Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
bat-dau-nop-len-hac-am-dong-loan-gia-toc-giup-ta-thanh-tien.jpg

Bắt Đầu Nộp Lên Hắc Ám Động Loạn, Gia Tộc Giúp Ta Thành Tiên

Tháng 2 9, 2026
Chương 154: Lão Cẩu cũng xứng nói điều kiện? Chương 153: Chủ nhân đột nhiên chết, cái kia chẳng phải thành vật vô chủ?
khong-co-tien-noi-chuyen-yeu-duong-ta-chi-co-the-di-tram-yeu-tru-ma.jpg

Không Có Tiền Nói Chuyện Yêu Đương Ta Chỉ Có Thể Đi Trảm Yêu Trừ Ma

Tháng 1 17, 2025
Chương 541. Phiên ngoại 7: Lạc Gia Gia, ta yêu ngươi; Ta cũng thế Chương 540. Phiên ngoại 6: Lạc Phi cuộc sống hạnh phúc
thi-dai-hoc-bug-ta-co-the-vo-han-max-diem.jpg

Thi Đại Học Bug, Ta Có Thể Vô Hạn Max Điểm

Tháng 1 25, 2025
Chương 240. Lớn nhất công thần! Chương 239. Cái thứ hai quốc tế tin tức
trieu-hoan-chi-vo-dich-the-tu-dien-ha.jpg

Triệu Hoán Chi Vô Địch Thế Tử Điện Hạ

Tháng 3 23, 2025
Chương 0. Sách mới 《 Mạnh nhất trong lịch sử làm ruộng hoàng đế 》 đã phát! Chương 727. 【 Đại kết cục 】
nhat-nhan-chi-luc.jpg

Nhất Nhân Chi Lực

Tháng 1 20, 2025
Chương 26. Đường Hồng Sức của một người (2) Chương 25. Đường Hồng Sức của một người (1)
cao-vo-dai-minh-tu-nho-thai-giam-den-vo-dich-quan-chu

Cao Võ Đại Minh: Từ Nhỏ Thái Giám Đến Vô Địch Quân Chủ

Tháng 10 12, 2025
Chương 457: Ta tại Luân Hồi Lộ chờ hoa nở hai. Chương 456: Ta tại Luân Hồi Lộ chờ hoa nở một.
quoc-sac-sinh-kieu.jpg

Quốc Sắc Sinh Kiêu

Tháng 1 22, 2025
Chương 2124. Lời cuối sách Chương 2123. Đại kết cục
boi-canh-qua-vo-dich-doa-den-he-thong-trong-dem-thang-cap

Bối Cảnh Quá Vô Địch, Dọa Đến Hệ Thống Trong Đêm Thăng Cấp!

Tháng 2 8, 2026
Chương 914: Cấm pháp lĩnh vực, Thần Vương xâm lược, đế huyết nhiễm hoàng hôn! Chương 913: Tu La trường bên trong, vạn pháp giai không, quần lang phệ hổ, gió tanh mưa máu!
  1. Sủng Thú Sư
  2. Chương 156.Lời nói có trọng lượng.
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 156. Lời nói có trọng lượng.

Ngày mới trôi qua một cách chậm rãi.

Vì các lối đi thay đổi liên tục nên những kẻ muốn đi tiếp không thể đi ‘tiếp’ được, những kẻ muốn ra ngoài cũng chẳng thể tìm được đường ra, còn những kẻ may mắn tìm được đường ra thì hoặc bị Huyết Linh chém chết, hoặc là mới nhìn thấy ánh sáng đã bị đám ma thú đang tiến vào lao đến xé xác thành từng mảnh.

Cái cối xay thịt này… càng lúc xay càng nhiều thịt rồi.

Trở lại bên trong, sau khi tỉnh dậy và nghe Sơn Can kể lại những chuyện xảy ra trong lúc ngủ, bao gồm cả sự thay đổi của các lối đi, nam nhân thanh niên ngẫm nghĩ khá lâu rồi chốt hạ bằng tiếng thở dài, hỏi với giọng hơi chán nản:

“Hai người… có muốn đi tiếp không?”

Theo bố cục, Cổ Cảnh này chắc chắn là mộ an táng, mà đã an táng thì có khả năng sẽ có bảo vật, thậm chí còn là bảo vật cổ xưa cực kỳ giá trị, chỉ là, trên đời này chẳng có tòa mộ nào mở cửa hoan nghênh người sống tiến vào vơ vét bảo vật an táng cả, tòa mộ này cũng vậy, thể hiện qua những cạm bẫy, những mối nguy, những thủ đoạn không có biện pháp phòng hờ, nếu đi tiếp, ai biết ở đằng sau sẽ còn có những thứ kinh khủng khác hay không?

Bọn họ không hiểu ngôn ngữ cổ, không có thông tin, lại không có thủ đoạn bá đạo như nam nhân kia, đúng nghĩa ‘tay trắng’ mà tham gia Cổ Cảnh này, thật sự ài…

Sơn Can và Di tỷ tiến vào trạng thái trầm tư, mục đích ban đầu của bọn họ là trải nghiệm, muốn xem Cổ Cảnh là nơi như thế nào? Ra làm sao? Có gì thú vị? May mắn kiếm được vài bảo vật thì càng tốt,… Nói chung là mang tâm lý khá thoải mái, không đặt nặng bất cứ thứ gì nên hiện tại đã biết Cổ Cảnh nguy hiểm trập trùng, không có ai trong nhóm chết hay bị thương đã là một chuyến thám hiểm tốt đẹp rồi.

Hai người nhìn nam nhân thanh niên, cùng gật đầu nói:

“Chúng ta rời đi thôi.”

“Được.”

Sau tiếng nói này, ba người liền đứng dậy và bắt đầu tìm kiếm lối ra.

Có vẻ người Phiên gia đã đoán trước phần nào tâm lý của những người tiến vào, thế nên ngày hôm nay, sự gặp gỡ trong Cổ Cảnh bắt đầu xuất hiện và càng lúc càng nhiều.

Có người lẻ loi gặp được đội ngũ khác, mừng rỡ, khóc nức nở mà xin gia nhập. Có người kết bạn với nhau, cùng nhau tìm lối ra Cổ Cảnh. Có người hay đội ngũ gặp lẫn nhau, thấy Linh Nguyên bên đối phương quá nhiều nên lòng tham xóa mờ cảm xúc sợ hãi, khiến hai bên lao vào cướp bóc nhau.

Ngoài người gặp người, có người hay đội ngũ xui xẻo hơn là gặp phải đàn ma thú, sau đó hoặc là bên chạy bên đuổi, hoặc là lao vào chém giết nhau, cũng có kẻ gặp phải đám Khủng Ma Nhân, bị bọn chúng tra tấn rồi chặt thành vụn để phát tiết cảm xúc trong lòng.

…

Trong lối đi nào đó, một tên nam nhân đang di chuyển lẻ loi với đôi chân run rẩy, cánh tay cầm Minh Cốt liên tục đưa qua đưa lại để soi rõ khung cảnh hơn, cũng chiếu rõ khuôn mặt chứa đầy sự sợ hãi của hắn ta.

Nhóm của hắn ta có năm người, ba người đã chết do chuyện kinh dị sau cơn gió hôm qua, một người khác sống qua kiếp nạn nhưng sau đó bị ma thú tập kích mà bỏ mình. Trải qua những chuyện này, hắn ta vô cùng sợ hãi nhưng lại không dám đứng yên một chỗ, chỉ có thể cắn răng mà đi, bởi có đi thì hắn ta mới còn cơ hội sống, còn cơ hội ra ngoài,…

Không biết bản thân đã đi được bao lâu, cũng như là bao xa, vào lúc này, hắn ta chợt thấy có ánh sáng le lói như đom đóm ở phía trước. Hắn ta chựng lại vài chục giây rồi hít một hơi thật căng phổi để nạp dũng khí, cầm kiếm thật chặt và bước đi từng bước từng bước chậm chạm.

Càng đến gần, hắn ta càng ngửi rõ mùi máu tanh nồng trong không khí. Thế là hắn ta tức tốc nhét Minh Cốt vào lớp áo sau lưng để giảm ánh sáng, cố hít thở mạnh để làm bản thân bình tĩnh rồi âm thầm bước lùi mà không tạo ra tiếng chân.

Bịch.

Chỉ là, vừa mới lùi được vài bước, tấm lưng bỗng va chạm với bức tường khiến hắn ta hoảng sợ vô cùng, lại tức tốc mò móc Minh Cốt để soi rõ, sau đó, khuôn mặt hắn ta bắt đầu tái đi, thầm nghĩ rõ ràng vừa nãy chẳng có bức tường nào cả, hắn ta đi thẳng cơ mà? Tại… tại… sao bây giờ lại có? Hình như mới cách đây có vài giây chứ nhiêu?

Bập bập…

Dẹp bỏ những câu hỏi đang nổi lên trong đầu, hắn ta bắt đầu dùng tay đấm, dùng chân đá, dùng kiếm đâm bức tường nhưng chẳng có chút thay đổi gì, tường đất vẫn là tường đất, không vì hắn ta tấn công mà chuyển thành lối đi.

Chách chách.

Sự tuyệt vọng lan tràn trong tâm trí khiến hắn ta bỗng tự tát mặt hai cái, bởi biết đâu đây là mơ thì sao? Nhưng cái cảm giác đau rát từ má truyền lên não thì chắc chắn không phải mơ rồi. Hắn ta chuyển hít thở mạnh, thầm nghĩ lui thì không thể lui rồi, chỉ có thể cắn răng bước về phía trước, thế là hắn ta cầm kiếm và bước đến chỗ có ánh sáng kia, và càng đến gần thì hắn ta càng tỏ ra sợ hãi bởi trên mặt đất có rất nhiều vũng máu, phần lớn đã thấm xuống đất hoặc hóa đông, chỉ còn vài vũng to là lỏng và bốc mùi.

Tiến lên thêm một chút, hắn ta đã thấy rõ nguồn sáng là gì, là đoạn Minh Cốt gãy nằm trong lòng một nữ nhân đang ngồi co ro, hai tay ôm chặt đầu gối với đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào bức tường đối diện. Thấy lồng ngực nữ nhân này phập phồng chứng tỏ vẫn còn sống, người le loi như hắn ta liền tỏ ra vui mừng, lập tức dùng vỏ kiếm chọc chọc vào nàng ta, hỏi:

“Hê… hê… hê… ngươi tên gì?”

Thấy nàng ta không đáp, cũng chẳng động, ánh mắt vẫn cứ vô hồn như vậy, hắn ta từ từ đưa mũi kiếm lại gần, gần mũi, gần tai, thậm chí là gần mắt nhưng nàng ta vẫn chẳng nhíu mày dù chỉ một cái, điều này khiến cảm xúc vui vẻ của hắn ta dần xìu xuống như quả bóng xì hơi.

Thu kiếm lại, lúc này hắn ta mới để ý giữa hai đầu gối của nàng ta kẹp một tờ giấy. Cẩn thận dùng vỏ kiếm cạy mở hai chân khiến tờ giấy rơi xuống đất rồi mở nó ra, hắn ta đưa Minh Cốt đến gần và đọc lấy những dòng chữ:

“Ra ngược đại phong, ra thuận tiểu phong, đại phong chớ động, tiểu phong cứ đi.”

Đây… đây… đây là cách đi ra ngoài?

Hắn ta tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc, hai câu sau đã được chứng thực nên khả năng hai câu trước sẽ đúng. Với lại mực trên giấy trông khá mới, chữ viết xiên xẹo vội vã mà còn được kẹp vào đùi thì chắc chắn không phải do nữ nhân này viết, mà là có người khác đi ngang qua tặng cho nàng ta.

Có thể thong dong viết giấy để lại cho người khác vào lúc này thì chắc chắn không phải người thường, làm theo nhắc nhở, biết đâu lại tìm được đường sống?

Gấp tờ giấy một cách cẩn thận rồi nhét vào ngực áo, hiện tại, hắn ta không biết phương hướng của đại phong và tiểu phong, nữ nhân này ngồi ở đây lâu như vậy mà vẫn không bị sao chứng tỏ nơi này tạm an toàn, hắn ta có thể ngồi ở đây mà chờ đợi gió đến.

Ngồi xếp bằng cách nàng ta một đoạn, tình cảnh cô nam quả nữ khiến hắn ta thỉnh thoảng ngó qua theo sự dẫn dắt của cảm xúc, và tần suất nhìn cũng tăng dần theo thời gian. Nữ nhân này không xinh đẹp nhưng nói xấu thì cũng không đúng, cũng có đường cong cơ thể lồi lõm nên càng nhìn thì hắn ta càng bị thu hút.

Thế là, hắn ta dần dần nhích mông sáp gần, sau chút thời gian thì đã ngồi sát bên cạnh nàng ta. Thấy nàng ta vẫn trưng ra đôi mắt vô hồn, hắn ta đưa cánh lên một cách chậm rãi rồi chạm vào gò má lấm lem kia. Việc nàng ta chẳng có phản ứng khiến lá gan của hắn ta càng lớn hơn, hơi thở cũng trở nên dồn dập mà chuyển cánh tay xuống dưới, dừng trước đôi tuyết sơn vài giây như thể chờ đợi gì đó rồi bất thình lình bóp nhẹ.

“Thật mềm.”

Hắn ta thì thào rồi tiếp tục sờ bóp, bóp hết bên này rồi chuyển sang bên kia, sau đó dùng cả tay còn lại để bóp cho đều. Càng bóp, dục vọng trong lòng hắn ta càng tăng mạnh, ý muốn vui vẻ, muốn giải tỏa, muốn phát tiết dần dần lất át sự sợ hãi và tất cả những cảm xúc khác.

