Chương 155. Thu hoạch ngoài ý muốn.
Cạch.
Cửa Phòng Mộ được mở ra một cách chậm rãi và dừng ở mức độ một cái khe, vừa đủ để một con mắt chứa đầy sự sợ hãi quan sát tình cảnh bên ngoài. Sau một lúc, có vẻ như cảm thấy tình hình hơi hơi ổn, khe cửa tiếp tục được mở rộng rồi một viên Minh Châu được ném ra, con mắt kia cũng càng trở nên cảnh giác, chỉ cần có bất cứ điềm gì lạ thường thì chủ nhân của nó sẽ đóng cửa ngay lập tức.
Và may mắn là… không có gì xuất hiện, điều này khiển tên Khủng Ma Nhân sau cánh cửa thở phào nhẹ nhõm, quay đầu vào trong nói:
“Đại nhân, lũ súc sinh đó đã đi rồi.”
Một bóng hình từ từ bước ra khỏi bóng tối với vẻ bề ngoài có chút chật vật, y phục rách nhiều lỗ và sau vết rách là những vết thương nhỏ đã kết vảy, cánh tay phải được bọc lại bằng thứ gì đó với phần đầu là một cái miệng lớn kèm theo đầy răng nhọn.
Kỵ Toản là một trong hai tên Ngũ Cấp lãnh đạo đám Khủng Ma Nhân còn lại, thứ bọc trên cánh tay chính là Ký Sinh Thú của hắn ta, Rễ Khẩu Đằng, Huyền Phẩm đơn hệ Cỏ.
Quay lại khoảng thời gian trước, ngay sau cơn gió lớn hôm qua, đội ngũ của Kỵ Toản bỗng dưng có bốn tên ngã xuống, và cũng như lão giả đồ đen, mặt mũi của kẻ lãnh đạo như hắn ta bị đánh, bị mất sạch sau chuyện này nên bắt buộc phải giành lại.
Có hai cường giả Ngũ Cấp và ba Lục Cấp nên đám nhện đen đó bị giết đến sạch sẽ, nhưng trong lúc chiến đấu, đám nhện cũng kéo thêm ba tên Khủng Ma Nhân Thất Cấp xuống mồ chung với chúng. Tưởng rằng chuyện này sẽ kết thúc ở đây nhưng không, hàng loạt đàn đàn lũ lũ nhện đen bỗng xuất hiện và tấn công bọn chúng một cách điên cuồng.
Ban đầu bọn chúng có thể chém giết áp đảo, nhưng theo thời gian thì dần dần chuyển thành vừa đánh vừa lui, và khi ba con nhện Trung Ngũ Cấp xuất hiện, bọn chúng chỉ có đường chạy. Với sợi tơ có đặc tính bá đạo cùng thực lực chênh lệch, chỉ ba con nhện đó thôi đã khiến bọn chúng phải phòng thủ trong sự chật vật, chưa kể phía trước và sau còn lại bị đám nhện từ Lục Cấp trở xuống dùng loại tơ kia kết thành lưới chặn đường, không thể bỏ chạy nên bọn chúng lại càng thêm chật vật.
Cứ như thế này thì bọn chúng sẽ bị mài và chết sạch ở đây, hoàn toàn không có khả năng sống vì đám nhện kia càng lúc càng đông đúc, những tấm lưới nhện hung hiểm cũng đã được giăng dày đặc ở khắp nơi. Không còn đường thoát, bọn chúng chỉ có thể cắn răng liều mạng chạy vào Phòng Mộ gần đó, dùng các loại thủ đoạn để gia cố các bức tường và cửa cho vững chắc, ôm tâm lý tử thủ, không thủ được thì tử.
Và điều may mắn là, khi bọn chúng vừa lui vào Phòng Mộ thì đám nhện cũng dừng tấn công, hoàn toàn không dám xâm nhập hay va chạm như thể đây là cấm địa, vì thế bọn chúng mới có thể sống sót qua mối nguy vô cùng hung hiểm đó.
Trở lại hiện tại, Kỵ Toản nhìn lại đội ngũ, tên Ngũ Cấp kia cũng tàn giống hắn ta, hai tên Lục Cấp bị thương nặng hơn đôi phần, tên Khủng Ma Nhân thân ngựa bị mất đi cánh tay phải, đám Thất Cấp bị thương có nặng có nhẹ. Đội ngũ có số lượng hơn hai mươi, chỉ qua một đêm mà đã tổn thất mười hai tên, hơn một nửa, thật là con số quá thảm trọng. Nếu không phải nhanh nhẹn chạy vào Phòng Mộ thì bây giờ chắc chỉ còn le que vài tên.
