Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hai-tac-no-hai-song-lon-tren-tang-may-du-long-dai-tuong.jpg

Hải Tặc: Nộ Hải Sóng Lớn, Trên Tầng Mây Du Long Đại Tướng

Tháng 2 25, 2025
Chương 111. Đại kết cục Chương 110. Kamigoroshi - Thần Sát
avt

Hokage Chi Gensokyo Đại Đệ Tử

Tháng 1 15, 2025
Chương 365. Cuối cùng cũng là chót nhất chính truyện quyển sách hết Chương 364. Sống khỏe mạnh, chính là ta yêu các ngươi chứng minh
toan-cau-cao-vo-ta-co-trung-toc-editor

Toàn Cầu Cao Võ: Ta Có Trùng Tộc Editor

Tháng 1 16, 2026
Chương 948: Hoàng đạo long khí, trấn! Chương 947: Vương Nhị hóa đá, Hồ Lai bạo phát
bccf1e3ef153138ec2a225619d71bcc0

Hokage Chi Vụ Nổ Hạt Nhân Deidara

Tháng 1 15, 2025
Chương 251. Chung cuộc hiện thực thế giới Chương 250. Ōtsutsuki chi thần!
tam-quoc-ngon-xuat-phap-tuy-tiet-ho-vo-den-ha-thai-hau.jpg

Tam Quốc: Ngôn Xuất Pháp Tùy, Tiệt Hồ Vớ Đen Hà Thái Hậu

Tháng 1 11, 2026
Chương 366: Hổ Lao lược trận khó tập kích bất ngờ Trọng Khang xin chiến áp chế liên quân Chương 365: Vườn không nhà trống thủ Trường An Lý Thôi gấp rút tiếp viện trấn Võ Uy
one-piece-chi-la-ly-duong-thanh-he-thong.jpg

One Piece Chi La Lỵ Dưỡng Thành Hệ Thống

Tháng 1 21, 2025
Chương 317. Thiếu sót cái kia 100 năm lịch sử! Chương 316. Kuina!
tien-phu.jpg

Tiên Phụ

Tháng 1 26, 2025
Chương 661. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 660. Kia phiến Tinh Hải · đại kết cục
song-lai-dragon-ball-ta-muon-sieu-thoat-nguoi-saiya

Sống Lại Dragon Ball Ta Muốn Siêu Thoát Người Saiya

Tháng 1 8, 2026
Chương 446: Đại kết cục Chương 445: Thế giới hạt giống, ngả bài thế giới chân tướng
  1. Sword Art Online: Kiếm Sĩ Ánh Trăng.
  2. Chương 324: Rovia.
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 324: Rovia.

Ren lặng lẽ bước ra khỏi bóng rừng rậm rạp của Khu Rừng Gấu, đôi giày khẽ lún trong thảm lá mục mềm ẩm.

Ánh sáng dịu vỡ ra trước mắt cậu khi tấm màn cây cối dần mở ra, để lộ một khung cảnh khiến hơi thở như nghẹn lại nơi cổ họng.

Một hồ nước khổng lồ trải dài đến tận đường chân trời, tĩnh lặng như tấm gương bạc khổng lồ, phản chiếu bầu trời chiều nhạt màu.

‘Dù nhìn bao nhiêu lần… mình vẫn không thể tin đây chỉ là hồ nước ngọt.’ Ren khẽ thở dài, bước đến gần mép nước, nơi sóng lăn tăn ôm lấy bờ cát vụn sỏi. Lần đầu trông thấy, mình còn tưởng đây là đại dương cơ đấy…

Cậu còn nhớ cảm giác lúc đó: ngợp thở, như đứng trước ranh giới giữa thực và ảo.

Dù đây chỉ là một tầng trong trò chơi, nhưng độ rộng và độ sâu của khung cảnh này khiến Ren không khỏi rùng mình, giống như nó đang che giấu một bí mật nào đó dưới đáy nước tĩnh mịch.

Chiếc thuyền gỗ nhỏ vẫn nằm yên nơi cậu cột vào, cũ kỹ nhưng vững chãi, chẳng hề bị cuốn đi bởi dòng nước hay bất cứ sinh vật nào quấy phá.

Ren kiểm tra kỹ từng nút dây, từng tấm ván, rồi mới khẽ nhảy lên, động tác gọn và nhẹ nhàng.

Khi cậu ngồi xuống, chiếc thuyền khẽ rung ring, sau đó từ tốn trôi ra giữa mặt hồ trong suốt, như một chiếc lá bị gió cuốn.

Tiếng mái chèo rẽ nước vang lên nhè nhẹ, hòa cùng tiếng gió phả qua mặt hồ, tạo thành một giai điệu tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Ren thả từng nhịp chèo đều đặn, để con thuyền lướt đi trong vùng nước phản chiếu mảng trời bạc nhòa nắng.