Hắn ta gỡ tư thế ngồi co ro một cách chậm rãi rồi đặt nàng ta nằm xuống đất, trong suốt quá trình, nàng ta hoàn toàn không phản kháng hay có động thái gì, đôi mắt vẫn mở lớn và vẫn vô hồn. Điều này khiến dục vọng hắn ta tăng lên đỉnh điểm, lập tức cởi quần áo của cả hai rồi bắt đầu leo núi một cách thô bạo.

Theo những bước leo núi của hắn ta, lông mày của nữ nhân bắt đầu cau lại, đôi mắt cũng dần dần có hồn rồi dùng hai tay và hai chân quắp chặt, dùng cảm xúc khoái lạc để át đi sự sợ hãi.

…

…

Sau chuyện tối qua, địa vị của Diêu Na trong lòng đám người Phần Tôn Lục đã trở nên khá cao, nên khi đội ngũ sắp di chuyển cũng không ‘dám’ bỏ nàng ta lại mà còn gọi dậy một cách khá nhẹ nhàng.

Sau giấc ngủ ngon, trông nàng ta khỏe khoắn và có tinh thần hơn nhiều, còn dụi dụi mắt rồi ngáp dài như ở đang ở nhà nữa cơ chứ? Thấy đám nam nhân xung quanh nhìn với mí mắt giật giật, nàng ta che miệng cười hì hì còn trong lòng thì thầm thở phào, bởi từ lúc này, tỷ lệ sống của nàng ta đã tăng hơn trước rất nhiều.

Đứng dậy phủi phủi y phục rồi chỉnh lại vai áo, nàng ta treo nụ cười tươi trên môi và bước đến gần Phần Tôn Lục, cười hỏi:

“Công tử, bây giờ chúng ta đi đâu nha?”

“Ra ngoài… ngươi… có ý kiến gì không?”

Hắn ta trả lời với giọng điệu và vẻ mặt hơi khó coi, còn trong lòng thì khó chịu hơn nữa. Hắn ta là người có địa vị, có danh vọng, bây giờ lại phải hỏi thăm ý kiến của con ả lẳng lơ điếm thúi mà hắn ta từng cực kỳ khinh thường, đúng thật là quá mất mặt.

Mặc dù đã được nước nhưng Diêu Na không lấn tới, tỏ vẻ kiêu ngạo hay hấc hàm, thay vào đó, nàng ta tỏ ra khiêm tốn hơn bởi ý kiến của nàng ta bây giờ khá có trọng lượng, phải biết giữ ý tứ mà khai thác để tăng khả năng sống sót. Ngẫm nghĩ một lúc, nàng ta nói một cách chậm rãi:

“Công tử, nô gia thích gió mát, cơn gió mát cũng là lúc chúng ta có thể di chuyển, nên nô gia nghĩ là chúng ta nên đi về hướng gió thổi.”

Phần Tôn Lục nhìn hai lão giả, cả hai suy nghĩ một lúc rồi gật đầu xem như ‘chấp nhận’ quan điểm này, thế là hắn ta lên tiếng:

“Được, theo ý kiến của ngươi.”

Có kinh nghiệm của ngày hôm qua nên tốc độ di chuyển của đội ngũ Phần Tôn Lục tăng lên vài phần, nhưng việc tăng này cũng chẳng có tác dụng gì, la bàn không thể xác định phương hướng nên vẫn chẳng thể tìm được lối ra.

Ngày rồi cũng phải nhường lại thời gian cho đêm. Ngay khi cơn gió lớn xuất hiện và thổi đến từ sau lưng, đội ngũ lập tức kiếm vị trí để ngồi hoặc nằm xuống, không ngu dại gì mà đứng như hôm qua nữa.

Diêu Na chưa kịp đặt cái mông xuống đất thì bỗng bị Phần Tôn Lục lôi qua ngồi cùng với hắn ta và hai lão giả, bởi trong lòng hắn ta, Diêu Na có giá trị vượt xa đám phế vật xung quanh nên phải ‘giữ gìn’ cẩn thận hơn.

…

…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tieu-dieu-tuy-the-luc.jpg
Tiêu Diêu Túy Thế Lục
Tháng 1 25, 2025
moi-vua-vao-tiet-giao-nghe-duoc-tiet-giao-khi-van-dang-oan-trach.jpg
Mới Vừa Vào Tiệt Giáo, Nghe Được Tiệt Giáo Khí Vận Đang Oán Trách
Tháng 1 12, 2026
toan-dan-ngau-nhien-thu-duong-van-toc-than-tinh-bien-chat.jpg
Toàn Dân: Ngẫu Nhiên Thu Dưỡng Vạn Tộc, Thân Tình Biến Chất
Tháng 2 1, 2025
thien-phu-thuc-tinh-can-quet-tu-tieu-bo-khoai-bat-dau.jpg
Thiên Phú Thức Tỉnh: Càn Quét Từ Tiểu Bổ Khoái Bắt Đầu
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP