Chương 321: Bear Forest.
Ren bắt đầu cảm thấy hối hận về quyết định của mình. Ở phía xa, giữa khoảng rừng mờ ẩm, một bóng dáng khổng lồ lọt vào tầm mắt, lớn hơn bất kỳ con gấu nào cậu từng thấy trước đó.
Thoạt nhìn, nó chỉ như một đống lông xám pha đỏ, cuộn tròn yên ả trên thảm lá, tựa một chiếc gối khổng lồ giữa khu rừng tĩnh lặng.
Nhưng không ai ngờ, thứ tưởng chừng vô hại ấy lại chính là Vua Gấu, mini boss của cả khu vực.
Ren chỉ đến Bear Forest để thu thập vài nguyên liệu và hạ vài con quái thường. Cậu không hề có ý định bước sâu đến tận nơi này.
Ren không biết với tốc độ hiện tại, cậu có thể chạy thoát khỏi sự truy đuổi điên cuồng của con gấu hay không.
Nếu như ngay từ đầu cậu không gây ra động tĩnh, nếu như cậu thận trọng hơn, thì có lẽ việc kích hoạt kỹ năng [Stealth] (Ẩn Thân) đã đủ để thoát khỏi tầm mắt của con quái thú này. Lẽ ra mọi chuyện đã kết thúc từ trước khi nó bắt đầu.
Nhưng giờ thì tất cả đã quá muộn để quay đầu lại rồi.
Khối lông khổng lồ cựa mình. Một tiếng gầm trầm đục vang lên, như tiếng đá lăn vọng khắp rừng. Vua Gấu từ từ đứng dậy trên hai chân sau, bóng nó trùm xuống mặt đất, che khuất ánh sáng lấp loáng giữa tán lá.
Tám mét. Đúng tám mét chiều cao, đủ để những ngọn cây non cũng trở nên nhỏ bé. Hai cánh tay dài quét qua không khí, để lộ những móng vuốt cong nhọn như lưỡi liềm đẫm máu.
So với dáng người mảnh mai của Ren… cậu chẳng khác nào một chiếc đũa mỏng manh trước một cây gậy chiến khổng lồ.
Rồi tiếng rống vang dội như xé toang màn sương. Cả khu rừng run rẩy, những cành cây rào rào đổ xuống.
Vua Gấu lao tới, khối cơ bắp khổng lồ lật tung đất đá, nhắm thẳng vào kẻ đã cả gan phá giấc ngủ ngàn vàng của nó.
Những bước chân nặng nề của nó giáng xuống mặt đất như những cú búa khổng lồ, tạo nên những tiếng rền vang xuyên suốt cả khu rừng.
Mỗi lần móng vuốt quét ngang, những thân cây to bằng bắp đùi người trưởng thành gãy răng rắc như những que củi mục.
Ren dốc toàn bộ tốc độ và sức mạnh vào đôi chân, cơ bắp căng lên như sắp rách, rồi… lao ngược về phía những thân cây khổng lồ mọc chen sát nhau.
Cậu hy vọng tận dụng được những khoảng cách hẹp giữa các thân gỗ để hạn chế tốc độ điên cuồng của con quái vật phía sau.
Tiếng bước chân như sấm dội liên hồi, làm mặt đất rung lắc dữ dội. Mỗi lần Vua Gấu quét móng vuốt ngang, từng mảng đất, từng thân cây bật tung, bắn lên như vụ nổ câm lặng giữa khu rừng rậm.
Ba thanh HP dày đặc chồng lên nhau lơ lửng trên đầu con quái vật, một dấu hiệu chết người. Với hình thể khổng lồ ấy, Ren hiểu ngay sinh lực của Vua Gấu không chỉ lớn mà còn ẩn chứa khả năng kháng sát thương cực cao.
Nhưng thứ đáng sợ hơn tất cả chính là sức mạnh tuyệt đối mà nó sở hữu. Mỗi cú vồ của nó, nếu bị nó đánh trúng, cậu không nghĩ rằng mình sẽ còn khả năng đứng dậy.
‘Giờ mình chạy được không?’ Ý nghĩ ấy thoáng qua trong đầu khi Ren lách qua một thân cây to, mồ hôi ướt đẫm thái dương.
Nhưng câu trả lời đến ngay sau đó, kèm theo một cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực, không thể. Không phải vì chân cậu yếu, mà vì cậu không muốn chỉ bỏ chạy.
Ren nghiến răng, ánh mắt lóe lên tia sáng cứng rắn. Cậu muốn nhiều hơn việc sống sót.
Cậu muốn đánh bại con mini boss này.
Quay về tay không sau khi mạo hiểm mạng sống… thì còn gì là ý nghĩa nữa?
Ren hít sâu, đôi tay siết chặt chuôi kiếm đến mức những khớp ngón tay trắng bệch. Hơi thở gấp gáp, tim đập loạn xạ trong lồng ngực, nhưng trong đôi mắt ấy, một ngọn lửa vừa bùng lên.
Con gấu bị chặn bởi những thân cây lớn thì gầm lên điên loạn, tiếng gầm của nó vang vọng khắp khu rừng như tiếng trống trận, làm lá rụng ào ào.
Nó vung từng bàn tay khổng lồ, móng vuốt cong nhọn quét qua không khí, đập vào những gốc cây xấu số, làm cả thân cây to rung lắc dữ dội, mảnh gỗ vỡ bắn tung tóe.
Chính khoảnh khắc hỗn loạn ấy, Ren tận dụng cơ hội, ép sát thân cây và luồn ra phía sau con quái vật khổng lồ.
Windslash trong tay cậu rung nhẹ khi lướt qua không khí, ánh thép lạnh lóe lên một đường sáng bạc, chém xuyên qua lớp lông gấu rậm rạp và bộ da dày cộp, để lại một vết cắt dài nhưng nông đến đáng thất vọng.
Con số sát thương đỏ thẫm hiện lên, ít ỏi, đúng như Ren dự đoán. Không ăn thua…
Ngay lập tức, bản năng chiến đấu kéo cậu về thực tại. Ren xoay người, trượt dài trên thảm lá, tránh khỏi tầm với của bàn tay khổng lồ vừa vung xuống chỗ cậu vừa đứng.
Một tiếng “RẦM!” rung trời, kèm theo âm thanh gỗ bị xé toạc khi móng vuốt của con gấu nghiền nát cả một mảng thân cây ngay sát Ren.
Ren nghiến chặt răng, mồ hôi rịn trên trán. Cậu hít vào một hơi thật sâu, đôi chân chuyển động linh hoạt như đang lướt trên mặt đất, cúi người thật thấp để né đòn táp thứ hai từ tay còn lại của nó.
Đất tung lên dưới chân cậu.
Một khe hở mở ra trong tích tắc. Ren đạp mạnh chân phải ra sau, tạo một thế đứng vững vàng. Mũi kiếm hơi nâng lên, hướng thẳng vào phần ngực trần lộ giữa lớp lông dày của con gấu, ánh mắt cậu sắc lạnh như thép.
[Stap]
Ren kích hoạt kiếm kỹ. Lưỡi kiếm sáng rực luồng hào quang đặc trưng, bùng lên như một vệt sáng lam xé tan màu xanh u tối của rừng, rồi lao thẳng vào ngực con gấu.
Đòn đâm chuẩn xác, sát thương lần này nhỉnh hơn trước một chút, nhưng… vẫn chỉ như một giọt nước rơi vào biển. Thanh máu của nó dày đặc như bức tường, gần như không suy suyển.
Con gấu khựng lại nửa nhịp, rồi gầm lên điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu chĩa xuống Ren như hai hòn than rực cháy. Không gian quanh cậu như chao đảo theo nhịp thở giận dữ của nó.
Ren lùi ra sau, càng xa càng tốt, sải tấn công của Vua Gấu quá rộng, cậu sợ rằng mình sẽ bị tấn công từ một điểm mù nào đấy.
Cậu liếc mắt quan sát xung quanh, có vẻ như tiếng gầm của Vua Gấu đã xua đuổi phần lớn quái vật quanh đây, điều đó cũng tốt, cậu sẽ chỉ cần tập trung vào việc chiến đấu với con quái vật này.
Trận chiến kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Ren cảm giác như thời gian bị kéo giãn đến vô tận, từng phút trôi qua đều nặng trĩu như đá.
Trên bộ lông dày cộp của con Vua Gấu giờ chi chít những vết chém xơ xác, lông dính máu đỏ thẫm và ánh lên màu pixel vụn mỗi khi nó cử động, trông chẳng khác gì vừa khoác lên mình một tấm áo choàng rách nát sau một trận chiến địa ngục.
Ba thanh máu nổi chồng lên đầu nó, lúc này đã mất đi một thanh. Thanh thứ hai thì sụt xuống hơn một nửa, nhưng vẫn còn quá dài đối với một kẻ đang thở gấp như Ren.
Cậu không khá hơn chút nào. Hai cánh tay tê dại như bị bẻ gãy, vai nhức nhối vì phải vung kiếm liên tục.
Lồng ngực như có ai nhét than đỏ vào, mỗi hơi thở đều nóng bỏng rát tận đáy phổi.
Một cảm giác choáng váng nặng nề quấn chặt lấy đầu óc. Thông báo cảnh báo màu đỏ nhấp nháy liên tục ở góc giao diện, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng cậu đã vượt qua giới hạn từ lâu.
Dẫu vậy, con quái vật trước mặt cũng chẳng còn dáng vẻ bạo liệt ban đầu. Nó khụy chân xuống một chút, há cái mõm khổng lồ, thở phì phò từng làn hơi trắng đặc quánh trong không khí lạnh ẩm.
Động tác vung vuốt điên cuồng giờ trở nên nặng nề, chậm chạp, mỗi cú đập xuống làm rung chuyển cả khu rừng như búa tạ giáng xuống nền đất.
Ren đã thử mọi thứ để xoay chuyển thế trận. Cậu dùng độc, những lọ thuốc cấp thấp duy nhất có thể mua được, bôi lên lưỡi kiếm, nhưng dường như việc kháng độc của Vua Gấu mạnh hơn dự tính, chúng chẳng gây được mấy ảnh hưởng.
Cậu thậm chí còn liều dùng mật ong để đánh lạc hướng nó, và trong một thoáng, cậu đã thấy hy vọng khi đôi mắt đỏ rực của nó dao động.
Nhưng chỉ một giây sau, khi thanh máu khổng lồ bị gọt đi, sự điên cuồng trong con thú lại trỗi dậy, nhấn chìm mọi thứ.
“Không có đường lui…” Ren siết chặt tay quanh chuôi kiếm, cảm nhận sự run rẩy trong cơ bắp và mồ hôi lạnh rịn xuống trán.
Dù vậy, ánh nhìn của cậu chưa từng rời khỏi đối thủ. Nếu bỏ chạy ngay lúc này… tất cả nỗ lực từ trước đến giờ sẽ hóa thành hư không. Không có cách nào khác ngoài tiến lên.
Đôi mắt lam sắc lạnh của Ren khóa chặt vào đôi mắt đỏ rực như than hồng của Vua Gấu.
Trong thoáng chốc, cả hai như đang thách thức nhau trong im lặng. Ren khẽ thở ra, một hơi thở dài, mang theo tất cả sự mệt mỏi dồn nén suốt trận chiến, rồi lập tức lao vút lên, biến thành một mũi tên xé gió.
Tiếng đất tung lên hòa cùng tiếng thép ngân. Chu vi quanh chiến trường giờ chẳng khác gì một bãi hoang tàn, những thân cây khổng lồ bị chặt nham nhở, gốc bị bật tung, lớp lá mục bị dẫm nát bét như một thứ hỗn hợp kỳ lạ.
Tất cả chỉ vì một trận tử chiến.
Ren tận dụng lợi thế về tốc độ của mình. Cậu trượt qua khoảng trống giữa hai cú vồ, cảm nhận làn gió rít sát tai khi móng vuốt của con quái vật xé tan không khí, cắt phăng cả một tảng gỗ lớn ngay sau lưng cậu.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Ren xoay cổ tay, vung kiếm như chớp, bổ sâu vào vết thương cũ nơi mạn sườn của Vua Gấu.
Lưỡi thép rạch qua lớp lông sẫm màu, cắt ngọt vào phần thịt đỏ tươi, khiến con thú khổng lồ rống lên điên cuồng.
Không đợi phản ứng, Ren lách người, lợi dụng những thân cây như bức tường thép tự nhiên che chắn cho mình. Mỗi lần con gấu vung vuốt, đất trời như rung chuyển, nhưng Ren vẫn di chuyển theo vòng tròn quanh nó, giữ khoảng cách vừa đủ để chờ thời cơ.
“Cứ tiếp tục… chỉ cần tiếp tục…” Ren thì thầm, nhịp thở gấp gáp hòa cùng tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực.
Từng nhát chém sau đó của Ren đều nhắm đúng vào một điểm, nhằm vào vết thương đã có sẵn.
Lặp đi lặp lại đến mức cơ bắp như muốn rách toạc, nhưng cậu vẫn không dừng.
Máu quái vật văng tung tóe rồi tan thành từng cụm pixel đỏ rực, bao trùm không gian như bông tuyết mùa đông nhuốm máu.
Cuối cùng, một hiệu ứng nhỏ hiện lên trên thanh hp của Vua Gấu: [Bleed].
Vua Gấu gầm lên trong đau đớn, lảo đảo. Thanh máu thứ hai trên đầu nó chảy xuống nhanh chóng, cho đến khi vỡ vụn thành những mảnh sáng bạc, tan biến vào không khí.
Giờ đây, con gấu chỉ còn lại một thanh máu cuối cùng, nhưng đó cũng là lúc cơ thể Ren như kiệt quệ, đôi chân run rẩy như sắp không chống đỡ nổi.