Nhìn tình trạng của đội ngũ như thế này, Kỵ Toản cảm thấy mặt mũi mất sạch, trong lòng vừa tức giận mà cũng vừa bất lực, tơ của đám nhện kia quá tà môn, may mà hắn ta cẩn thận và phản ứng nhanh nhẹn, không thì mạng cũng xém bị lấy đi mất. Giờ chuyện đã như vậy, hắn ta cũng chỉ có thể cam chịu, không biết khi tụ tập với đội ngũ của Hắc đại nhân, hắn ta sẽ bị mắng, bị xử lý như thế nào đây? Chỉ hy vọng Hắc đại nhân không dùng đến Hắc Ma Nhãn.
…
…
Chui ra từ ổ nhện của tầng hai, gai ốc trên da của Trần U từ từ lắng xuống, hắn không sợ cảnh máu tanh, kinh dị, nhưng hắn thật sợ cái đám lúc nhúc này à, đây chắc là một loại bệnh rồi.
Tiếp tục dùng cây kim để xem hướng, nơi này là tầng chẵn nên hắn di chuyển theo hướng đông và bắc.
Ở tầng thứ hai này, hắn cảm thấy những lối đi có vẻ ‘ngắn’ hơn ở tầng một khá nhiều, cứ đi một đoạn ngắn thì hắn lại chạm mặt một ngã rẽ lệch hướng, đây cũng chẳng phải là vấn đề gì quá to tác, chỉ làm tốn thêm chút thời gian nên hắn cũng không quá bận tâm. Sau tầm nửa giờ di chuyển, hắn thấy phía trước có ánh sáng lờ mờ, và có vẻ người ở đầu bên kia đã thấy trước nên tỏa ra luồng sóng linh lực để ‘chào hỏi’ hắn.
Người ta đã phát giác nên hắn không cất Minh Châu như lúc gặp nữ nhân kia, cứ thế mà bước đi một cách chậm rãi, sau đó, trong lòng thầm ồ nhẹ và cảm thán Cổ Cảnh này thật tròn, bởi người hắn chạm mặt không ai khác ngoài nhóm ba người trên Quy Điểu kia. Nam nhân ria mép và nữ nhân duy nhất trong nhóm đang nằm sõng soài trên mặt đất mà ngủ li bì, còn nam nhân lực lưỡng thì đang luyện hóa Linh Đơn để hồi phục đồng thời bảo vệ cho hai người kia.
Trần U quan sát ba người thì Sơn Can cũng đang quan sát hắn. Một nam nhân trẻ tuổi với thực lực Khải Linh hậu kỳ nhưng dáng vẻ lại rất thong thả, tự tin, không sợ hãi. Khải Linh Cảnh tham gia Cổ Cảnh nguy hiểm theo lối cá nhân mà có thái độ như thế này? Tuyệt đối không thể nào, bởi chỉ có cường giả thật sự mới có phong thái như vậy, thế nên, người này đang che giấu thực lực.
Sơn Can lập tức chuyển sang trạng thái đề phòng, người trên núi dạy rằng không có tâm hại người thì cũng phải có cái tâm phòng người, chưa kể người này khiến hắn cảm thấy khá áp lực.
Thấy nam nhân lực lưỡng như vậy, Trần U giữ biểu cảm bình thản vô hại cùng khoảng cách an toàn, bước đi thật nhanh lướt qua ba người rồi dừng chân tại ngã rẽ cách đó một đoạn không xa. Mặc kệ nam nhân lực lưỡng có thấy hay không, hắn cũng không giấu giếm mà dùng trận pháp mở ra lối đi, bởi hiện tại hắn không phải là Trần U mà chỉ là một kẻ vô danh ẩn giấu thực lực nào đó mà thôi.
“Nghịch Trận Hành?”
Sơn Can thốt lên với vẻ mặt đầy kinh ngạc. Nghịch Trận Hành là một thủ đoạn cổ xưa theo hướng trận pháp mà hắn chỉ được đọc qua trong sách. Sách cổ ghi lại rằng, chỉ cần biết cách tạo ra, xây dựng trận pháp loại đó rồi dùng Nghịch Trận Hành, người thi triển không cần tìm ra Mắt Trận mà vẫn có thể khống chế trận pháp đó một cách bình thường, đóng, mở, mở rộng, thu nhỏ, phá hủy,… đều có thể làm được.
Đây là thủ đoạn thuộc loại khó học nhất trong lớp trận pháp bởi vì nó quá đa dạng, cũng có người nói nó cùi bắp với đủ loại nguyên do, không ngờ ở nơi này, hắn lại gặp được một người trẻ tuổi, không những thi triển được mà còn trông rất thuần thục nữa.
Nghe câu nói của Sơn Can, Trần U ồ lên, quay đầu cười hỏi:
“Cưu Tuyết Sơn các người cũng biết Nghịch Trận Hành?”
Bắc Châu chiến đấu, Đông Châu luyện đan và dược liệu, Tây Châu kỳ kỹ, Trung Châu tài nguyên, Nam Châu trận pháp. Đây là những thế mạnh của các châu mà ai ai cũng công nhận. Nghịch Trận Hành này, tất nhiên là hắn học được ở Nam Châu rồi, nhưng muốn vận dụng thì phải đi vài nơi khác, học thêm nhiều thứ mới có thể thi triển đến mức lô hỏa thuần thanh như thế này.
Bây giờ đến lượt Sơn Can hỏi lại với giọng kinh ngạc:
“Ngươi biết Cưu Tuyết Sơn? Với lại, sao ngươi biết ta là người đến từ nơi đó?”
Trần U bật cười nhẹ, trả lời bằng một câu hỏi:
“Ngoài Cưu Tuyết Sơn ra, nơi nào trên Đảo Kinh Nam này có thể đào tạo ra Võ Sư có linh lực hệ Băng cơ chứ?”
Sơn Can ngẫm nghĩ và cảm thấy có lý, nhưng hắn chợt nhớ ra, hình như… hắn chưa từng dùng linh lực đặc tính trước mặt tên nam nhân này à? Sao hắn ta lại biết linh lực của hắn là hệ Băng? Lúc này, hắn bỗng nhớ đến một nam nhân trẻ tuổi khiến hắn cảm thấy cực kỳ ấn tượng trên chuyến hành trình kia, chẳng lẽ…
Hắn nhìn lại thì gãi gãi đầu, thầm nghĩ cái tên kia đã biến đi đâu mất rồi?
…
Nói chuyện vài câu với nam nhân lực lưỡng xem như giải trí cái mồm, Trần U tiếp tục di chuyển, qua thêm vài lối rẽ, hắn thấy được hình ảnh tuyệt vời đến mức khiến hắn phải nở nụ cười thật tươi rói.
Đống xác của đám Tô Thiết Chu nằm la liệt trên mặt đất, đếm sơ sơ cũng có hơn ba bốn mươi con và phần lớn là những con còn nhỏ. Ngoài ra còn có xác của vài tên Khủng Ma Nhân, phần cơ thể ma thú của chúng đã được tháo đi và phần đầu cũng được hái xuống.
Không ngoài dự đoán, với tính cách của đám Khủng Ma Nhân mà gặp đàn Tô Thiết Chu thì thế nào hai bên cũng có xung đột, bắt đám điên này đứng yên cả đêm là chuyện nghe hơi viễn vông, trừ khi thể hiện thực lực mạnh mẽ áp chế ngay từ đầu, không thì chúng nhất định sẽ phản kháng.
Chọc vào đàn nhện đã sống không biết bao nhiêu năm tháng này, chuỗi đêm yên bình của đám Khủng Ma Nhân trong Cổ Cảnh sẽ kết thúc từ lúc này rồi, khà khà. Mà, như vậy thì hắn lại càng thích, có chúng giết đám nhện, hắn mới có thể làm ngư ông đắc lợi một phen.
Cất đi Minh Châu cùng Thiết Côn, Hắn thi triển Dạ Nhãn cùng Không Đao và bắt đầu giải phẫu đống xác nhện này. Cẩn thận, rạch chính xác phần dưới của nửa thân sau từ miệng nhả tơ cho đến chỗ nối bụng, hắn xộc Không Đao vào phần thịt rồi từ từ móc ra một sợi tơ rất mỏng, sau đó bỏ tại vị trí sát góc tường để tránh tai nạn nghề nghiệp xảy ra.
Chỉ cần là Tô Thiết Chu, dù là xác lớn hay xác nhỏ hắn đều không bỏ qua, và theo sự trôi đi của thời gian, số lượng tơ nhện ở góc tường cũng dần tạo thành một đống nho nhỏ.
Phù.
Thở phào nhẹ nhõm, hắn dùng tay áo lau lau mồ hôi trên trán rồi vươn vai giãn cơ, thầm nghĩ cuối cùng cũng xử lý xong đám nhện này, nhưng chuyện chưa kết thúc ở đây, hắn tiếp tục cắt những cái răng ở trong hàm cùng bộ phận chỗ nhả tơ của đám nhện, sắp xếp chúng một cách chặt chẽ trong hộp gỗ để làm lớp lót ở trên lẫn dưới. Tơ của đám nhện này quá sắc bén, ngoài hộp làm từ loại kim thiết cứng hơn thì chỉ còn cách này để cất giữ, không thì bỏ tơ vào cái hộp nào chúng sẽ cắt nát cái hộp đó mất.
Đóng hộp gỗ rồi cẩn thận bỏ tài nguyên hiếm hoi này vào Túi Trữ Vật, Trần U lần theo dấu vết chiến đấu để thử xem còn những cái xác khác không? Đồ hiếm à, tốn chút thời gian không là vấn đề gì to tác cả.
…
…