Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Novel Info
tuyet-trung-han-dao-hanh.jpg

Tuyết Trung Hãn Đao Hành

Tháng 2 26, 2025
Chương 10. Phiên ngoại (9) Chương 9. Phiên ngoại (8)
moc-don-them-sharingan-nguoi-de-cho-ta-di-lam-phu-tro.jpg

Mộc Độn Thêm Sharingan, Ngươi Để Cho Ta Đi Làm Phụ Trợ?

Tháng 1 18, 2025
Chương 676. Chúc mừng năm mới! Chương 675. Ta tức là sơ hỏa, sơ hỏa tức là ta!
toan-dan-hokage-thoi-dai-bat-dau-lua-chon-luc-dao-madara.jpg

Toàn Dân Hokage Thời Đại, Bắt Đầu Lựa Chọn Lục Đạo Madara

Tháng 2 1, 2025
Chương 200. Khởi nguyên thế giới, chung yên Chương 199. Pháp tắc hóa thân, bị biết được Tề Nguyên
bat-hanh-meo-mun.jpg

Bất Hạnh Mèo Mun

Tháng 1 23, 2025
Chương 336. Một cái khác câu chuyện Chương 335. Bạo liệt không tiếng động
pokemon-tu-mawile-bat-dau-he-steel-thien-vuong

Pokemon: Từ Mawile Bắt Đầu Hệ Steel Thiên Vương

Tháng 2 3, 2026
Chương 873: Chiến thắng, Diantha ám chỉ Chương 872: Kịch chiến!
trung-sinh-72-di-san-nuoi-ca-nha-ta-dem-muoi-muoi-sung-thuong-thien.jpg

Trùng Sinh 72, Đi Săn Nuôi Cả Nhà, Ta Đem Muội Muội Sủng Thượng Thiên

Tháng mười một 29, 2025
Chương 664: Bình thường mà trân quý Chương 663: Nghĩ về nhà sớm
trung-sinh-sau-lao-ba-buc-ta-ben-tren-am-tong

Trùng Sinh Sau, Lão Bà Bức Ta Bên Trên Âm Tống

Tháng 10 16, 2025
Chương 434: Cuối cùng vẫn Lâm Nguyên đánh thắng (2) Chương 434: Cuối cùng vẫn Lâm Nguyên đánh thắng (1)
tham-thien.jpg

Tham Thiên

Tháng 1 25, 2025
Chương Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 663. Một tia hi vọng
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 160.Đồng loạt vào tầng bảy.
Prev
Novel Info
Đang tạo... 0%

Chương 160. Đồng loạt vào tầng bảy.

Một ngày mới lại bắt đầu.

Phù phù phù…

Tinh thần của những người đi theo Giáng Vân Phong càng lúc càng đi xuống, bọn họ thật muốn ra ngoài để giải thoát cho bản thân, nhưng vì thực lực yếu kém nên chẳng dám tự mình rút lui, chỉ có thể cắn răng mà đi theo Giáng Vân Phong cùng lão giả kia, vừa đi mà vừa âm thầm nghiến răng nghiến lợi, chửi rủa hai con người chẳng làm gì có lỗi đó.

Người xưa có câu gần mực thì đen, đi chung với đám người này cũng khiến tinh thần của hai người kia xuống dốc, nhưng Giáng Vân Phong có muốn rời đi không? Câu trả lời chắc chắn là không. Càng lang thang vô định trong cái Cổ Cảnh này, hắn càng chắc rằng nơi này không đơn giản, mà càng không đơn giản thì khả năng nó có thứ hắn cần càng lớn, nên hắn phải cược, cược rằng biết đâu may mắn sẽ mỉm cười với hắn?

Niềm hy vọng này giúp hắn lấy lại và giữ vững tinh thần, tiếp tục lang thang cùng những người khác như hồn ma vất vưởng nơi nhân gian. Tưởng rằng hôm nay sẽ là một ngày nhàm chán và phí công phí sức, nhưng không, sau tầm nửa ngày di chuyển, đội ngũ đã bắt gặp một thứ mới tinh, đó là căn phòng lớn với hai cánh cửa cùng khe hở rộng ở phía trên.

Vẫn như thường lệ, Đô Phá Vân chủ động bước lên và chuẩn bị mở cánh cửa, nhưng khi ông ta vừa vươn cánh tay đến, cơn rung chấn cực mạnh như ngày hôm qua bỗng xuất hiện lần nữa, thậm chí nó còn mạnh hơn cả trước, đến nỗi khiến những bức tường của căn phòng và lối đi bắt đầu có vết nứt, kèm theo cơn mưa bụi đất rơi xuống ‘nhấn chìm’ cả phiến khu vực.

“Cẩn thận.”

Đô Phá Vân tức tốc lùi lại và tạo vòm chắn linh lực bao bọc bản thân lẫn Giáng Vân Phong vào trong, chẳng thèm để tâm đến những con người ở xung quanh dù chỉ là cái liếc mắt, một phần vì hai bên chẳng có quan hệ gì, phần khác là gì đám người này chẳng giữ được bình tĩnh, hoặc là la hét, hoặc là van xin, hoặc là ngồi xuống ôm đầu run cầm cập, thậm chí có người còn tiết ra mùi khai ngai ngái.

Không chỉ mạnh hơn hôm qua, cơn rung chấn này còn kéo dài hơn rất nhiều, khiến những người bình tĩnh nhất như Giáp Lai Khương cũng bắt đầu dao động cảm xúc.

Chẳng lẽ Cổ Cảnh đang sụp đổ hay sao?

Đây là câu hỏi xuất hiện trong đầu của tất cả, và gần như ngay lập tức, ai nấy cũng đều nghĩ đến phương án bỏ chạy, mặc kệ cơn chấn động, mặc kệ lớp bụi dày như sương mù, bọn họ cứ lao về trước để tìm kiếm đường sống.

Mặc dù không tìm được đường ra ngoài nhưng may mắn là sau tầm nửa giờ, cơn chấn động đã dừng lại, bụi mù cũng theo đó mà bắt đầu lắng xuống và hiện ra tình trạng hiện tại của Cổ Cảnh.

HÍT…

Khi những hình ảnh này đập vào mắt, phần lớn người liền hít vào một ngụm khí lạnh, và rồi tất cả sinh vật sống đang có mặt trong tòa mộ này bắt đầu chuyển sang trạng thái cảnh giác cao độ, bởi vì dù là nhóm của con người hay ma thú, dù đang đứng ở vị trí nào đi chẳng nữa, bây giờ trong tầm mắt của tất cả đều đang thu lấy hình ảnh một lối đi đen òm xuất hiện một cách đầy bất ngờ.

Các ‘nhóm’ bắt đầu chia thành ba khuynh hướng, một là ngay lập tức bỏ chạy, chạy càng xa khỏi lối đi thì càng tốt. Hai là đứng yên với trạng thái phòng thủ. Và ba là cử thành viên đi dò xét. Mặc dù có ba phương hướng hành động khác nhau nhưng tất cả đều có chung một lý do, đó là chẳng thể nào biết được trong lối đi đó có thứ gì hung tợn, nguy hiểm bò ra không cơ chứ?

Thời gian trôi qua trong tĩnh lặng, không có thứ gì xuất hiện, cũng chẳng có nguy hiểm, đồng thời thấy người được cử đi trở lại lành lặn, Hoàng Thiên Việt Vũ hít một hơi rồi ra lệnh:

“Chúng ta tiến vào.”

“Vâng, Đại Hoàng Tử.”

…

“Chúng ta vào không?”

Ở phía bên này, Di tỷ cũng hỏi Sơn Can và nam nhân thanh niên. Cả hai trầm ngâm một lúc rồi gật đầu đồng thanh đáp:

“VÀO.”

Nhờ tình hình yên ổn, số lượng người và thú lựa chọn tiến vào càng lúc càng nhiều. Vì được tạo ra để chia sẻ nên các lối đi này chẳng có nguy hiểm, thành ra tất cả đều di chuyển xuống tầng bảy một cách an toàn.

Bập.

Đặt vững gót chân xuống bãi đất bằng phẳng trước lối đi dốc, Hoàng Thiên Việt Vũ cau mày nhìn không gian trước mặt, một khu vực có dạng hình quạt xếp đang được mở hết cỡ, với hai cung tròn nhỏ và lớn tạo thành không gian có sức chứa khá lớn, và hai bên trái phải có hàng chục lối dẫn xuống như lối đi đằng sau hắn. Trên tường và nóc trần được khảm khá nhiều Minh Châu, vì đã qua thời gian rất lâu nên ánh sáng của những viên Minh Châu này cũng trở nên rất yếu ớt, nhưng nhờ số lượng bù lại nên cũng đủ để tạm thắp sáng phiến không gian này.

Chuyển mắt nhìn thẳng, hắn thấy một tế đàn hình tròn cùng một bức tượng lão giả. Tế đàn thì sạch sẽ còn bức tượng thì có tư giang rộng vòng tay như thể chào đón người đến.

Hộc hộc…

Tiếng thở hồng hộc bất thình lình vang vào tai khiến Hoàng Thiên Việt Vũ chuyển mắt sang hướng phát ra âm thanh. Khi thấy người bước ra từ lối đi kia, hắn chợt nở nụ cười đầy khinh thường kèm theo ánh mắt chế giễu, bởi đó chính là Phần Tôn Lục, người cùng thế hệ và cùng nằm trong bảng phong vân với hắn.

Tuy Phần Tôn Lục không phải là kẻ thở hồng hộc, quần áo và mặt mày cũng sạch sẽ nhưng trong mắt Hoàng Thiên Việt Vũ, bộ dáng hiện tại của hắn ta lại trông khá chật vật và thảm hại. Gì mà thanh niên anh kiệt, gì mà thiên tài của Phần gia, với hắn, Phần Tôn Lục mãi là một kẻ hạ đẳng mà thôi, hoàn toàn chẳng có tư cách để đứng chung mâm chung bảng.

Hoàng Thiên Việt Vũ nhìn Phần Tôn Lục thì hắn ta cũng nhìn lại. Thấy tinh thần đối phương ổn định, đôi mắt sáng mang theo sức sống, vẻ bề ngoài thì sạch sẽ, hắn ta thầm nghĩ đây mới là hình tượng xuất hiện của hắn ta mới phải, nếu như lão già chết tiệt kia cho hắn… cho hắn mang…

Nghĩ lại chuyện này, hắn ta thầm siết chặt hai bàn tay, tức giận đến độ không để nhẫn nhịn mà phải tìm chỗ để phát tiết. Thế là theo thói quen, hắn ta nhìn qua Diêu Na đang đứng kế bên, muốn tát con ả một tràn cho hả cái giận nhưng sực nhớ ra con ả còn có tác dụng, vậy nên hắn ta chuyển sang đá mạnh vào chân của cái tên đứng gần nhất.

Rắc… AAAAA…

Cú đá phát tiết lập tức khiến cái tên xui xẻo kia gãy xương và la lớn. Tên đó vừa ôm chân vừa nhìn Phần Tôn Lục với ánh mắt tức giận, muốn chửi mắng, muốn hỏi tại sao lại đá hắn ta? Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt hằng học như muốn giết người của đối phương, kèm theo ánh mắt chứa sát khí của hai lão giả Lục Cấp, hắn ta liền im thin thít và cố gắng đứng lên, nhảy cà nhắc về lại đội ngũ.

Thu hết một màn này vào mắt, Hoàng Thiên Việt Vũ cười nhạt, nói với âm lượng vừa phải:

“Sâu bọ giẫm sâu bọ, thú vị.”

Nghe đối phương nói mình là bọ, cơn giận trong lòng Phần Tôn Lục tăng phi mã nhưng bên ngoài lại chẳng dám thể hiện cảm xúc. Nếu không phải là Đại Hoàng Tử, có thằng cha là Hoàng Đế thì sao thằng chó kia có thể so với hắn ta được cơ chứ? Đến tư cách xách giày liếm dép còn chẳng có nữa là…

Phần Tôn Lục dùng những suy nghĩ này để tự trấn áp cảm xúc và tạm lấy lại sự tự tin.

Grừ… grừ…

Tiếng gầm gừ của những con ma thú chợt vang lên trong không gian và khiến tất cả con người cùng chú ý, các đội ngũ ở gần lối đi phát ra âm thanh lập tức trở nên dè chừng, bởi bọn họ cảm nhận có những khí tức rất mạnh mẽ tỏa ra từ lối đi đó.

Một bóng hình dần bước ra lối đi và hiện rõ nhờ ánh sáng của Minh Châu, là con sói cao hơn hai thước rưỡi với màu lông là sự pha trộn giữa hai màu trắng và xanh nhạt. Điểm khác lạ so với những con ma thú loài sói khác là con ma thú này có phần ‘xương cánh’ hằn căng lớp da ở hai bên hông sườn, trông nổi bật và kì lạ như cái hệ mà nó mang theo.

