Chương 157. Các tầng dưới.
Oáp.
Một ngày lại trôi qua, Trần U chui ra từ túi ngủ sau cơn gió mát, vừa vươn vai giãn cơ vừa ngáp thật dài.
Tổng kết tình hình của hôm qua. Hắn theo dấu vết chiến đấu tìm được vài con Tô Thiết Chu Lục Cấp, hớn hở xử lý tài nguyên rồi xuống tầng ba. Trên đường đi, hắn may mắn bắt gặp thêm đống xác nhện tầm hơn bốn mươi con, trong đó có một con Hạ Ngũ Cấp có Ma Hạch, thu hoạch phải nói là ngập tràn.
Hắn cũng gặp qua vài đội nhóm, có cả đám Khủng Ma Nhân do lão giả đồ đen lãnh đạo. Do y phục có nhiều vết rách nên trông lão ta khá tàn tạ, còn khuôn mặt thì vẫn giữ biểu cảm ‘cường giả’ bình thản và hơi chút lạnh lùng như lúc bên ngoài Cổ Cảnh.
Hắn thấy lão thì lão cũng thấy hắn, sau đó hai bên cùng tỏ ra e ngại. Hắn e ngại vì không muốn xảy ra xung đột không cần thiết, còn lão e ngại vì sự thong thả của hắn. Trong mắt lão, sự thong thả của một tên Thất Cấp đi lẻ loi là sự tự tin với thực lực của bản thân, điều mà đến cường giả Ngũ Cấp như lão cũng giả vờ không được, thế nên lão không dám manh động.
Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Tối hôm qua, lão đã phải trả giá vì khinh thường kẻ địch rồi.
Hai bên đều không dám manh động nên chỉ nhìn nhau, lướt qua nhau rồi ai đi đường nấy, xem như chưa từng nhìn thấy nhau trong cuộc đời.
Quay lại ngày hôm nay.
Hiện tại, Trần U đang ở tầng bốn của tòa Phong Mộ, những người được an táng ở đây có địa vị cao trong Phiên gia nên tầng này được xây dựng khác với ba tầng ở trên. Lối đi trở nên nhỏ hơn, mặt đường được lót đá và không còn bố trí Loạn Thổ Môn. Hai bên đường có những bức tượng nhỏ bằng đất với hình dạng ma thú hoặc con người, có tượng còn nguyên, có tượng đã bể nát, được bài trí theo phong cách Hộ Vệ và mang ý nghĩa bảo vệ sự yên nghỉ của người đã khuất.
Trong Cổ Cảnh, những thứ mang ý nghĩa hay nhiệm vụ bảo vệ thường khá nguy hiểm nên hắn lập tức khải linh lực lên toàn bộ cơ thể và di chuyển một cách cẩn thận, chỉ cần chút khác thường, hắn sẽ thi triển Không Bộ hoặc Thiên Địa Độn để rút lui, may mắn là không có chuyện gì các bức tượng bất thình lình nhảy ra tấn công, và hắn đã đến Phòng Mộ đầu tiên ở tầng này một cách an toàn.
Vừa mở cửa phòng, lớp bụi bám lâu năm liền rơi xuống tạo thành đám khói nhỏ, khiến hắn dùng một tay bịt mũi, tay kia quơ qua quơ lại thổi bay được bao nhiêu hay bấy nhiêu, chờ đến khi lớp bụi lắng xuống hoàn toàn mới đặt chân vào phòng.
Phòng Mộ này có cái quan tài khá lớn kèm theo bức tượng nam nhân đang múa thương trông rất uy vũ, có vẻ là… không, chắc chắn là tượng của người được an táng ở đây. Không hổ là người có địa vị, đến con Tử Ma Quan trong quan tài cũng có thực lực vượt trội là Thượng Ngũ Cấp, khi hắn vừa mở cửa thì đã cảm nhận bản thân bị nó khóa chặt, chỉ cần hắn lăm le đồ trong quan tài thì nó liền làm thịt hắn.
Mặc dù có thủ đoạn xử lý nó, giúp lấy những bảo vật bồi táng một cách an toàn nhưng hắn lại không có lòng tham đó, đã biết quy tắc mà còn tham thì ắt sẽ có ngày tự tạo nghiệt mà chết, không nên, không nên.
Hắn chuyển ánh mắt ra những vật bồi táng ở bên ngoài quan tài, vẫn là một đống Linh Nguyên tầm hơn ngàn viên cùng một cục kim thiết. Dùng Hấp Chưởng hút cục kim thiết vào tay và thổi đi lớp bụi bám, đập vào mắt hắn là thứ kim loại có bề mặt sần sùi cùng hai đường vân xanh trắng xen kẽ nhau, một đặc điểm rất đặc trưng của Hải Vân Thiết.
Độ cứng của loại kim thiết này chỉ ngang với kim loại thông thường, nhưng có thêm đặc tính là nổi bồng bềnh trên mặt nước như mây nổi trên trời, không thể chìm được, là nguyên liệu tuyệt phẩm để chế tạo tàu thuyền, cũng là lý do vì sao nó được đặt cái tên Hải Vân.
Thu nó cùng đống Linh Nguyên vào Túi Trữ Vật, dù không phải đồ tốt nhưng cũng không nên bỏ phí, sau đó hắn lui ra ngoài rồi đóng cửa một cách nhẹ nhàng, trả lại không gian yên tĩnh cho căn phòng.
Sau khi dạo một vòng, hắn thấy tầng bốn chỉ có bốn Phòng Mộ, một phòng hai nam, một phòng một nữ cùng một phòng đại gia đình, không có quan tài nào bị rơi nắp hoặc bị hư hỏng nên chẳng thể kiếm chát gì nhiều. Còn vật bồi táng ở ngoài chủ yếu là Linh Nguyên, vài món trang sức của nữ nhân, có thêm một tấm vải lớn dệt từ tơ của Tử Sa Tằm, cực kỳ thích hợp để làm y phục mặc ở những nơi nắng nóng như sa mạc,…
Tầng bốn không quá rộng, lối đi lại không thay đổi nên rất nhanh hắn đã có mặt ở tầng năm.
Như đã đề cập, tòa mộ này có hình dáng tổng dạng tam giác ngược nên diện tích của tầng năm sẽ nhỏ hơn tầng bốn, thiết kế cũng khác một trời một vực. Tầng này là một không gian tổng rộng rãi chứ không phân lối đi dẫn đến các Phòng Mộ nữa, và trong không gian rộng hơn năm trăm thước này có hai mươi trụ đá lớn, mỗi trụ cao mười thước, không hoa văn hay ký tự gì, chỉ là những trụ đá trơn láng đơn giản.
Trung tâm của tầng có một bức tượng đá với bốn nhân vật, ba nam một nữ, được chạm khắc rất tỉ mỉ, mỗi người thể hiện một tư thế và quay mặt về bốn hướng. Nam nhân ở hướng tây đang trong tư thế giương cung; nam nhân lực lưỡng ở hướng bắc đang bổ đại phủ; nữ nhân xinh đẹp với tà áo phất phơ ở hướng đông đang giữ một viên đan dược giữa hai lòng bàn tay, và cuối cùng là nam nhân ở hướng nam đang nhắm mắt với dáng vẻ bình thản.
Nhìn theo hướng mắt của bốn bức tượng sẽ là bốn Phòng Mộ đặt ở các góc, vì ở gần hơn nên Trần U bước thẳng đến Phòng Mộ của nam nhân cầm đại phủ. Đúng là địa vị khác biệt thì chất liệu cũng khác biệt à, cửa phòng được làm từ loại gỗ thượng hạng nên đến hiện tại vẫn còn trông rất tốt, ngoài bụi ra thì chẳng bị mục rữa hay sứt mẻ gì, còn được điêu khắc hình cây đại phủ tỉ mỉ như thật.
Mở cửa phòng rồi bước vào, hắn thấy bên trong có một cái quan tài cùng một giá treo đại phủ, không có vật bồi táng ngoài quan tài như những Phòng Mộ ở trên. Bước thẳng đến chỗ giá treo, hắn quơ tay thi triển Tạt Phong thổi tan lớp bụi bặm, từ đó hiện ra tấm gỗ nhỏ treo bên cạnh và được khắc vài dòng chữ:
“Đại phủ của ta được rèn từ Ô Thủy Thạch tinh luyện trăm ngày, nặng hơn hai trăm cân. Phiên gia không có người kế thừa nên ta để lại nơi này, người nào xứng đáng… mới có thể cầm nó đi.”
“Giọng văn này…”
Hắn cau mày nhẹ rồi thi triển Tạt Phong quơ qua một lần nữa, đảm bảo tất cả bụi bặm bị thổi sạch, và rồi trong tầm mắt chợt xuất hiện hình ảnh khiến hắn phải nở nụ cười nhếch mép, đó là một dòng chữ rất nhỏ kèm theo mũi tên chỉ hướng chỉ thẳng vào phần cuối cán của đại phủ.
Bảo sao hắn cảm thấy bất thường, cái tên đã xuống lỗ này vừa muốn cho mà cũng vừa muốn bẫy người, bởi dòng chữ nhỏ ở dưới này ghi là ‘người xứng đáng thì cầm ở đây để lấy nó ra’ tức là nếu cầm từ chỗ khác mà lôi đại phủ ra thì thế nào cũng kích hoạt cái gì đó, rất có thể là con Tử Ma Quan trong quan tài kia.
Khoảng cách từ quan tài tới cửa phòng nhỏ hơn năm thước, đến chỗ giá treo thì chỉ có hai thước, dù nhanh đến đâu mà không có sự chuẩn bị trước thì cũng khó mà thoát, đúng là khốn nạn. Mà ngẫm nghĩ lại, chuyện này cũng chẳng bẫy gì mấy, đại phủ nặng hơn hai trăm cân, nếu cầm ở phần cuối mà lấy ra thì phải có thể lực rất đáng gờm, người như thế mới có thể sử dụng đại phủ dễ dàng và cũng có thể xem đây là một loại khảo nghiệm.
Nhưng tại sao phải làm chữ nhỏ nhỉ? Chẳng lẽ thật muốn bẫy người?
Hắn cũng chả thèm nghĩ nhiều, dùng Linh Nhân Kỹ Bá Thiên Lực khiến cơ thể được bọc trong lớp năng lượng màu đỏ, sau đó hắn nắm lấy phần cuối cán phủ và nâng nó khỏi giá đỡ một cách dễ dàng, tâm lý cũng sẵn sàng để thi triển Thiên Địa Độn nếu có biến. Mà, có vẻ hắn đã thỏa điều kiện nên chẳng có chuyện gì xảy ra, thế là hắn nhét đại phủ vào Túi Trữ Vật rồi bước ra ngoài đóng cửa lại.
Chuyển qua Phòng Mộ của nam nhân dùng cung, bên trong có một quan tài cùng mười hộp gỗ nằm rãi rác ở xung quanh. Hắn lấy ra Thiết Côn và dùng nó mở hộp gỗ một cách cẩn thận, trong hộp có trăm đầu mũi tên sáng loáng, kiểm tra sơ qua thì phần đầu nhọn được pha thêm Xuyên Linh Thạch nên cái đống này chắc chắn là ‘thần khí’ của cung tiễn thủ, chỉ ngán mỗi đám người cầm khiên, giáp dày, à, thêm vài thành phần lạ đời như hắn nữa.
Mở ra hết mười cái hộp, mỗi hộp trăm đầu mũi tên, tổng gần ngàn mũi và lại là một món hời. Hắn tức tốc ném hết vào Túi Trữ Vật và di chuyển sang Phòng Mộ của nữ nhân xinh đẹp kia.
Phòng Mộ này lại khác với tất cả Phòng Mộ trước đó, bên trong không có quan tài mà thay vào đó là hình ảnh rừng trúc được điêu khắc trên các bức tường, và hướng đối diện với cửa phòng có bóng lưng nữ tử thướt tha, yểu điệu, một tay đặt sau lưng, một tay cầm lá trúc và đang ngắm nhìn những lá trúc khác rơi xuống trong lặng lẽ.
Cả căn phòng là một bức tranh rất đẹp, được làm từ vật liệu nào đó nên nó sẽ bền vững mặc cho thời gian trôi qua bao lâu đi chăng nữa, một kiểu an táng trường tồn theo tháng năm, rất độc đáo mà cũng rất ý nghĩa.
Hắn ngắm nhìn bức tranh một lúc rồi cẩn thận đóng cửa. Thông qua Phòng Mộ, hắn đoán rằng nữ nhân này là kiểu người có lối suy nghĩ rất khác người nhưng cũng rất hợp lý, được chôn cất ở đây đã chứng tỏ địa vị của nàng ta, và hai thứ này hợp lại, khả năng cao là khi còn sống, ít nhất nàng ta cũng thuộc hàng kinh tài tuyệt diễm.
Cuộc đời của những người như thế này thường sẽ rất thú vị, nếu có cơ hội, hắn chắn chắn sẽ tìm hiểu về nàng ta, còn bây giờ thì qua Phòng Mộ cuối cùng thôi.
Lại là một cách bài trí khác biệt, trong phòng không có vật bồi táng cũng chẳng có bức tranh, chỉ có một cái quan tài nhưng được thiết kế rất đặc biệt, có dạng quyển sách đang mở ra và có kèm theo nội dung luôn.
Hắn bước đến gần, vừa chạm dòng chữ đầu tiên thì đôi mắt hắn liền mở lớn, sau đó bắt đầu đọc một cách cẩn thận, nghiền ngẫm, chậm rãi, đọc như thể si say không quan tâm đến thời gian, đến mức đứng lặng như tưởng rằng hắn đã chết, sau đó bất chợt thở dài đầy nặng nề.
“Kỳ tài, đúng là kỳ tài, nhưng… ài… đáng tiếc cho một kỳ tài, đáng tiếc cho một Phiên gia.”
Trên quan tài này ghi chú một phương pháp luyện đan không có tên, đúng hơn là chưa được đặt tên. Ở thời điểm ngàn năm về trước, tác dụng và độ khó của nó có thể hình dung bằng bốn từ cực kỳ bá đạo, thậm chí đến tận bây giờ cũng chỉ có vài người học và áp dụng được.
Ở thời điểm hiện tại, phương pháp này có tên là Hỏa Lô Luyện Đan, dẫn dắt lửa từ linh lực của bản thân hay bất kỳ loại lửa nào để ngưng thành lò luyện. Như đã biết thì trong ngũ hành, kim sẽ khắc mộc, lò luyện làm từ kim loại sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến đan dược luyện ra. Còn luyện đan bằng phương pháp này, không chỉ vừa giúp tăng tốc độ luyện, vừa làm đan dược trở nên hoàn mỹ với dược tính tốt hơn vài phần, mà còn giúp luyện được những loại đan dược ‘khó tính’ một cách dễ dàng hơn.
Như Thanh Mộc Đan, có tác dụng tăng tốc độ hồi phục cho ma thú hệ Cỏ hoặc cho những người có linh lực hệ Cỏ. Đây là loại đan dược có nguyên liệu dễ tìm nhưng vì có yêu cầu rất cao, trong quá trình luyện không được tiếp xúc với kim khí nếu không sẽ hỏng bét.
Phần lớn lò luyện được làm từ kim loại nên chuyện tiếp xúc với kim khí là điều khó tránh khỏi, vậy nên để luyện chế Thanh Mộc Đan, người ta phải dùng những lò luyện làm từ loại gỗ cứng và kháng lửa, mà giá trị của những cái lò này thì chẳng cần phải nói nữa, dẫn đến việc giá thành và độ hiếm của những đan dược như Thanh Mộc Đan bị đẩy lên gần như trên đỉnh núi.
Nhưng nếu dùng phương pháp Hỏa Lô Luyện Đan này để luyện chế Thanh Mộc Đan, không những không cần lo về vấn đề kim khí mà quá trình luyện chế cũng rất dễ dàng, đan dược còn hoàn mỹ nữa chứ.
Đây, chính là giá trị của phương pháp này.
…
…