Chương 159. Tầng bảy.
Cạch.
Đóng nhẹ cửa phòng, Trần U bắt đầu tìm kiếm lối xuống tầng bảy và chỉ cần một cái liếc mắt, hắn đã tìm thấy nó một cách dễ dàng đến không thể dễ dàng hơn, bởi ngoài hai Phòng Mộ, nó là thứ duy nhất ở tầng này được phép sở hữu một cánh cửa.
Vừa mở cánh cửa đỏ đã phai màu, hắn liền ngửi thấy mùi tanh của máu thoang thoảng trông không khí. Không hổ là con đường dẫn đến tầng đặc biệt, lối xuống này không còn dạng lỗ như trước mà là con đường dốc nhỏ, và có vẻ vì mức độ nguy hiểm cao nên nó cũng chẳng cần đám Tô Thiết Chu làm kẻ canh cửa như những tầng ở trên.
Hắn cầm chắc Thiết Côn và thi triển Dạ Nhãn, cơ thể lẫn tinh thần tiến vào trạng thái đề phòng và bắt đầu di chuyển một cách cẩn thận trên từng bước chân.
Lối xuống này khá hẹp, vừa đủ để hai người đi song song, càng đi về phía trước thì mùi máu càng nồng và lớp đất cũng trở nên ẩm ướt hơn. Đến cuối con đường, không gian bỗng trở nên rộng mở vì nó thông với một lối đi khác, không, phải nói là Huyết Lộ mới đúng.
Hắn ngồi xuống với hàng lông mày cau nhẹ, dùng ngón tay chạm vào đất và tường rồi nhìn quanh một vòng. Gọi là Huyết Lộ vì lối đi này dính rất nhiều máu của ma thú, nhiều đến mức khiến mặt đất vốn khô ráo trở nên ẩm ướt như bùn, vết máu bị kéo lê thì tồn tại ở khắp nơi từ tường cho đến đến nóc, có vết cũ lẫn vết mới, và tất cả đều có phương hướng dẫn thẳng xuống con dốc tối đen ở bên tay phải.
Từ dấu vết lưu lại, hắn đoán đây là lối đi dành riêng cho đám nhện, để chúng thuận lợi hơn trong việc mang những con ma thú xuống tế đàn dưới tầng bảy để làm vật tế cho thứ bị phong ấn kia.
Hắn tiếp tục di chuyển theo con dốc một cách cẩn thận, trên đường đi, hắn gặp vài con Tô Thiết Chu có cấp bậc rất cao, hầu như đều từ Ngũ Cấp đổ lên. Thấy có sinh vật sống xuất hiện, chúng liền dừng việc đang làm mà quay qua nhìn chằm chằm trông rất đáng sợ, may mắn là chưa phải giờ đi săn nên chúng không tấn công.
Khịt.
Vừa bước qua đám nhện có vài bước, mùi hôi thúi nồng nàn chợt xộc thẳng vào mũi khiến hắn lập tức khịt mũi và triển khai thủ đoạn phong bế giác quan theo bản năng, sau đó bắt đầu truy tìm ngọn nguồn của cái mùi kia. Nó xuất phát từ một cái hầm cực lớn chứa cơ số xương cốt trắng xóa của ma thú, và cả những thứ không thể tiêu thụ như giáp, vảy, sừng,….
Hắn chuyển ánh mắt lên trên, một đám Tô Thiết Chu đang bám trên tường và trên nóc hầm mà mở tiệc ăn uống, rồi vài con nhện chui ra từ những lối đi trên trần nhà, mỗi con mang theo món ăn là một cái xác ma thú đã bị hút cạn máu đến khô mà gia nhập bữa tiệc.
Rột rột rột…
Cạch cạch…
Tiếng gậm nhấm bữa tiệc của chúng cực kỳ vang vọng trong không gian yên tĩnh, cái gì không thể ăn được thì chúng ném vào hố tạo nên những thanh âm cạch cạch, may là không có máu và cũng may thức ăn của chúng là xác của ma thú, chứ nếu chúng ăn xác người với máu thịt vương vãi thì khung cảnh này… tuyệt đối sẽ thuộc hàng kinh dị.
Trần U không quan tâm đến chuyện này lắm, hiện tại, hắn đang nhìn chăm chăm vào cái hố với đôi mắt sáng rỡ. Cái đống này là đồ bỏ với đám nhện, nhưng với hắn, chúng chính là bảo vật à, chưa kể có Tiên Thú Điển chỉ rõ từng thứ từng thứ nên hắn lập tức bắt tay vào việc thu thập phế liệu.
Sừng và vỏ giáp sắt của Thiết Tê Giác Thất Cấp. Nanh độc của Tử Bối Ngô Công Lục Cấp. Xương đuôi của Cốt Vĩ Xà Thất Cấp, hàng hiếm à. Woa, xương của Tinh Thác Khuyển Ngũ Cấp, tiếc là đã quá lâu rồi, không còn dùng được nữa. Oh, nanh của Cương Bạo Xà Lục Cấp, ngon, dùng để chế tạo ám khí thì…
Hắn khai thác một cách miệt mài, cần mẫn và đầy vui vẻ, nhờ vậy mà chỉ cần bỏ ra tầm hai tiếng đồng hồ, hắn đã vơ vét xong cái hố phế liệu này. Lấy ống tay áo chấm chấm mồ hôi trên mặt, hắn nở nụ cười tươi rói, thầm nghĩ thật là đại bội thu à.
Tiếp tục di chuyển vào trong, sau khi đi qua bức tường đất dày phải hơn ba thước, toàn bộ không gian của tầng bảy đã được thu trọn vào mắt hắn. Tầng này thật sự khá nhỏ, dạng hình tròn với đường kính chỉ tầm năm mươi thước, với một tế đàn trông rất sạch sẽ được đặt ở phía đông. Tế đàn có hình tròn và được phân thành hai tầng, tầng trong nhô cao với đường kính ba thước, còn tầng ngoài thì thấp hơn mặt đất với đường kính sáu thước. Cả hai tầng đều có những đường lõm sâu với hình thù kỳ quái, khả năng rất cao là để dẫn máu xuống bên dưới.
Phía trước tế đàn là một bức tượng cao tầm hai thước, đúng với tỷ lệ cơ thể con người. Tượng mang theo dáng vẻ của ông lão với nét mặt hòa ái, tay trái cầm cuốc nhỏ, tay phải nâng nắm đất, nở nụ cười đầy chan hòa mà nhìn về phía trước một cách xa xăm. Trên y phục của ông lão có hai điểm nổi bật, từ ‘Phiên’ theo kiểu chữ cổ bên ngực trái cùng một biểu tượng bên ngực phải.
Cảm thấy thấy biểu tượng này khá quen thuộc, hắn bắt đầu lụt lọi lại ký ức và không lâu sau, hắn đã nhớ ra. Biểu tượng hình tròn, bên trong có bông hoa năm cánh mọc trên đỉnh núi, thuộc về một thế lực đã giải thể cách đây hơn hai ngàn năm ở Đông Châu, Dưỡng Đỉnh Sơn.
Thế lực này từng được rất nhiều Luyện Đan Sư cung phụng vì năng lực nuôi và dưỡng thực vật của bọn họ rất bá đạo. Đỉnh núi trong biểu tượng là ngọn tuyết sơn cao vút ở Đông Châu, lạnh giá quanh năm với nhiệt độ âm hàng chục độ cùng những cơn gió rất mạnh, điều kiện khí hậu khắc nghiệt như vậy nhưng bọn họ vẫn có thể trồng được một bông hoa bình thường ở trên đó là đủ hiểu năng lực kinh khủng đến mức nào.
Người sáng lập gia tộc là thành viên của Dưỡng Đỉnh Sơn, tính ra cái gốc của Phiên gia cũng to à.
Hắn chuyển mắt sang những chỗ khác, ngoài tế đàn và bức tượng, tầng bảy còn có những bức phù điêu nhưng tất cả đã bị phá hủy đến mức không thể nhận biết nội dung chính là gì, bức nào bức nấy chỉ còn mỗi hoa lá cành như thể có người không muốn tiết lộ hay không muốn kẻ khác thấy.
Hắn cũng lười đi tìm hiểu mà tiếp tục chuyển mắt sang chỗ khác. Ở bức tường phía đông, tức là sau tế đàn và thẳng hàng với bức tượng, hắn thấy có hai bức tượng được khảm vào tường, với phần đầu cũng bị phá hủy như không muốn kẻ khác biết mặt, còn phần ‘thân’ thì thật sự rất đặc biệt, bởi đó là hai cái quan tài trong suốt và bên trong chứa đựng rất nhiều Ma Hạch, có mới có cũ, có to có nhỏ, cũng có đa dạng các loại hệ.
Và hai cái quan tài này được hai con Tử Ma Quan Tam Cấp bảo vệ, cũng là kẻ hành quyết khi có người dám sai phạm quy tắc đã đề ra.
Quy tắc thứ năm của Phong Mộ: Bắt gặp ma thú tiến vào, giết nó và hiến tế ở tế đàn tầng bảy, lúc đó có thể lấy một viên Ma Hạch bất kỳ mà rời đi, mỗi con tính một viên, không phân chủng loại, đẳng cấp, hiến tế đến khi tế đàn đóng thì dừng lại.
Chuyến dò xét đến đây là kết thúc, hắn quay người và chuẩn bị bắt đầu hành trình săn lùng vật hiến tế để vét Ma Hạch, nhưng khi vừa mới bước đến cửa của tầng bảy, mặt đất bất thình lình xuất hiện một trận pháp lớn được xây dựng từ bốn trận pháp nhỏ hơn, sau đó tất cả cùng phát sáng và kèm theo sự rung chấn dữ dội của cả tòa mộ.
Đội ngũ Hoàng Thiên Việt Vũ đang đứng trước một căn phòng có hai cánh cửa, chuẩn bị mở cửa ra thì bỗng cảm nhận mặt đất dưới chân rung lắc cực mạnh. Giáp Lai Khương cùng lão Sơn và lão Vu nhanh chóng bảo hộ Hoàng Thiên Việt Vũ, Tinh Ngân Binh cũng xếp thành đội hình vòng tròn mà giương khiên tiến vào thế thủ.
Nhóm ba người trên Quy Điểu đang dừng lại nghỉ ngơi cũng cảm nhận được cơn rung chấn mạnh mẽ, thế là cả ba ngay lập tức cảnh giác, cầm chắc vũ khí mà quan sát xung quanh.
Diêu Na cũng đang sợ hãi mà đứng sáp gần Phần Tôn Lục, cơn chấn động bất thình lình này cũng khiến thần kinh của hắn ta căng lên, thầm nghĩ có chuyện gì xảy ra nữa vậy?
Hai nhóm Khủng Ma Nhân, các đàn ma thú, nhóm của Giáng Vân Phong,… cho dù là sinh vật nào và đang ở bất kỳ tầng nào cũng cảm nhận cơn rung chân dữ dội, tức tốc tiến vào trạng thái cảnh giác theo bản năng.
Cơn rung chấn đến trong bất ngờ mà đi cũng bất ngờ, chỉ sau hai ba phút đã trở nên bình ổn nhưng tất cả đều luôn giữ trạng thái đề phòng, thật sự không dám có chút lơ là nào, bởi ai biết được có thứ gì vừa đổi thay, hay có nguy cơ mới nào xuất hiện không cơ chứ?
Trong khi đó, dưới tầng bảy.
Phù phù phù…
Trần U thở hồng hộc như chó, vừa thở vừa nhìn trận pháp bốn tầng đã bị hắn dùng Nghịch Trận Hành nắm quyền kiểm soát. Thành công thì đã thành công nhưng tiêu hao cũng ở mức rất lớn, linh lực trong người chỉ còn tầm hai thành nên hắn nhanh chóng ngồi xếp bằng, vừa hốc Linh Đơn, vừa vận Linh Pháp luyện hóa Linh Đơn và hấp thu linh lực trong không khí để tăng tốc độ hồi năng lượng, sau hơn hai giờ thì linh lực đã được đổ đầy ở mức tạm ổn.