Tật Phong Lang, Huyền Phẩm, Trung Ngũ Cấp, hai hệ Thường và Bay.

Đúng vậy, Tật Phong Sang là sói, đi trên mặt đất, không thể bay được nhưng lại là hệ Bay, quả thật rất rất kỳ lạ. Người ta nói rằng trước đây Tật Phong Lang có thể bay, nhưng vì nguyên do gì đó mà nó chọn đi trên mặt đất, từ đó đôi cánh bị thoái hóa và biến thành bộ dạng như hiện giờ.

Tuy không thể bay nhưng Tật Phong Lang vẫn có thể học và thi triển các Thú Kỹ của hệ Bay, đặc biệt là tốc độ của nó rất nhanh, được ví von là có thể di chuyển ngang với một cơn gió, và nó là một trong các vị ‘tướng’ dưới trướng của Lãnh Chúa Thiết Huyết Kền Kền.

Kẻ lãnh đạo mạnh thì thường ít đi với đội ngũ yếu, đằng sau Tật Phong Lang là đàn ma thú tạp nham tầm hơn ba mươi con với cấp bậc đều từ Thượng Thất Cấp đổ lên, và ánh mắt của bọn chúng dành cho con người mang thái độ thù địch rất nặng.

Thấy Tật Phong Lang nổi danh xuất hiện, phần lớn các đội ngũ liền tỏ ra sợ hãi, Phần Tôn Lục cũng nép nép vào vùng tối thể hiện tâm trạng lo sợ của hắn ta.

Hoàng Thiên Việt Vũ cũng hơi sợ Tật Phong Lang, đánh trực diện thì Giáp Lai Khương có thể đấu ngang kèo nhưng ưu điểm của con thú này là tốc độ, nó sẽ chẳng bao giờ ngu dại mà đánh trực diện cả, nên tốt hơn hết là giữ trạng thái nước sông không phạm nước giếng. Tật Phong Lang cũng tỏ ra hơi e ngại khi nhìn Giáp Lai Khương, chỉ cần tên đó không chọc nó, nó cũng không chủ động tấn công làm gì.

Theo từng phút trôi qua, số lượng người và thú bước ra từ các lối đi càng nhiều, trong đó có hai nhóm Khủng Ma Nhân đã hợp thành một. Nhìn số lượng Khủng Ma Nhân đã giảm hơn một nửa, lão giả đồ đen có thực lực mạnh nhất cũng mang theo dáng vẻ chật vật, Hoàng Thiên Việt Vũ cau mày rất chặt, thầm cảm thán Cổ Cảnh không hổ là Cổ Cảnh, thật đáng sợ.

Nhóm ba người trên Quy Điểu, các nhóm tạp nham khác,… cũng đã xuất hiện, trong đó có một nhân vật đã được giới thiệu là Hóa Nguyên Chương, không ngờ kẻ như hắn ta cũng có thể sống sót đến lúc này và đặt chân vào tầng bảy. Tất nhiên, để sống, hắn ta phải trải cái giá khá đắt, dáng vẻ trông cực kỳ thảm hai với rất nhiều vết thương, bàn tay trái đã mất, đùi phải có ba vết cào sâu đến xương, đi lại rất khó khăn nhưng không ngờ vẫn ‘tham’ mà đến nơi này.

Thấy đội ngũ của Hoàng Thiên Việt Vũ, hắn ta liền lếch thân tàn mò đến rồi quỳ xuống cách đội ngũ một đoạn, gắng sức nói:

“Thưa… Đại Hoàng Tử, thần là Hóa Nguyên Chương… người của Hóa gia, phụng mệnh gia tộc đến… theo hầu Đại Hoàng Tử. Nhưng… bước chân của người thật sự quá nhanh, thần không thể theo kịp nên mới… cố gắng sống sót để gặp được người và hoàn thành nhiệm vụ… mong người thứ tội.”

Lông mày Hoàng Thiên Việt Vũ hơi cau lại, nhìn qua liền biết tên Hóa Nguyên Chương này muốn gia nhập đội ngũ của hắn, nhưng bộ dáng này đã chứng tỏ hắn ta quá phế vật, khiến hắn thật sự không muốn thu nhưng Hóa gia là gia tộc trung thành với Hoàng Thất, lại có hai Hổ Tướng, hắn không thể quá lạnh tâm với người của Hóa gia được, nhất là ở đây còn rất nhiều người, truyền ra sẽ rất không tốt, vậy nên…

Hắn thu lại nét mặt, nở nụ cười mỉm nhẹ với Hóa Nguyên Chương, nói:

“Ngươi là người của Hóa gia, lại tận tâm như vậy, ta nào trách tội chứ, đến đây đi, phiền lão Vu lấy thuốc bôi cho hắn.”

Nghe vậy, Hóa Nguyên Chương cực kỳ vui sướng, chỉ thiếu hai cái tai và đuôi là hệt như một con chó bò đến chỗ của Hoàng Thiên Việt Vũ rồi. Tinh Ngân Binh cũng có lòng yêu thương động vật, không làm khó mở ra một cái kẽ đủ để ‘con chó nhỏ’ này chui vào.

Ném con chó này sang một bên, Hoàng Thiên Việt Vũ chuyển ánh mắt sang nhóm ba người trên Quy Điểu. Nhìn tên nam nhân trẻ tuổi kia, hắn có cảm giác dường như cả hai có sự quen biết, nhưng rõ ràng hắn chưa bao giờ gặp tên đó, đúng thật là kỳ lạ. Hắn lại dời mắt sang nam nhân lực lưỡng, và trùng hợp bắt gặp ánh mắt của Giáp Lai Khương cũng đang nhìn tên đó, hắn liền hỏi:

“Sao vậy?”

Giáp Lai Khương cung kính đáp:

“Thưa Đại Hoàng Tử, tên đó rất mạnh, có chiến lực không kém gì thần.”

Hoàng Thiên Việt Vũ ồ nhẹ, thầm nghĩ Giáp Lai Khương là Hổ Tướng, không ngờ có kẻ mạnh ngang mà hắn lại chẳng nắm được chút thông tin gì, chẳng lẽ đối phương là người của Bắc Khiên Thành sao?

“Đại Hoàng Tử, có kẻ thứ ba đến.”

Hắn lập tức nhìn theo ánh mắt của Giáp Lai Khương, và thấy một già một trẻ dẫn đầu một đám phế vật bước ra vùng sáng.

“Lại một kẻ mạnh bằng Hổ Tướng nhưng ta lại chẳng có thông tin? Thú vị thật. Mà, thôi, dù xuất phát từ thế lực nào, đã phạm luật của Phụ Hoàng thì hoặc là chết, hoặc là mất danh dự, sắp có chuyện để giải trí rồi đây.”

Theo thời gian trôi qua, vài tốp người nho nhỏ cùng các đàn ma thú tiếp tục xuất hiện, nhưng vẫn chẳng có bất kỳ người hay thú nào dám tham quan hay khám phá nơi này, thay vào đó là sự im lặng để chờ đợi tín hiệu, hoặc là chờ đợi có kẻ không kiên nhẫn mà làm ‘đầu đàn’.

Rắc rắc rắc…

Khi không còn người hay thú nào đến, bức tượng bỗng tạo ra tiếng răn rắc nhè nhẹ. Hai cánh tay của nó bắt đầu cử động khiến bụi ở các khớp rơi xuống như dòng thác, sau đó nó chợt lắc lắc cổ và mí mắt chớp chớp hệt như người thật, quan sát tất cả một vòng rồi nở nụ cười ‘tươi’ đến tận mang tai, kèm theo giọng nói âm u như vọng lên từ chốn địa ngục:

“Phong Tế Mộ, tế thì sống, thì có thưởng. Không tế…”

“CHẾT.”

…

…

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

bat-dau-tro-thanh-dia-phu-am-thien-tu.jpg
Bắt Đầu Trở Thành Địa Phủ Âm Thiên Tử
Tháng 5 13, 2025
tien-tu-nguoi-nghe-ta-giang-giai.jpg
Tiên Tử Ngươi Nghe Ta Giảng Giải
Tháng 2 4, 2026
dien-roi-nguoi-quan-cai-nay-goi-nghe-nong.jpg
Điên Rồi! Ngươi Quản Cái Này Gọi Nghề Nông?
Tháng 2 12, 2025
that-ngo-tinh-nghich-thien-tu-tieu-ngao-bat-dau-chu-thien.jpg
Thật Ngộ Tính Nghịch Thiên: Từ Tiếu Ngạo Bắt Đầu Chư Thiên
Tháng 2 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP