Chương 327: Chạy.
Ren nghiến chặt răng, lao xuyên qua màn nước lạnh buốt, bắn người lên trên mép đá trơn trượt.
Thân thể cậu trượt dài một đoạn, đôi giày ma sát trên lớp đá ẩm ướt để giữ thăng bằng.
Ngay khoảnh khắc ấy, lưỡi kiếm của cậu xoẹt mạnh qua bộ giáp xám tro của tên Fallen Elf, tia lửa tóe lên chói mắt, kéo theo một lượng sát thương nhỏ nhoi trên thanh máu đối thủ.
‘Khoảng cấp độ… 16, có thể là 18.’ Ren vừa lùi vừa phán đoán, đôi mắt nheo lại, phân tích thông tin từ con số máu bị rút đi.
Tên Fallen Elf đáp trả bằng một nhát kiếm lao đến như xé gió. Ren nghiêng người lách qua, mũi kiếm chỉ sượt qua mép vai, để lại một vết cắt mờ trên phần giáp.
Hơi thở của hắn lạnh buốt như sương, ánh mắt phát sáng sắc tím gắt gao nhìn chằm chằm Ren.
Đúng là không yếu, nhưng… Ren nhận ra hắn không khủng khiếp như những Fallen Elf và Forest Elf mà cậu từng chạm trán ở tầng 3. Đây không phải kẻ tinh anh.
“Mình có thể xử lý… hắn” cậu thầm nghĩ, rồi lắc đầu. “Nhưng không phải bây giờ…mình không đủ thời gian để hạ hắn trước khi những kẻ khác phát hiện.”
Tiếng nước đổ ầm ầm phía sau như thúc giục. Cậu cần thoát khỏi đây, càng sớm càng tốt.
Ren lao tới, lưỡi kiếm vung ngang, ánh thép sáng rực trong làn hơi ẩm. Tên Fallen Elf vội giơ kiếm chắn, âm thanh chát chúa vang vọng trong màn sương, tia lửa bắn ra, những cái bóng hiện rõ cả trên mặt đá đen ngòm.
Không để mất nhịp, Ren giật ngược cổ tay, xoay kiếm chém xéo về vai để lộ của đối thủ.
Tên Fallen Elf lập tức bật lùi sang trái, né thoát trong gang tấc, phần vải thừa của chiếc áo choàng xám xoắn lại trong không khí.
Nhưng phán đoán của hắn đã sai. Đòn ấy chỉ là một đòn tấn công giả.
Trong khoảnh khắc tên Fallen Elf nghiêng người để phòng thủ, Ren không hề bám theo hắn, mà phóng thẳng về khoảng trống hắn vừa bỏ lại phía trước.
Mũi chân cậu đạp mạnh xuống đá, cả thân hình vút đi như một mũi tên xé màn sương đặc quánh, bỏ lại tiếng thét giận dữ vang vọng phía sau.
Ren lao nhanh xuống con đường dốc gập ghềnh, đá vụn lăn lách cách dưới gót giày.
Cậu phải quay trở lại con thuyền, phải rời khỏi nơi này trước khi bị cả hang ổ ở đây thả lưới.
Tiếng đế thép từ giày dẫm trên nền đá vang vọng trong màn sương đặc quánh.
Âm thanh ấy như ngọn lửa trong đêm, lập tức kéo ánh mắt của những kẻ canh gác ẩn nấp xung quanh.
Từng cái bóng đen thấp thoáng sau vách đá, sau những rễ cây khổng lồ vắt ngang, ánh tím lấp ló từ đôi mắt của chúng rực sáng trong bóng tối.
Phía sau, giọng hét khản đặc của tên Fallen Elf mà Ren vừa vượt mặt rống lên, hòa vào tiếng thác đổ như một tiếng còi báo động.
Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, tiếng chân rầm rập mỗi lúc một gần.
“Chết tiệt…” Ren nghiến chặt răng, tăng tốc. Hơi thở của cậu dồn dập, mỗi bước chạy đều khiến phổi như muốn nổ tung, nhưng cậu không dám ngừng lại.
Cậu liếc nhanh qua những khe đá tối om hai bên. Một vài tên Fallen Elf khác đã bắt đầu dịch chuyển, những mũi tên ngắn lóe sáng trong tay chúng.
Mũi tên đầu tiên lao tới, xé gió, găm thẳng vào tảng đá ngay sát mang tai cậu, tóe ra chùm pixel đỏ rực.
Ren khụp người xuống, lăn dài trên mặt đất để né loạt tiếp theo, rồi bật dậy tiếp tục phóng đi như thể bị cả thế giới săn đuổi.
Chỉ còn một ý nghĩ duy nhất vang vọng trong đầu cậu, ‘Phải tới được thuyền… nếu không, mình tiêu chắc.’
Hơi thở nóng hổi rít qua kẽ răng, Ren lao dốc như một con thú bị dồn đuổi. Trước mặt, màn sương dần loãng ra, lấp ló ánh phản chiếu mờ bạc, mặt hồ nước ở ngay phía trước.
“Còn một chút nữa thôi…” Cậu nghiến chặt răng, bàn tay siết chuôi kiếm, khiến cho những mảnh giáp thép trên găng tay cọ vào nhau kêu lên răng rắc.
“Đứng lại!”
Tiếng gầm khàn khàn vang dội phía sau, kéo theo tiếng chân dồn dập. Ren quay phắt đầu, tim siết lại khi thấy ba tên Fallen Elf tách ra thành hình vòng cung, vây chặt lấy cậu.
Cung tên của chúng đã giương cao, mũi tên ánh lên sắc tím ma mị trong màn sương đặc quánh.
“Khốn kiếp!” Ren nghiến răng, thân hình xoay vòng, lưỡi kiếm loé sáng.
Xoẹt! Một đường kiếm dữ dội ép tên chặn trước phải bật lùi, tấm giáp mỏng của hắn rít lên chói tai dưới lưỡi thép.
Ngay lúc đó, tiếng dây cung bật mạnh.
Mũi tên đầu tiên lao vút, Ren hạ thấp người né qua, gió rít sát tai. Nhưng mũi thứ hai xuyên thẳng vào vai trái.
Cơn đau nhói buốt lan khắp cánh tay, thanh máu tụt mạnh, chói đỏ trên tầm nhìn.
-122
Hơi thở cậu khựng lại, máu ảo nổ tung thành những dải pixel đỏ.
Không dừng lại, Ren lao lên, vung kiếm xoáy ngang. Lưỡi kiếm đập thẳng vào một tên Fallen Elf, hất hắn ngã văng ra.
Khoảng trống thoáng mở ra. Ren không suy nghĩ, cắm đầu lao thẳng về phía bờ sông.
Phía sau, tiếng cung bật liên hồi.
Hàng chục mũi tên xé gió lao đến, ánh sáng tím rạch ngang bóng đêm. Ren gập người, chạy zíc-zắc, chân quét mạnh trên nền đá trơn. Nhưng không thể tránh hết.
Một mũi cắm thẳng vào hông.
-123
Cậu gào khẽ, mồ hôi lạnh túa ra. Cổ chân quỵ xuống nửa nhịp nhưng lập tức gắng bật dậy.
Mũi khác găm vào bắp tay, xuyên qua lớp vải mỏng chưa bọc giáp.
-90
Cánh tay tê dại, bàn tay siết kiếm run lên. Pixel đỏ rơi xuống từng giọt, hòa tan vào làn sương mù như máu loang.
Một số mũi khác va vào tấm giáp ngực, tia lửa tóe sáng.
Lực hất mạnh làm Ren chao đảo, nhưng lớp giáp cứng cáp đã đẩy lùi những mũi tên và khiến chúng bị gãy.
Hơi thở nặng nề rít qua kẽ răng, từng nhịp tim như trống dồn gấp gáp trong lồng ngực.
Mắt Ren nheo lại, tầm nhìn rung lắc bởi máu ảo đỏ rực đang rơi xuống, in thành từng vệt nhòe trên nền đá ướt.
Bờ hồ ngay trước mặt. Chỉ còn vài chục bước.
Nhưng những tiếng bước chân và tiếng kim loại của vũ khí luồn vào tai báo hiệu điều tồi tệ, kẻ thù đang đuổi kịp và vòng vây truy lùng đang khép lại.
Những bóng dáng của Fallen Elf từ hai phía tiến đến, những lười kiếm lóe lên như nanh vuốt trong màn sương.
Khoảng trống duy nhất còn sót lại phía trước… cũng đang bị nuốt dần.
Ren nghiến chặt răng, cơ bắp căng cứng đến đau nhói. ‘Chết tiệt… không kịp…với tộc độ này…’
Ánh sáng ma quái của lưỡi kiếm đã ở ngay mép tầm nhìn.
Trong khoảnh khắc ấy, Ren không còn chần chừ. Cậu bật bảng trạng thái, bàn tay siết run lên khi ấn liên tiếp. Sáu điểm thuộc tính tự do, tất cả dồn hết vào Nhanh Nhẹn.
Một luồng năng lượng nóng rực bùng nổ dọc sống lưng, chạy qua cơ bắp như ngọn lửa.
Trọng lượng cơ thể bỗng trở nên nhẹ bẫng, từng thớ gân cốt căng ra, phản xạ bén nhọn hơn cả bản năng.
“Đi!”
Ren nghiến chặt hàm, phóng người. Cả thân thể vút đi như một mũi tên bật khỏi dây cung, xé gió lao qua khoảng trống vừa đủ cho một người lọt.
Những lưỡi kiếm sượt ngang, chém vào không khí, chỉ kịp cắt rách vạt áo choàng của cậu.
Tiếng kim loại rít lên chói tai phía sau, hòa cùng tiếng chửi bới giận dữ của bọn Fallen Elf.
Ren đã thoát, ít nhất là qua được vòng vây đầu tiên.
Cuối cùng, Ren lao ra rìa của khu vực này. Con thuyền Gondola cậu giấu dưới lùm cây vẫn còn đó, nửa nổi nửa chìm.
Nhưng khoảng cách hơn mười mét, và những tên Fallen Elf vẫn đang áp sát sau lưng.
Một lưỡi kiếm bổ xuống khiến cho không khí rít lên. Ren xoay người, đỡ gọn bằng thanh kiếm, tia lửa tóe sáng rực cả màn sương.
Cả hai dằn mạnh, cơ bắp cậu run lên vì sức nặng đè ép.
“Biến đi!” Ren gầm khẽ, rồi bất ngờ xoay gót, dùng lực bật mình khỏi đòn đè. Cậu lùi ra sau, hít mạnh một hơi, rồi cắm đầu lao như một con thú bị truy lùng.
Những mũi tên đã tuột khỏi dây cung, một, hai, ba… nhưng Ren không dừng lại.
Đôi chân giẫm mạnh lên phiến đá chĩa ra bên ngoài mặt hồ. Thân hình bật vút qua khoảng trống, xuyên qua màn mưa bụi li ti, lao thẳng xuống mặt sông tối đen.
Nước lạnh buốt nuốt chửng lấy cậu. Trong tích tắc, toàn thân tê dại, phổi như muốn vỡ tung.
Nhưng khi ngoi lên, bàn tay cậu đã kịp bám vào mép thuyền. Ren kéo mạnh, người ướt sũng, máu nhỏ xuống hòa vào dòng sông.
Phía trên, những bóng dáng của Fallen Elf đã chen ra bờ, ánh mắt tím rực hằn lên trong đêm, giương cung nhắm thẳng xuống.
Ren không kịp nghĩ, lao lên thuyền, chụp lấy mái chèo, dồn hết sức quẫy nước. Con thuyền chòng chành, rung lắc dữ dội rồi từ từ lao ra xa.
Những mũi tên rít lên liên tiếp, găm xuống mặt nước tóe bọt trắng. Một vài mũi sượt ngang má, một mũi cắm phập xuống boong gỗ ngay sát bàn tay cậu.
Ren nghiến răng, cắm đầu chèo. Phía sau, Fallen Elf chửi bới giận dữ, nhưng con thuyền đã bắt đầu trôi dần vào màn sương dày đặc, chỉ còn tiếng nước vỗ và nhịp tim dồn dập của chính cậu.
……
“Một lũ ngu xuẩn.”
Trong lòng hang đá ẩm thấp, giọng quát vang vọng, lấn át cả tiếng búa rèn vũ khí phía xa. Kẻ vừa lên tiếng là một Forest Elf với mái tóc dài vàng óng, mái tóc rối xõa xuống tấm áo choàng xanh thẫm, đôi mắt ánh lên tia giận dữ.
Hắn đập mạnh tay xuống bàn đá, khiến mảnh bản đồ rung lên.
“Chỉ một thằng nhóc loài người, một thằng nhóc!…mà các ngươi cũng để nó chạy thoát.” Giọng hắn nghiến qua kẽ răng, từng chữ nặng như đá rơi. “Ngươi có biết nó nghe được bao nhiêu rồi không? Nếu tin tức lọt ra ngoài, toàn bộ kế hoạch này sẽ thành tro bụi!”
Không gian im lặng trong vài nhịp. Rồi một tiếng cười khàn khàn, đầy mỉa mai bật ra từ góc tối.
“Kế hoạch bại lộ hay không đâu chỉ nằm trong tay một thằng trẻ con.” Kẻ nói là một Fallen Elf, gương mặt hốc hác, một bên mắt đã bị chém mù để lại sẹo dài xấu xí, làn da xám tro phản chiếu ánh lửa leo lét như than cháy.
Hắn nheo con mắt còn lại, môi cong thành nụ cười nhếch nhác.
“Ngươi nóng nảy quá rồi, Thaliondir.” Hắn nhấn nhá từng chữ, cố tình nhấn mạnh sự tách biệt. “Thay vì gào thét như kẻ mất trí, ngươi nên tự hỏi… sự cao quý mà các ngươi vẫn tự vỗ ngực xưng danh đã biến đi đâu rồi? Hay nó cũng tan theo lần thất bại nhục nhã này?”
Không khí lập tức căng cứng. Những Forest Elf đứng phía sau vị chỉ huy siết chặt vũ khí, ánh mắt rực lên như sẵn sàng nhảy bổ vào xé xác kẻ vừa buông lời nhục mạ.
Tên chỉ huy tóc vàng khẽ nghiêng đầu, những lọn tóc rũ xuống che nửa khuôn mặt, ánh nhìn của hắn lạnh buốt như lưỡi dao xé toạc màn sương nặng trĩu trong hang.
“Varzak…” giọng Thaliondir vang lên trầm khàn, từng âm tiết nghiến ra từ kẽ răng, chất chứa sự khinh miệt lẫn phẫn nộ.
“Đừng quên, vết nhơ này cũng có phần từ các ngươi. Và khi sự thật phơi bày… ngươi thật sự tin bọn Dark Elf sẽ tha cho tất cả các ngươi sao?”