Chương 331: Biceps Archelon.
Trong khoảnh khắc, bầu không khí náo nhiệt của trận chiến như khựng lại.
Tiếng sóng vỗ và tiếng vũ khí va chạm chợt trở nên chát chúa hơn giữa khoảng lặng bất ngờ ấy.
“Cái gì? Rút lui? Bây giờ á?” một người chơi đứng ở khoang thuyền bên cạnh trừng mắt về phía Ren, ánh mắt đầy nghi hoặc. “Nó sắp gục đến nơi rồi, sao lại bỏ cơ hội vàng này?”
Nhưng ngay lập tức, một người khác lên tiếng, giọng run run, “Khoan đã… cậu ta có lý. Con rùa, nó… nó dừng lại rồi kìa!”
Quả thật, thân hình khổng lồ kia đang trườn chậm rãi dưới làn nước, cả hai cái đầu ngẩng cao lên, đôi mắt đục ngầu lóe sáng lạ thường.
Không còn những cú đớp vội vã hay những cú quạt vây rối loạn nữa, mà chỉ có một sự tĩnh lặng rợn người, như bão tố dồn nén trước khi nổ tung.
Ren cắn răng, hét lớn một lần nữa, giọng khàn đi vì nôn nóng, “Nghe tôi đi! Đây là kỹ năng cuối, nếu còn giữ đội hình hiện tại thì tất cả sẽ bị cuốn phăng!”
Kirito quay đầu, bắt gặp ánh mắt Ren. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai như đã ngầm hiểu nhau.
Trực giác mách bảo Kirito cùng một điều: thứ đang diễn ra hoàn toàn không bình thường.
Thế nhưng, ký ức từ bản Beta Test lướt qua đầu khiến cậu thoáng ngập ngừng.
Ở lần thử nghiệm đó, tầng thứ tư không phải một vùng hồ rộng lớn như thế này, địa hình hoàn toàn khác biệt.
Nhưng Boss vẫn là một con rùa khổng lồ, có cùng bộ kỹ năng quen thuộc: những cú lao vụt, những pha đớp khổng lồ, và vài đòn thủy kích. Sau khi bị dồn HP xuống mức thấp nhất, nó chưa từng bộc lộ kỹ năng đặc biệt nào.
Kirito lắc đầu thật mạnh. Những gì cậu tận mắt chứng kiến hiện tại đã quá khác biệt với Beta.
Nếu như cậu cứ khăng khăng bám vào quá khứ, cả đội có thể sẽ phải trả giá. Trực giác của mình sẽ không phản bội.
“Lùi lại thôi.” giọng cậu dứt khoát, truyền sang Asuna và nhóm nhỏ đang chung thuyền. Kirito ra hiệu cho họ chèo ra xa, tách khỏi quỹ đạo nguy hiểm.
Asuna thoáng ngạc nhiên, nhưng chỉ một nhịp sau, ánh mắt cô cũng ánh lên sự tin tưởng.
Không chần chừ, cô hô gọi thêm vài người chơi khác theo sau động tác rút lui của Kirito.
Quả thật, cảnh tượng ngay trước mắt như một lời xác nhận. Con rùa khổng lồ không còn di chuyển hỗn loạn như trước.
Hai chiếc cổ dài xoắn lại, đầu nó vắt chéo vào nhau thành một hình thù quái dị, tỏa ra những luồng bọt khí sôi sục dưới mặt hồ.
Bầu trời dường như sụp xuống, mặt nước rùng mình, báo hiệu cơn bùng phát kinh khủng sắp ập đến.
Những người chơi xung quanh, dù ban đầu còn nghi ngờ, cũng bắt đầu chao đảo ý chí.
Họ nhìn Ren, rồi nhìn Kirito, cuối cùng thúc giục đồng đội chèo lùi theo, từng chiếc gondola một vội vã rút dần khỏi vòng vây.
Thế nhưng, không phải tất cả đều bị thuyết phục.
Ở đầu kia, Lind gầm lên, giọng át cả tiếng sóng vỗ. Anh ta giơ cao trường kiếm, chỉ thẳng về phía quái vật, “Đừng nao núng! Nó chỉ còn lại một nhúm HP! Tập trung tấn công, hạ nó ngay trước khi nó kịp thi triển kỹ năng!”
Thanh kiếm của anh lóe sáng trong ánh nắng chiều, như một tín hiệu phát động.
Kibaou lập tức hùa theo, khuôn mặt gằn đỏ vì phấn khích, “Tất cả hãy nghe chỉ huy! Đây là thời khắc quyết định, đừng để bọn hèn nhát lung lay tinh thần chúng ta!”
Một số con thuyền gondola khựng lại giữa chừng, bị giằng xé giữa hai mệnh lệnh trái ngược.
Mùi sát khí và sự hoang mang hòa lẫn vào tiếng nước rẽ, tạo nên một hỗn loạn căng thẳng đến nghẹt thở.
Lind và Kibaou, hai thủ lĩnh của hai bang hội lớn, đã tập hợp bốn con thuyền Gondola to lớn nhất.
Họ từng nhiều lần luyện tập chiến thuật hải chiến trên mặt hồ này, tin tưởng rằng sức mạnh và sự phối hợp của cả đoàn sẽ đủ sức đè bẹp con quái vật.
Trước sự co rút bất thường của sinh vật cổ đại, cả hai không hề nao núng.
Họ ra lệnh cho thuyền tăng tốc, dàn đội hình chữ V, những vầng sáng kỹ năng rực rỡ đồng loạt tuôn về phía lớp vỏ nặng nề đang khép kín.
Ren liếc sang Agil. Trong khoảnh khắc đó, cậu không thể đoán được liệu anh thương nhân vạm vỡ này sẽ chọn mạo hiểm cùng Đội Giải Phóng Aincrad và Lữ Đoàn Kỵ Sĩ Rồng, hay sẽ nghe theo trực giác mà rút lui.
Agil nheo mắt, rồi khẽ ra hiệu. “Rút thôi. Giữ sự cảnh giác và an toàn quan trọng hơn.”
Một mệnh lệnh ngắn gọn, nhưng dứt khoát. Đồng đội của anh thở phào, vội điều khiển Gondola lùi lại.
Trong lòng họ, nỗi bất an vẫn còn hiện rõ, nhưng Agil tin vào Ren và Kirito.
Ngay từ những ngày đầu tiên trong Aincrad, cả hai thiếu niên ấy chưa từng khiến anh thất vọng. Trực giác của họ, lần nào cũng dẫn tới lối thoát.
Những người khác không được may mắn như vậy.
Một số vẫn gồng mình tấn công, ánh mắt lóe lên hy vọng về “last hit” để trở thành người hùng, một số khác thì lén nhìn quanh, thấp thỏm chờ lệnh rút.
Rồi khoảnh khắc ấy đến.
Tiếng thép va chạm khô khốc. Thanh trường kiếm đầu tiên giáng xuống vỏ mai của con rùa, và lập tức bật ngược trở lại như chém vào vách đá. Người chơi ấy ngã khuỵu, bàn tay run rẩy, ánh mắt hoảng hốt.
“Gì thế…? Vỏ nó… bất khả xâm phạm sao!?”
Những đòn tấn công tiếp theo, dù là kỹ năng hay liên kích, đều chỉ để lại những tia lửa vô nghĩa. Không còn chút sát thương nào văng ra. Sát thương hoàn toàn biến mất.
Một làn sóng sợ hãi lan khắp hàng ngũ. Những bàn tay cầm vũ khí run bần bật, những cặp mắt đờ đẫn vì không tin vào điều vừa chứng kiến.
Kibaou nghiến răng, rồi bất ngờ gào lên, “Rút lui! Mau rút lui…!” khuôn mặt của anh ta đỏ bừng như trái xương rồng chín.
Nhưng Lind thì khác. Khuôn mặt tái đi vì căng thẳng, song ánh mắt vẫn ngập lửa. Anh ta không chịu chấp nhận thất bại khi con trùm chỉ còn một chút xíu nữa là gục ngã.
“Không! Đây là cơ hội cuối cùng, đừng bỏ lỡ!”
Siết chặt chuôi trường kiếm, Lind lao vào, liên tiếp tung ra hai kỹ năng sáng rực.
Nhưng tất cả chỉ vang lên tiếng “choang” chát chúa, truyền ngược chấn động tê dại lên cánh tay. Lind khuỵu gối, hơi thở gấp gáp, nỗi đau truyền khắp cơ bắp.
Mà con rùa thì vẫn thu mình trong lớp mai bất động, như thể chế nhạo tất cả nỗ lực của họ.
Tiếng nước rít gào đột ngột nổi lên.
Ren lập tức nhận ra, con rùa hai đầu cổ đại không còn giữ yên trạng thái bất động nữa.
Cả thân thể khổng lồ của con rùa bắt đầu xoay tròn, lớp mai đen sì bóng loáng xé toạc mặt hồ, tạo thành vòng xoáy khủng khiếp.
“Nó khởi động rồi…! Tránh đi, Tránh ra xa đi, lái thuyền ra càng xa càng tốt.” Ren siết chặt kiếm, đôi mắt mở to.
Xoáy nước phình ra, càng lúc càng dữ dội. Từng con thuyền Gondola bị hút vào vòng xoay, chòng chành như những chiếc lá gãy bị lôi xuống vực sâu.
Người chơi gào thét, cố chèo ngược nhưng mái chèo gãy vụn trong tay, những cú sóng dồn dập hất họ ngã dúi dụi.
“Bám lấy mạn thuyền! Mau lùi khỏi tâm vòng xoáy!” Agil hét lớn, tay ghì chặt dây neo để giữ cân bằng cho Gondola của anh.
Nhưng những chiếc thuyền lớn nhất, nơi Lind và Kibaou đang chỉ huy, nằm ngay bên trong phạm vi của xoáy nước.
Sức hút từ xoáy nước đẩy cả đoàn Gondola lao thẳng vào nhau. Va chạm dữ dội, tiếng gỗ gãy răng rắc, những người chơi bị hất tung xuống hồ, họ giãy giụa giữa bọt nước.
“Chết tiệt! Cố kéo nó ra…!” Kibaou gầm lên, mặt méo mó trong tuyệt vọng, cố gắng điều khiển thủy thủ đoàn.
Nhưng con quái vật vẫn xoay không ngừng, xoáy nước mở rộng, biến cả chiến trường thành một cơn bão.
Ren đứng chênh vênh ở đầu mũi Gondola, tóc ướt sũng, mắt không rời khỏi tâm xoáy.
Đây chính là kỹ năng ẩn mà cậu đã dự cảm từ trước, một đòn tấn công không thể bị chặn, chỉ có thể sống sót bằng cách thoát khỏi phạm vi.
Những tiếng thét vang lên. Một vài thanh HP tụt dốc không phanh khi người chơi bị nhấn chìm, thanh máu của họ không ngừng nháy lên những vạch đỏ cảnh báo.
“Lind! Lùi lại!” một ai đó hét, nhưng anh ta vẫn ghì chặt thanh kiếm, gương mặt đỏ bừng vì hoảng loạn.
Còn vòng xoáy thì tiếp tục phình lớn, nuốt chửng ánh sáng của mặt hồ.
“Chết tiệt, nó không có dấu hiệu dừng lại.” Ren nghiến răng, giọng trầm xuống như để tự trấn áp nỗi căng thẳng. “Agil! Tập hợp những người còn lại, mau vớt hết những người bị rơi xuống nước lên thuyền. Giữ khoảng cách an toàn!”
Không chờ Agil đáp, Ren lao đi. Cậu nhảy qua từng chiếc Gondola chao đảo, mũi giày chỉ vừa kịp chạm mép gỗ đã bật sang chiếc khác, hệt như một con mèo bị nước rượt đuổi.
Và rồi, bịch! Ren đáp xuống thuyền của Kirito và Asuna. Cả hai giật mình, ánh mắt thoáng hoang mang.
“Cậu có cách nào không?” Ren hỏi thẳng, hơi thở dồn dập. “Cứ thế này, những người dưới nước sẽ bị nghiền nát mất. Nó không dừng lại đâu.”
Kirito siết chặt thanh kiếm, ánh mắt lóe lên tia kiên quyết. “Chúng ta vẫn còn một cách. Không cần áp sát… chúng ta có thể tấn công từ xa.”
Asuna lắc đầu, giọng cô gấp gáp: “Nhưng ở đây gần như không ai dùng vũ khí tầm xa cả. Nezha và nhóm của Orlando cũng không ở đây. Không có cung, không có nỏ… thì lấy gì mà bắn?”
Ren cau mày. Cậu hiểu rõ điều đó, cung là lựa chọn an toàn, nhưng cũng là thứ xa xỉ. Giới hạn mũi tên trong kho đồ quá thấp.
Ba ô đồ, giới hạn chứa cho mũi tên là 3 ô trong kho đồ, cho khoảng 60 mũi, thêm túi tên nữa thì cũng chỉ hơn trăm.
Cho nên người dùng cung và vũ khí ném cũng rất hiếm ở giai đoạn này.
Nezha của nhóm Legend Braves là một ngoại lệ khi Chakram của anh ta có thể quay trở về khi ném ra ngoài, nhưng đó cũng là một trong số trang bị vũ khí hiếm có ở tầng thấp này.
Với tốc độ trận chiến này, chưa đủ để kết liễu bất kỳ con trùm nào.
“Không chỉ vậy,” Asuna nói tiếp, “sát thương giảm mạnh theo khoảng cách, mà bây giờ, nó đang ở ngay giữa xoáy nước. Ai có thể bắn trúng?”
Ren nhíu mày. Từng lời đều đúng, nhưng xoáy nước đang mở rộng.
“Không cần,” Kirito khẽ vỗ tay lên mạn chiếc Gondola được sơn màu xanh lá cây, “Tilnel của chúng ta có thể bắn ra mũi tên.”
Ren khựng lại, đôi mày nhíu chặt. “Tilnel? Khoan… đó không phải là tên em gái của Kizmel sao?”
Asuna gật đầu, giọng có phần trầm xuống: “Đúng vậy. Chúng tôi đã đặt tên con thuyền này để tưởng nhớ đến cô ấy.”
Ren thoáng ngẩn người. Trong vài giây, cậu không biết phải đáp lại thế nào, một sự lặng yên nặng trĩu’
Kirito phá tan bầu không khí đó bằng lời giải thích dứt khoát: “Thuyền của chúng tôi được trang bị cơ chế bắn, thoáng mười mũi tên gây cháy.
Vật liệu là nanh và vuốt của Vua Gấu.”
Ren mở to mắt. “Chờ đã… con thuyền Gondola ở đây thậm chí có thể tấn công kẻ thù sao?”
Cậu không nén nổi sự kinh ngạc.
Cho đến giờ, Ren vẫn nghĩ Gondola chỉ là phương tiện di chuyển trong mê cung sông ngòi này.
Ý nghĩ rằng chúng còn có thể trở thành “chiến thuyền” sở hữu vũ khí riêng để đối đầu quái vật, làm cậu cảm thấy vừa bất ngờ vừa có chút hụt hẫng khó tả.
Con thuyền của cậu….không có cái gì như vậy cả.