Chương 322: Bear Forest.
Ren lăn người khỏi quỹ đạo của những móng vuốt sắc như dao, mảnh đất nơi cậu vừa đứng bị cày nát như thể một lưỡi cày khổng lồ vừa xé ngang.
Cậu thở hắt ra, tay run lên khi mở menu nhanh chóng lấy một lọ thuốc hồi phục thể lực, dốc vào miệng không chút chần chừ. Chất lỏng đắng nghét tràn xuống cổ họng, mang lại chút cảm giác tê buốt dễ chịu, làm cơ bắp bớt nhức mỏi.
Nhưng khi Ren vừa siết chặt chuôi kiếm, chuẩn bị phản công, Vua Gấu bỗng khựng lại… rồi lao tới với tốc độ đáng sợ hơn hẳn trước đó.
“Gì…?” Đồng tử Ren co lại. Không còn là cú tát bằng móng vuốt như mọi khi, con quái thú trụ hai chân sau, cái mõm khổng lồ nhe ra hàng răng sắc bén, đỏ lòm như nhuộm máu.
Nó không tấn công bằng móng… mà bằng một cú cắn?
“Cắn à?!” Ren gầm khẽ, đôi chân đạp mạnh xuống đất, cơ thể bật lên cao trong tích tắc. Cậu lấy đà từ một thân cây lớn gần đó, dồn lực bật nhảy thêm một lần nữa, vọt lên không trung như một mũi tên thoát khỏi nanh vuốt tử thần.
Ngay khi Ren còn chưa kịp ổn định tư thế giữa không trung, một tiếng gầm trầm đục rung chuyển cả khu rừng.
Rầm!!!
Cái đầu khổng lồ của con gấu húc xuyên qua vị trí cậu vừa đứng, thân cây phía sau bị nghiền nát, vụn gỗ bay tung tóe. Nhưng thứ khiến Ren chết lặng không phải cú húc ấy… mà là thứ nó nhả ra sau đó.
Một luồng sáng đỏ rực lóe lên từ họng con quái vật.
“Không thể nào…”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Ren nhận ra điều không tưởng, từ chiếc mõm mở to của Vua Gấu, một cột lửa đỏ ngầu phụt ra như thể có một lò luyện ngục cháy rực bên trong nó.
Ngọn lửa hung tàn rít gào, lao thẳng về phía Ren, người đang rơi xuống giữa khoảng không, không nơi bám víu.
Luồng nhiệt khủng khiếp ập tới, thiêu đốt không khí xung quanh, khiến mái tóc đen của Ren tung bay, những sợi tóc cháy xém vì hơi nóng. Họng cậu nghẹn lại bởi khí nóng, lớp da rát bỏng như bị ai đó ép sát vào lưỡi dao nung đỏ.
“Chết tiệt…!”
Ren xoay người trong không trung, không có điểm tựa, chỉ còn cách dùng quán tính để điều chỉnh quỹ đạo rơi.
Đáng ra, nếu cậu đã mở khóa được một kỹ năng linh hoạt như «Flash Step» hay «Horizontal Square» của Asuna, có lẽ tình hình sẽ khác.
Nhưng bây giờ, mấy ý nghĩ đó chỉ khiến đầu óc thêm nặng nề. Không còn thời gian cho những ảo tưởng.
Ngọn lửa bùng lên, nuốt trọn khoảng không như một con rồng đỏ thẫm. Nhiệt độ cao đến mức khiến không khí rung lên. Ren nghiến răng, xoay người hết cỡ để lách khỏi đường lửa, nhưng vẫn không thoát hoàn toàn.
–540
Một nửa thanh HP bốc hơi chỉ trong tích tắc. Làn da ảo và quần áo bốc cháy như những đốm than đỏ li ti.
Ren rơi xuống đất nặng nề, tiếng va chạm dội lên như gãy xương trong tai, nhưng cậu không cho phép mình dừng lại.
Ngay lập tức, cậu lăn tròn trên nền đất, dập tắt những tàn lửa đang bám vào áo choàng, vừa né sang một bên để tránh ánh nhìn đỏ rực như máu của con quái vật.
Mỗi lần lăn, cậu cảm nhận rõ lửa vẫn rực trong thanh máu, hiệu ứng [Burn] nhấp nháy trên góc màn hình: –20… –20… –20… máu tuột đều theo từng giây.
“Khốn thật…” Ren nghiến răng, kéo mạnh ống tay áo, xé một mảnh vải quấn vội quanh bàn tay đang bỏng rát.
Nhưng thứ khiến sống lưng cậu lạnh buốt không phải là vết thương, mà là tiếng đất nứt ngay sau lưng.
ẦM!
Cả mặt đất rung chuyển. Vua Gấu đã áp sát. Một bàn chân to như tảng đá đập xuống, nghiền nát những gốc cây chỉ trong một cú dậm.
Ren không còn một giây nghỉ, chỉ còn lựa chọn: hoặc bật dậy ngay, hoặc chết tại chỗ.
Ren bật dậy ngay khi cơ thể còn chưa kịp thích ứng với cú va chạm. Làn khói mỏng vẫn bốc lên từ quần áo cháy xém, nhưng hiệu ứng [Burn] cuối cùng cũng biến mất, chỉ còn lại cảm giác nóng rát nơi da thịt.
Không để lãng phí dù chỉ một nhịp thở, cậu giật một bình HP Potion từ kho đồ, giật nắp và dốc ngược vào miệng.
Dòng chất lỏng ngọt gắt tràn xuống cổ họng, mang theo hơi lạnh len lỏi vào từng thớ thịt, đẩy lùi cảm giác đau đớn trong chớp mắt.
[HP +500]
Thanh máu dừng lại ở mức an toàn tạm thời, nhưng Ren hiểu điều đó chỉ kéo dài được vài giây ít ỏi.
Tiếng gầm khàn đặc vọng lên từ phía trước khiến toàn thân cậu căng cứng. Vua Gấu khổng lồ, bộ lông đen xám pha đỏ cháy loang lổ, đang lao đến như một cơn bão sống.
Mỗi bước chân của nó là một tiếng nổ khô khốc, mặt đất rung lên từng đợt, những mảnh đất đá bắn tung ra như đạn.
Đôi mắt đỏ rực của nó khóa chặt lấy Ren, không còn chút dấu hiệu nào của con thú đang suy yếu, ngược lại, nó điên cuồng hơn bao giờ hết.
Ren khẽ nghiêng người, thở mạnh, ánh mắt lướt qua khoảng rừng phía sau lưng mình.
Con đường rút lui dài đến mức vô vọng. Từ chỗ này quay đầu bỏ chạy? Không thể. Nếu bỏ dở sau khi đã đi xa đến thế, tất cả chỉ là công cốc.
“Không còn đường lui nữa…” Cậu lẩm bẩm, rồi nghiến răng siết chặt chuôi kiếm. Những khớp tay trắng bệch vì lực nắm, và ở đáy đôi mắt lam, một tia sáng lạnh lóe lên.
Cậu có hai lựa chọn: uống máu đến chết… hoặc kiên nhẫn mài mòn con quái vật này, từng nhát một.
Chiếc nhẫn được đan bằn dây leo trên tay vẫn âm ỉ tỏa ánh sáng nhạt, hiệu ứng hồi phục chậm chạp nhưng ổn định. Nếu kéo dài được, nếu không phạm một sai lầm nào… cậu vẫn còn cơ hội.
Ren hít một hơi thật sâu, ép trái tim đang đập loạn trở lại nhịp bình tĩnh. Được thôi. Nếu phải cắn răng mà sống sót, mình sẽ làm.
Cậu chùng người xuống, tư thế thấp, thanh kiếm nghiêng chéo về phía trước. Khi bóng đen khổng lồ của Vua Gấu phủ trùm lên người, Ren lao lên nghênh đón, không một lần quay đầu.
Trận chiến này không còn là thử thách về sức mạnh đơn thuần nữa. Nó là cuộc đọ sức của sự bền bỉ, của ý chí, và hơn hết, của những gì Ren còn trong kho đồ.
Trong đầu cậu, một ý nghĩ chua chát thoáng qua, “Cuộc chiến này… là cuộc chiến của tiền. Nếu còn đủ vật phẩm hồi phục, mình còn sống. Nếu không… mình sẽ chết.”
Nhưng tất nhiên, kho đồ của cậu đã cạn sạch từ lâu. Lọ hồi phục cuối cùng bị nốc sạch từ vài chục phút trước, để lại trong túi chỉ còn những món đồ lặt vặt vô dụng.
Không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc kéo dài thời gian, cầu mong một cơ hội mong manh.
Ren vẫn kiên trì di chuyển, liên tục giữ khoảng cách, chân lướt trên thảm lá mục và bùn ẩm.
Tiếng tim đập dồn dập hòa lẫn tiếng gầm giận dữ của Vua Gấu phía sau như một khúc nhạc tử thần, ép cậu vào giới hạn của mình.
Cậu bắt đầu nhận ra một điều, con quái vật này không phải bất tử. Nó có điểm yếu, quy luật phun lửa.
Mỗi lần nó há cái miệng khổng lồ để nhả ra cột lửa đỏ rực, nó sẽ cần một khoảng thời gian dài để hồi lại thể lực.
Và quan trọng hơn, kỹ năng đó đốt cháy một phần sinh lực của chính nó.
Ren hít sâu, cố ép nhịp thở ổn định lại giữa những tiếng bước chân nặng nề đang xới tung mặt đất phía sau, “Nếu mình có thể… né tất cả những đòn đó… rồi chờ… đến lúc nó suy kiệt…”
Một ý nghĩ bật ra, nửa chế giễu, nửa cay đắng, “Một con gấu phun lửa? Thứ đó đáng lẽ phải là đặc quyền của bọn rồng trong mấy game hay tiểu thuyết, chứ đâu phải loài thú rừng điên rồ này…”
Ren siết chặt chuôi kiếm đến mức các khớp tay trắng bệch. Mồ hôi ướt đẫm trán, chảy xuống hòa vào mùi khét của lông cháy còn vương lại trong không khí.
Và thời gian sẽ cho cậu câu trả lời chắc chắn nhất.
Nhưng liệu thời gian có đủ để giết được nó trước khi nó xé xác mình ra thành từng mảnh?
Tiếng gió rít qua tai khi Ren trượt ngang để tránh cú vồ sát sườn. Đất đá văng tung tóe, một thân cây to phía sau cậu gãy răng rắc chỉ vì một nhát vung vuốt của con quái vật.
“Quái thật… nếu một đòn đó trúng mình, chắc chắn sẽ mất ít nhất 70% HP, hoặc là chết ngay lập tức…” ý nghĩ chớp lên trong đầu Ren, khiến mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Cậu đảo mắt, quan sát kỹ hơn. Hơi nóng từ lần phun lửa trước vẫn còn phảng phất trong không khí. Bụng con gấu đang phập phồng nặng nhọc, từng nhịp thở kèm tiếng gầm khàn đục.
“Đúng rồi… nó cần hồi sức. Và khoảng này kéo dài ít nhất bốn mươi giây…”
Ren cắn mạnh vào môi đến bật máu, đôi chân tự động lùi về sau, duy trì khoảng cách vừa đủ. Không được hấp tấp. Chỉ cần một bước sai, mọi thứ sẽ kết thúc.
Đúng lúc đó, đôi mắt đỏ rực của con gấu lóe sáng, miệng nó há to, khe hàm phát ra âm thanh réo rắt như tiếng gió bị xé toạc. Không khí rung lên từng nhịp nặng nề.
“Phun lửa! Lại nữa!” Ren gầm lên trong đầu, toàn thân căng cứng.
Một cột lửa khổng lồ phụt ra, thổi tung cả màn sương rừng, đốt cháy dãy cây phía trước thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.
Ren lao sang bên trái, toàn bộ cơ thể nghiêng sát đất, lăn tròn tránh luồng nhiệt nóng rát lướt qua. Hơi nóng như muốn đốt cháy cả da thịt cậu, nhưng cậu không dừng lại.
Ngay khoảnh khắc đó, khi con quái vẫn còn trong trạng thái “xả đòn” Ren bật dậy, đôi chân lao lên như một mũi tên xé gió. Ánh thép lóe lên trong màn khói đỏ rực.
[Phantom Arc]
Thanh kiếm vẽ một đường cong lạnh lẽo, bổ xuống vai trái con quái vật. Một vệt sáng tím nhạt nhá lên rồi tắt ngúm.
Mảng máu ảo tan thành vụn pixel bay lên, nhưng thanh máu đỏ trên đầu nó chỉ nhích xuống một chút.
“Chết tiệt… vẫn chưa đủ…” Ren nghiến răng, đôi mắt như bốc lửa.
Nhưng cậu không dừng lại. Tay trái xoay kiếm, hông vặn hết cỡ, tung tiếp một nhát đâm chuẩn xác vào khớp xương chân trước.
Cú đâm kèm hiệu ứng chấn động, khiến con gấu khựng lại một nhịp, rống lên điên dại.
Ren không kịp rút kiếm. Một bóng đen ập tới. Bản năng sinh tồn hét lên trong đầu. Cậu buông chuôi kiếm, bật ngược về sau ngay trước khi cú tát của con quái xé nát khoảng không cậu vừa đứng.
Mảnh đất nứt tung. Đá vụn bay khắp nơi. Ren lộn nhào, đầu gối quệt xuống đất đau rát, nhưng cậu vẫn còn đứng dậy được.
“Mình không thể đổi mạng được. Không còn lọ hồi phục nào cả…”
Ánh mắt Ren dán chặt vào con gấu đang rống lên dữ dội. Thanh kiếm của cậu vẫn còn cắm sâu vào chân nó, máu ảo phun ra như suối.
Một nhát nữa. Chỉ cần thêm một nhát nữa vào điểm yếu, mình sẽ hạ được nó…
Nhưng muốn làm vậy, Ren phải đến gần. Và lần tới, nó sẽ không để bị bất ngờ.
Bụng nó lại phập phồng. Miệng phát ra tiếng réo ghê rợn. Nó chuẩn bị phun lửa lần nữa.
Ren hít sâu, đôi mắt lóe sáng một tia quyết tuyệt. “Được thôi… Lần này sẽ là đòn kết thúc.”