Chương 326: Fallen Elf.
Ren đã bám theo con thuyền kia gần ba tiếng đồng hồ. Sương mù dần trở nên đặc quánh như một tấm màn xám nuốt chửng mọi ánh sáng, khiến mặt nước loang loáng ánh bạc trở nên tĩnh lặng đến đáng ngờ.
Càng về đêm, hơi lạnh như những mũi kim nhỏ len vào kẽ giáp, khiến cậu rùng mình mỗi khi một giọt sương nặng trĩu rơi xuống tấm thép đen tuyền rồi lăn dài theo những đường khắc mờ trên áo giáp.
Cậu khẽ điều chỉnh nhịp chèo, hơi thở hòa cùng làn sương trắng đục, tan biến trong khoảng không im ắng.
Con thuyền phía trước gần như biến mất hai lần trong màn mù dày đặc, để lại Ren với cảm giác căng thẳng như đang lần mò trong một mê cung không lối thoát.
May mắn là đường đi của chúng khá ổn định, luôn hướng về phía Đông Nam, cùng hướng với khu rừng Gấu mà cậu từng đi qua trong một nhiệm vụ trước đó.
Đó là điểm mốc duy nhất giúp Ren định hình phương hướng giữa biển sương mịt mờ.
Cậu tiếp tục men theo bóng dáng mờ ảo của con thuyền, bám chặt vào quỹ đạo ấy như một thợ săn kiên nhẫn.
Mất dấu nghĩa là mất tất cả, cả ba tiếng đồng hồ cặm cụi sẽ hóa tro bụi, và cậu thì không cho phép điều đó xảy ra.
Nhờ lợi thế con thuyền nhỏ, Ren dễ dàng luồn lách qua những bụi lau và những mỏm đất nổi rải rác, tìm cách che chắn trước khi xuất hiện trong tầm nhìn của kẻ khác.
Mặt nước khẽ xao động mỗi khi mái chèo khua nhẹ, tạo ra âm thanh như một hơi thở bị bóp nghẹt giữa khoảng không tĩnh lặng.
Con thuyền của cậu di chuyển không hề chậm, nhưng vẫn chẳng thể chủ quan: không có buồm, chỉ dựa vào sức tay, nghĩa là mọi sai sót đều trả giá bằng khoảng cách.
Điều khiến Ren bận tâm lúc này không phải tốc độ, mà là độ bền của con thuyền. Màn hình hiển thị báo con số 191/200, đáng lo ngại khi hành trình còn chưa kết thúc.
Cậu nhăn mặt, nhớ lại vài lần bất cẩn va vào những cọc gỗ ẩn dưới mặt nước, hay đâm sượt qua một doi đá nhỏ bị sương mù che khuất.
Những va chạm tưởng chừng vô hại ấy đã bào mòn dần độ bền của thuyền, và nếu tiếp tục như vậy…
Ren khẽ siết chặt mái chèo, ánh mắt kiên định. “Chỉ cần thêm chút nữa…”
Ở phía trước, bóng dáng con thuyền lớn thấp thoáng trong làn sương, trông như một con thú khổng lồ đang ẩn mình giữa đầm lầy.
Không một tiếng động phát ra từ nó, chỉ có nhịp sóng khẽ đập vào mạn thuyền, nhịp điệu đều đặn đến rợn người.
Ren không biết chúng đang chở thứ gì, nhưng trực giác mách bảo cậu rằng… đó không phải hàng hóa bình thường.
“Đâu rồi…?” Ren lẩm bẩm, bàn tay siết chặt mái chèo. Một thoáng rùng mình chạy dọc sống lưng khi cậu lao thuyền ra khỏi bụi cỏ rậm ven bờ.
Khoảnh khắc ấy, Ren mới nhận ra, con thuyền kia đã biến mất. Không thấy bóng dáng, không cả ánh đèn leo lắt xuyên qua màn sương đặc quánh.
Một khoảng trống lạnh lẽo bủa vây lấy tâm trí. Cậu hốt hoảng ghì mạnh mái chèo, nước bắn lên tung tóe, những vòng sóng xé tan làn sương bạc.
Con thuyền gondola lao về phía trước, bóng tối trước mặt như nuốt trọn mọi thứ, chỉ còn âm thanh mái chèo quẫy nước vang vọng trong im lặng ghê rợn.
Rồi bất ngờ, một dải đất liền hiện ra mờ nhạt trong sương. Ren giật mình, vội bẻ lái sang một bên, rầm!
Chiếc thuyền suýt nữa đâm sầm vào một dãy đá nhọn hoắt trồi lên khỏi mặt nước.
“Khỉ thật…” Cậu nghiến răng, hơi thở gấp gáp đọng thành làn khói trắng trước mặt.
Đôi mắt quét khắp hai bên bờ, chẳng thấy gì ngoài những vách đá đen sì và bóng cây khô khốc lẫn vào sương mờ. Quái lạ… nó đáng lẽ phải ở đây.
Ren không bỏ cuộc. Cậu tiếp tục lướt thuyền quanh khu vực, từng vòng một, mái chèo nhịp nhanh hơn theo nhịp tim dồn dập.
Khi tia hy vọng dần nhạt, Ren nghiến chặt hàm, kích hoạt kỹ năng [Tracing].
Một quầng ánh sáng nhạt bao quanh tầm nhìn, những vệt ký hiệu mờ nhạt hiện ra rồi tan biến trong làn sương.
Không một dấu vết nào, chẳng khác gì con thuyền chưa từng tồn tại.
Hơi thở dài rời khỏi môi, Ren đành kéo gondola về phía bờ, tìm một khoảng khuất sau những rặng đá ven sông để neo đậu.
Khi bước chân chạm vào đất liền, cậu mới nhận ra nơi này chẳng giống bất kỳ phần bản đồ nào cậu từng thấy.
Đất đá gồ ghề, lổn nhổn những đá tảng dựng đứng như những ngọn mác đâm thẳng lên bầu trời chìm trong màn đêm.
Ở giữa là một dòng sông lớn cuộn chảy, nước đen sẫm như lưỡi dao, dẫn ra một hồ nước khổng lồ bao trùm gần như toàn bộ diện tích của tầng thứ 4.
Khu đất này là một nơi hoang lạnh, im lìm, chỉ có tiếng nước vỗ bờ khe khẽ như lời thì thầm bí ẩn.
Ren khựng lại. Cậu đứng chết trân, tim đập mạnh một nhịp, rồi chậm rãi nheo mắt. Một luồng lạnh buốt như con rắn mảnh trườn dọc sống lưng.
Cảm giác… có thứ gì đó, ở đâu đó trong màn sương trắng đặc quánh kia, đang dõi theo từng bước chân của cậu.
Cậu hít sâu một hơi, nhanh chóng kích hoạt [Ẩn Thân]. Hình bóng của Ren hòa tan vào màu đá xám lạnh, cậu ép mình sát vào những khối đá dựng đứng ven bờ.
Chỉ vài nhịp sau, tiếng bước chân khe khẽ vang lên từ phía dòng sông, mơ hồ mà rõ rệt, tựa như những nhát dao sắc cứa vào khoảng tĩnh lặng.
Từng bóng người hiện ra trong làn sương, dáng điệu uyển chuyển và gọn ghẽ. Họ đi ngược dòng nước, mỗi người còn khuân vác thứ gì đó, bao tải, hòm gỗ, những vật dài được quấn kín trong vải.
Ren nín thở, ánh mắt căng lên. Có gì đó không ổn. Số lượng bọn họ… quá nhiều.
Cậu nhớ rõ, những người lên tàu trước đó chỉ bằng phân nửa con số này. Vậy những kẻ còn lại xuất hiện từ đâu?
Cậu bám sát trong im lặng, từng bước nhúng chân vào bùn lạnh, men theo những bóng người ấy.
Sương đặc đến mức ánh trăng bị bẻ cong, vỡ vụn trên mặt nước như thủy tinh rạn nứt. Cảm giác mỗi nhịp tim đều bị bóp nghẹt.
Chặng đường kéo dài đến khi tiếng nước bỗng trở nên khác lạ. Ầm ầm, dữ dội, như tiếng gầm của thú hoang khổng lồ.
Đoàn người dừng lại ngay trước một thác nước khổng lồ, dòng nước trắng xóa đổ từ vách đá cao ngất, dội xuống mặt sông thành hàng triệu tia sáng lấp lánh như mảnh gương vỡ.
Tiếng nước xé toạc không gian, át đi mọi âm thanh khác. Và rồi, điều khiến Ren đông cứng trong khoảnh khắc tiếp theo là: những bóng người kia… biến mất.
Chúng không leo lên vách đá, cũng chẳng quay đầu lại. Chúng tan vào đâu đó sau màn thác đổ, như thể phía sau bức tường nước kia có một lối đi bí mật, dẫn đến một thế giới khác mà Ren chưa từng nghe nói.
Một lần nữa, Ren kích hoạt kỹ năng [Tracing]. Dưới lớp nước lạnh lẽo đọng trên mặt đá, những vệt dấu chân mờ nhạt hiện ra rồi nhạt dần, như những hơi thở cuối cùng của một sự tồn tại vừa biến mất.
Chúng dừng lại… ngay bên cạnh thác nước.
Ren siết chặt chuôi kiếm. Mắt cậu hơi nheo lại, một ý nghĩ hiện lên như nhát dao cắt qua màn nghi hoặc, ‘Lối vào… ở ngay sau bức tường nước này sao?’
Cậu bước đến gần, từng bước chìm trong tiếng ầm ầm dữ dội. Lớp bọt tung lên như hàng ngàn mũi dao li ti, quất rát vào da mặt.
Hơi nước lạnh buốt quấn lấy toàn thân, bám dính trên áo choàng như những bàn tay vô hình.
Giữa âm thanh gầm thét của thác đổ, Ren nghe thấy một điều khác. Một nhịp đập, đều đặn, không phải tim cậu, mà giống như tiếng bước chân vọng ra từ bên trong.
Có đường đi. Chắc chắn có.
Không chút chần chừ, Ren hít sâu, rồi lao xuyên qua màn nước trắng xóa. Trong khoảnh khắc ấy, thế giới biến thành một vực lạnh khôn cùng.
Cái lạnh tê buốt như muốn xé rách làn da, cho đến khi chân cậu chạm vào nền đá trơn nhẵn phía sau.
Dù trời không có tuyết và tầng thứ 4 này cũng không có địa hình chủ đạo về mùa đông, nhưng bây giờ vẫn là cuối tháng 12.
Ren mở mắt. Ánh sáng lập lòe của những ngọn đuốc gắn dọc bức tường rêu phong hắt lên bóng tối, kéo dài như những lưỡi dao đang bò trườn trên nền đá ẩm.
Không khí đặc quánh mùi sắt gỉ… và thứ gì đó hăng hắc, nồng đến khó chịu, mùi máu khô.
Từng giọt nước từ mái đá nhỏ xuống, hòa vào tiếng vọng từ xa, tiếng nói trầm khàn, những tiếng kim loại va chạm, nặng nề, dai dẳng như tiếng búa rèn.
Ren lặng lẽ bước sâu vào. Con đường mở ra một đại sảnh rộng lớn. Trần cao, khắc chi chít những biểu tượng cổ xưa, nứt vỡ và mục ruỗng, như một ngôi đền bị chôn vùi, rồi bị biến thành hang ổ.
Ở trung tâm sảnh là hàng chục bóng người trong áo choàng sẫm màu. Nhưng chỉ một cái liếc thôi cũng khiến Ren đông cứng, chúng không phải người.
Tai dài và nhọn, làn da xám nhạt, đôi mắt ánh lên sắc tím âm u như lửa lạnh trong đêm.
Fallen Elf. Cái tên hiện ra ngay trong đầu cậu, mang theo cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng.
Ren áp sát bức tường, giữ cho hơi thở nhẹ đến mức không nghe thấy. Kỹ năng ẩn thân của cậu… chỉ đạt 80%.
Đủ để tránh những cặp mắt của những người hay quái vật cấp thấp, nhưng với Elf? Chỉ cần một sự chủ quan sơ suất, cái chết sẽ đến nhanh hơn cả những gì mà cậu có thể tưởng tượng.
Cậu dõi mắt quan sát. Ở phía xa, những người thủy thủ, và cả vài thợ đóng tàu, đang hì hục ghép từng tấm ván vào khung của hai con thuyền khổng lồ.
Dưới chân họ là một dòng nước rộng mênh mông, trải dài vào bóng tối, một con đường thủy bí ẩn nằm sâu dưới lòng đất.
Nhưng chưa hết. Có những Elf khác… lúc đầu Ren tưởng chúng cũng là Fallen Elf.
Nhưng trang phục của chúng khác hẳn: áo giáp théo sáng màu, với những chiếc áo choàng mang viền bạc nhạt phản chiếu ánh đuốc, một vài chiến binh của Forest Elf.
Chúng đang tụ tập quanh một chiếc bàn đá khổng lồ. Trên mặt bàn… là một thứ giống như bản đồ, những đường khắc, những ký hiệu kỳ dị, và ở trung tâm, một hình tròn lớn được bao quanh bởi các biểu tượng mà Ren chưa từng thấy.
Không khí nặng trĩu, như thể nơi này đang che giấu một bí mật đủ để thay đổi cả cuộc chiến.
Ren căng toàn bộ cơ bắp, mắt dán chặt vào khung cảnh hỗn độn trước mặt. Mọi chi tiết đổ ào vào tâm trí như những mảnh ghép hỗn loạn: thuyền chiến đang hình thành, hàng thùng tiếp tế chất đống, đèn lửa bập bùng phản chiếu ánh thép lạnh lẽo của vũ khí được xếp gọn.
Chúng không chỉ chuẩn bị cho một cuộc hành trình… mà là chiến tranh.
Ý nghĩ ấy lóe lên như tia chớp, làm sống lưng Ren lạnh buốt. Hai chiếc thuyền khổng lồ, khung gỗ phủ những ký tự cổ, không phải loại dùng để vận chuyển bình thường. Đây là chiến hạm.
Cậu lùi nhẹ, cố quan sát thêm. Bàn đá ở trung tâm, nơi đám Fallen Elf và Forest tụ tập, trải một tấm bản đồ thấm máu. Trên đó, những ký hiệu đỏ rực khoanh tròn quanh một khu vực duy nhất.
Ren nín thở. ‘Một pháo đài giữa vùng nước… Đúng vậy. Dark Elf. Chúng định tấn công pháo đài của Dark Elf.’
Máu trong người cậu sôi lên. Nếu cuộc chiến này bùng nổ, toàn bộ mặt trận sẽ bị nhấn chìm trong máu.
“Phải báo cho Kizmel… hoặc Aisen… ngay lập tức…Forest Elf đang hợp tác với Fallen Elf để tấn công họ.” Ren lẩm nhẩm, siết chặt chuôi kiếm, lùi dần về phía bóng tối sau bức màn nước.
Nhưng…
“Đứng lại! Ngươi là ai?”
Giọng quát khàn khàn, sắc lạnh như mũi tên lao thẳng vào tai Ren. Một Fallen Elf từ khu vực xung quanh đã phát hiện cậu.
Ren giật mình, đôi chân khựng lại, cậu không ngờ chúng còn cử người canh gác xung quanh.
Tiếng nước gầm thét sau lưng, tiếng rút kiếm sắc lạnh vang lên phía trước. Không còn đường nào dễ dàng để thoát.
‘Chết tiệt…’