Chương 332: Biceps Archelon.
“Này, đón lấy!” Kirito bất ngờ ném về phía Ren một chiếc mái chèo.
Ren bắt lấy trong vô thức, hơi khựng lại, “Hả…?”
“Không có thời gian đâu! Nhanh, chèo đi!” Kirito đã ngồi xuống trước, cánh tay siết chặt, kéo con thuyền lao về phía trước như thể chính dòng nước cũng đang chống lại họ.
Ren lúng túng vài giây nhưng rồi cũng lập tức ngồi vào vị trí đối diện, thả mái chèo xuống nước.
Ngay khi đầu chèo chạm mặt nước, cảm giác như nó mắc kẹt trong thứ gì đó đặc quánh. Ren nghiến răng, giữ chặt cán chèo, toàn thân gồng cứng để không bị hút tuột xuống theo xoáy nước.
Cả hai chèo gấp gáp, con thuyền dập dềnh dữ dội, từng tấc tiến gần vòng xoáy khổng lồ mà con rùa đang tạo ra.
Những tiếng hét thất thanh vang vọng quanh mặt nước, vài người chơi đã kiệt sức, mặt tím tái vì sặc nước, giáp trụ rạn nứt thành từng mảnh.
Sát thương của xoáy nước không chỉ là một hiệu ứng kéo, nó đang xé nát thanh HP của họ từng giây một.
“Asuna! Cậu lo nhắm bắn đi!” Kirito hét, giọng lấn át cả tiếng nước ầm ào. Tay cậu giữ chặt mái chèo, dồn lực để con thuyền không bị cuốn phăng.
Ngay sau đó, Kirito đạp mạnh vào một khớp gỗ trên sàn thuyền. Một âm thanh “cạch” vang lên, rồi phập, từ trong khung thuyền bật lên một chiếc nỏ khổng lồ, cơ chế kim loại kêu rít như thức tỉnh từ giấc ngủ lâu ngày.
Ren tròn mắt. Ban đầu cậu còn tưởng mấy thanh gỗ kia chỉ để trang trí, không ngờ bên trong ẩn chứa cả một khẩu nỏ chiến thực thụ, sáng loáng, hung hiểm chẳng kém gì vũ khí hạng nặng.
“Nhưng… nhưng mà… dùng cái này thế nào chứ!?” Asuna lúng túng, đôi tay run nhẹ khi chạm vào dây cung khổng lồ căng ra trước mặt.
“Cứ nhắm rồi bắn đi! Chúng ta phải nhanh lên, không thì tất cả sẽ chết đấy!” Kirito hét, giọng khàn đặc vì phải gồng người chèo chống.
Ngay sau lời cậu, con thuyền Gondola rung lắc dữ dội, bị hút sâu hơn vào vòng xoáy nước khủng khiếp. Toàn bộ mạn thuyền nghiêng ngả, nước lạnh buốt tràn lên mép, suýt nữa nhấn chìm tất cả xuống đáy.
Ren cắm chặt mái chèo xuống mặt nước, gân xanh nổi hằn trên cánh tay, “Giữ chặt! Nếu để nó nuốt trọn, chúng ta xong đời!”
Asuna cắn chặt môi, hít sâu một hơi. Cô đặt tay lên cò nỏ, nhắm thẳng về phía con rùa khổng lồ đang xoay vòng giữa tâm xoáy nước. Trong khung ngắm rung bần bật, bóng dáng con quái vật mờ nhòe như ẩn hiện giữa bọt nước tung trắng xóa.
Tiếng kim loại cạch vang lên khi Asuna kéo mạnh cần khóa. Một mũi tên lớn, đầu mũi bọc nanh và vuốt gấu, chớp lửa lập lòe như than hồng, từ từ trồi ra khỏi khung nỏ.
Mọi người trên thuyền nín thở. Giữa tiếng gió gào thét và sóng nước cuồng loạn, khoảnh khắc ấy giống như ranh giới mong manh giữa sống và chết.
Asuna kéo dây nỏ, ngón tay run run vì gió và sóng quất thẳng vào mặt. Cô siết chặt hàm, rồi buông dây.
Mũi tên lửa gào thét trong không trung, để lại vệt sáng đỏ rực lao thẳng vào mai rùa.
“Trúng rồi…!”
Nhưng chỉ trong thoáng chốc, ánh lửa bị dập tắt như một đốm than rơi xuống mặt nước. Mai rùa vẫn lạnh lẽo, cứng rắn, không một vết xước.
“Không… không hiệu quả…!” Asuna hít mạnh, tim đập dồn dập.
Ngay lúc ấy, vòng xoáy lại gầm rú dữ dội hơn. Con thuyền Gondola rung lắc, nước bắn lên như roi da quất vào mặt họ.
Ở phía xa, vài người chơi không kịp bám vào thuyền đã bị cuốn tuột vào xoáy, tiếng gào cầu cứu vang vọng nhưng nhanh chóng chìm xuống.
“Bắn tiếp đi, đừng dừng lại!” Kirito hét lớn, đôi tay nắm mái chèo đến tím ngắt, khớp xương kêu răng rắc. Con thuyền đang bị hút vào, từng thớ gỗ rên rỉ dưới sức ép.
Asuna nghiến răng, đôi mắt nhòe mờ vì hơi nước. Cô rút mũi tên thứ hai, đặt vào nỏ, ngắm thẳng vào cổ con quái vật nơi da thịt lộ ra.
“Lần này… phải trúng mới được…”
Vút!
Mũi tên thứ hai xé màn xoáy dữ dội, lao tới như một vệt sao chổi đỏ. Nó cắm phập vào phần da lộ chút xíu con rùa, nhưng rồi bật ngược ra, để lại một vệt cháy đen nhạt nhòa.
HP của nó vẫn không suy giảm.
“Không…!” Asuna thốt lên, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Hai mũi tên quý giá, cả hai đều vô dụng.
Ren đập mạnh tay xuống mạn thuyền, giọng gầm gừ át cả tiếng sóng, “Chết tiệt, nó vẫn không thủng! Điểm yếu của nó không phải ở đó…!”
Nước xung quanh sục sôi dữ dội, những chiếc Gondola khác bị cuốn xoáy, va đập lẫn nhau rồi tan nát. Tiếng gỗ vỡ, tiếng kêu gào hòa lẫn thành một cơn ác mộng hỗn loạn.
Kirito nghiến chặt răng, cánh tay run lên khi giữ mái chèo để con thuyền không bị hút thẳng vào trung tâm vòng xoáy. “Nếu còn chậm trễ… tất cả bọn họ sẽ bị nghiền nát mất!”
Asuna thở dốc, vai run rẩy. Hơi thở của cô hòa vào tiếng gió và tiếng xoáy, dồn dập, gấp gáp. Cô cắn môi đến bật máu, ánh mắt dao động giữa hoảng loạn và quyết tâm.
Ren nhìn lướt quanh, đôi mắt sapphire sắc lạnh lướt qua chuyển động của con rùa, qua từng cơn bọt nước dội ngược.
Trong khoảnh khắc, cậu nheo mắt lại, bàn tay bấu chặt chuôi kiếm nơi thắt lưng.
“Điểm yếu… nó không thể nào vô vọng đến thế. Nó đang giữ thứ gì đó… ẩn dưới lớp vỏ ấy.”
Asuna ngẩng lên, run giọng. “Điểm yếu… ở đâu? Ở đâu mới là điểm yếu thật sự?”
Con rùa khổng lồ vẫn xoay tròn, hai cái đầu vắt chéo, ánh mắt đỏ lòm lóe sáng trong cơn lốc nước. Mỗi vòng quay khiến mặt hồ như muốn nổ tung.
Ren nheo mắt, hơi thở nặng nề. Nếu đoán sai… tất cả sẽ chết. Nhưng nếu đoán đúng…
Cậu quay phắt sang Asuna, giọng nghiêm khắc nhưng chắc nịch, “Asuna! Đừng bắn vào mai hay cổ nữa. Ngắm thẳng vào phần ngực, ngay dưới điểm nối hai cái đầu của nó. Ở đó, mới là chỗ nó đang cố che giấu!”
Asuna mở to mắt, bàn tay siết chặt nỏ. Cả người run lên, nhưng ánh mắt dần sáng lên như tìm thấy hy vọng trong cơn tuyệt vọng.
Kirito nghiêng đầu, thoáng ngạc nhiên. Nhưng rồi cậu gật mạnh, giọng dõng dạc át cả tiếng ồn ào xung quanh. “Tin Ren đi, Asuna! Đây là cơ hội duy nhất!”
Asuna hít một hơi thật sâu, lên dây nỏ thêm lần nữa. Đôi mắt cô tập trung vào điểm Ren chỉ, nơi con rùa đang vắt chéo hai đầu, như muốn bảo vệ một bí mật bị che giấu.
Bình thường, nhắm trúng mục tiêu di chuyển đã rất khó, nhưng nhắm bắn một mục tiêu xoay tròn như bánh xe đối với một người mới là điều bất khả thi.
Asuna nhắm một con mắt, con mắt còn lại nhìn chằm chằm vào con rùa đang xoay, có lúc cô định thả dây cung, nhưng lại dừng, thời gian cứ thế trôi.
Tim đập dồn dập, nhịp thở nghẹn lại. Mỗi giây trôi qua, những người chơi bị cuốn vào vòng xoáy lại mất thêm một phần HP. Tiếng kêu gào của họ bị nuốt chửng bởi bọt nước trắng xóa.
Cả thuyền rung lắc dữ dội, sóng đánh tràn ngập boong, nhưng Asuna không để ý nữa. Mái tóc dính nước quất vào gò má, bàn tay run rẩy nhưng vẫn siết chặt nỏ.
Kirito nghiến răng giữ chặt mái chèo, đôi mắt hướng về Asuna, như muốn truyền cho cô sự tin tưởng tuyệt đối.
Ren thì lặng im, đôi găng tay bằng thép đen của cậu siết chặt lấy mái chèo, có cảm giác như nó sắp gãy vậy, ánh mắt căng thẳng dõi theo từng chuyển động của con rùa.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tất cả hỗn loạn xung quanh như lùi xa.
Chỉ còn lại Asuna, cây nỏ, và mục tiêu.
Cô cắn mạnh môi, thì thầm khẽ đến mức chỉ mình nghe thấy, “Xin đừng để sai thêm lần nữa…”
Ngón tay từ từ nới lỏng dây nỏ.
Vút!
Mũi tên rực lửa bùng sáng, rít lên xuyên qua cơn gió xoáy, lao thẳng về điểm nối giữa hai cái đầu khổng lồ.
Mũi tên cắm phập vào chỗ nối giữa cổ và mai, ngọn lửa bùng lên như một vệt sáng đỏ rực giữa màn xoáy nước đen ngòm.
Con rùa khổng lồ gầm rống, hai cái đầu giật mạnh ra hai phía, xoáy nước chao đảo mất nhịp.
“Trúng rồi!” Kirito hét lên, bàn tay đỏ bừng viết siết lấy quai chèo, con thuyền Gondola của họ lắc lư vì dòng nước xoáy bị ảnh hưởng, tiếng những tấm ván gỗ rít lên như sắp bị nước nghiền nát.
Ren cũng gật đầu, đôi mắt lóe sáng. “Nó có phản ứng! Đó là điểm yếu!”
Nhưng chưa kịp để mọi người ăn mừng, vòng xoáy nước lại bùng lên dữ dội hơn, con rùa quẫy mạnh cái mai, sóng cao như bức tường ập xuống.
Đòn tấn công vừa rồi đã lấy mất một nửa lượng hp còn lại của con rùa, điều này khiến nó càng giận giữ hơn.
“Asuna, thêm một phát nữa! Chỉ cần một phát nữa!” Ren hét lớn, tay chỉ thẳng vào chỗ vết nứt đang bốc khói đỏ hồng.
Asuna hít mạnh, tay run run kéo dây nỏ lần thứ hai. Làn nước lạnh buốt tạt vào mặt, dính vào nơi khóe môi, nhưng cô không chớp mắt.
Con thuyền lắc lư dữ dội, tiếng gào thét của người chơi chìm dần sau tiếng gầm rú của quái vật.
Cô nhắm lại.
Một lần nữa, thế giới thu hẹp thành chỉ còn mình cô, cây nỏ, và mục tiêu đang xoay tròn.
Nước không ngừng dâng cao, sóng cuộn trào như muốn nhấn chìm tất cả.
Ren nghiến chặt răng, đôi tay ghì chặt mái chèo, cơ bắp căng lên như muốn rách da.
Cậu xoay người theo từng nhịp sóng, cố gắng hướng mũi thuyền vào đúng dòng nước xoáy để giảm bớt lực hút. Nhưng mỗi nhịp chèo đều nặng như cả tảng đá đè xuống.
Ngay bên cạnh, Kirito gập người xuống sát mép thuyền, toàn thân run rẩy dưới sức ép.
Cánh tay cậu ta đã tê cứng, các khớp kêu răng rắc vì phải liên tục ghì mái chèo chống lại dòng nước. Mỗi lần thuyền chao đảo, mái chèo lại suýt bị giật khỏi tay.
“Giữ vững… đừng để lệch!” Kirito gầm lên, giọng khản đặc.
“Đang cố đây… khốn kiếp, nó mạnh quá!” Ren đáp lại, mồ hôi hoà cùng nước lạnh tạt vào mặt, cay xè mắt.
Thuyền nghiêng hẳn sang một bên, gần như úp xuống, khiến cả hai phải dồn hết sức ném trọng lượng cơ thể sang phía ngược lại.
Bắp tay Ren run lẩy bẩy, nhưng cậu vẫn cắn chặt răng, giữ cho mũi thuyền không bị cuốn vòng quanh.
Asuna phía sau gần như không còn nghe thấy gì. Cả thế giới trong mắt cô chỉ còn lại vòng xoáy khổng lồ và mục tiêu đang xoay điên cuồng.
Nhưng để có được khoảnh khắc ấy, Ren và Kirito đang phải chống chọi như thể kéo cả con thuyền ra khỏi địa ngục.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, thời gian như dừng lại. Asuna giữ hơi thở, siết chặt cán nỏ. Đôi mắt cô, đỏ hoe vì nước tạt, vẫn khóa chặt vào khe hở nhỏ bé giữa hai mảng giáp xoay tít như lưỡi cưa.
‘Thả!’
Âm thanh dây cung bật căng, mũi tên lao vút đi, xuyên qua màn nước mịt mù.
Một tiếng rít gầm vang lên chấn động cả lòng sông, mũi tên cắm trọn vào điểm yếu của con rùa khổng lồ.
Cái mai khổng lồ nứt ra như một tảng đá vỡ, những mảnh ánh sáng pixel đỏ bắn tung khắp nơi.
Nhưng ngay khi mũi tên chạm đích, dòng xoáy cũng đạt đến cực điểm. Cả chiếc thuyền Gondola rung lắc dữ dội, rồi ầm…chiếc thuyền lật nhào như một món đồ chơi.
Ren, Kirito, và Asuna bị hất xuống dòng nước lạnh buốt. Tiếng gào bị chặn bởi bọt trắng, cơ thể họ cuốn xoáy trong vòng nước đen ngòm.
Ren vùng vẫy, tay cố vươn về phía đồng đội, nhưng sức hút của xoáy nước cứ ghì lấy, như muốn xé toạc mọi thứ xuống đáy.
Trong cơn hỗn loạn, một chuỗi âm thanh vang lên bên tai họ.
[SYSTEM ANNOUNCEMENT: Field Boss « Biceps Archelon » has been defeated.]
Giữa tiếng ù ù của nước cuộn, dòng chữ vàng rực hiện ra trong tầm mắt.
Xa xa, trên những con thuyền Gondola còn lành lặn, những người chơi đứng dõi theo trận chiến đã chết lặng. Rồi một tiếng hò vang lên, kéo theo cả đám đông.
“Trúng rồi!”
“Nó chết rồi! Họ làm được!”
“Ai đó nhanh chóng vớt những người ở dưới lên đi.”
“Nhanh lên nào, họ không thể đợi thêm được nữa đâu.”
“Ai đó cho người này một bình hp đi. Tôi hết bình hồi phục rồi.
Vui thì vui thật, nhưng họ vẫn không quên công việc của mình, bắt đầu lao thẳng những con thuyền vào giữa vòng xoáy đang yếu dần để vớt người khác lên.
Nhiều ánh mắt tràn đầy thán phục và kinh hãi. Có kẻ há miệng không tin nổi, có người siết chặt nắm tay như vừa chính mình cũng được cứu thoát khỏi cơn ác mộng.
Còn ba người giữa dòng xoáy, chìm nổi trong bọt nước, vẫn chưa kịp mừng chiến thắng.
Chỉ có sự kiệt sức, tiếng tim đập dồn dập, và một chút le lói hy vọng rằng họ còn kịp ngoi lên mặt nước…