Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
tang-le-dinh-che-nhuong-nguoi-co-cai-than-bi-qua-khu.jpg

Tang Lễ Định Chế, Nhường Ngươi Có Cái Thần Bí Quá Khứ

Tháng 1 24, 2025
Chương 313. Chung cuộc, cũng là bắt đầu Chương 312. Đại năng bại vào chi tiết
toi-cuong-tu-tien-tieu-hoc-sinh

Tối Cường Tu Tiên Tiểu Học Sinh

Tháng 12 16, 2025
Chương 1060: Quả quyết bứt ra Chương 1059: Diệp gia tham gia
cong-phap-cua-ta-vo-han-thang-cap.jpg

Công Pháp Của Ta Vô Hạn Thăng Cấp

Tháng 1 18, 2025
Chương 538. Thịnh đại hôn lễ Chương 537. Tìm tới Thủy Lam tinh!
cao-vo-ta-hoa-than-dia-phu-diem-la-tham-phan-sinh-tu.jpg

Cao Võ: Ta Hóa Thân Địa Phủ Diêm La, Thẩm Phán Sinh Tử

Tháng 1 17, 2025
Chương 592. Thời Gian Trường Hà, khởi đầu mới Chương 591. Đột phá, nhân quả diễn toán
phan-phai-ta-ma-de-chi-tu-bi-anh-trang-sang-phan-boi.jpg

Phản Phái: Ta Ma Đế Chi Tử, Bị Ánh Trăng Sáng Phản Bội

Tháng 1 21, 2025
Chương 166. Chương cuối Chương 165. Huyết Phượng bất tử dược
vo-dich-su-thuc-to.jpg

Vô Địch Sư Thúc Tổ

Tháng 2 4, 2025
Chương 431. Phiên ngoại: Kết thúc Chương 430. Phiên ngoại: Quét ngang
quyen-chan-thuong-thuong.jpg

Quyền Chấn Thượng Thương

Tháng 1 12, 2026
Chương 237: phá pháp! Chương 236 giả
van-gioi-an-va-vuong.jpg

Vạn Giới Ăn Vạ Vương

Tháng 2 3, 2025
Chương 722. Mười năm Chương 721. Lý Kiên Cường chi tử
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 337: Thuyền...
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 337: Thuyền…

Argo quay qua, quay lại, đôi mắt láo liên hết nhìn mặt hồ phẳng lặng loang ánh trăng, rồi lại ngắm những con đường lát đá gồ ghề, thưa thớt bóng người trong ngôi làng.

Cứ như thể, Argo chẳng thể nào chịu ngồi yên một chỗ. Mà nghĩ lại thì đúng là như vậy thật, Argo chưa từng thuộc về bất kỳ nơi nào cố định cả.

Hôm nay cô ở đây, ngày mai có thể đã thấy cô xuất hiện ở tận một nơi nào đó khác, và ngày kia thì lại chẳng ai biết cô đã biến mất đi đâu.

Argo giống như một cơn gió, cứ thoắt ẩn thoắt hiện giữa Aincrad, không ai nắm bắt được.

Nghĩ tới đó, Ren bỗng rùng mình, quay đầu liếc ra sau lưng.

Trong một khoảnh khắc, cậu tưởng tượng ra cảnh Argo đột ngột trồi lên từ đâu đó, chìa cuốn sổ ghi chép vào mặt cậu và hét “Này, cho tôi thêm chút thông tin nữa đi!”

Chỉ khi thấy phía sau vẫn vắng lặng, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù là con buôn thông tin nổi danh, Argo thậm chí chẳng có lấy một trụ sở giao dịch riêng.

Cô chẳng sở hữu cửa hàng hay quán nước nào để làm chỗ tụ tập khách hàng. Thay vào đó, phần lớn giao dịch của cô được ủy thác cho những người chơi khác, giống như một mạng lưới rễ ngầm trải khắp Aincrad.

Còn bản thân Argo, thì cứ như thể đang chơi trò trốn tìm vĩnh cửu với cả thế giới này.

Ren tựa lưng vào chiếc ghế gỗ ọp ẹp, thứ đồ nội thất đáng lẽ ra phải về hưu từ lâu, khiến nó rên lên cọt kẹt mỗi lần cậu đổi tư thế.

Làn gió lạnh của đông lùa qua hiên quán, thổi tung vài lọn tóc đen tuyền của cậu, làm chúng rối tung như một cái tổ quạ.

Ánh sáng vàng vọt từ những ngọn đèn dầu lay động theo từng cơn gió, tạo thành những vệt sáng tối nhảy múa trên mặt bàn gỗ lấm tấm vết nứt.

Ren khẽ thở dài, nghĩ ngợi về “ngày đặc biệt” mà Argo vừa nhắc. Khoan đã… giáng sinh á? Hôm nay là ngày bao nhiêu thế nhỉ?

Cậu lén liếc nhìn chiếc đồng hồ hệ thống. Nửa đêm ngày 24 tháng 12. Ồ, ra là hôm nay.

Ren gãi má, mơ hồ nhớ lại mấy lần từng nghe người ta nói về “Christmas”. Đại loại, đó là ngày mà một vị chúa nào đó sinh ra đời… và lũ trẻ sẽ được nhận quà.

‘Thế thì, hóa ra cái này cũng chỉ là một bữa tiệc sinh nhật thôi mà?’ cậu lẩm bẩm trong đầu, khẽ gật gù như vừa lĩnh hội một chân lý quan trọng, mặc kệ ánh mắt khó hiểu của Argo đang nhìn mình từ bên kia bàn.

Nhưng rồi, càng nghĩ Ren càng thấy có gì đó… sai sai.

‘Nếu đây là sinh nhật của chúa, thì tại sao người được tặng quà lại là trẻ con? Còn chúa thì không được cái gì hết?’

Ý nghĩ ấy khiến cậu chau mày. ‘Hay là… chúa chính là một đứa trẻ, nên mấy đứa trẻ khác cũng được chia ké quà?’

Cậu tưởng tượng ra cảnh một vị thần uy nghi mặc áo choàng, tay cầm quyền trượng, nhưng lại phải chen lấn với mấy đứa nhóc để nhận quà dưới gốc cây thông.

Ren càng nghĩ càng thấy vô lý. Nếu mà thật sự không nhận được quà thì sao?

Có phải người ta sẽ buồn bã, thất vọng, rồi từ đó gặp toàn xui xẻo cả năm không?

Ánh mắt Ren chợt dừng lại trên gương mặt của Argo, đang vừa uống nước vừa nghiêng đầu nhìn cậu, lẩm bẩm “cái tên này lại nghĩ cái quái gì vậy nữa đây?”.

Trong lòng Ren thoáng loé lên một nỗi lo mơ hồ: liệu cô ấy có buồn nếu tối nay chẳng có ai tặng quà không?

Ý nghĩ đó lại khiến cậu sốt ruột, như thể mình vừa bỏ quên một nhiệm vụ khẩn cấp nào đó trong nhật ký.

Ren trầm ngâm một lúc lâu, cứ như thể não cậu đang chạy vòng quanh một mê cung toàn khái niệm xa lạ: giáng sinh, sinh nhật Chúa, trẻ con được quà, nếu không có quà thì sao?

Suy nghĩ loanh quanh, cậu bất giác liếc nhìn Argo. Cô nàng vẫn đang xoay xoay ly nước, đôi mắt ánh lên dưới ánh đèn mờ ảo, cái vẻ mặt bình thản như chẳng quan tâm gì đến thế giới xung quanh.

Nhưng Ren lại nhớ đến ánh mắt của Argo mỗi lần nhìn về phía cậu, không phải nhìn cậu, mà nhìn chiếc áo choàng cậu đang mặc.

Cái kiểu nhìn lén nhưng chẳng khéo che giấu, giống như một con mèo cứ rình miếng cá trên bàn, giả vờ ngáp rồi lại liếc qua.

Cậu bật cười khẽ. Nếu Giáng Sinh thực sự là dịp người ta phải tặng quà, vậy thì… đây có lẽ là món quà thích hợp nhất.

Ren mở bảng menu, bấm vài cái, và chiếc áo choàng trong kho đồ rơi nhẹ vào tay cậu.

Cậu cầm nó một lúc, cảm nhận sự mềm mại và hơi lành lành của chất vải xám có chút ngập ngừng.

Thật ra, món đồ này giờ chẳng còn nhiều tác dụng nữa, dù nó có tăng tỉ lệ tàng hình của cậu cũng như thêm cho Ren vài điểm AGI.

Nhưng cậu có thể chắc chắn một điều: nó có lợi với Argo hơn là với cậu. Đắn đo một chút, rồi dứt khoát.

“À… này,” Ren hắng giọng, đưa chiếc áo ra phía trước, giọng nghe khô khốc như đang trả nợ, “coi như…quà… quà Giáng Sinh.”

Argo khựng lại, những cọng râu mèo được vẽ trên mặt như giật giật nhẹ.

Cô nhìn cậu, rồi nhìn chiếc áo choàng trong tay, ánh mắt chớp sáng lên một cách rõ rệt, nhưng chỉ trong tích tắc, rồi nhanh chóng giả vờ thờ ơ.

“Cậu… tặng tôi cái này?” giọng cô như cố kìm nén sự bất ngờ.

Ren nhún vai, cố làm ra vẻ bình thường, “Ừ, thì… ngày sinh nhật của Chúa, nhưng nghe bảo trẻ con lại được quà. Tôi thì không có con nít nào quanh đây, nên… chắc cô là người gần nhất.”

Ánh mắt Argo tròn xoe, sau đó đôi môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười không kìm được.

Ren thì vội vàng quay đi, tựa lưng vào ghế cho bớt ngượng, trong đầu lại lẩm bẩm, ‘Đúng là phi lý thật, sinh nhật của một vị thần mà mình lại phải tặng quà cho kẻ khác. Nhưng thôi… ít ra thì cái áo cũng tìm được chủ mới.’

Argo nhanh như chớp chộp lấy chiếc áo choàng khỏi tay Ren, động tác gọn gàng đến mức chẳng khác nào một tên đạo chích chuyên nghiệp vừa rút ví khỏi túi kẻ khác.

Chỉ trong nháy mắt, cô đã tống nó vào kho đồ, còn mắt thì liếc ngang liếc dọc như thể lo Ren đổi ý và giật lại.

“Cậu nghĩ tôi là trẻ con đấy à?” Argo hắng giọng, đứng bật dậy, tay chống nạnh ra dáng nghiêm nghị. “Tôi đã qua cái tuổi ngồi chờ quà giáng sinh từ ông già Noel rồi, biết chưa?”

Ren chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ chìa tay ra với gương mặt lạnh như băng, “Vậy thì trả đây.”

Không khí im ắng một nhịp, rồi khóe môi Argo giật giật, sau đó bùng nổ thành một nụ cười gian xảo.

“Còn lâu nhé. Vào tay tôi rồi thì đừng hòng lấy lại!”

Nói xong, cô xoay gót, váy tung bay, nhảy khỏi ghế như một con cáo vừa vồ được mồi, chạy vụt ra xa.

Ren nhìn bóng lưng cô biến mất sau những con đường vắng của ngôi làng, chỉ khẽ thở dài.

“Cậu cũng nên quay về nghỉ ngơi đi, ngày mai còn phải tiếp tục khám phá ngôi làng này và mở bản đồ tiếp.” Argo vừa thử xong chiếc áo choàng, vừa khoanh tay phẩy phẩy như đang đuổi khách.

Cô dừng lại một chút, rồi nhấn mạnh bằng giọng nghiêm túc đến mức khó tin, “Và tất nhiên là cậu phải trả hết tiền, đừng có hòng chuồn đấy nhé.”

Ren chẳng thèm đáp, chỉ ngả lưng trên chiếc ghế ọp ẹp, ánh mắt lơ đãng trôi dạt theo những con thuyền đang neo đậu trên mặt hồ.

Mặt nước lấp lánh, con thuyền khẽ nhấp nhô theo từng cơn gió lạnh từ phương bắc thổi về.

“Thuyền…” cậu nhíu mày, đầu óc dường như vừa va phải một ký ức nào đó còn sót lại, một mảnh ghép đã lâu rồi không nghĩ tới.

Ren chợt bật dậy, ghế xô ngã ra sau kêu rầm khiến vài người trong quán ngoái lại nhìn.

“Chết tiệt, là thuyền.” cậu buột miệng chửi bới, giọng lạc đi một nhịp, như thể vừa nhớ ra một sai sót chết người.

Không kịp giải thích thêm, Ren lao ra ngoài cửa quán, chạy băng qua những con đường vắng, như một kẻ bị ma đuổi.

Đằng sau, Argo vẫn còn đang gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, miệng lẩm bẩm với vẻ vừa bực vừa tò mò, “Thuyền gì chứ… mà khoan, cái tên này chưa trả tiền cho tôi!!”

Argo gằn giọng thanh toán với chủ quán, cái bàn tay siết chặt đến mức đồng Cor kêu leng keng chát chúa.

Cô lao ra khỏi quán, gió đêm tạt thẳng vào mặt, vừa chạy vừa lẩm bẩm:

“Cái tên khốn đó! Ăn no, quỵt tiền, rồi còn dám chạy mất tăm nữa à? Tôi mà bắt được thì đừng hòng sống yên đâu, Ren!”

Cô nghiến răng, nhưng khi bắt kịp Ren đang đứng sừng sững bên mép bờ hồ, ánh mắt cậu lại khác hẳn mọi lần, nghiêm túc, nặng nề.

“Argo.” giọng Ren dứt khoát, ngắt ngang cả cơn tức giận của cô.

Argo khựng lại, theo bản năng vẫn chống nạnh, nhưng đôi mắt bắt đầu chớp chớp. “Gì nữa? Đừng có nói là định bày trò lẩn trốn lần hai nhé.”

“Chỉ cần trả lời cho tôi.” Ren không quay đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào mặt hồ đen thẫm. “Lâu đài Yofel. Nó ở đâu?”

Không khí chùng xuống. Argo mở to mắt, thoáng giật mình, cái tên ấy chẳng phải ai cũng tiện miệng nhắc đến.

Cô nhìn Ren thật lâu, cố chắc chắn xem cậu có đùa không, nhưng không, ánh mắt kia chẳng có lấy một vệt bông đùa.

“ Asuna nói rằng nó nằm ở…Phía tây nam của miệng hồ núi lửa.” cuối cùng Argo cũng đáp, giọng nhỏ hơn, nghiêm túc hơn.

Ren nheo mắt, như đang cố hình dung lại một bản đồ trong đầu. Gió đêm lại thổi tung mái tóc đen của cậu, để lộ gương mặt căng thẳng.

Argo khoanh tay, nhìn bóng lưng Ren rồi bật thở dài, “Cậu làm cái gì vậy hả, tự dưng hỏi tới Yofel… Cái tên này, càng ngày càng khó đoán.”

“Cô còn cuộn giấy truyền tin nào không?” Ren hỏi dồn dập, ánh mắt lóe lên sự khẩn trương.

Ban đầu Argo tưởng cậu lại giở trò vớ vẩn, nhưng rồi nhận ra Ren đang thật sự nghiêm túc.

Cậu định lao thẳng về phía lâu đài Yofel, song vừa nhìn mặt hồ mênh mông trước mặt, Ren mới nhớ ra, họ không có thuyền, họ chẳng thể nào đến kịp.

Argo cau mày nhưng cũng lập tức mở kho đồ, những ngón tay lướt nhanh qua danh sách dài dằng dặc như thể đã quá quen với việc tìm thứ mình cần trong biển lộn xộn ấy. “May thật, tôi còn giữ một cuộn.”

Ren bước đến gần, giọng thấp xuống, rõ từng chữ: “Gửi tin cho Kirito. Nghe kỹ, nhắn lại y nguyên lời tôi.”

Argo chớp mắt, thoáng ngạc nhiên. Không chần chừ thêm, cô nghiêm túc gật đầu.

Ren bắt đầu thuật lại tất cả những gì mình đã nhìn thấy ở chỗ ẩn náu của Fallen Elf, từng chi tiết, từng hành động đáng ngờ, cả hướng đi cuối cùng. Giọng cậu nhanh, ngắn gọn, gần như chẳng để sót thứ gì.

Argo mím môi, viết lại trên cuộn giấy, nét mặt cũng dần trở nên nặng nề. Khi gửi đi, ánh sáng xanh từ cuộn giấy tan biến vào không trung, mang theo lời nhắn tới chỗ Kirito.

Cô quay sang nhìn Ren: “Xong rồi. Bây giờ thì… cậu định làm gì?”

Ren im lặng, đôi mắt như đang dõi thẳng tới tòa lâu đài xa xăm ngoài tầm nhìn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-han-chi-anime-dien-anh-tieu-doi.jpg
Vô Hạn Chi Anime Điện Ảnh Tiểu Đội
Tháng 2 4, 2025
marvel-chi-hokage-ninjia-phieu-luu-ky.jpg
Marvel Chi Hokage Ninjia Phiêu Lưu Ký
Tháng 1 18, 2025
nguoi-tai-naruto-oji-san-ta-that-phan-boi-chay-tron.jpg
Người Tại Naruto: Oji-San Ta, Thật Phản Bội Chạy Trốn
Tháng 2 9, 2025
long-chau-che-ba-toan-vu-tru.jpg
Long Châu: Chế Bá Toàn Vũ Trụ
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved