Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hai-tac-chi-hai-quan-loi-than.jpg

Hải Tặc Chi Hải Quân Lôi Thần

Tháng 1 22, 2025
Chương 966. To be continued... Chương 965. Chiến hậu!
nhan-sinh-mo-phong-de-nu-kiem-tien-an-han-ca-doi.jpg

Nhân Sinh Mô Phỏng: Để Nữ Kiếm Tiên Ân Hận Cả Đời

Tháng 12 2, 2025
Chương 481: Cáo biệt (cuối cùng) Chương 480: Ngươi, đi đánh ngã chí cao
troi-von-khong-dao

Trời Vốn Không Đạo

Tháng mười một 15, 2025
Chương 2: Phiên ngoại lần đầu gặp mùa hè Chương 1: Phiên ngoại lần đầu gặp mùa hè
lao-ba-la-nguyet-quang-nu-than-ta-day-nang-phat-trien-van-minh

Lão Bà Là Nữ Thần, Ta Dạy Nàng Phát Triển Văn Minh

Tháng 1 16, 2026
Chương 535: Mơ hồ Thần Đình chi chủ. Chương 534: Tựa hồ là làm tốt quyết định.
tan-the-may-mo-phong-sieu-cap-cau.jpg

Tận Thế Máy Mô Phỏng Siêu Cấp Cẩu

Tháng 1 24, 2025
Chương 192. Người biến dị tập thể tiến hóa! Zombie triều đột kích! Chương 191. Huyết nhật lại xuất hiện, thiên địa dị tượng!
nha-ta-nuong-tu-khong-thich-hop.jpg

Nhà Ta Nương Tử , Không Thích Hợp

Tháng 2 10, 2025
Chương 1048. Phiên ngoại hai Tần Vi Mặc Chương 1047. Phiên ngoại một Hạ Thiền
konoha-bat-dau-dung-hop-gojo-satoru.jpg

Konoha: Bắt Đầu Dung Hợp Gojo Satoru

Tháng 1 17, 2025
Chương 355. Đại kết cục Chương 354. Biến mất Bát Vĩ
dao-quang-muoi-nam-ta-tai-cho-phi-thang.jpg

Đào Quáng Mười Năm, Ta Tại Chỗ Phi Thăng!

Tháng 1 20, 2025
Chương 516. Phi thăng! Chương 515. Bổ đạo
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 328: Hành Lang Trắng.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 328: Hành Lang Trắng.

Varzak nhếch môi cười, nụ cười méo mó kéo căng vết sẹo xấu xí chạy dài từ trán xuống tận cổ.

Trên làn da xám nhợt nhạt như xác chết, đường sẹo ấy co giật, vặn vẹo đến mức khiến cả khuôn mặt hắn trông như một thứ mặt nạ bị bẻ gãy.

“Dark Elf ư…” hắn lẩm bẩm, giọng khàn đục, kéo dài như tiếng kim loại cọ vào đá. “Thật là một hồi ức ngọt ngào… hay đúng hơn, thối rữa.”

Thaliondir nhíu mày, đôi mắt vàng kim lóe lên tia khó chịu. Biểu cảm ấy của Varzak khiến hắn bực dọc, như thể đang bị chế giễu ngay giữa hang ổ của kẻ khác…dù sự thật chính xác là vậy, hắn đang ở trong hang ổ của Fallen Elf, và không có nhiều quyền nói chuyện.

Dù cảm thấy rất khó chịu.

Nhưng hắn không thể để cảm xúc lấn át. Nhiệm vụ của hắn ở đây quan trọng hơn tất thảy: chiếm lấy pháo đài của Dark Elf.

Dù vậy, mọi thứ không hề thuận lợi. Hắn vừa mới nhận lệnh, đã lập tức bị điều xuống tầng thứ tư, binh lực trong tay chẳng có bao nhiêu.

Địa hình lạ lẫm, quân địch lại ẩn mình trong những bức tường dày của pháo đài kiên cố, tất cả khiến hắn chẳng khác gì kẻ mò mẫm trong bóng tối.

Pháo đài Yofel là mục tiêu cuối cùng, Thaliondor chỉ được nghe về nó qua lời của những trưởng lão.

Một thành lũy khổng lồ trấn giữ trên hồ nước trong lòng núi lửa, tường thành như hòa làm một với đá đen.

Địa thế hiểm trở, dễ thủ khó công, lại nằm giữa mặt nước mênh mông, một nỗi khiếp nhược với quân đoàn Forest Elf vốn quen với rừng sâu và đất liền.

Chính vì thế, Thaliondir buộc phải tìm đến Varzak.

Kẻ từng mang trong mình danh phận Dark Elf, thậm chí đã từng được xem là ứng cử viên sáng giá để kế thừa Yofel.

Nhưng hắn đã thất bại, và thay vì chết trong danh dự, Varzak đã chọn con đường tăm tối: vứt bỏ đức tin, phản bội cội nguồn, để rồi tái sinh thành một Fallen Elf dị hợm.

Thaliondir không biết chính xác Varzak đã trải qua điều gì, nhưng hắn có thể hình dung ra sự dơ bẩn và nhục nhã của quá trình đó.

Chỉ cần nhìn vào vết sẹo vặn vẹo kia, nhìn vào nụ cười giễu cợt luôn thoáng trên môi, hắn đã đủ thấy kẻ này chính là hiện thân của sự mục ruỗng.

Và điều khiến hắn càng bực tức hơn cả là… chính hắn lại phải nhờ cậy vào thứ sinh vật ấy.

Dù trong số Forest Elf cũng có kẻ từng cam tâm vứt bỏ ánh sáng, trở thành Fallen Elf để đổi lấy sức mạnh, nhưng đối với Thaliondir, chỉ cần nghĩ đến việc từng cùng chia sẻ dòng máu với chúng đã khiến hắn thấy ghê tởm.

Varzak, như thể đọc được sự khinh miệt ấy, bật cười khàn khàn, tiếng cười dội vào vách hang như tiếng kim loại rỉ sét cọ vào nhau.

“Đừng quên, Thaliondir… chính các ngươi mới là kẻ ngỏ lời hợp tác, không phải bọn ta.”

Đôi mắt tím đục của hắn lóe lên, soi rọi từng biểu cảm nơi gương mặt lạnh lùng của tên chỉ huy phía Forest Elf. “Ta hiểu rõ nỗi bất an của một kẻ vô năng như ngươi. Đừng cố giấu. Với ta, đây không phải bất lợi… mà là cơ hội.”

Thaliondir khẽ nghiến răng, nhưng vẫn im lặng.

Varzak nghiêng đầu, nụ cười méo mó kéo vết sẹo trên mặt hắn giật giật.

“À, suýt quên…” hắn nói với giọng điệu như thể cố tình châm chọc, “Một trong những cuộn giấy chiến lược đã biến mất hôm qua. Có lẽ bị đánh cắp từ mấy gã thủy thủ loài người mà các ngươi quá dễ dãi tin tưởng.”

Ánh mắt Thaliondir chợt lóe lên sự hung hãn, như thể lưỡi kiếm sắp được tuốt ra khỏi vỏ.

Varzak không hề nao núng, thậm chí còn tỏ ra thích thú. “Nghe có vẻ tồi tệ, phải không? Nhưng hãy nghĩ kỹ đi. Nếu thêm sự cố ngày hôm nay vào, mọi thứ lại có lợi. Kẻ vừa rồi đã để lộ bản thân. Khi hắn quay về và báo tin, bọn chúng sẽ tự huyễn hoặc rằng kế hoạch của chúng ta đã thay đổi vì bị phát hiện.”

Hắn hạ giọng, từng từ nặng nề, đầy tính toán, “Và chẳng có gì đáng tin hơn những suy đoán mà kẻ địch tự lừa mình tin tưởng. Một lời dối trá hoàn hảo… luôn bắt đầu từ trong chính đầu óc chúng.”

Thaliondir im lặng, đôi bàn tay siết chặt bên áo choàng.

Varzak phớt lờ cái nhìn ấy, quay ra phía cửa hang. Trong màn sương xám, bóng dáng những con tàu chiến bằng gỗ đen hiện lên mờ ảo, còn dang dở.

“Chúng ta sẽ tấn công như trong kế hoạch ban đầu… hoặc có thể sớm hơn dự tính. Nhưng tiếc thay, tiến độ không cho phép.”

Hắn đưa ngón tay xương xẩu trỏ về bến cảng ẩn trong bóng tối. “Chúng ta cần thêm thủy thủ loài người. Bí mật. Chỉ có chúng mới lái được những con tàu này ra khơi.”

Varzark không phủ nhận việc Elf kém trong thủy chiến và muốn tấn công Yofel chỉ có một con đường đó là đường thủy.

Một thoáng im lặng. Chỉ còn tiếng thác nước vọng vào hang động.

“Có những kẻ sẽ bán mạng chỉ vì một túi vàng. Và cũng có những kẻ… chỉ cần một sợi dây xích buộc vào cổ là đủ để bắt chúng kéo con thuyền đi đến tận cùng địa ngục.”

Nụ cười của Varzak lại nở rộng, méo mó như vết thương rỉ máu, khiến không khí càng thêm đặc quánh mùi phản bội.

……..

Ren tựa người vào mép thuyền, từng nhịp thở nặng nề như kéo rách lồng ngực.

Những mũi tên đã được rút ra, nhưng từng vết thương trên thân thể vẫn rỉ máu không ngừng.

Làn da nơi vết thương nhói buốt, vệt đỏ lan dọc theo áo, rơi xuống mặt gỗ mỏng của chiếc gondola rồi vỡ tan thành những hạt bụi ruby thẫm màu.

Thanh máu liên tục tụt xuống, hiệu ứng [Bleeding] vẫn đang bào mòn sức lực từng giây.

Nhưng đó chưa phải là tất cả. Chất độc tê liệt phủ trên mũi tên khiến cơ thể Ren dần đông cứng lại, từng khớp xương nặng trĩu, ngay cả việc nắm chặt mái chèo để di chuyển cũng là một điều xa xỉ.

Đôi mắt cậu mờ đi, màn đêm trước mặt rung chao như sóng.

Ren gục xuống, toàn thân chỉ còn lại hơi ấm mong manh, thả mặc cho con thuyền gondola nhỏ bé trôi lững lờ trên mặt nước đêm đặc quánh.

Tiếng mái chèo, tiếng sóng vỗ, tất cả đều xa dần. Cậu chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình, chậm rãi và mệt mỏi, như thể bất kỳ lúc nào cũng có thể dừng lại.

Giữa khoảng không ấy, Ren nửa mơ nửa tỉnh, chẳng còn biết đâu là thực, đâu là ảo giác.

Con thuyền nhỏ chòng chành giữa làn nước tĩnh mịch. Ren nhắm mắt, hơi thở gấp gáp, rồi dần chìm vào khoảng tối không đáy.

Trong bóng tối ấy, một âm thanh vang vọng. “Cậu lại bỏ chạy sao?”

Ren choàng mở mắt.

Trước mặt cậu không còn là bầu trời đêm đầy sương mù của tầng bốn, mà là một nơi vừa quen thuộc vừa xa lạ, như một ký ức bị phong kín, giờ bị bóc trần.

Những bức tường trắng loang lổ ánh đèn huỳnh quang, mùi sát trùng lạnh ngắt.

“Trông giống… bệnh viện.” Ren thầm nghĩ, mắt nặng trĩu, chỉ thấy lờ mờ những bóng người mờ nhạt, như thể họ chỉ tồn tại trong một lớp kính mờ.

Rồi những giọng nói nối tiếp vang lên, chất chồng như những lời buộc tội:

“Cậu không làm được gì cả.”

“Tại sao cậu luôn trốn tránh?”

“Tôi không cần lòng thương hại của cậu.”

“Cậu không bao giờ… không bao giờ có thể hiểu được.”

Ren lắc đầu, cắn chặt răng. Nhưng đôi chân vẫn dính chặt xuống nền trắng, không thể nhấc lên nổi, như thể cả cơ thể đã bị ghim chặt bởi quá khứ.

Giọng nói ấy không dừng lại. Nó vẫn vang lên, lần này rõ ràng hơn, không còn chỉ là những âm thanh mắc kẹt trong ký ức xa xăm.

Ren khựng lại. Cậu nhận ra… đó không chỉ là hồi tưởng. Đó là một giọng nói mà cậu thực sự đã nghe, rất gần đây thôi.

Âm điệu không lớn, nhưng sắc bén như một lưỡi dao lạnh lẽo, rạch thẳng vào ý thức.

“Vậy rốt cuộc… tôi là gì đối với cậu chứ?”

Một bóng người hiện ra nơi cuối hành lang, dáng đứng mơ hồ, mái tóc dài khẽ lay động theo một cơn gió không tồn tại.

Ánh mắt kia, dù mờ ảo, vẫn khiến tim Ren nhói buốt.

Cậu muốn gọi tên, muốn thốt ra điều gì đó, nhưng cổ họng nghẹn ứ. Không một âm thanh nào thoát ra.

Đột ngột, mặt đất dưới chân rung lên, rồi nứt toác. Từng mảng gương khổng lồ vỡ ra, kéo Ren rơi thẳng xuống vực sâu.

Cậu choàng tay, cố bấu víu, nhưng chỉ còn khoảng không lạnh buốt, những mảnh vỡ xoay tròn phản chiếu vô số gương mặt trách móc.

Ngay trước khi bóng tối nuốt trọn, một câu thì thầm vang sát bên tai, không rõ là cảnh báo hay lời nguyền:

“Đừng để sự do dự một lần nữa chặn đứng cậu… Đừng để nó lặp lại, dù chỉ một lần.”

…..

“R……” môi Ren khẽ mấp máy, cổ họng nghẹn ứ. Trong khoảnh khắc ấy, cậu bật dậy như thể vừa bị giật khỏi vực sâu.

“Cậu có sao không?”

Một giọng khác vang lên ngay bên cạnh, kéo Ren hoàn toàn về hiện thực. Bóng dáng vài người chơi từ con Gondola lớn hơn đã áp sát, một trong số họ còn đang nắm lấy vai cậu, lay nhẹ.

“Chúng tôi thấy cậu bất tỉnh trên thuyền của mình,” một người nói, ánh mắt thoáng nghi ngờ, “ban đầu còn tưởng ai đó bỏ thuyền lại giữa hồ.”

Ren chớp mắt vài lần. Cảnh vật thực tại xoay vòng trong tầm nhìn, tiếng nước vỗ mạn thuyền rì rầm như xa như gần.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi những âm thanh trong giấc mơ vẫn còn vương vất bên tai.

Cậu ép bản thân kéo một nụ cười gượng gạo trên gương mặt vốn đã trắng bệch, đôi mắt vô hồn như búp bê chợt lay động một thoáng.

“Xin lỗi…” Ren cất giọng khàn khàn, “chắc là tôi ngủ quên mất.”

“Cảm ơn vì đã gọi tôi dậy,” Ren chậm rãi lên tiếng, giọng lạc đi như vừa tìm lại được hơi thở, “nếu không… tôi đoán chắc mình đã ngã xuống nước lúc đang ngủ mất.”

Cậu liếc nhanh qua giao diện, ánh nhìn dừng lại ở thanh Durability của con thuyền nhỏ.

Độ bền vẫn còn, nhưng con số nhấp nháy báo động khiến Ren bất giác khẽ thở ra, một hơi dài xen lẫn chút may mắn thoát nạn.

Cậu gượng mỉm cười, cúi đầu cảm ơn những người chơi vừa nhiệt tình lay mình dậy.

“Không có gì đâu,” một trong số họ xua tay, “lần sau nhớ chú ý một chút là được. Nếu không có gì… chúng tôi đi trước nhé.”

Ren gật đầu. Cậu đứng lặng nhìn con Gondola lớn hơn chậm rãi trôi xa, tiếng mái chèo nhịp đều vang vọng, cho đến khi nó đi khuất khỏi tầm mắt.

Chỉ còn lại mình cậu, trên chiếc thuyền nhỏ lắc lư giữa mặt hồ đã phản chiếu những tia nắng ấm áp của ánh bình minh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

warhammer-ta-khong-muon-tro-thanh-ta-than-a.jpg
Warhammer: Ta Không Muốn Trở Thành Tà Thần A ! !
Tháng mười một 25, 2025
ef24a52fa3a97682459baf20575b7edb
Hokage Chi Vô Địch Hùng Hài Tử
Tháng 1 15, 2025
pokemon-trainer-nay-cuc-ky-ngao-man
Pokemon: Nhà Huấn Luyện Này Cực Kỳ Ngạo Mạn
Tháng mười một 24, 2025
tieu-dao-chu-thien-dua-dich-tieu-xuyen-tien-cung-bat-dau
Tiêu Dao Chư Thiên, Đưa Dịch Tiểu Xuyên Tiến Cung Bắt Đầu
Tháng 12 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved