Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hung-manh-lanh-chua.jpg

Hung Mãnh Lãnh Chúa

Tháng 1 17, 2025
Chương 411. Thần thánh Violet đế quốc Chương 410. Tiếp tục nghiêng
trong-hach-bao-di-ra-cuong-gia.jpg

Trong Hạch Bạo Đi Ra Cường Giả

Tháng 2 2, 2025
Chương 1040. Cường giả vô địch Chương 1039. Khu trục
chu-thien-mat-nhat-du-hi.jpg

Chư Thiên Mạt Nhật Du Hí

Tháng 1 10, 2026
Chương 620: Báo đáp điện hạ tâm ý! Chương 619: Tiền trảm hậu tấu, hoàng quyền đặc cách!
cho-den-luc-nguoi-ngang-dau-len.jpg

Chờ Đến Lúc Ngươi Ngẩng Đầu Lên

Tháng 1 18, 2025
Chương 177. Phiên ngoại: Giống nhau lần đầu tiên khi thấy ngươi một dạng Chương 176. Phiên ngoại: Cẩu cũng không nhất định phải cứ cùng mèo đánh nhau
vu-em-my-thuc-tiem.jpg

Vú Em Mỹ Thực Tiệm

Tháng 2 4, 2025
Chương 690. Biểu lộ Chương 690. Chúng ta dẫn bọn hắn cùng nơi buông thả như thế nào?
do-nhi-co-chuyen-noi-thang-su-ton-cam-doan-khong-danh-nguoi.jpg

Đồ Nhi Có Chuyện Nói Thẳng, Sư Tôn Cam Đoan Không Đánh Ngươi!

Tháng 1 21, 2025
Chương 170. Ngươi là ta Trường Âm! Chương 169. Nàng khí vận làm sao tốt như vậy?
nhap-xam-vo-tan-dong-man.jpg

Nhập Xâm Vô Tận Động Mạn

Tháng 2 27, 2025
Chương 123. Lục đại mỹ nữ mang đến kinh hỉ (3) Chương 122. Lục đại mỹ nữ mang đến kinh hỉ (2)
tu-tien-o-hogwarts-marvel.jpg

Tu Tiên Ở Hogwarts Marvel

Tháng 2 3, 2025
Chương 713. Tương lai đường Chương 712. Thắng cục đã định
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 325: Thuyền Gondola.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 325: Thuyền Gondola.

Sau một hồi thương lượng căng thẳng, Ren cuối cùng cũng buộc được những người thợ đóng tàu phải chốt một thời gian cụ thể. Dù vậy, cảm giác trong lòng cậu vẫn chẳng dễ chịu hơn chút nào.

‘Mọi thứ… khác hẳn so với những gì mình nghe từ Kirito và Asuna.’ Ren khẽ nhíu mày khi bước ra khỏi cánh cửa gỗ cũ kỹ của xưởng đóng tàu, đôi giày bọc kim loại phát ra tiếng lạo xạo trên nền đá ẩm lạnh.

Theo lời hai người họ, nơi này cho phép người chơi tùy ý lựa chọn kiểu dáng thuyền, thậm chí còn có thể thêm các chi tiết trang trí nếu muốn.

Nhưng thực tế thì sao? Từ lúc bước chân vào, không một ai nhắc đến chuyện đó. Họ chỉ một mực thúc ép về thời gian, viện cớ công việc ngập đầu, rồi lảng tránh mọi câu hỏi về thiết kế.

Ren khẽ siết bàn tay, thoáng cảm thấy như mình vừa đặt chân vào một nơi không chỉ đơn giản là một xưởng thuyền bình thường.

Lúc này trời đã ngả về hoàng hôn. Kim đồng hồ trong giao diện hệ thống báo 18 giờ ngày 23 tháng 12.

Ánh hoàng hôn đỏ nhạt xuyên qua những lớp mây xám đặc quánh như sắp trút mưa, phản chiếu xuống mặt nước tạo thành dải ánh sáng u ám.

Ren thở ra một hơi, bước chậm dọc con đường lát đá ẩm ướt, hướng về khu phố ven kênh.

Chuyến đi đến Khu Rừng Gấu đã ngốn nhiều thời gian hơn dự tính. Cậu cần nguyên liệu để hoàn thành nhiệm vụ và cũng muốn nhân tiện đó tăng thêm vài cấp độ.

Ít ra, việc hạ được con Vua Gấu Magnatherium vài tiếng trước cũng không uổng công, chỉ cần thêm vài trăm điểm kinh nghiệm nữa thôi là có thể lên cấp.

Đang mải suy tính, Ren bất giác khựng lại. Từ phía xa, tiếng huyên náo vọng tới. Một nhóm đông đảo những người thợ đang khệ nệ khiêng theo những hòm gỗ lớn, từ con tàu mới cập bến phía tây tiến về hướng ngược lại, thẳng đến xưởng đóng tàu mà Ren vừa rời khỏi.

Bản năng khiến cậu lùi sang một bên để nhường đường. Trong khoảnh khắc đó, cậu loáng thoáng nghe thấy những mẩu đối thoại bị nuốt chửng bởi tiếng sóng và tiếng giày nện trên đá. Nhưng dù chỉ là mảnh vụn, chúng vẫn khiến Ren sững người.

“Anh chắc là… không ai biết về nơi đó chứ?” Giọng một người đàn ông khàn đặc, cố nén thấp giọng như sợ ai nghe thấy.

“Tôi chắc chắn. Chúng ta giấu nó rất kỹ.” Một kẻ khác đáp, giọng gấp gáp, kèm theo tiếng gỗ va vào nhau lách cách.

“Mà này…” Một khoảng ngập ngừng. “Có lẽ sau chuyến này tôi sẽ nghỉ hưu.”

“Hả? Anh còn trẻ vậy mà?”

“Khách hàng cho nhiều lắm… nhưng…” Giọng nói nhỏ dần, rồi biến mất trong tiếng bước chân hòa lẫn tiếng sóng.

Ren khẽ nghiêng đầu, khóe mắt hẹp lại, dõi theo nhóm người khuất dần vào con đường rợp bóng những tấm vải bạt phấp phới trong gió.

Một cơn gió lạnh thốc qua khiến cậu khẽ rùng mình.

“Nơi đó…? Họ đang giấu thứ gì…?”

Một cảm giác không tên len vào lồng ngực, lạnh buốt như gió từ biển khơi.

Nhưng Ren rất nhanh gạt bỏ suy nghĩ đó sang một bên. Dù “nơi đó” có là gì đi chăng nữa, thì nó chẳng liên quan gì đến cậu.

Cậu không còn thời gian để tò mò về những điều bí ẩn ngoài lề, mục tiêu duy nhất bây giờ là hoàn thành nhiệm vụ và chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo.

Bóng tối từ từ nuốt lấy đường chân trời khi Ren rảo bước trên con đường lát đá ẩm ướt, hơi lạnh len qua từng kẽ áo.

Những chiếc đèn lồng dọc hai bên bờ kênh lần lượt được thắp sáng, ánh sáng vàng nhạt phản chiếu lên mặt nước gợn sóng, loang loáng như những dải sao đang trôi.

Từ xa, tiếng mái chèo khua nhịp vào làn nước vang vọng, hòa cùng tiếng gió lạnh rít qua các mái hiên gỗ, tạo nên một khúc nhạc đêm mơ hồ.

Sương mỏng đã bắt đầu giăng khắp các con kênh, kéo theo một vẻ huyền ảo như thể cả thành phố đang trôi trong một giấc mơ.

Ren men theo con kênh hình chữ thập, dừng lại bên một bến nhỏ nơi neo đậu vài chiếc thuyền lớn nhỏ.

Sau khi quan sát một vòng, cậu bước lên một con thuyền cỡ trung được cải tạo thành quán ăn nổi, loại nơi mà chỉ dân trong vùng mới biết, vì đồ ăn ngon mà giá lại rẻ.

Không gian bên trong ấm áp nhờ ánh đèn dầu hắt lên những vách gỗ sẫm màu. Tiếng thìa chạm vào bát sứ xen lẫn tiếng trò chuyện rì rầm, tạo nên cảm giác yên bình đến lạ.

Ren chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ để có thể nhìn ra mặt nước đêm. Cậu gọi vài món đơn giản: súp cá, bánh mì đen và một bình trà nóng.

Khi đĩa thức ăn được bày ra, Ren chống cằm nhìn qua ô cửa. Ngoài kia, Rovia về đêm rực rỡ theo một cách khác hẳn ban ngày.

Những chiếc thuyền chở khách qua lại, kéo theo những vệt sáng dài phản chiếu xuống dòng kênh; xa xa, tiếng cười nói của người chơi vang vọng từ những nhà hàng khác, hòa cùng tiếng nhạc cụ của các nghệ nhân rong ruổi trên mặt nước.

Dù không còn sự ồn ào của tiếng rao bán, hay tiếng gỗ va vào nhau khi bốc dỡ hàng hóa như ban sáng, thành phố giờ đây khoác lên một vẻ náo nhiệt khác, một thứ náo nhiệt của sự hưởng thụ và nghỉ ngơi.

Từng tốp người chơi sau một ngày dài cày cuốc giờ tụ tập trên những chiếc thuyền thuê, chậm rãi trở về khu định cư chính, để lại trên làn nước những vòng sóng gợn lan xa.

Ren khẽ nhấp một ngụm trà, để hơi nóng lan xuống cổ họng, cảm nhận vị chát nhẹ hòa lẫn với hương thảo mộc.

Đêm nay, cậu chỉ có một mình, như mọi khi. Và kỳ lạ thay, cậu chẳng thấy phiền lòng.

…..

Sau khi nghỉ ngơi và lấp đầy cái bụng trống rỗng, Ren quay lại xưởng đóng tàu.

Con đường lát đá vẫn còn vương hơi ẩm của buổi chiều, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng trên mái hiên phản chiếu xuống mặt nước yên lặng, kéo dài thành những vệt vàng nhạt.

Ở lối đi thủy ngay bên cạnh, chiếc gondola nhỏ của cậu đã được neo đậu sẵn, nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp sóng lăn tăn.

Cậu bàn giao phần thù lao còn lại cho người thợ, cúi đầu cảm ơn bằng một giọng nhẹ như gió thoảng.

Mọi thứ xong xuôi, Ren không thể kiềm được sự nôn nóng, liền bước đến con thuyền của mình.

Chiếc gondola trước mắt thật sự nhỏ bé, chỉ đủ cho một người ngồi thoải mái, cùng lắm hai nếu biết cân bằng tốt.

Thiết kế đơn giản đến mức gần như tối giản, nhưng chính điều đó lại khiến nó có một vẻ đẹp tinh khiết.

Thuyền chưa sơn màu, chỉ phô ra vân gỗ trắng muốt, óng ánh dưới ánh đèn như một khối bạch ngọc nổi trên mặt nước.

Ren cúi xuống, đầu ngón tay khẽ lướt trên bề mặt nhẵn bóng, cảm nhận lớp chống thấm được phủ kỹ càng.

Họ đã dùng chính mỡ gấu mà cậu mang về để làm lớp bảo vệ này. Ban đầu, Ren còn định dùng mỡ của con Vua Gấu, thứ nguyên liệu tốt hơn, nhưng đáng tiếc là sinh vật ấy chẳng rơi ra một giọt nào khi bị đánh bại.

“Không tệ chút nào.” Cậu mỉm cười, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào khó tả.

Đây là công sức của chính mình, từ nguyên liệu thô đến phần hỗ trợ chế tác: mỡ gấu, nhựa cây làm chất kết dính, và cả loại gỗ tuyệt đẹp dùng làm khung thuyền.

Cậu thậm chí còn mường tượng việc gắn thêm vài chiếc đèn lồng nhỏ dọc theo mạn thuyền… Một ý nghĩ nghe cũng không tồi.

Ừ, con thuyền này… làm từ gỗ bạch dương.

Ren chợt khựng lại.

Khoan… gỗ bạch dương?

Ánh đèn lồng từ con kênh hắt lên bề mặt con thuyền, làm nổi bật màu trắng ngà của lớp gỗ như đang mỉa mai trí nhớ của cậu.

“Chuyện quái gì thế này…” Ren siết nhẹ ngón tay vào cạnh thuyền.

Cậu nhíu mày, đôi mắt đăm chiêu nhìn kỹ vân gỗ sáng loáng dưới tay mình. Rõ ràng, cái cậu mang về từ rừng Gấu đâu phải bạch dương.

Đó là gỗ sồi sẫm màu, còn cháy xém vài chỗ sau khi bị hỏa tiễn bén lửa. Làm sao thứ sẫm màu, xơ ráp đó lại hóa thành tấm ván trắng mượt này được?

Trong khu rừng Gấu, Ren nhớ rõ, chỉ có hai loại gỗ chính: bạch dương, sáng như ánh trăng, và sồi sẫm, trầm tối như đất ẩm.

Cả hai đều quý, nhưng hiếm khi nhầm lẫn. Dù cậu không phải thợ mộc, Ren cũng chẳng đến mức ngu ngốc mà không phân biệt nổi chúng.

Thế nhưng… sự thật trước mắt lại đang thách thức điều đó.

Ren đặt tay lên mạn thuyền thêm lần nữa, trong đầu thấp thoáng những nghi vấn mơ hồ, như có thứ gì đó không hoàn toàn thuộc về logic thông thường đang diễn ra…

Ren vừa đặt chân lên mạn thuyền, định nhảy lên bờ để hỏi thợ đóng tàu về chuyện gỗ, thì ánh mắt cậu chợt khựng lại.

Trong màn đêm nhập nhoạng, giữa những dải sương mờ buông xuống mặt nước, có vài bóng người di chuyển lặng lẽ ở cuối bến cảng.

Không phải ngư dân, cũng chẳng giống người buôn bình thường. Họ đi thành nhóm ba, bốn tên, bước chân nhanh nhưng cẩn trọng, không để phát ra tiếng động nào ngoài tiếng nước khẽ gợn khi hàng hóa được chất lên thuyền.

Ren nheo mắt quan sát. Đó không phải những kiện hàng hình hộp như rương vật phẩm thông thường, mà là những khối dài, cong, trông như những mảnh ghép của một thứ gì đó còn lớn hơn, thứ gì đó mà chúng không muốn ai nhìn thấy.

Cảm giác bất an xen lẫn tò mò trỗi dậy trong lòng Ren. Không suy nghĩ nhiều, cậu vươn tay tắt ngọn đèn lồng nhỏ trên chiếc gondola, để bóng tối nuốt trọn thân thuyền vào màn đêm.

Cậu cúi thấp người, thận trọng dùng mái chèo khua nhẹ để áp sát về phía mạn thuyền, giữ cho tiếng nước gợn không vang lên quá lớn.

Những bóng người kia vẫn tiếp tục công việc, thì thầm vài câu khó nghe rõ, rồi một trong số chúng giơ tay ra hiệu. Ngay sau đó, con thuyền hàng bắt đầu rời bến, xuôi về hướng tây.

Ren im lặng nhìn theo. Trong khoảnh khắc, lý trí mách bảo cậu nên bỏ qua, nhưng một phần khác trong cậu lại thôi thúc. Có gì đó không đúng ở đây.

Cậu nghiến răng, đặt mái chèo xuống nước, bắt đầu lặng lẽ đẩy gondola bám theo cái bóng mờ kia.

May mắn thay, con thuyền hàng không di chuyển nhanh. Nó lướt qua những lớp sương dày, để lại sau lưng những vòng sóng nhạt nhòa, và Ren, như một cái bóng thứ hai, bám sát theo từ xa, không một tiếng động.

Trong sương đêm lạnh buốt, bến cảng Rovia chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng chèo nước khẽ rẽ, nhịp tim đập chậm mà nặng nề, và một linh cảm mơ hồ đang dần trở nên rõ rệt trong đầu Ren. ‘Mình sắp nhìn thấy thứ gì đó mà lẽ ra không nên thấy.’

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hokage-joi-chan-truyen
Hokage: Joi Chân Truyền
Tháng 10 15, 2025
hai-tac-toi-cuong-manh-mieng
One Piece Tối Cường Mạnh Miệng
Tháng mười một 16, 2025
vo-hiep-the-gioi-thu-khach-hanh
Võ Hiệp Thế Giới Thứ Khách Hành
Tháng 10 14, 2025
hang-hai-video-ngan-buggy-diet-the-chan-kinh-tu-hoang
Hàng Hải Video Ngắn: Buggy Diệt Thế Chấn Kinh Tứ Hoàng
Tháng 1 14, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved