Chương 335: Usco.
Họ tiếp tục di chuyển sau khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi. Dọc đường, cả nhóm lại chạm trán thêm vài con quái, nhưng nhờ phối hợp ăn ý của cả ba người, chúng nhanh chóng bị hạ gục.
Thành quả là một đống nguyên liệu, vài món trang bị ngẫu nhiên, cộng thêm lượng vàng và exp khiến ai cũng thấy phấn khởi.
Còn tại sạo trên thuyền có bốn người mà lại chỉ có ba người chiến đấu, Ren liếc nhìn con người thừa thãi mỗi lần họ chiến đấu đều lùi ra sau ngay lập tức, khua tay khua chân cổ vũ.
“Xong rồi!” Argo bất ngờ nhảy cẫng lên, làm con thuyền Gondola chao đảo dữ dội.
“Ê ê, ngồi yên coi, thuyền này mà lật thì cô chịu trách nhiệm vớt hết mọi người đấy.” Ren gắt nhẹ, tay bám chặt mép thuyền.
Argo cười tươi rói, giơ tấm giấy da hệ thống lên như khoe chiến lợi phẩm, “Tôi đã hoàn thành bản đồ từ Rovia tới Làng Usco rồi!”
Ánh mắt cô lóe sáng, gần như ranh mãnh.
Ren nheo mắt, thở dài, “Đừng có nói là…” Cậu cố tình ngừng lại một nhịp, quan sát kỹ gương mặt Argo rồi chau mày, “…Cô định bán chúng với giá cắt cổ cho người khác đấy?”
Argo giả bộ ho khan, mắt đảo đi chỗ khác, miệng lẩm bẩm, “À thì… công sức leo núi, vẽ bản đồ, suýt ngã chết… cũng đáng giá chứ nhỉ?”
Asuna bật cười, che miệng nhìn hai người. Kirito thì chỉ khẽ nhún vai, ra vẻ đã quá quen với cái kiểu “con buôn Argo” này.
Ren lắc đầu ngán ngẩm, “Thương nhân gì? Trông như một tên cướp vậy.”
“Ê ê, tôi là nhà kinh doanh chiến lược, nghe sang hơn nhiều đấy.” Argo chống nạnh, vênh mặt phản pháo.
“Hơn nữa tôi đâu có ép ai mua đâu? Nếu không muốn thì họ có thể tự tìm đường.”
Không khí trên thuyền lại rộn ràng tiếng cười, khiến đoạn hành trình trở nên bớt nặng nề.
Trời dần ngả về chiều, sắc nắng cuối ngày trải dài trên mặt nước như những mảnh vàng vỡ vụn.
Sau hành trình dài, cả nhóm cuối cùng cũng tới nơi cần đến.
Làng Usco nằm nép mình ở phía tây nam Hồ Caldera, sau những dãy núi đá trập trùng và dưới màn sương giăng phủ của rừng cây.
Đây là ngôi làng đầu tiên mà người chơi có thể đặt chân đến sau khi đánh bại Trùm Khu Vực, như một cột mốc báo hiệu cho sự đổi thay.
Trái ngược với vòng xoáy nguy hiểm của mặt hồ dữ dội, Usco được bao bọc bởi hàng rào gỗ thô sơ.
Vẻ ngoài mộc mạc ấy mang đến một cảm giác bình yên, song cũng phảng phất bầu không khí cô tịch, như một ngôi làng bị bỏ quên nơi góc khuất của thế giới.
Con đường lát đá gồ ghề dẫn lối vào làng, hai bên là những cọc gỗ treo đèn dầu. Ánh lửa lập lòe hắt xuống nền đất ẩm, soi bóng những bước chân lữ khách lạ.
Họ cập bến ở bờ đá rải rác quanh khu làng chài, men theo lối cuội mà tiến vào.
Bên trong, khung cảnh yên ả đến lạ thường. Sự xuất hiện của bốn gương mặt xa lạ không khiến nhịp sống nơi đây dao động.
Dưới hoàng hôn đỏ rực, những chiếc Gondola đánh cá lần lượt trở về bến, khói trắng từ các mái nhà bay lên, tan loãng trong không trung như nét chấm phá bình dị.
Làn gió nhẹ khẽ lướt qua, khuấy động mặt hồ, để lại những gợn sóng nhỏ lăn tăn phản chiếu ánh nắng đang dần tàn.
“Chúng ta tìm một nơi nào đó để nghỉ ngơi đi, tôi mệt quá rồi.” Argo vươn vai than thở, rồi không đợi ai đồng ý đã nhanh chân dẫn cả nhóm đi trước.
Họ băng qua những dãy nhà gỗ trang trí đơn giản, ánh đèn dầu hắt ra từ khung cửa sổ lấp lánh như những đốm lửa nhỏ trong sương chiều.
Tiếng rao rộn rã ở khu chợ vẫn còn văng vẳng, xen lẫn tiếng búa gõ lanh canh từ tiệm rèn gần đó.
Những quán rượu bắt đầu lên đèn, mùi thịt nướng và rượu ngọt len lỏi trong không khí, mời gọi lữ khách dừng chân.
Cả nhóm đi thẳng tới một quán trọ nhỏ nằm cuối con đường lát đá. Biển gỗ cũ kỹ treo lủng lẳng, tiếng chuông gió bằng kim loại va chạm khẽ leng keng trong gió.
Họ thuê bốn phòng, ai nấy đều tản ra, về phòng riêng để nghỉ ngơi trước bữa tối. Một ngày dài căng thẳng cuối cùng cũng có thể buông xuống.
Ren gần như kiệt sức. Trận chiến với con Trùm Khu Vực và quãng đường di chuyển bất tận đã vắt kiệt toàn bộ sức lực trong cậu.
Toàn thân nặng trĩu, xương cốt như rã ra, bắp thịt đau nhức như bị kéo căng đến giới hạn.
Cậu không còn đủ kiên nhẫn để tháo trang bị. Thay vào đó, Ren cứ thế thả người xuống chiếc giường gỗ đơn sơ, tiếng khung giường kẽo kẹt nhẹ vang lên.
Đệm cứng, chăn thô ráp, nhưng đối với cậu lúc này, đó là thứ xa xỉ chẳng khác gì thiên đường.
Ren ngủ một mạch tới tận tối, và có lẽ cậu đã ngủ yên đến sáng hôm sau nếu không bị Argo đánh thức.
“Này, này, này! Cậu làm cái quái gì ở trong đó mà lâu thế hả?” tiếng gõ cộc cộc bực bội vang lên trên cánh cửa gỗ, lẫn trong đó là giọng Argo đầy mất kiên nhẫn.
Ren khẽ nhăn mặt, xoa xoa mái tóc rối bù như tổ quạ rồi lết ra mở cửa. Giọng cậu ngai ngái, có chút bực dọc vì bị kéo ra khỏi giấc mơ còn dang dở, “Sao vậy? Mọi người cứ ăn tối trước đi… tôi mệt quá.”
“Ăn ăn ăn cái đầu cậu ấy!” Argo hừ một tiếng, không thèm đợi Ren kịp phản ứng mà chui tọt qua khe cửa hẹp, lôi cậu ra ngoài như thể đang kéo một con mèo lười.
“Bữa tối xong từ lâu rồi! Nếu còn ngủ tiếp cậu sẽ bỏ qua mất cái này.”
“Cái này…?” Ren nghiêng đầu, mắt vẫn híp lại vì chưa tỉnh ngủ hẳn. “Không phải đêm nào cũng như nhau sao? Chúng ta đều cần… ngủ…”
Argo lườm cậu, rồi đột ngột nhảy cẫng lên, gõ “cốp” một cái rõ đau vào đầu Ren, miệng hô như tuyên bố chiến thắng, “Đêm nay là Giáng Sinh đấy, đồ đầu đất!”
Ren khựng lại, chớp mắt một lúc lâu như thể vừa nghe một câu chuyện hoang đường. Không khí lạnh se sắt của vùng núi ngoài kia len qua khe cửa sổ, và trong khoảnh khắc ấy, cậu mới nhận ra, đã thật sự lâu rồi cậu không nghĩ tới cái ngày này…
“Thế hả?” Ren dụi mắt, giọng ngái ngủ, rồi quay người định lết vào lại giường. “Vậy thì món quà tuyệt vời nhất với tôi… đó là được ngủ tiếp. Cảm ơn.”
“Ê ê ê, đừng có quay lưng đi như thế chứ!” Argo hốt hoảng túm lấy tay áo cậu, kéo giật lại như sợ Ren biến mất ngay trước mặt.
Cô gò người, vừa lôi vừa càm ràm. “Này, tôi không muốn qua đêm nay một mình đâu. Kirito với Asuna thì dông thẳng tới lâu đài Yofel mất rồi. Giờ còn lại chỉ có mình tôi với cậu thôi đấy!”
Ren khựng lại, quay sang nhìn Argo với đôi mắt nửa tỉnh nửa mơ. Cậu thở dài, giọng vẫn lười biếng, “…Cảm giác như tôi vừa bị gài bẫy vậy.”
Argo hắng giọng, cố che đi chút lúng túng rồi huých nhẹ khuỷu tay vào sườn cậu. “Ừ thì… coi như tôi cho cậu vinh dự làm bạn đồng hành đêm Giáng Sinh của tôi. Thế nào? Cũng không tệ, phải không?”
Ren bật cười khẽ, lắc đầu như bất lực, nhưng cuối cùng vẫn để mặc cho cô lôi đi.
Họ rời khỏi quán trọ và đi bộ loanh quanh, ngôi lằng được thắp sáng rõ ràng nhờ những viên đá ma thuật, những căn nhà được trang trí tràn ngập không khí lễ hội.
“Chắc bây giờ ở Rovia người ta đang tổ chức tiệc nhỉ?” Ren lẩm bẩm.
Cuối cùng, sau một hồi lang thang trong ngôi làng nhỏ bé phủ ánh đèn dầu, họ tìm được một quán nước nép mình bên sườn dốc.
Từ đây có thể nhìn thẳng ra mặt hồ tĩnh lặng, nơi ánh trăng lấp loáng phản chiếu như dát bạc trên sóng nước.
Quán không lớn, chỉ có vài chiếc bàn gỗ thô sơ bày ngoài hiên, hương trà nóng và rượu nhẹ lan trong không khí se lạnh.
Ren ngồi phịch xuống ghế, tựa lưng ra sau, rồi chẳng nói chẳng rằng mà mở thực đơn. Đôi mắt ngái ngủ của cậu đột nhiên sáng hẳn lên. “Cho tôi cái này… cái này nữa… ờ, thêm cả cái này đi.”
Chủ quán già khẽ nhướn mày, còn Argo thì há hốc nhìn cái danh sách dài dằng dặc mà Ren gọi. “Này, cậu định ăn hết cả quán người ta đấy hả?”
Ren chớp mắt, giọng bình thản, “Đây là món quà Giáng Sinh của tôi cho bản thân. Ăn no một bữa, ngày mai chết cũng không hối hận.”
Argo cứng họng một lúc, rồi bất giác phá lên cười. Cô chống cằm nhìn Ren, ánh mắt thoáng dịu lại, “…Thật đúng là….”
Chẳng mấy chốc, bàn ăn của họ đã chất đầy những đĩa đồ nóng hổi, bánh mì đen nướng giòn, súp rau thơm lừng, thịt thú rừng kho ngậy, và một ít cá nướng tẩm gia vị hồ.
Hơi nóng tỏa ra xua tan cái lạnh đêm.
Ren cầm nĩa, ánh mắt sáng lấp lánh không khác gì một đứa trẻ, “Ăn thôi. Còn lại, để mai tính.”
Argo chống tay lên má, ngắm cậu say sưa thưởng thức đồ ăn. Trên bầu trời cao, tuyết mỏng bắt đầu rơi lác đác, tan thành những hạt sáng li ti dưới ánh trăng.
Cô nhìn cậu, rồi lại nhìn mặt hồ phẳng lặng đang phản chiếu ánh trăng bạc.
Một ý nghĩ thoáng vụt qua, khóe miệng Argo nhếch lên, rồi cô lôi từ kho đồ ra một cuốn sổ nhỏ sờn góc cùng chiếc bút lông.
“Tôi hỏi cậu vài câu được chứ?”
“Ừm ừm, nomp nomp nom.” Ren vừa nhai vừa gật gật đầu, má phồng lên như con sóc, giọng méo mó khó nghe.
Argo chống cằm, nhìn cái dáng ăn uống say sưa ấy mà phì cười. “Được rồi, câu hỏi đầu tiên…” cô hắng giọng như một phóng viên chuyên nghiệp, “Tên của cậu là gì?”
Ren dừng động tác nhai, nhìn Argo với ánh mắt vừa khó hiểu vừa bất lực.
“Thôi được rồi, câu tiếp theo: giới tính?” Argo nhanh tay ghi ngoáy mấy chữ vào cuốn sổ, rồi ngẩng lên với vẻ mặt nghiêm túc lạ thường.
“….” Ren chỉ nghiêng đầu, mặt trông như thể đang tự hỏi hôm nay cô có bị sốt không nhỉ?
“Tôi chỉ đùa thôi mà.” Argo lè lưỡi tinh nghịch, bút xoay xoay trên tay. “Nhưng mà này, dạo này có nhiều người hỏi tôi về cậu lắm đấy.”
“Ừm.” Ren gật đầu một cái, không buồn ngẩng lên, tiếp tục tập trung gặm cái đùi thịt.
“Này, cậu không tò mò à?” Argo nheo mắt, hơi chồm người qua bàn, như thể muốn ép cậu phải quan tâm.
Ren nhún vai, giọng vẫn dửng dưng: “Tò mò thì đồ ăn sẽ ngon hơn à?”
Argo cứng họng trong vài giây, rồi bật cười khanh khách, vỗ mạnh xuống bàn khiến cái cốc nước khẽ rung. “Trời đất, cậu đúng là… chẳng giống ai hết!”