Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
302ef6154d02846c78818fba795c6920

Ta Có Một Tòa Kinh Khủng Phòng

Tháng 1 16, 2025
Chương 1210. Ta có một toà kinh khủng phòng Chương 1209. Liên quan tới con dâu là hung thần chuyện nhỏ này
so-tay-chan-nuoi-ma-nu-cua-lanh-chua

Sổ Tay Chăn Nuôi Ma Nữ Của Lãnh Chúa

Tháng 1 8, 2026
Chương 38: Ngàn năm trôi qua, thần minh dễ chết, duy ta vĩnh hằng! Chương 37: Thần chết
1f66b76aa022bc22808c63c4de1b8d04

Ta Có Thể Gấp Trăm Lần Tăng Cường Tài Nguyên, Nhân Gian Vô Địch

Tháng 1 15, 2025
Chương 296. Hoàn tất Chương 295. Đều có tính kế, tự thân lên môn Kinh gia
ta-la-noi-y-cuong.jpg

Ta Là Nội Y Cuồng

Tháng 2 15, 2025
Chương 359. Đại kết cục Chương 358. Bị đả kích
Thiên Mạch Chí Tôn

Bắt Đầu Thánh Nhân Tu Vi, Nữ Đế Thành Vợ Trước

Tháng 1 16, 2025
Chương 208. Vạn năm về sau, cố nhân cư Chương 207. Kiếm mở tiên môn, ta thề thành tiên
tu-chia-deu-co-duyen-bat-dau-sieu-pham-nhap-thanh.jpg

Từ Chia Đều Cơ Duyên Bắt Đầu Siêu Phàm Nhập Thánh

Tháng 12 3, 2025
Chương 565: Phi thăng Thần giới, hành trình mới! (đại kết cục) Chương 564: Một người đắc đạo, gà chó lên trời! (2)
thien-phu-vo-thuong-han-van-gioi-thien-kieu-pha-dai-phong

Thiên Phú Vô Thượng Hạn, Vạn Giới Thiên Kiêu Phá Đại Phòng!

Tháng 10 12, 2025
Chương 777: Chân chính vĩnh hằng cảnh Chương 776: Đột phá, dị biến, vĩnh sinh chi môn ý đồ
ngo-tinh-nghich-thien-luyen-sai-ta-cong-phap-thien-tuong-dia

Luyện Sai Tà Công, Pháp Thiên Tượng Địa

Tháng 1 2, 2026
Chương 591: không phải ca môn nhi, các ngươi nạn tinh tại thế a? (2) Chương 591: không phải ca môn nhi, các ngươi nạn tinh tại thế a? (1)
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 336: Giáng Sinh.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 336: Giáng Sinh.

Dù cảm thấy bất lực trước thái độ hời hợt của Ren, Argo vẫn tiếp tục gạn hỏi, như một con mèo cứng đầu không chịu buông con cá trong miệng.

Cô gõ gõ đầu bút vào cuốn sổ, ánh mắt sáng rực, giọng điệu đầy vẻ săn tin:

“Thôi nào, đừng im lặng như tượng nữa. Tôi hỏi mấy cái khác nhé. Sinh nhật cậu ngày nào? Quê quán? Thích ăn gì nhất? Thích kiểu con gái thế nào? Có người yêu chưa?”

Ren đang nhai dở một miếng bánh mì nướng, chỉ “ừm” một tiếng rất nhạt, rồi nuốt ực xuống, mặt tỉnh bơ như chưa từng nghe thấy gì.

“…Ơ kìa, trả lời đi chứ?” Argo nghiêng đầu, mày nhướng cao.

“Thích ăn nhiều. Người yêu thì không có.” Ren lẩm bẩm, tay vẫn với lấy cái đùi gà kế tiếp, miệng phát âm méo mó vì còn vướng đồ ăn.

Argo suýt nữa thì nghẹn vì bật cười. “Cái kiểu trả lời cụt ngủn đó của cậu mà bán cho ai thì tôi chắc chắn sẽ lỗ vốn mất thôi.”

Cô giả vờ nghiêm túc lật trang sổ, viết nguệch ngoạc: ‘Sở thích: ăn nhiều. Người yêu: không có. Định nghĩa một tảng đá biết cử động.’

Ren liếc sang, thấy chữ loằng ngoằng thì nhăn mày. “Cô đừng có bịa ra mấy cái vớ vẩn đó.”

“Không vớ vẩn tí nào đâu.” Argo nheo mắt, nụ cười láu lỉnh hiện rõ. “Cậu biết không, dạo gần đây có khá nhiều người tìm đến tôi để hỏi về cậu đấy.”

Ren gật gù, rót nước uống. “Ừm.”

Argo chống cằm, lắc đầu khó tin. “Thế thôi à? Này, nghe kỹ này: phần lớn là con gái đấy.”

Ren chậm rãi nhai tiếp miếng thịt, vẫn không chút biến sắc.

“Cậu có nghe thấy tôi nói gì không hả?” Argo bắt đầu sốt ruột, giọng cao thêm nửa tông.

“Nghe rồi.” Ren đáp, ngắn gọn, điềm nhiên như thể việc mình nổi tiếng trong mắt người khác giới là chuyện vặt không đáng bận tâm.

Argo đập mạnh cuốn sổ xuống bàn cốp! làm mấy cái chén rung lên. “Trời ạ! Cậu là người đầu tiên tôi gặp mà được con gái nhắc tới nhiều như thế mà lại không có chút phản ứng nào!”

Ren chỉ nhún vai, vẻ mặt mệt mỏi, nhưng khóe môi lại hơi cong lên, không biết vì thật sự thấy buồn cười hay vì miếng thịt trước mặt quá ngon.

Argo nheo mắt quan sát cái nét cong nhẹ ấy, lòng không khỏi dậy lên chút cảm giác kỳ lạ. Nhưng cô vội xua đi bằng cách tiếp tục chọc ghẹo:

“Có khi mai tôi sẽ mở dịch vụ mới. Bán hồ sơ tình trường của Ren. Gói cơ bản: ‘Không người yêu’. Gói nâng cao: ‘Ăn nhiều’. Đảm bảo hút khách.”

Ren đặt miếng xương gà xuống, nghiêm mặt nhìn cô: “Và rồi cô định hét giá bao nhiêu?”

Argo chống hông, bật cười ranh mãnh: “Tùy vào người mua thôi. Nếu là mấy cô gái đang đỏ mặt thì giá sẽ cao gấp đôi.”

Ren thở dài, vừa bất lực vừa buồn cười. “…Đúng là…gian thương”

Trong ánh sáng lấp lánh của đèn dầu, hai người ngồi đối diện nhau: một người thì cố moi từng chút thông tin, một người thì cứ phớt lờ, mải mê ăn uống.

Không khí nhẹ nhàng, vừa hài hước vừa ấm áp, như thể cả thế giới bên ngoài với hiểm nguy và chiến đấu đều đã bị chặn lại bởi những bức tường gỗ mộc mạc của quán nhỏ này.

“Đừng nói với tôi là cậu thích con trai đấy nhé.” Argo nhìn chằm chằm vào đống thông tin rời rạc mà cô gạn hỏi được, rồi liếc Ren với ánh mắt nửa nghi hoặc nửa trêu chọc.

“Đừng có mà suy đoán lung tung.” Ren nói gọn lỏn, tay đặt xuống cái đĩa trống, vừa khéo đúng lúc nuốt xong món ăn cuối cùng.

Cậu ngẩng đầu, ánh mắt bình thản, “Mà từ đầu tới giờ cô hỏi tôi nhiều thứ như vậy, tôi cũng có việc muốn hỏi đây.”

Argo lập tức cảnh giác, mái tóc dựng lên như mèo nghe động. “Đừng có mà đòi tiền.”

Ren liếc ngang, khóe môi cong lên đầy vẻ bất lực, “Cô còn chưa mở miệng tôi đã đoán được rồi.”

“Chậc.” Argo bĩu môi, chống cằm ra chiều ấm ức. “Thôi được rồi, hỏi đi. Tôi sẽ không lấy tiền đâu… nhưng cũng đừng mong tôi sẽ trả tiền cho cậu từ mớ thông tin tôi vừa kiếm được nhé.”

Ren lắc đầu, hít một hơi thật sâu. Sự im lặng ngắn ngủi giữa hai người khiến ngọn đèn dầu khẽ lay động càng thêm nổi bật.

“Vậy cậu muốn biết về cái gì?” Argo gặng, giọng vừa hiếu kỳ vừa dè chừng.

Ren chống tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi con ngươi ánh lên một thoáng nghiêm túc hiếm hoi.

“Về cô.”

Argo khựng lại. Ngòi bút trong tay suýt rơi xuống cuốn sổ. Trong khoảnh khắc, sự láu cá biến mất, thay vào đó là chút bối rối thật sự.

“…Hỏi tôi?” Cô cười gượng, cố giấu đi sự bất ngờ. “Cái gì cơ, giờ lại muốn đổi phe sao? Tôi là người thu thập tin tức, không phải nhân vật để phỏng vấn đâu nhé.”

“Không quan trọng.” Ren đáp, giọng bình thản nhưng ánh mắt lại chăm chú. “Tôi chỉ thấy… có lẽ đã đến lúc mình nên biết nhiều hơn về người ngồi trước mặt.”

Argo nhìn cậu, đôi môi khẽ mím lại. Thật hiếm khi cậu nhóc này chịu nghiêm túc như thế.

Cô chớp mắt vài cái, rồi bật cười thành tiếng, gõ bút vào cuốn sổ, “Được thôi. Nhưng nhớ đấy nhé, nếu cậu định viết một cuốn hồ sơ về tôi, tôi sẽ là người thu tiền bản quyền đầu tiên.”

Ren nhếch môi, lần này không phản bác, chỉ im lặng quan sát biểu cảm trên khuôn mặt của cô.

“Vậy làm thế nào mà cô lại có mấy cái râu trên mặt vậy?” Ren hỏi, giọng nửa bâng quơ nửa chọc ghẹo.

Argo như thể bị nắm đúng cái đuôi, giật bắn người, vội đưa tay sờ mặt mình. “Cậu nói câu đó là ý gì hả? Tôi là con gái đó nha!”

Ren thản nhiên nhún vai, ánh mắt không hề rời khỏi cô. “Tôi chỉ tò mò thôi. Tôi nghe Kirito nói rằng, tại cô chưa hoàn thành một nhiệm vụ nào đó… thì mới không mở được kỹ thuật đặc biệt.”

Cô cau mày, khoanh tay lại, trừng mắt. “Cái tên ngốc đó dám đi rêu rao lung tung… Hừ.”

“Thế nó là gì?” Ren chống khuỷu tay lên bàn, hơi nghiêng người về phía cô. “Tôi muốn biết thêm thông tin. Nó có phải cái thứ giúp chúng ta vừa có thể tấn công bằng vũ khí vừa có thể sử dụng cơ thể mình không?”

Trong giọng nói của cậu vang lên một thứ rất khác với thường ngày, sự hứng thú thực sự. Đôi mắt cậu sáng lên như thể nhìn thấy một mảnh ghép quan trọng nào đó.

Argo ngập ngừng. Cô biết Ren không phải kiểu tò mò vô nghĩa, một khi cậu đã hỏi, chắc chắn là có liên quan đến cách cậu chiến đấu.

“Ờ thì… đúng là có một số kỹ thuật đặc biệt như vậy.” Argo hạ giọng, bút gõ nhè nhẹ vào cuốn sổ. “Nhưng cậu tưởng dễ mở khóa chắc? Nhiệm vụ chuỗi, điều kiện ẩn, chưa kể còn phải thử thách một đống kỹ năng… Tôi mà nói hết thì khác nào tự đào mồ chôn nghề của mình?”

Ren im lặng, ánh mắt vẫn chăm chú.

Cảm giác bị nhìn thấu khiến Argo bứt rứt, cuối cùng cô thở dài, gãi gãi mái tóc vàng rối bù. “Nói trắng ra… đúng, nó là một dạng Martial Arts Skill. Không phải ai cũng để ý, vì người ta mải tập trung vào kiếm kỹ và vũ khí.

Nhưng nếu kiên nhẫn, cậu có thể học được cách để cơ thể mình cũng trở thành vũ khí.”

Ren lẩm bẩm, giọng nhỏ tới mức gần như chìm vào tiếng gió lạnh từ hồ thổi tới, “Thế thì… mình không sai rồi.”

Argo nghe thấy, nheo mắt nhìn. “Này, cậu lại tính làm trò liều lĩnh gì nữa đây?”

Ren không đáp, chỉ nhếch môi cười nhẹ, ánh mắt như chìm vào một suy nghĩ riêng.

“Nó là hệ thống trụ cột bổ trợ song song với tuyến Weapon Mastery chính, hai thứ này sẽ không xung đột với nhau như khi cậu lựa chọn một vũ khí khác và phải bắt đầu lại từ đầu.”

Argo ngừng một nhịp, cẩn thận vẽ vài đường nguệch ngoạc trong sổ tay như để minh họa.

“Trái lại, thứ này còn bù đắp cho những khiếm khuyết trong lối chiến đấu mà người chơi đang chọn. Nó được gọi là Extra Skill.”

Ren hơi nheo mắt. “Extra Skill…?”

Argo gật đầu, nụ cười như thể đang tiết lộ một bí mật lớn. “Nói đơn giản thì đó là những kỹ năng ‘nằm ngoài khuôn khổ’ thông thường. Ví dụ, nếu Weapon Mastery của cậu đi theo hướng kiếm, thì Extra Skill có thể mở cho cậu con đường sử dụng cơ thể, tay, chân, thậm chí cả chuyển động né tránh, như một phần mở rộng của chính vũ khí đó.”

Ren chống tay lên cằm, ánh mắt trở nên sắc bén. Ý tưởng ấy rõ ràng gợi lên điều gì đó mà cậu đã mường tượng từ trước.

“Đương nhiên, không phải ai cũng có thể mở được.” Argo tiếp tục, giọng cô bỗng chốc trở nên tinh quái. “Extra Skill thường đi kèm chuỗi nhiệm vụ dài dằng dặc, điều kiện ẩn, hoặc yêu cầu những tình huống thực chiến cụ thể. Không có chỉ dẫn sẵn. Người ta phải mò mẫm, thử đi thử lại hàng trăm lần mới lóe ra một tia sáng.”

Cô gấp cuốn sổ lại, nghiêng đầu nhìn Ren: “Thế nên mới hiếm, mới có giá trị. Và cũng… mới đáng tiền.”

Ren phì cười, lắc đầu: “Cuối cùng thì vẫn quay lại chuyện đó.”

Argo nhún vai không hề chối, đôi mắt long lanh như thể chờ xem phản ứng của cậu.

“Quan trọng hơn là nó có giới hạn.” Argo nghiêng người về phía trước, giọng cô hơi trầm xuống, mang theo chút nghiêm túc hiếm hoi.

“Có giới hạn nhất định cho số lượng người có thể nhận được nhiệm vụ. Nghĩa là cũng có giới hạn cho số người đạt được kỹ năng đó.”

Ren hơi cau mày, ánh mắt lóe lên chút tiếc nuối.

“Tôi có thể nói thẳng với cậu rằng,” Argo tiếp lời, ngón tay gõ nhẹ lên cuốn sổ,

“Martial Arts đã đạt giới hạn rồi. Giờ dù cậu có mò mẫm tìm lại nhiệm vụ, hệ thống cũng sẽ không cho nữa. Trong số người nhận được, có Asuna, Kirito, vài tên ninja kỳ lạ của một bang hội nào đó… và tôi. Còn lại? Hết sạch.”

Ren lặng thinh. Ý nghĩ rằng có một hướng đi phù hợp với phong cách chiến đấu của mình, nhưng giờ thì đã bị khóa chặt, khiến lồng ngực cậu nặng trĩu.

Như đoán được dòng suy nghĩ ấy, Argo bật cười nhẹ, vỗ tay một cái như để xua đi không khí nặng nề: “Nhưng đừng có mà nản. Cậu hiểu rõ mình hơn bất kỳ ai. Có lẽ sẽ còn những Extra Skill khác, cũng độc đáo và hữu ích chẳng kém. Chúng ta chỉ là chưa khai phá được thôi.”

Cô chống cằm, nụ cười tinh nghịch quay trở lại: “Mà thật ra, với cái cách cậu chiến đấu, cho dù không có Extra Skill nào hỗ trợ thì tôi cũng không nghĩ cậu sẽ thua thiệt nhiều. Cậu chỉ cần tiếp tục rèn luyện, mài giũa thứ phong cách ‘tự chế’ đó đi. Biết đâu sau này hệ thống còn ghi nhận nó thành một kỹ năng riêng cũng nên.”

Ren khẽ nhếch môi, nhưng không phản bác, ánh mắt trầm xuống như nuốt lời hứa thầm lặng nào đó.

“Vậy thì chúc mừng giáng sinh an lành.” Argo nâng cao ly nước, nụ cười hóm hỉnh nhưng giọng lại chậm rãi hơn thường ngày.

Ren cũng nhấc ly nước của mình, chạm nhẹ vào ly của cô, “Giáng sinh an lành.”

Tiếng cụng ly khẽ vang lên, đơn sơ nhưng rõ ràng, vang vọng giữa không gian tĩnh lặng.

Bên ngoài, gió lạnh thổi qua con phố nhỏ của Làng Usco, lồng đèn treo trên những mái hiên đung đưa, hắt ánh sáng vàng mờ nhạt xuống mặt đường lát đá.

Trong khoảnh khắc ấy, cả hai cùng im lặng. Một bữa tiệc giáng sinh chẳng có cây thông, chẳng có quà tặng, chỉ có chút thức ăn, tiếng gió, và hai kẻ lạc lõng trong thế giới xa lạ.

Nhưng sự hiện diện của nhau đã khiến cái lạnh bớt buốt giá đi phần nào.

Argo khẽ nhấp một ngụm, đôi mắt liếc sang Ren, “Cũng không tệ nhỉ, dù chỉ có nước lọc.”

Ren nhún vai, nhưng khóe môi cong lên một nụ cười rất nhẹ, “Cũng còn hơn là một mình.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dragon-ball-cai-nay-goku-cuong-dang-so
Dragon Ball: Cái Này Goku Cường Đáng Sợ!
Tháng 10 27, 2025
6252b51a5b45031c690cbd672e22ae82
Anime Nhị Thứ Nguyên
Tháng 1 15, 2025
them-diem-pha-cuc-tu-lang-cat-di-huong-dinh-phong.jpg
Thêm Điểm Phá Cục: Từ Làng Cát Đi Hướng Đỉnh Phong!
Tháng 1 10, 2026
nguoi-o-hoa-son-su-nuong-dung-quay-dau-lai-ta-la-su-phu.jpg
Người Ở Hoa Sơn, Sư Nương Đừng Quay Đầu Lại, Ta Là Sư Phụ
Tháng 2 27, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved