩm!

Tháng 1 5, 2026
Chương 1035: Sử dụng ' Nguyên Sơ Cổ Thần tế đàn ', Sáng lập 30 vạn Tiên Vương Chương 1034: 5 năm ngộ đạo, vĩnh hằng Thần đình phát triển
toi-cuong-van-den-thang-cap-he-thong.jpg

Tối Cường Vận Đen Thăng Cấp Hệ Thống

Tháng 2 2, 2025
Chương 1054. Đại kết cục Chương 1053. Chiến chớ sĩ đan
muon-mang-ta-mang-theo-cay-nam-phong-dam-nguoi-xuyen-qua-the-gioi

Muốn Mạng, Ta Mang Theo Cây Nấm Phòng Đám Người Xuyên Qua Thế Giới

Tháng mười một 25, 2025
Chương 647: Tiên Phật lượng kiếp, Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên (đại kết cục) Chương 646: Toàn viên thực lực tăng vọt, quay về Lam Tinh
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 338: Yofel.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 338: Yofel.

Kirito khẽ buông một tiếng thở dài, gần như hòa lẫn vào tiếng củi cháy tí tách trong lò sưởi.

Ánh sáng xanh mờ từ tin nhắn của Argo vừa tan biến, để lại trong không khí một cảm giác nặng nề.

Trong đầu cậu dấy lên cảm giác may mắn, vì Ren kịp thời phát hiện và báo tin… nhưng đồng thời, một nhát dao nhỏ của sự tiếc nuối cũng âm thầm cứa qua.

Ánh mắt Kirito thoáng dịch sang bên, bắt gặp Asuna.

Cô ngồi đối diện Kizmel, nụ cười lịch thiệp nhưng ánh mắt vẫn phảng phất sự lo âu mà chỉ những ai thật gần mới nhận ra.

Tóc cô khẽ rung lên dưới làn gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ cao vòm, nơi ánh trăng Giáng Sinh len vào như những dải lụa bạc.

Kizmel thì khác. Trên gương mặt của nữ kỵ sĩ Dark Elf là niềm vui chân thành.

Cô đã chờ đợi ngày này, chuẩn bị sẵn một bữa tiệc nhỏ nhưng đầy đủ: rượu quả sóng sánh, bánh mì nướng vàng, vài món thịt hầm tỏa khói nghi ngút.

Với Kizmel, đây không chỉ là một bữa ăn, mà là sự chia sẻ hiếm hoi giữa những chiến hữu.

Kirito cười gượng. Cậu đã từng nghĩ, Giáng Sinh trong thế giới này có lẽ sẽ khác, nhưng cũng mong được hưởng chút tĩnh lặng, ít nhất một đêm.

Vậy mà, ngay khi ý nghĩ ấy vừa kịp bén rễ, tin nhắn từ Argo đã nhổ bật nó lên không thương tiếc.

Cậu siết nhẹ nắm tay, cuộn giấy họ lấy từ Fallen Elf vẫn nằm trong kho đồ. Một vật chứng nguy hiểm.

Một mảnh ghép trong trò chơi chết người này. Ban đầu, Kirito định sẽ giao nó cho Kizmel ngay sau bữa ăn, xem như kết thúc một nhiệm vụ. Thế nhưng lời của Ren… lại khiến mọi thứ bỗng trở nên nhập nhằng.

Cậu không thể ngừng suy luận: tại sao nhiệm vụ của mình và Ren lại giao thoa đến vậy?

Tại sao cùng một đêm, họ lại chạm tới cùng một bí mật? Lẽ nào tất cả không phải là trùng hợp, mà là một sự sắp đặt của một thế lực nào đó?

Mùi thịt nướng béo ngậy, ánh nến lung linh, khúc ca Giáng Sinh mơ hồ từ xa vọng lại, tất cả bỗng dưng trở nên xa lạ, gần như mỉa mai.

Giữa bữa tiệc ấm áp, Kirito cảm nhận rất rõ sợi dây căng thẳng đang siết chặt quanh ngực mình.

Cậu khẽ cúi đầu, che đi nét nhăn giữa đôi mày.

Nếu cất giữ sự thật này, Asuna sẽ được yên bình thêm một đêm, có thể cười, có thể thở.

Nhưng nếu nói ra… thì đêm nay sẽ chẳng còn là Giáng Sinh nữa, mà chỉ là khởi đầu của một cơn ác mộng.

Kirito nhấp một ngụm rượu sóng sánh trong ly gỗ, chất men cay xộc lên mũi, nhưng không làm dịu được những suy nghĩ chồng chéo.

Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy như mình bị mắc kẹt giữa hai thế giới, một bên là ảo mộng mong manh, một bên là hiện thực khắc nghiệt đang gõ cửa.

Và rồi, đôi mắt Kirito vô thức hướng về Asuna thêm một lần nữa. Nụ cười của cô, ánh sáng từ ngọn nến hắt lên gò má, cả sự mệt mỏi được che giấu khéo léo sau thái độ bình thản ấy… tất cả khiến cậu do dự.

Đêm Giáng Sinh đáng lẽ phải yên bình. Nhưng Kirito biết, chỉ cần một lời nói của cậu thôi, sự yên bình đó sẽ vỡ vụn.

Kirito dựa lưng vào thành ghế gỗ, khẽ nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ cao của lâu đài.

Ánh sáng từ mặt hồ nước trên miệng núi lửa phản chiếu mờ ảo lên tường đá, khiến căn phòng ăn yên bình trông như chìm trong một bức tranh nửa thực nửa mộng.

Nhưng trong lòng cậu lại chẳng thể yên. Tin nhắn của Argo vẫn còn đọng lại trong tâm trí như một vết mực chưa khô.

Cậu khẽ cất tiếng, cố giữ giọng thật tự nhiên, “Kizmel này, về vấn đề phòng ngự của lâu đài này… nó có thực sự đảm bảo các Dark Elf luôn có thể đứng vững chứ?”

Câu hỏi bất chợt khiến Asuna khựng lại giữa chừng khi đang đặt chén súp xuống.

Đôi mắt mềm mại của cô thoáng ánh lên một tia ngạc nhiên, rồi nhanh chóng quay sang nhìn Kirito, như muốn hỏi cậu đang nghi ngờ điều gì vậy?

Kizmel, trái lại, không chút dao động. Cô đứng dậy, bước đến gần cửa sổ, bàn tay đặt nhẹ lên bệ đá.

Đôi tai dài của cô rung khẽ theo từng nhịp thở, mái tóc màu tím ánh lên những đường sáng mềm mại của mặt trăng.

Khi cô quay lại, ánh mắt tím sẫm ấy ánh lên một tia kiêu hãnh khó che giấu.

“Lâu đài Yofel được che chắn bởi ba vách đá dựng đứng, chỉ còn duy nhất một lối tiếp cận từ phía hồ.

Chúng tôi đã canh giữ nơi này hàng trăm năm, từng viên gạch, từng con sóng đều là đồng minh của chúng tôi.

Địa thế này… chính là bức tường thành tự nhiên kiên cố nhất.”

Giọng cô vang vọng trong gian phòng như một lời thề cổ xưa, khiến không khí thoáng chùng xuống.

Kirito im lặng vài nhịp, ngón tay gõ nhè nhẹ lên cán kiếm đặt cạnh bàn, tiếng cộc cộc khẽ vang đều như tiếng đồng hồ đếm ngược.

Rồi cậu hỏi, giọng hạ thấp, “Nhưng Forest Elf… họ chưa từng từ bỏ dã tâm của mình, đúng chứ?”

Kizmel bật cười nhẹ, không phải cười chế giễu, mà là nụ cười pha chút cay đắng. Cô xoay nửa người, đôi mắt hướng ra mặt hồ ngoài xa. “Đúng vậy. Chúng luôn khao khát chiếm lĩnh được Yofel, từ khi tôi còn là một đứa trẻ.

Nhưng khát vọng và thực lực… là hai chuyện khác nhau.”

Cô dừng lại, ngón tay lướt nhẹ trên chuôi kiếm, giọng trầm xuống nhưng không giấu được sự kiêu hãnh, “chúng không giỏi thủy chiến, không có đủ thuyền, cũng không thể vượt qua sóng nước của hồ này.

Tất cả những cuộc tấn công trong quá khứ đều tan vỡ ngay từ khi còn ở trên mặt nước. Lịch sử đã chứng minh, và lịch sử sẽ lặp lại.”

Một thoáng im lặng phủ xuống. Tiếng gió ngoài cửa sổ thổi vào, làm ngọn nến trên bàn khẽ lay động.

Kirito khẽ cau mày, ánh mắt nheo lại. Cậu ngừng gõ tay, thay vào đó nắm chặt lấy chuôi kiếm, ngón tay run nhẹ như để giữ mình tỉnh táo.

“Chỉ cần hồ nước còn, thì Yofel sẽ không bao giờ sụp đổ… đó là điều cô tin chắc sao?”

Kizmel quay lại, bước từng bước chậm rãi, đôi giày giáp phát ra tiếng nện trầm trên nền đá.

Khi đến gần, cô dừng lại, ánh mắt chạm thẳng vào Kirito, ánh tím ấy sáng rực lên như ngọn lửa không thể dập tắt. “Không phải niềm tin. Đó là sự thật.”

Asuna mím môi, đôi bàn tay siết nhẹ vào nhau trên đùi, rồi bất giác cất tiếng, giọng cô có chút dè dặt. “Nhưng… chẳng phải càng tin chắc thì càng dễ bị bất ngờ sao? Nếu có điều gì đó mà chúng ta chưa nhìn thấy.”

Kizmel nhìn sang Asuna, ánh mắt dịu lại. Cô gật đầu khẽ, nhưng nụ cười kia vẫn giữ nguyên nét cứng cỏi.

“Có thể. Nhưng đôi khi, chiến binh không có quyền để nghi ngờ. Niềm tin của chúng ta chính là thanh kiếm mà chúng nắm giữ. Nếu buông bỏ nó, tất cả sẽ sụp đổ ngay từ trong lòng.”

Câu nói ấy như một lưỡi dao sắc bén, chém đôi không khí tĩnh lặng. Kirito thoáng rùng mình, nhưng rồi cậu nén lại, thở ra một hơi dài.

Asuna khẽ nhíu mày, ánh mắt thoáng dao động. Cô liếc sang Kirito, và bắt gặp đúng lúc cậu cũng đang nhìn lại mình.

Cái nhìn chạm nhau trong thoáng chốc, lặng lẽ nhưng dường như đã đủ để hai người hiểu ý, giống như một thỏa thuận ngầm không cần lời nói.

“Asuna…” Kirito định lên tiếng, nhưng cô đã khẽ gật đầu, lấy hơi rồi mở lời trước, giọng điềm đạm nhưng rõ ràng, “Chúng tôi… đã từng đi qua nơi ẩn náu của Fallen Elf.”

Không khí trong gian phòng khựng lại. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ bỗng vang rõ rệt hơn, như thể muốn lấp vào khoảng lặng vừa mở ra.

Kizmel thoáng giật mình. Đôi tai dài của cô rung nhẹ, ánh mắt tím sẫm trở nên sắc lạnh.

Cô từ từ ngồi xuống ghế, bàn tay vô thức đặt lên chuôi kiếm bên hông, giọng nói cất lên trầm thấp mà nghiêm túc, “Hai người… vừa nói gì?”

Ánh mắt của cô nanf Dark Elf xoáy thẳng vào Asuna, rồi lại chuyển sang Kirito. Cô như đang dò xét từng cử động nhỏ nhất trên gương mặt họ.

Chỉ đến khi Kirito khẽ gật đầu, ánh mắt kiên định, Kizmel mới thở ra, nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ.

Không nói thêm lời nào, Kirito chậm rãi mở kho đồ. Cậu lấy ra một cuộn giấy ố màu, mép giấy sờn đi vì đã được gấp cẩn thận nhiều lần. Cậu đặt nó lên bàn, đẩy về phía Kizmel. “Đây là… bản chiến lược mà chúng tôi lấy được từ chúng.”

Ánh nến vàng hắt bóng cuộn giấy lên mặt bàn gỗ dài, như một vết mực đen lan rộng.

Kizmel đưa tay mở ra, ánh mắt lia nhanh trên từng dòng chữ kỳ lạ, những ký hiệu chiến thuật được vẽ bằng mực đen dày đặc.

Kirito nhìn thẳng vào cô, giọng trầm xuống, “Tôi nghi ngờ… Forest Elf sẽ lại tấn công nơi này một lần nữa. Và lần này, chúng sẽ không đi tay không.”

Ánh mắt Kizmel hơi chao đảo, nhưng chỉ trong thoáng chốc. Vẻ ngoài của cô vẫn giữ được sự ung dung thường thấy, khóe môi còn vương lại một nụ cười nhạt như thể chẳng có gì khiến cô nao núng.

Kirito cau mày. Cậu chậm rãi bổ sung, giọng sắc như lưỡi gươm rút khỏi vỏ, “Chúng tôi tận mắt nhìn thấy… những con tàu. Chúng còn đang được đóng dở, nhưng đủ để chứng minh một điều: Fallen Elf đang cung cấp thuyền chiến cho Forest Elf.”

Một tiếng cạch khẽ vang lên. Kizmel đã siết chặt cuộn giấy đến mức móng tay chạm vào mặt bàn gỗ.

Trong ánh mắt tím ấy, sự kiêu hãnh đã nhường chỗ cho một thứ khác, một ngọn lửa pha trộn giữa giận dữ và lo lắng bị che giấu.

Asuna mím môi, bàn tay đặt trên đùi nắm lại thành nắm đấm. Cô nhận ra rằng niềm tin tuyệt đối của Kizmel vào sự an toàn của Yofel… đã bắt đầu lung lay.

“Đi thôi.”

Giọng của Kizmel vang lên, dứt khoát đến mức khiến ngọn nến gần đó rung nhẹ.

Cô bất ngờ đứng bật dậy, chân ghế gỗ nghiến mạnh xuống nền đá lạnh, rồi xoay người bước nhanh ra ngoài mà không hề ngoái lại.

Kirito và Asuna ngỡ ngàng đến mức chỉ kịp nhìn nhau một thoáng.

“Đi… đi đâu cơ?” Asuna thốt lên, vội kéo váy áo để chạy theo.

Kirito cũng nhanh chóng đuổi sát, hơi thở gấp gáp. Cậu không quen thấy Kizmel trong trạng thái mất kiềm chế như vậy, từng bước chân của cô như dồn cả nỗi căng thẳng vào không khí.

Bóng dáng của nữ kỵ sĩ in dài trên hành lang rọi ánh đuốc, dáng đi gấp gáp nhưng vẫn giữ sự uy nghi vốn có.

Giọng cô trầm xuống, vừa đi vừa đáp, ngắn gọn mà nặng tựa tiếng búa nện vào kim loại:

“Chúng ta cần báo cáo việc này với chủ nhân của lâu đài…”

Cô khựng lại một chút, ánh mắt ánh lên vẻ kiên quyết, rồi nói rõ ràng từng chữ, “Tử tước Leyshren Zed Yofilis.”

Tên gọi ấy ngân dài trong hành lang đá như một lời hiệu triệu.

Asuna thoáng rùng mình. Cô chưa bao giờ nghe nhắc đến vị chủ nhân này, nhưng qua cách Kizmel thốt ra, cô hiểu đây là nhân vật mang trọng trách lớn, có thể thay đổi cả vận mệnh của Yofel.

(Note: Trời ơi, mấy tuần nay mình quá kiệt sức, đúng vậy là kiệt sức chứ không phải mệt mỏi thông thường, mình bị mất ngủ mấy ngày liền, hay do mình đọc quá nhiều tiểu thuyết? Mà thôi, mình chỉ có thể ra đều một chương mỗi ngày, có lẽ nó sẽ mất khoảng một tuần liên tục hay gì đó. Cảm ơn, chúc mọi người một ngày tốt lành.)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cang-tong-trong-sinh-lua-gian-theo-nha-tu-bat-dau-noi-day
Cảng Tống: Trọng Sinh Lửa Giận, Theo Nhà Tù Bắt Đầu Nổi Dậy
Tháng 10 20, 2025
ta-moi-la-nhan-vat-chinh.jpg
Ta Mới Là Nhân Vật Chính
Tháng 2 23, 2025
tu-hop-vien-ta-la-bong-nganh-dai-ba
Tứ Hợp Viện: Ta Là Bổng Ngạnh Đại Bá
Tháng 12 13, 2025
One Piece Ta là King Arthur
Ta Đại Đạo Thân Phận Bị Muội Muội Đắc Kỷ Công Khai
Tháng 1 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved