Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nguoi-tai-cao-vo-ta-that-khong-co-muon-no-ca-a

Người Tại Cao Võ: Ta Thật Không Có Muốn Nổ Cá A!

Tháng mười một 12, 2025
Chương 531: Hoàn tất cảm nghĩ!!!!!!!!!!! Chương 530: Vĩnh không kết thúc trung đình! (Toàn văn xong)
chung-cuc-dai-ma-than.jpg

Chung Cực Đại Ma Thần

Tháng 1 19, 2025
Chương 1447. Chúa Tể Chi Tâm! Chương 1446. Hoàng Giả triệu hoán!
buc-ta-cuoi-cao-duong-ta-do-ca-nha-nguoi.jpg

Bức Ta Cưới Cao Dương? Ta Đồ Cả Nhà Ngươi

Tháng 1 17, 2025
Chương 420. Đại kết cục! « hết trọn bộ » Chương 419. Thiên phạt hàng lâm! Thắng!
nhat-kiem-tuyet-the

Nhất Kiếm Tuyệt Thế

Tháng mười một 13, 2025
Chương 2643: Tạo em bé đi da mặt dày! (đại kết cục) Chương 2642: Như là hai vị không chê!
tong-vo-phan-phai-dat-theo-hoang-dung-hanh-tau-giang-ho.jpg

Tổng Võ Phản Phái, Dắt Theo Hoàng Dung Hành Tẩu Giang Hồ

Tháng 2 2, 2026
Chương 3 Thần Chiếu Kinh Chương 2 cô em vợ Yến Tri Thu
de-toc-than-tu-bat-dau-danh-dau-hon-don-thu.jpg

Đế Tộc Thần Tử, Bắt Đầu Đánh Dấu Hỗn Độn Thụ

Tháng 2 24, 2025
Chương 178. Tấn thăng Đại Đế! Chương 177. Kịch chiến quần long
hong-hoang-nghich-tu-nay-chi-vao-ban-co-mang-lao-dang

Hồng Hoang: Nghịch Tử Này Chỉ Vào Bàn Cổ Mắng Lão Đăng

Tháng 12 5, 2025
Chương 325: Hết trọn bộ Chương 324: Đại Đạo Chi Nhãn, nát.
tan-bao-phan-phai-bat-dau-siet-chet-vi-hon-the-cac-nhan-vat-chinh-run-lay-bay

Tàn Bạo Phản Phái: Bắt Đầu Siết Chết Vị Hôn Thê, Các Nhân Vật Chính Run Lẩy Bẩy

Tháng 2 2, 2026
Chương 1459: Nhìn trộm Chương 1458: Kịch chiến, triệt thoái phía sau
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 158.Vô Sắc Hoa.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 158. Vô Sắc Hoa.

Theo những gì mà Trần U biết, phương pháp Hỏa Lô Luyện Đan nổi danh ở thời điểm hiện tại là do một vị quái tài của thế gia luyện đan có tiếng, sáng tạo cách đây hơn năm trăm năm, và được rất nhiều người cải tiến để trở nên hoàn hảo như ngày hôm nay.

Nhờ cống hiến to lớn này nên tên của vị quái tài và cả gia tộc đó đã được ghi vào Đan Sử, được các Luyện Đan Sư ở Đông Châu hết sức tôn trọng, thậm chí được lấy tên để đặt cho một nhánh luyện đan riêng.

Vậy nên hắn mới cảm thấy đáng tiếc cho vị kỳ tài này và Phiên gia, theo mức độ lâu năm của Cổ Cảnh thì rõ ràng nền tảng của phương pháp này được bọn họ sáng tạo trước, nhưng vì bị trục xuất nên nó cũng chôn vùi ở nơi đây, không thì vinh quang cao quý kia đã thuộc về bọn họ, thế sự thật là… ài…

Hắn chấp tay cúi chào quan tài với dáng vẻ cung kính và tôn trọng, bởi vì người trong quan tài vô cùng xứng đáng để nhận cái cúi chào này, cũng bởi vì hắn là Luyện Đan Sư, việc cúi chào tiền bối là chuyện rất bình thường trong cái vòng xã giao bằng loại thân phận này.

Chào xong, hắn quay người bước ra ngoài và đóng cửa một cách cẩn thận, trùng hợp cũng là lúc cơn gió mạnh kéo đến báo hiệu buổi đêm, thế là hắn tiếp tục lấy túi ngủ rồi chui vào đánh một giấc.

…

…

Đặt chân xuống tầng sáu của tòa mộ, sau khi ngó quanh một vòng, hắn thấy diện tích của tầng này đã bị thu nhỏ đáng kể, với phong cách xây dựng giống tầng năm nhưng chỉ còn hai căn phòng cùng hai bức tượng.

Hai bức tượng có hình dáng hai lão giả sở hữu bộ râu dài đến rốn. Mặc dù cùng một dáng đứng, cùng một kiểu chạm khắc nhưng hai bức tượng lại mang đến cho người xem hai loại cảm nhận khác nhau, một bức tượng thì uy nghiêm, mang theo khí thế như người đứng đầu, bức tượng kia thì ngược lại, hiền hòa, tình cảm, tựa như người ông đáng kính đáng quý.

Người uy nghiêm thì nhìn thẳng về phía bắc, còn người hiền hòa thì nhìn ngang về phía đông. Mặc dù là tượng nhưng ánh nhìn của cả hai lại xa xăm khó tả, dường như không chỉ đang nhìn Phòng Mộ của bản thân mà còn đang nhìn về tương lai hay gì đó.

Ngoài ra, phần lưng của hai bức tượng dính sát như thể mang theo ý nghĩa nương tựa lẫn nhau, bệ tượng thì có hàng ngàn cái tên được chạm khắc, thể hiện rằng những người đó đã, đang và sẽ mãi mãi được hai bức tượng bảo vệ, cũng là nòng cốt quan trọng trong sự trưởng thành và trở nên to lớn của hai bức tượng, bởi bệ mà sập thì ắt tượng sẽ đổ.

Hắn gật đầu chào nhẹ rồi bước đến Phòng Mộ của lão giả uy nghiêm. Trên cánh cửa gỗ kiểu đơn giản là vài dòng chữ nói về thân phận của lão giả. Lão giả tên Phiên Văn Thanh, là Luyện Đan Sư có thể luyện chế đan dược cấp Thánh, cũng là một trong hai người gây dựng Phiên gia lên đến đỉnh cao. Vốn dĩ ông đã mất từ lâu chứ không phải mất trong quá trình di chuyển, nhưng vì Phiên gia bị trục xuất nên mộ của ông cũng bị ép phải di dời, theo đến tận cái nơi khỉ ho cò gáy này.

Cạch.

Không hổ là cửa xịn, mở ra còn vang tiếng không khác gì cửa bình thường. Hắn thầm cảm thán rồi đảo mắt quan sát, quan tài bên trong không được làm từ đá mà được làm từ gỗ, loại gỗ cứng hơn sắt và bền hơn đá nên dù đã trải qua biết bao năm tháng, nó vẫn không mục nát hay có chút hư hỏng mà chỉ bị phủ lên lớp bụi dày.

Nhìn qua nhìn lại, hắn vẫn chẳng thấy vật bồi táng nào cả, đến Linh Nguyên cũng không có mà chỉ là những đống bột màu xám tro nằm rãi rác quanh quan tài. Tình cảnh này kết hợp với sự hiểu biết, hắn đoán rằng khả năng rất cao vật bồi táng là đan dược, và vì không được bảo quản mà nằm trơ trọi để đấu với thời gian nên chúng dần bị bào mòn thành thứ bột này.

Phòng Mộ này chẳng có gì để lấy nên hắn liền chuyển qua phòng còn lại. Cùng tầng nên có cùng thiết kế, trên cửa phòng bên này cũng có vài dòng chữ chạm khắc nói về thân phận của người ở trong. Lão giả tên Phiên Văn Mộc, là anh em ruột thịt với lão giả Phiên Văn Thanh, một trong hai người gây dựng Phiên gia lên đỉnh cao và là Dưỡng Dược Sư có năng lực vun trồng và bồi dưỡng các loại dược liệu cực kỳ trân quý. Cũng giống như người anh, mộ của ông bị ép phải di dời từ Đông Châu đến nơi này.

Cũng như bên kia, người Phiên gia dùng quan tài gỗ để an táng lão giả, với vật bồi táng bên ngoài là đan dược đã hóa bột xám, nhưng ‘may mắn’ là… nắp quan đã bị lệch và hở ra cái lỗ không nhỏ.

Trần U xoa xoa tay nở nụ cười đê tiện, từ từ bước đến gần quan tài rồi đóng lại nắp quan cho ngay ngắn, sau đó an tĩnh đứng chờ nó mở ra lần hai, chỉ là sau năm phút, mười phút, nửa giờ, một giờ,… nắp quan vẫn chẳng có dấu hiệu nào thể hiện rằng nó sẽ mở ra lần nữa cả. Hắn cũng chẳng vội, nay mới là ngày thứ ba mà thôi nên thời gian còn rất nhiều, hắn có dư sự kiên nhẫn để chờ.

Cạch.

Không để hắn thất vọng, sau tầm ba tiếng kể lúc đóng lại, lúc này nắp quan mới phát ra tiếng động và bị một bàn tay đen đẩy qua tạo ra khe hở.

Muốn chơi ăn gian? Mơ đi thôi. Hắn thầm nghĩ rồi bước đến, chui nửa thân trên vào trong quan rồi lấy Minh Châu ra để nhìn cho rõ. Vì dời mộ nên tất nhiên trong này không có bộ xương khô nào cả, cũng chẳng có vật phẩm bồi táng theo, hoàn toàn là một cái quan tài rỗng. Chờ đã, đùa hắn chắc?

Lông mày hắn cau chặt, thầm nghĩ mấy người Phiên gia này đang giỡn với hắn à? Tại sao quan tài của một nhân vật tầm cỡ, có vai trò rất quan trọng trong Phiên gia lại không có bảo vật bồi táng cơ chứ?

Hắn xoa xoa cằm suy ngẫm, không có bảo vật bồi táng là chuyện không thể nào, cho dù người chết không muốn nhưng người sống cũng phải bỏ vào một ít, bởi đây là phong tục rồi. Vậy nên… đống bảo vật ở đâu rồi? Con Tử Ma Quan của quan tài này có thực lực Hạ Tam Cấp, có nó trấn thủ thì trên Đảo Kinh Nam này, hầu như chẳng có ai đủ năng lực để lấy bảo vật bồi táng mà không lưu lại dấu vết chiến đấu cả.

Bảo vật bồi táng không bị lấy, cũng không phải là không có nhưng lại chẳng thấy, Phiên Văn Mộc là Dưỡng Dược Sư,… từ từ đã… Hắn chợt nở nụ cười ranh mãnh, thầm nghĩ nếu suy đoán của hắn là đúng thì…

Hắn lập tức mở không gian sủng thú, theo đó, Tiểu Tiểu cũng tức tốc ló cái đầu của nó ra, nhìn hắn đang chúi đầu chổng đít với ánh mắt tò mò. Hắn rút tay trái khỏi quan tài và đưa ra đằng sau, nói vọng ra:

“Tiểu Tiểu, cho ta mượn lửa của mi, lửa có pha hệ Tiên thì càng tốt.”

Nó lập tức gật đầu rồi mở miệng phun ra một luồng lửa nhỏ, nhanh chóng ngưng thành đốm như ma trơi và được hắn dùng linh lực giữ trên bàn tay. Đốm lửa này không có màu đỏ như bình thường mà thuần trắng, có thể gọi là Tiên Hỏa vì nó là sự kết hợp giữa hai hệ Lửa và Tiên.

Hắn đang dùng phương pháp Hỏa Lô Luyện Đan để khống chế đốm lửa này. Cảm giác sức nóng của nó, hắn không khỏi cảm thán đúng là Tiên Hỏa đến từ sự kết hợp từ hai hệ, tuy nhỏ mà còn là lửa của sủng thú nhưng vẫn khiến hắn cảm thấy bàn tay hơi bỏng rát.

Thu hồi Minh Châu, hắn đưa đốm lửa vào quan tài để thay phần chiếu sáng. Với sức nóng của nó, nhiệt độ trong quan tài tức tốc ấm lên rồi chuyển thành nóng, con Tử Ma Quan kia cũng bắt đầu có phản ứng, nhưng vì hắn không phạm quy tắc nên nó cũng không được tấn công, chỉ có thể rút vào cái góc xa nhất để tránh đi cái nhiệt độ làm nó khó chịu.

Theo từng giây trôi qua, nhiệt độ càng lúc càng cao, mồ hôi trên mặt và trên người hắn đã nhiều đến mức nhiễu từng giọt từng giọt xuống quan tài, nhưng hắn chẳng tỏ ra khó chịu mà càng quan sát một cách tỉ mỉ. Sau một lúc, có cái gì đó gợn gợn nằm ở góc trái bên dưới của quan tài bỗng xuất hiện, hắn lập tức nở nụ cười như trúng mùa, vươn tay phải đến góc đó và thi triển Hấp Chưởng.

Bập.

Vật gì đó tròn tròn bị hút vào bàn tay hắn kèm theo tiếng va chạm rõ to. Đã lấy được thứ mong muốn, hắn liền tán đi Tiên Hỏa và rút nửa thân trên khỏi quan tài, vừa thở hồng hộc mà vừa dùng tay áo lau mồ hồi trên mặt.

Cạch.

Quà đã được lấy, con Tử Ma Quan kia cũng liền đóng lại nắp quan, không gian bỗng trở nên im ắng chỉ còn mỗi tiếng thở của hắn. Đến khi hơi thở đã bình ổn, hắn mới nâng bàn tay phải đang nắm và nhìn chăm chăm. Mặc dù rõ ràng chẳng có gì cả nhưng hắn lại cảm nhận đang nắm một vật, với hình dạng tròn tròn có kích cỡ bằng ba ngón tay cái cộng lại.

“Vô Sắc Hoa đã tuyệt diệt, không ngờ lại kiếm được hạt giống của nó ở nơi này, chuyến đi này… kiếm bộn, ha ha ha.”

Vô Sắc Hoa, như tên gọi, đây là loại cây có hình nhưng sở hữu lớp vỏ bọc vô sắc, thành ra nó trở nên trong suốt trong mắt của người và thú, nhưng khi gặp nhiệt độ cao, lớp vỏ bọc này sẽ tạm mất đi năng lực đó nên đây là lý do hắn cần mượn dùng lửa của Tiểu Tiểu, và cũng chính lớp vỏ bọc này mới là thứ có giá trị nhất của Vô Sắc Hoa.

Với thú, ăn sống Vô Sắc Hoa sẽ giúp chúng học được Thú Kỹ Tàng Hình, mặc kệ là hệ nào đi chăng nữa. Chỗ dùng của Thú Kỹ này thì chẳng cần phải bàn nữa nhỉ? Tăng khả năng sinh tồn, săn mồi, chạy trốn,… cái nào cũng quan trọng.

Với người, tác dụng của Vô Sắc Hoa gần như là độc nhất, nó giúp tẩy đi đặc tính hệ trong linh lực của cường giả Ngũ Cấp trở lên, giúp bọn họ có cơ hội được chọn lại hệ tố linh mà bản thân mong muốn hay cảm thấy thích hợp.

Với hai tác dụng ở trên, không khó để hình dung Vô Sắc Hoa được săn đón ra sao, lúc nào cũng trong tình trạng cầu nhiều hơn cung, khan hiếm đến mức khiến đám người phía cầu hóa điên mà săn lùng đến tận cùng, từ đó làm Vô Sắc Hoa tuyệt chủng vào thời điểm cách đây hơn ngàn năm, nhưng thật không ngờ, Phiên gia lại có một hạt giống có thể xem là hạt cuối cùng trên đời này.

Trần U lấy ra hộp gỗ, cẩn thận bỏ hạt giống vào trong rồi bỏ vào không gian tùy thân. Hắn không biết cách trồng, chăm sóc và nhân giống Vô Sắc Hoa nhưng ở Đông Châu có người sẽ biết. Nghĩ đến người này, hắn ngửa đầu nhìn lên trần nhà, tự hỏi không biết thời gian này, nàng ta đang chịu khổ cái gì đây?

…

…

Đông Châu, trong một gian nhà cũ nát.

Một cô bé tầm 10 tuổi mới mái tóc đen được tết gọn, mặc y phục màu trắng… chờ chút đã, để ta dùng kính lúp soi cái đã, rồi… rõ rồi… cô bế mặc y phục màu trắng nhưng đã sờn cũ đến mức màu trắng phải chuyển sang màu vàng nhạt.

Dù tuổi còn nhỏ, y phục lại sờn cũ nhưng vẫn không thể giấu được vẻ đẹp tuyệt trần được trời ban kia. Tương lai sau này, cô bé chắc chắn là một mỹ nhân rất đẹp, được người người săn đón và nổi danh thiên hạ.

Đó là chuyện ở tương lai, còn hiện tại, cô bé đang dùng hai cánh tay nhỏ nhắn mà cầm bình tưới nước to bằng nửa người. Dù cầm nó khiến cô bé cảm thấy mệt nhọc, mồ hôi tuông ra như suối nhưng trên mặt vẫn treo lấy nụ cười tươi đầy vui vẻ, lắc lắc cái bình qua lại dể tưới tắm những cây hoa mà cô bé đã trồng.

Hắc xì…

Cô bé bỗng hắc hơi vài cái, nước mũi treo trên mũi như hai cái chuông gió khiến vẻ đẹp trời ban kia chợt mất hút như bị ông trời thu hồi lại. Tất nhiên cô bé không quan tâm, dùng ngón tay quệt quệt, lau đi phần nước mũi tèm lem kia rồi tiếp tục vui vẻ tưới cây.

“Hân Hân, ngươi đâu rồi? Còn không mau vào đây lau dọn phòng cho ta?”

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gien-toi-cuong.jpg
Gien Tối Cường
Tháng 1 22, 2025
dau-la-bat-dau-bi-lua-gat-vao-thanh-linh-day
Đấu La: Bắt Đầu Bị Lừa Gạt Vào Thánh Linh Giáo
Tháng mười một 6, 2025
nu-de-phu-quan-nguoi-dung-la-ma-giao-giao-chu.jpg
Nữ Đế: Phu Quân, Ngươi Đúng Là Ma Giáo Giáo Chủ?
Tháng 1 20, 2025
chi-ton-hong-do.jpg
Chí Tôn Hồng Đồ
Tháng 2 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP