Chương 329: Trở lại.
Những tia nắng đầu tiên len qua màn sương, rải xuống làn nước phẳng lặng, cũng phủ lên thân thể mệt mỏi của Ren.
Một dòng nhiệt ấm áp như đang chảy trong từng mạch máu, chiếc nhẫn đeo trên ngón tay khẽ phát sáng, lặng lẽ hồi phục sinh lực cho cậu, từng chút một.
Ren ngả người ra sau, thả mặc cho cơn mỏi mệt tan dần, nghĩ rằng tốt hơn hết cứ để chiếc nhẫn làm việc của nó.
Vội vàng chỉ khiến cơ thể và đầu óc thêm căng cứng, còn ở đây… ít nhất là theo cảm nhận của cậu, vẫn đủ an toàn.
Cậu chưa từng thấy có bất kỳ con thủy quái nào đột ngột lao vọt lên từ lòng hồ để tấn công thuyền. Hoặc giả, cậu cũng chưa từng nghe bất cứ người chơi nào kể lại một chuyện như thế.
“Mình tự hỏi…” Ren chống tay lên thành thuyền, ánh mắt dõi xuống mặt nước lung linh phản chiếu sắc vàng dịu nhẹ của bình minh. “Bên dưới kia rốt cuộc có gì nhỉ?”
Bề mặt hồ chỉ lăn tăn gợn sóng, im lặng đến mức tiếng tim đập và nhịp thở của chính cậu nghe rõ mồn một.
“Không biết có cá không…” Ren buột miệng, ánh nhìn dõi xa xăm, giọng nói nhỏ đến mức chẳng khác gì lời độc thoại thả vào hư vô.
Ren nhớ mang máng, cậu từng nghe ở đâu đó về tầng thứ 4 ở bản Beta test, ban đầu, tầng bốn vốn chỉ là một vùng đất khô cằn, hoang mạc trải dài cát sỏi đến tận chân trời.
Nhưng giờ đây, trước mắt cậu lại là một thế giới hoàn toàn khác, mặt nước mênh mông, trong vắt tràn đầy sự sống của cỏ cây với những vùng đất liền tươi tốt.
Cúi người xuống thêm một chút nữa, Ren hạ thấp đầu sát mặt hồ, rồi nhúng thẳng mặt của mình xuống, muốn thử xem có thứ gì đang ẩn giấu bên dưới lớp gương phẳng lặng ấy.
Một cảm giác lành lạnh tràn vào làn da mỏng, nước len vào mắt làm tầm nhìn nhòe đi.
Chẳng có gì ngoài mảng tối mịt mờ. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, con thuyền Gondola bỗng rung lên, chòng chành như có thứ gì va chạm từ dưới đáy.
Ren giật bắn mình, lập tức rút đầu lên khỏi mặt nước.
Những lọn tóc ướt sũng bết vào gương mặt, nhỏ giọt xuống cổ. Cậu vội vàng chống tay giữ lấy mạn thuyền, cố ghìm nó lại giữa những cú lắc bất chợt.
Nhưng càng giữ, nó càng lắc mạnh, khiến tim cậu hẫng một nhịp.
“Phewww…” Ren thở ra một hơi dài khi cuối cùng cũng ổn định được chỗ ngồi, thuyền dần thôi rung rinh. Một thoáng nhẹ nhõm len vào. “May mà không mình không ngã xuống nước.”
Ren vuốt mớ tóc bết ra sau, từng giọt nước lạnh lăn dài xuống cổ áo, khiến cậu khẽ rùng mình.
Hơi thở dài thoát ra, xóa sạch phần mơ màng còn sót lại. Cái lạnh và hành động bất cẩn vừa rồi như một lời nhắc nhở, đã đến lúc ngừng lãng đãng trong những suy nghĩ vu vơ.
Cậu cần quay lại Rovia. Hoàn thành một vài nhiệm vụ còn dang dở, sắp xếp lại nguyên liệu chất đầy trong kho, và quan trọng hơn là chuẩn bị cho những bước tiếp theo.
Ren mở Mini Map, ánh mắt lia nhanh qua điểm sáng nhỏ. Cậu đã trôi ra xa hơn cậu nghĩ, con thuyền bị nước cuốn chếch lên phía bắc.
Một thoáng chán nản hiện lên, nhưng rồi cậu nhún vai. “Cũng không xa đến mức không quay về được.”
Ổn định chỗ ngồi, bàn tay siết chặt tay lái, Ren khẽ nghiêng người. Con thuyền Gondola nhỏ chầm chậm đổi hướng, lướt đi trên mặt hồ tĩnh lặng.
Tiếng nước vỗ mạn đều đều, như tiếng thì thầm của ai đó, đẩy cậu từng chút một tiến về phía nam.
Từ xa, đường viền của Rovia còn mờ nhạt trong màn sương, như một bóng hình đang chờ cậu quay trở lại.
….
“Chà, cậu biết không…” Agil khoanh tay, ánh mắt dõi ra ngoài cửa tiệm nơi những con kênh đào uốn lượn trong ánh nắng của buổi sớm. “Lần đầu tới nơi này, nó làm tôi nhớ tới Venice.”
Tiếng thở dài nặng nề thoát ra, hơi nước lạnh của buổi sáng lẫn trong làn hơi ấy như cũng trĩu xuống theo.
“Rovia cứ như… một phiên bản tái hiện đầy tinh vi và nghệ thuật, nhưng được phủ thêm lớp màu Fantasy.” Anh khẽ mỉm cười, rồi ánh mắt lại lắng xuống. “Nó làm tôi nhớ đến tuần trăng mật của mình.”
Khoảnh khắc ấy, giọng Agil thoáng run, nụ cười bị kéo dài ra nhưng thật nhạt nhòa pha sự nhung nhớ. Trong ánh mắt toát lên chút gì đó vừa buồn bã, vừa lo lắng, như thể một phần trái tim vẫn còn bị cột chặt ở thế giới bên kia.
Ren im lặng, chỉ đứng một bên quan sát. Cậu không biết phải đáp lại thế nào, đành chờ Agil hoàn tất việc giám định cây rìu chiến trong tay.
Thật khó mà đoán được Agil thực sự ở đâu.
Anh ta xuất hiện như một cái bóng len lỏi khắp Aincrad: khi thì ở tầng 3, trông coi tiệm; khi thì ở tầng 4, đàm đạo về thương mại; và đôi lúc lại nghe tin anh ta đã giao dịch ở tận tầng 2.
Ren từng thử quay về tầng 3 để tìm.
Cửa hàng vẫn mở, nhưng người trông coi lại là một gương mặt xa lạ, một trong những thành viên trong nhóm thương nhân thân tín của Agil.
Họ không phải bang hội, ít nhất là chưa, mà chỉ là một party kết nối với nhau bởi niềm tin và cùng mục tiêu.
Sau khi dò hỏi, Ren mới biết Agil đang có mặt ở tầng 4. Và thế là cậu lần mò, theo địa chỉ được chỉ dẫn, tới nơi đây.
“Thứ này tốt đấy.” Agil hạ giọng, bàn tay to bè lật đi lật lại món trang bị mà Ren mang đến, khóe miệng khẽ nhếch như thể chính anh cũng ngạc nhiên. “Tôi có thể mua lại nó cho mình được không?”
Ánh mắt anh ta thoáng ánh lên sự so sánh khi nhìn sang cây rìu chiến của mình. Thứ Ren đưa ra có chỉ số vượt trội hơn hẳn, lại kèm theo hai dòng hiệu ứng đặc biệt: gây cháy và tăng sức mạnh cho người sử dụng.
Một món hàng đủ để trụ vững tới tận tầng bảy, thậm chí tầng tám.
Ren im lặng một thoáng, tay khẽ vuốt cằm. Ban đầu cậu đã định tung nó lên đấu giá, nơi chắc chắn sẽ thu về nhiều Cor hơn, lại còn gây chú ý.
Nhưng nếu Agil muốn… cậu cũng không nỡ bỏ qua một người đáng tin cậy như thế.
Agil dường như đoán được sự lưỡng lự ấy. Anh đặt cây rìu xuống bàn, mỉm cười, “Nếu trong thời gian bình thường, tôi sẽ khuyên cậu hãy đấu giá nó trong nhóm người chơi. Và tôi sẽ tham gia, cạnh tranh công bằng.”
Ren ngẩng đầu. “Thời gian bình thường?”
Người đàn ông cao lớn, với nước da ngăm và cái đầu trọc bóng loáng thường ngày vẫn khiến người khác cảm thấy đáng tin, giờ lại thoáng nét bối rối.
Agil đưa tay gãi nhẹ lên da đầu của mình, khẽ thở dài, “Cậu vẫn chưa nghe gì sao? Hôm nay là ngày đột kích trùm khu vực.”
Câu nói ấy khiến Ren hơi khựng lại. Trong khoảnh khắc, không khí trong cửa tiệm như đặc quánh hơn.
Agil chống tay lên bàn, giọng trầm xuống, “Giờ này, phần lớn người chơi đều dốc Cor để chuẩn bị vật phẩm hỗ trợ, thuốc hồi phục, pha lê dịch chuyển, thức ăn tăng buff… hơn là săn lùng trang bị mới.
Một món vũ khí tốt thì ai cũng muốn, nhưng đem về còn phải cường hóa. Mà nguyên liệu… mỗi loại lại yêu cầu khác nhau, chẳng dễ kiếm chút nào.”
“Tin tôi đi, lúc này chẳng ai có dư Cor để mua một món xa xỉ đâu.”
“Tôi hiểu rồi, vậy anh cứ đưa cái giá mà anh thấy hợp lý nhất.” Ren khẽ gật đầu. Giọng điệu của cậu bình thản, thậm chí còn nhẹ nhõm đến lạ.
Cậu không cảm thấy mình thiệt thòi gì cả, nếu là Agil, Ren sẵn sàng bán rẻ hơn một chút cũng được.
Dù gì, chính người đàn ông này đã nhiều lần giúp đỡ cậu, từ những lời khuyên nhỏ nhặt về buôn bán cho đến nhiều thứ khác.
Agil thoáng ngước mắt, như muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ khẽ hừ nhẹ mũi, nụ cười của anh hòa lẫn với sự cảm kích khó giấu.
“Nhưng mà…” Ren chớp mắt, đổi giọng, “tôi chỉ vừa trở lại Rovia vào sáng nay thôi. Các nhóm tiên phong đã tìm được vị trí con trùm khu vực rồi à?”
Câu hỏi ấy khiến không gian chùng xuống. Agil tựa lưng vào ghế, cánh tay to bè gác lên mặt bàn, ngón tay gõ nhịp chậm rãi như cân nhắc.
“Ừ. Tin mới rò rỉ từ tối qua.” Agil đáp, giọng trầm và khàn hơn thường lệ. “Một trong những nhóm trinh sát đã lần ra vị trí cụ thể của con trùm, ngay phía bắc của Rovia.”
Anh ngừng lại, ánh mắt thoáng tối đi. “Họ chỉ mất thêm vài giờ để mang thông tin trở về. Tôi cũng nghe nói Kirito, cùng với mấy tay buôn tin và vài nhóm tiên phong, đã đi trước để khảo sát kỹ năng cũng như lối tấn công của nó.
Có vẻ họ muốn nắm sơ bộ trước khi kêu gọi những nhóm khác.”
Ren im lặng một lúc, rồi mới khẽ gật đầu, hỏi thêm vài chi tiết liên quan. Agil kiên nhẫn giải thích, trận chiến với con trùm khu vực đã được ấn định bắt đầu vào khoảng 15h chiều nay.
“Khác với boss tầng, trùm khu vực không giới hạn số người tham gia.” Agil nói, giọng đều đều nhưng ánh mắt ánh lên sự cảnh giác. “Ai cũng có thể góp mặt, miễn là họ còn sức chiến đấu. Vì vậy mà áp lực chia đều hơn rất nhiều… nhưng cũng dễ hỗn loạn hơn.
“Cậu sẽ đi chứ?” Agil hỏi, giọng như một lời mời nhưng cũng mang theo chút thử thách.
Ren ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt kiên định của anh. Sau vài giây im lặng, cậu khẽ gật đầu. “Ừ. Tôi nghĩ sẽ tham gia.”
Khóe môi Agil nhếch nhẹ, như đã đoán trước. Anh đập khẽ tay lên vai Ren, rồi nhanh chóng chuyển sang chuyện mua bán. Sau khi thương lượng, cuối cùng Ren bán cây rìu với giá khoảng 40.000 Cor.
Số tiền ấy đủ để cậu trang trải nâng cấp và chuẩn bị cho trận chiến sắp tới.
Hóa ra có nhiều thứ Ren cần phải lo liệu hơn cậu tưởng. Trước tiên là tiệm thuốc, nơi cậu bổ sung thêm vài bình hồi máu và thuốc giải độc, những thứ mà lúc nào cũng cạn nhanh trong chiến đấu tập thể.
Sau đó là tiệm rèn, để hồi phục lại độ bền của trang bị đã hao mòn từ những trận chiến trước.
Cuối cùng… và có lẽ quan trọng nhất, là chuyện đơn giản mà Ren đã trì hoãn từ sáng đến giờ: ăn trưa.
Cậu chợt nhận ra bụng mình đã réo cồn cào. Chẳng có ai muốn bước vào một trận chiến kéo dài trong tình trạng đói lả cả.
Ren ngồi vào một quán ăn nhỏ bên bờ kênh đào, nơi ánh nắng buổi trưa chiếu xuống mặt nước lung linh.
Hương vị đơn giản của món hầm nóng hổi lan tỏa, vừa như tiếp thêm năng lượng, vừa kéo tâm trí cậu trở lại thực tại sau những giờ vẩn vơ suy nghĩ.
(Note: Arghhhh, mình mới chỉ được ngủ có ba tiếng cả ngày hôm nay, mình xin phép hôm nay chỉ đăng một chương thôi nhé. Haizzz làm thế nào để được ngủ 23 tiếng một ngày đây..)