Phù.
Thở phào nhẹ nhõm, hắn mở mắt rồi cau mày nhìn trận pháp kia, trong lòng thầm mắng chửi mấy đời của đám người Phiên gia. Trận pháp tổ hợp này được vận hành với mục đích chia sẻ, tức là khi có người đầu tiên tiến vào tầng bảy, nó sẽ được kích hoạt ở trạng thái chờ, và khi người đó rời đi thì nó sẽ hoạt động, mở ra những lối đi đặc biệt đồng thời đóng hết sự thay đổi của Loạn Thổ Môn, cho tất cả cùng tiến vào tầng bảy để kiếm miếng ăn.
Chuyện này chẳng là vấn đề nếu hắn giết sẵn ma thú trước để đổi lấy những viên Ma Hạch giá trị nhất, chỉ là hắn xui xẻo, chẳng gặp được con ma thú nào trong lúc di chuyển cả. Cũng may là hắn biết Nghịch Trận Hành để dừng trận pháp này lại, không thì vừa rắc rối, vừa bị hớt đi mấy miếng ăn, tiếc hùi hụi à.
Hẹ hẹ…
Trần U chợt nở nụ cười ranh mãnh bởi hắn vừa nảy ra một ý tưởng khá là thú vị, nhưng để chắc kèo, hắn vẫn nên đi săn một chuyến thì hơn. Dùng Nghịch Trận Hành đóng các trận pháp khiến nó tắt đi ánh sáng, hắn lấy ra Huyết Côn và chạy ngược lên những tầng trên, bắt đầu chuyến săn của mình.
Trong khi hắn di chuyển rất thoải mái thì tất cả đội ngũ khác đang di chuyển trong lo sợ, cẩn thận từng li từng tí trên từng bước chân, nhất là đội ngũ của Hoàng Thiên Việt Vũ, bởi bọn họ đã nhận định Cổ Cảnh đã trở nên hung hiểm hơn. Theo trực giác của bọn họ, rõ ràng căn phòng có hai cánh cửa kia chính là lối xuống, nhưng khi mở cửa ra, hình ảnh bên trong khiến tất cả sởn cả gai ốc, kể cả cường giả như Giáp Lai Khương cũng không ngoại lệ.
Lối xuống bị nhện bao phủ thì còn có thể xuống được sao? Vậy nên nơi này đang muốn giam, muốn giết, muốn tàn sát bọn họ.
…
VÙ.
Thời gian trôi đi rất nhanh, cơn gió mạnh lại xuất hiện báo hiệu một ngày đã kết thúc.
Đám ma thú tạp nham ở tầng ba đang tỏ ra cực kỳ sợ hãi, thể hiện qua việc chân của bọn chúng cứ run rẩy không ngừng, vừa sợ hãi những con nhện ở phía trên, vừa sợ hãi kẻ đang ngủ một cách ngon lành ở trước mặt.
Quay lại vài phút trước, bọn chúng không biết tên này là ai, chỉ biết hắn ta vừa mới xuất hiện đã đánh chuẩn xác vào tử huyệt của từng con trong đám, khiến chúng chết nhưng lại không tạo ra vết thương xuất huyết.
Bọn chúng có phản công không? Có chứ, nhưng cái tên này quá nhanh, bọn chúng thi triển cả chục loại Thú Kỹ nhưng chẳng có cái nào trúng mục tiêu. Hắn ta cũng như ma quỷ vậy, con ma thú nào bị hắn ta giết thì cơ thể của con đó liền biến mất trong nháy mắt, thật sự trong thú sinh của bọn chúng chưa bao giờ gặp qua những chuyện kinh khủng như vậy cả.
Từng ma thú trong nhóm của bọn chúng bị đoạt mạng, đến khi cơn gió kia xuất hiện thì tên này mới chịu dừng lại, không chút kiêng dè hay sợ hãi bọn chúng mà thong thả trải ra thứ kỳ lạ kia rồi nằm trên đất mà ngáy o o.
…
…