Xung quanh, những dải đất xanh nổi lên như những hòn đảo, nhưng thực chất chỉ là các mảng địa hình bị nước nuốt chửng và bao vây, trở thành những pháo đài cô độc.

Cây cối trên đó vẫn mọc dày đặc, rễ bám chặt vào đá, tựa như chúng cũng đang chống chọi để không bị xóa khỏi thế giới này.

Xa xa, đường chân trời mở ra bóng dáng của Rovia, thành phố lớn của tầng 4.

Những bức tường cao lớn và từng ngọn tháp vươn lên như những thanh giáo bạc xuyên qua nền trời, kiến trúc cổ kính phủ màu xám trầm, tựa như một tàn tích sống sót từ một kỷ nguyên đã mất.

Ren im lặng ngắm nhìn tất cả, lòng chùng xuống một nhịp.

Cuộc hành trình của cậu từ Khu Rừng Gấu trở về đây không chỉ là một chuyến đi, mà như thể cậu đang rời khỏi một phần bản thân, để bước tiếp về một nơi mà thử thách chưa từng giảm đi dù chỉ một chút.

Cậu siết nhẹ mái chèo, nước bắn tung lên vài giọt nhỏ, lấp lánh trong ánh sáng nhạt của buổi chiều. Và rồi, con thuyền nhỏ vẫn cứ trôi, mang theo một bóng người lặng lẽ…

Nhiệm vụ mà Ren đang thực hiện vốn chỉ là một sự tình cờ. Cậu không lên kế hoạch cho nó, cũng chẳng phải một phần trong chiến lược dài hạn.

Chỉ là một khoảnh khắc tình cờ nhặt được manh mối, rồi mọi thứ cứ thế trôi đi như chiếc lá khẽ lật mình trên mặt nước phẳng lặng.

Tầng thứ 4, một thế giới của hồ nước. Những vùng đất lớn nhỏ bị chia cắt, nối với nhau bằng kênh đào và thủy lộ chằng chịt như mạch máu.

Ở nơi này, không ai có thể di chuyển xa mà không có thuyền. Nhưng thuyền lại là một thứ xa xỉ: giá thuê đắt đỏ, số lượng ít ỏi, và luôn bị tranh giành bởi những nhóm đông người chơi.

Ren vốn chẳng dư dả gì. Cậu nhận được nhiệm vụ [Người Thợ Đóng Tàu] như một sự cứu cánh.

Chỉ cần mang về cho người thợ già những nguyên liệu cần thiết, ông ta sẽ đóng cho cậu một chiếc thuyền riêng, một phương tiện di chuyển duy nhất để sinh tồn và thực hiện nhiệm vụ ở tầng này.

Xa xa, Rovia dần hiện ra, thành phố lớn nhất của tầng 4, nơi những con thuyền nối đuôi nhau cập bến, nơi những cột buồm gỗ cao như những hàng giáo cắm giữa sóng nước.

Kiến trúc nơi đây cổ kính và hoang sơ, như một thành phố bị thời gian quên lãng, nay sống lại giữa biển hồ vô tận.

Ren siết nhẹ mái chèo, con thuyền nhỏ rẽ nước, lướt qua những mặt sóng bạc lấp lánh ánh nắng.

Từ đây, cậu có thể thấy rõ sự đặc biệt của Rovia: với toàn bộ thành phố được chia cắt làm bốn phần do con kênh đường thủy hình chữ thập và hơn bảy mươi phần trăm đường phố là kênh rạch, những tuyến đường thủy đan xen nhau như mê cung.

Những ngôi nhà đá xám mọc lên từ mặt nước, chân tường phủ rêu xanh ẩm ướt, và giữa các con kênh là những cây cầu vòm cong nối liền hai bờ, như nét vẽ mềm mại giữa bức tranh lạnh lẽo.

Ngày đầu đặt chân đến nơi này, Ren suýt ngã xuống nước không dưới ba lần. Ký ức ấy khiến cậu khẽ nhếch môi cười nhạt, vừa chèo thuyền vừa liếc nhìn những căn nhà nửa nổi nửa chìm, những ô cửa sổ mở ra đón làn gió từ hồ.

Con thuyền nhỏ cứ thế men theo tuyến đường thủy chính, dẫn Ren sâu vào trái tim của thành phố, nơi mọi ngã rẽ đều có thể đưa cậu đến một cuộc phiêu lưu mới.

Ren khẽ xoay mái chèo, đưa con thuyền nhỏ áp sát bến gỗ. Những sợi dây neo đã sẵn, chỉ cần một động tác gọn gàng, cậu buộc thuyền lại, rồi nhảy lên bến.

Người đàn ông già với gương mặt hiền lành, là chủ tiệm cho thuê thuyền, đứng đó mỉm cười. Ông ta không nói gì nhiều, chỉ gật đầu khi thấy Ren trả lại con thuyền đúng thời hạn.

Trong mắt ông, có một thứ gì đó… giống như sự tin tưởng mà NPC được lập trình để thể hiện, nhưng cũng đủ khiến Ren cảm thấy một chút nhẹ nhõm.

Cậu thở ra, bàn tay đặt lên hông như để giảm căng thẳng rồi ngước nhìn thành phố trải dài phía trước.

Con đường lát đá phẳng dẫn từ bến tàu mở ra một thế giới hoàn toàn khác: những ngôi nhà xây bằng đá và gỗ đứng san sát bên nhau, mái ngói màu nâu đỏ phản chiếu ánh sáng vàng nhạt từ bầu trời buổi chiều.

Rêu xanh bám đầy chân tường, nơi mặt nước kênh rạch vỗ vào, tỏa ra thứ mùi ngai ngái quen thuộc của thành phố nổi.

Ren hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi ẩm lành lạnh len vào lồng ngực, rồi cất bước men theo những con đường đá uốn quanh, băng qua các cây cầu mái vòm bắc ngang những dòng kênh trong vắt.

Ở đâu đó, tiếng nước vỗ vào mạn thuyền xen lẫn với tiếng gọi rao của thương nhân, hòa vào khúc nhạc hỗn độn của một thành phố nhộn nhịp mà cổ kính.

Cuối cùng, cậu dừng lại trước quảng trường trung tâm. Ở đó, bệ dịch chuyển sừng sững như một tàn tích được bảo tồn, nhưng ánh sáng trắng nhạt tỏa ra từ vòng tròn ma trận dưới chân nó thì lại mang một vẻ đẹp hiện đại lạ lùng.

Ánh sáng ấy lóe lên liên tục, phản chiếu lên những bức tường đá xung quanh, khi từng nhóm người chơi bước lên rồi biến mất trong nháy mắt.

Ren đứng lặng nhìn một lúc. Hai ngày trước, cổng dịch chuyển lên tầng thứ tư vừa được kích hoạt.

Vậy mà giờ đây, dòng người đã qua lại tấp nập như thể nơi này luôn tồn tại từ lâu. Cậu đến đây muộn hơn nhiều người khác, có lẽ vì còn vướng bận nhiệm vụ và… những thứ không tên mà cậu chưa kịp gỡ bỏ.

Một ngày rưỡi vừa qua, Ren gần như chỉ dành để làm quen với thành phố này.

Tìm hiểu cách di chuyển qua những con kênh chằng chịt như mê cung, quen với nhịp sống hối hả trên mặt nước, và tìm kiếm những nhiệm vụ có thể nhận.

Ren lần theo chỉ dẫn của nhiệm vụ, băng qua những dãy cầu gỗ và những con phố hẹp loang ánh nước.

Cuối cùng, cậu dừng trước một công xưởng lớn nằm ngay sát bến cảng, nơi mùi gỗ ẩm và tiếng búa gõ chan chát vọng ra từ bên trong.

Cánh cửa mở ra, và trước mắt Ren là những người thợ đóng tàu với đôi tay rắn rỏi, quần áo loang lổ nhựa cây và bụi gỗ.

Vài người ngẩng đầu lên khi thấy cậu bước vào, nhưng thay vì sự niềm nở như ban đầu khi nhận nguyên liệu, trên gương mặt họ giờ đây chỉ là vẻ cau có, dè chừng.

“Sao? Cần tới tận năm ngày nữa à?” Ren nhíu mày, giọng trầm xuống khi nghe câu trả lời từ người thợ cả.

Người đàn ông râu rậm gãi cằm, tránh ánh mắt cậu, “Xin lỗi, nhưng… việc đóng thuyền không đơn giản như cậu nghĩ. Còn nhiều đơn hàng khác đang chờ.”

Ren nhìn xoáy vào ông ta. “Không phải ban đầu ông nói chỉ cần nửa ngày sao? Giờ lại đổi thành năm ngày? Nghe có vẻ… lạ nhỉ.”

Không khí trong xưởng bỗng trở nên nặng nề. Vài gã thủy thủ đứng gần đó, những kẻ Ren chưa từng thấy trước đây, khẽ trao đổi ánh mắt với nhau rồi tiến lại gần, chặn đường ra của cậu.

Trên gương mặt họ là những nụ cười nhạt, khó phân biệt là thân thiện hay cảnh cáo.

“Chúng tôi đã nói là bận.” một gã thợ nói, giọng cụt lủn. “Nếu cậu không hài lòng thì cứ đợi, còn không thì… cũng chẳng còn cách nào khác.”

Ren cảm nhận một luồng khó chịu dâng lên. Cậu siết chặt tay, kìm lại phản xạ muốn đặt tay lên chuôi kiếm. “Khoan đã. Vậy thì hãy trả lại vật liệu và tiền cho tôi. Tôi sẽ tìm một nơi khác.”

Câu nói ấy khiến vài người trong nhóm khựng lại một thoáng, rồi nhanh chóng che giấu bằng nụ cười gượng gạo. Người thợ cả không đáp, chỉ quay đi và nói với giọng lạnh tanh, “Vật liệu… đã dùng rồi. Không trả lại được.”

Ren nghiêng đầu, đôi mắt nheo lại, ánh nhìn quét qua từng gương mặt trong xưởng.

Cảm giác lạ lẫm như một cái gai nhọn cứa vào trực giác. Không phải sự bận rộn thông thường của những người thợ đóng tàu. Đây là thứ gì đó khác, thứ gì đó họ không muốn ai nhìn thấy.

Phía cuối xưởng, những khung thuyền khổng lồ bị che phủ dưới lớp vải bạt cũ sờn.

Nhưng Ren không thể không nhận ra những đường cong đồ sộ của nó, quá lớn so với một chiếc thuyền chở hàng hay đánh cá bình thường. Nó giống như… một chiến hạm.

Ren nhíu mày, bước chậm lại, mắt liếc qua những vết sơn mới còn loang lổ trên sàn và những thanh gỗ đen nhánh, gỗ không thuộc loại thường dùng cho tàu đánh cá. Họ đang chuẩn bị cho cái gì?

“Tôi hỏi lần nữa.” Giọng Ren trầm xuống, phá tan không khí ngột ngạt. “Không phải các ông nói tốn tận năm ngày sao? Vậy tại sao vật liệu của tôi đã biến mất? Đừng nói là dùng cho… thứ kia.”

Vài người thợ khựng lại, ánh mắt họ dao động một thoáng. Rồi một người trong số đó hắng giọng, cố gượng cười:

“Cậu nghĩ nhiều quá rồi, chúng tôi chỉ… lỡ tay dùng nhầm một ít thôi. Chuyện nhỏ mà.”

“Chuyện nhỏ?” Ren nhíu mày.

Một thoáng im lặng bao trùm xưởng. Ánh mắt vài người lướt nhanh sang nhau, rồi lại tránh né.

“Tôi không trả tiền để rồi có người lấy vật liệu của tôi làm việc khác.” Ren nhấn từng chữ, bước thêm một bước, đôi tay siết chặt chuôi kiếm bên hông.

Không khí trong xưởng như đặc quánh lại. Một người đàn ông râu quai nón hắng giọng, cố nở nụ cười gượng gạo, “Cậu hiểu cho chúng tôi đi. Dạo này hàng đặt nhiều lắm… Ai cũng chờ đến lượt như cậu thôi.”

Ren lắc đầu, nụ cười nhạt hiện trên môi, “Đừng lảng tránh. Hoặc là trả lại tiền và vật liệu cho tôi ngay bây giờ, hoặc tôi sẽ ở đây mãi cho tới khi các ông hoàn thành công việc này.”

Lời cậu rơi xuống như lưỡi dao lạnh buốt. Những gã thợ nhìn nhau lần nữa, nhưng lần này trong ánh mắt đã có sự căng thẳng rõ rệt, như thể điều gì đó nguy hiểm sắp bị lộ ra.

Sau một hồi im lặng, người đàn ông râu quai nón thở dài, giơ tay ra hiệu cho đồng bọn, “Được rồi… Hay là thế này đi, chúng tôi sẽ ưu tiên đóng thuyền của cậu trước. Không cần chờ năm ngày nữa. Chỉ… vài tiếng thôi.”

Ren nheo mắt, nhìn họ lần cuối. Dù lời xin lỗi nghe có vẻ thành thật, cảm giác bất an trong lòng cậu vẫn chưa tan đi. Xưởng này có gì đó không ổn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

che-ba-dau-la-chi-trieu-hoan-su.jpg
Chế Bá Đấu La Chi Triệu Hoán Sư
Tháng 1 18, 2025
tu-dau-la-bat-dau-danh-tap.jpg
Từ Đấu La Bắt Đầu Đánh Tạp
Tháng 2 3, 2025
hai-tac-chi-doc-sach-se-bien-cuong.jpg
Hải Tặc Chi Đọc Sách Sẽ Biến Cường
Tháng 1 22, 2025
nguoi-tai-dau-pha-he-thong-lai-tai-dai-chua-te.jpg
Người Tại Đấu Phá, Hệ Thống Lại Tại Đại Chúa Tể!
Tháng 1 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved